Khuynh Quốc – Chap 5.2

“Ngươi này, này, này…” Lý trí của hắn đều bị sự ghen tỵ gặm cắn. “Ngươi ăn mặc như vậy, từ tẩm cung đi tới đây?” Vẻ đẹp chỉ thuộc về hắn, đã để cho mọi người đều nhìn thấy? Thật đáng chết!

Hắn càng nghĩ tới ánh mắt của bọn họ, hắn lại càng muốn đem nàng đặt lên giường, hung hăng đánh lên mông nàng vài cái. Để khôi phục tĩnh táo, Lệ Nhận xoay người sang một bên, liên tục hít sâu, sau khi quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy Điềm Điềm nửa điểm cũng không biết suy nghĩ lại, lại còn kéo vạt áo ra, vung bàn tay nhỏ bé phẩy phẩy chút gió.

Bên dưới cổ áo, lộ ra một phần bộ ngực trắng như tuyết.

“Dừng tay!” Hắn rống giận.

Bàn tay nhỏ bé ngừng phe phẩy, nàng không hiểu liền chớp chớp mắt, không rõ tại sao ánh mắt của hắn lại lâm vào cảnh giới màu đỏ đầy tức giận.

“A?” Nàng ngây ngốc nhìn hắn, không hiểu hắn đang giận cái gì.

“Mau che cổ áo ngươi lại!” Trên đầu của hắn cơ hồ đã muốn bốc khói.

“Ô.” Điềm Điềm biết điều một chút kéo lại vạt áo.

“Ngươi không có nửa điểm cảm thấy xấu hổ sao?” Hắn chỉ trích, thanh âm lớn đến mức ngay cả cây cối bốn phía cũng muốn phát run. “Ngươi nhìn xem, đây là cái gì? Vải rách sao? Thần dân nếu như nhìn thấy, còn tưởng rằng ta nghèo đến mức xiêm y cũng không có để cho ngươi mặc!”

Nàng bĩu bĩu môi, có chút ủy khuất. “Chính là sợ chàng mất hứng, ta mới không tiếp tục cắt nữa.” Nàng vén cái áo lên, lộ ra hơn nửa cái eo nhỏ khiến người ta chỉ muốn cắn một ngụm. “Ta vốn còn muốn cắt bỏ lên tới đây.” Nàng chỉ vào hai bên ngang hông.

Lệ Nhận kinh thiên động địa gầm thét. “Tuyệt đối không được!”

“Được rồi được rồi, không được thì không được.” Nàng nhún vai chẳng hề để ý, từng ngụm lại từng ngụm, múc lấy đá bào mật ngọt cho vào miệng.

“Lập tức trở về, đổi lại y phục bình thường, đem những thứ vải rách này vứt bỏ!”

“Đừng nóng vội, chờ một chút ta sẽ đi đổi lại.” Nàng nói cho có lệ.

“Đi ngay bây giờ.” Hắn nghiến răng nghiến lợi. “Đừng thử thách tính nhẫn nại của ta, ta căn bản không có loại kiên nhẫn này. Ta lệnh cho ngươi, lập tức…”

Điềm Điềm kêu to, cắt đứt lời oán trách tức giận của hắn.

“Lệ Nhận.”

“Cái gì?”

“Chàng không ăn đá bào sao?” Nàng nháy nháy cặp mắt to đen nhánh hỏi, nhắc nhở hắn. “Nếu không ăn, băng sẽ bị hòa tan.”

Tiếng không khí bị hít vào một cách giận dữ, cực kỳ vang dội. “Những lời ta mới vừa nói, ngươi cũng không nghe thấy sao?” Hắn mãnh liệt kiềm chế bản thân không túm lấy bả vai của nàng dùng sức lay động.

“Có a!” Nhìn bộ dạng hắn tức sùi bọt mép, nàng không nhịn được nhỏ giọng nói. “Ta chỉ cảm thấy, chàng thoạt nhìn đang rất nóng nha.”

Lệ Nhận gân xanh trên trán, mơ hồ giật giật. Đâu chỉ nóng, hắn giận đến mức đã sắp phun ra lửa.

“Vứt đi!” Hắn gầm thét, âm thanh như tiếng sấm. “Ta không ăn cái thứ quỷ quái này!”

Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt tái đi.

Mặc dù cặp mắt rũ xuống rất nhanh, cũng không có mở miệng nói gì, nhưng nụ cười trên khóe môi đột nhiên biến mất không còn thấy nữa, khuôn mặt nhỏ bé mỹ lệ tràn đầy ủy khuất và khổ sở, nàng cúi đầu, một chút lại một chút, nhìn cái chén đá bào ngọt mà nàng tự tay làm, còn cẩn thận bưng đến đại điện, muốn cùng hắn chia sẻ.

Mặc dù chỉ trong khoảnh khắc, hắn nhìn cặp mắt đang rũ xuống kia, thấy trong mắt nàng hiện lên ánh lệ ủy khuất, ánh lệ kia giống như một con dao, đâm vào tim hắn.

Sự trầm mặc lan tỏa giữa hai người, bốn phía chỉ còn tiếng gió thổi qua ngọn cây lay động xào xạc.

Vụn băng trong chén, dần dần hòa tan.

Lệ Nhận trừng mắt nhìn cái đầu nhỏ đang ủ rũ cúi xuống trước mặt mình. Vẻ mặt nàng thất vọng, khiến cho hắn từ lúc chào đời tới nay, lần đầu cảm thấy bản thân mình trăm phần trăm là một kẻ bại hoại không ra gì. Đáng giận! Cảm xúc khó tả, níu thật chặt lấy lồng ngực của hắn, so với quả đấm đau nhất mà hắn từng chịu, còn có lực sát thương mạnh hơn. Hắn không phân biệt được, cái loại cảm xúc đánh vào tim hắn này đến tột cùng nên gọi là cái gì, chỉ biết là một cái nhăn mày hay một nụ cười của nàng, đối với hắn đều có sức ảnh hưởng rất lớn.

Như có gì đó thôi thúc, hắn vươn ra bàn tay to, trong ánh nhìn kinh ngạc của nàng, đoạt lấy chén đá bào đã tan hết một nửa, ngửa đầu một hơi nuốt trọn.

Vẻ mặt trên gương mặt tuấn tú, rất nhanh chuyển từ nộ khí đằng đằng, trở nên cổ quái vạn phần.

“Đây là cái gì?”

“Tứ quả băng*.” Nàng sợ hết hồn, nhưng vẫn trả lời thật, mặc dù không rõ hắn tại sao lại thay đổi chủ ý. Nhưng mà sự thất vọng và lo lắng trong lòng, bởi vì hành động của hắn, toàn bộ đều bị quét sạch.

(*đá bào có mứt của 4 loại trái cây)

“Quá ngọt.” Lệ Nhận oán trách.

“Tứ quả băng vốn chính là ngọt.” Nàng trong lòng ấm áp ngọt ngào, vọng động cầm bàn tay to của hắn, bày ra nụ cười chói lọi. “Vậy, lần sau ta sẽ điều chế lại bớt ngọt một chút, có được hay không?” Nụ cười chói mắt kia, khiến cho người có tâm địa sắt đá nhất cũng không cách nào cự tuyệt.

Nhìn nàng vui vẻ nở nụ cười, đá bào cùng mứt hoa quả quá ngọt kia, cũng trở nên không khó nuốt như vậy nữa. Lệ Nhận cố gắng gật đầu, nắm lấy lòng bàn tay non mềm nhỏ bé, vô cùng nhẫn nại nuốt xuống vị ngọt ngấy đầy miệng.

“Có ngon không?” Nàng chờ đợi hỏi tới.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, một lát sau, mới từ trong kẽ răng phun ra vài chữ.

“Cũng được.” Trên thực tế, hắn bây giờ chỉ muốn phóng đi tìm nước uống, xóa sạch vị ngọt ngấy trong miệng.

Điềm Điềm lại hiểu lầm ý nghĩa chân chính trong lời nói của hắn. “A, ta biết rồi, chàng nhất định là thấy không đủ mứt hoa quả.” Nàng cười vỗ vỗ bộ ngực, vẻ mặt đứng đắn  bảo đảm. “Chàng yên tâm, lần sau, ta nhất định thay chàng bỏ thêm vào nhiều hơn một chút.”

Mặc dù Lệ Nhận là vua một nước dũng mãnh thiện chiến, uy mãnh vô địch, nghe thấy nàng bảo đảm như thế, thân thể cao to cường tráng, cũng nhịn không được lâm vào một trận run rẩy.

“Ngươi nhanh đi thay y phục khác.” Hắn không muốn tiếp tục cái chủ đề đáng sợ này.

Nàng vẫn còn có yêu cầu.

“Chờ ta thay lại trang phục đi săn, chàng có thể theo ta đi lặn không?” Mặc ống tay áo và quần dài đi dạo chơi bơi lội mặc dù sẽ có chút gánh nặng, nhưng mà có hắn làm bạn là đã đủ đền bù tất cả.

Hắn cự tuyệt như đinh chém sắt. “Không được.”

Nàng cong miệng. “Bỏ đi, vậy ta tự đi một mình.”

“Không được.”

“Tại sao?” Nàng vừa hỏi ra miệng, mới bừng tỉnh ngộ. “Ô, xin lỗi xin lỗi, ta quên mất, chàng không biết bơi.”

“Ta dĩ nhiên biết.” Hắn trả lời rất nhanh. “Thương Lãng quốc sông ngòi ngàn dặm, bên trong biên giới lại có hơn ngàn nhánh sông, người người đều biết bơi.” Hắn là Vương, có thể nào không biết bơi được.

“Vậy lần đó tại sao chàng có thể bị chìm?” Câu hỏi của nàng, nhất châm kiến huyết*.

(*nhất châm kiến huyết: như một cây kim châm vào vết thương ứa máu)

“Đó là chuyện ngoài ý muốn.” Hắn vẻ mặt cứng ngắc, nói một cách cứng rắn.

“Mới là lạ, phản ứng của chàng không lừa được ta.” Nàng giống như là dỗ tiểu hài tử, còn đưa tay vỗ vỗ bờ vai của hắn, nghiêm túc an ủi. “Ai da, không biết bơi cũng không sao mà, chuyện này cũng không phải là chuyện gì mất mặt, ta sẽ dạy chàng bơi lội nha!”

Câu nói này, vừa vặn chạm đến ký ức hắc ám nhất sâu trong nội tâm của hắn. Chuyện cũ xông lên đầu, cặp mắt đen phát sáng, bỗng dưng bị bao phủ lên một tầng sương mù u ám.

“Có một nữ nhân, đã từng muốn dạy ta bơi lội.” Lệ Nhận trầm giọng nói, ngữ điệu lạnh như băng.

“Ô?” Nàng tò mò. “Vậy chàng học tới đâu rồi?”

Hắn cười mỉa mai. “Sẽ không chết chìm.”

Hắn chỉ học đến đây. Nhớ lại, ký ức rõ mồn một trước mắt.

“Nàng ấy đem ta ngâm ở trong chum nước đúc bằng sắt, lại lấy nắp sắt đậy lên, một lần rồi lại một lần đem ta dìm vào trong nước.” Đáy nước lạnh như băng, đưa tay lên không thấy được năm ngón, hắn ho khan, giãy dụa, cái nắp sắt vừa to vừa nặng, thủy chung không hề nhấc lên.

“Cái gì?” Điềm Điềm sửng sốt, không thể tin được.

Phương thức hoang đường như vậy, làm nàng vừa nghe thấy đã nổi cơn giận dữ, giận đến mức muốn đánh người.

“Đây là cái loại phương pháp gì? Nàng ấy ở đâu? Nhanh gọi nàng ấy ra đây một chút, ta muốn dạy dỗ lại nàng ấy thật tốt!” Điềm Điềm giận đến độ nhảy nhảy về phía trước, khua khoắng tay chân không dứt. Đáng chết, nhất định là loại phương thức ác liệt này tạo thành bóng ma trong lòng hắn, mới hại hắn không học xong bơi lội.

“Nàng ta không ở đây.” Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười, nhưng trong mắt lạnh như hàn băng. “Nàng ta đã chết, đã được chôn ở trong lăng mộ Vương gia.”

Điềm Điềm cũng hít vào một hơi.

Nói như vậy… Nữ nhân kia phải.. Phải.. Một suy đoán hiện lên trong đầu, thực sự quá kinh khủng, kinh khủng đến mức nàng không có dũng khí mở miệng hỏi hắn chứng thực.

Lệ Nhận vẫn nhìn thẳng nàng, thừa nhận không kiêng kỵ. “Nàng ấy là mẹ ruột của ta.” Hắn cười lạnh, đến nay vẫn không cách nào quên. “Ta đã quên nàng ta từng bao nhiêu lần thử đem ta dìm vào trong chum nước chết tiệt kia.”

Cũng bởi vì Thương Lãng quốc người người đều biết bơi, hắn từ nhỏ đối với nước sợ hãi, trở thành ấn ký sỉ nhục của hắn, đã trở thành bí mật chỉ có cận thần mới biết được. Đây quả thực là khuất nhục, không cần nghi ngờ, chắc chắn tổn hại đến uy nghi vương giả của hắn. Hơn nữa, Ninh Tuế đệ đệ cùng cha khác mẹ thủy chung đối với vương vị của hắn vẫn giương giương mắt hổ, hắn không thể không đề phòng.

Chẳng qua là, ngay cả hắn cũng không hiểu, tại sao đối với nàng hắn lại không muốn có chút nào che đậy, toàn bộ đều kể ra.

Đây là bí mật hắn muốn cất giấu nhất.

Mà hắn, không muốn giấu diếm nàng.

Điềm Điềm nhìn hắn chăm chú, thân thể xinh xắn nhẹ nhàng run rẩy. Mấy câu nói ngắn gọn kia, đã để lộ ra, quá khứ hắn trải nghiệm qua đáng sợ đến cỡ nào.

Hắn cao lớn cường tráng như vậy, đủ để phản kháng bất cứ kẻ nào, bất cứ chuyện gì. Điều này cũng nói rõ, trải nghiệm kinh khủng chính là phát sinh khi hắn còn nhỏ.

Nghĩ đến Lệ Nhận lúc còn tấm bé, một lần rồi lại một lần, bị dìm trong chum nước đúc bằng sắt, rồi lại bởi vì ngâm nước, mà vất vưởng ở bên bờ tử vong, lòng của nàng giống như là bị một đao chém xuống, đau nhói đến cơ hồ rỉ máu.

Hắn lúc đó vẫn còn là con nít, là dũng cảm đến cỡ nào, mới có thể chịu đựng nổi sự hành hạ khiến người ta sợ hãi kia? Hơi nước ấm áp, tràn ngập hai mắt Điềm Điềm, một giọt nước mắt lăn xuống, nàng mới phát hiện mình đã khóc.

Bàn tay to ngăm đen, nhẹ lau đi giọt lệ.

“Nàng tại sao phải khóc?” Hắn hỏi, tầng sương lạnh trong mắt, bởi vì sự nóng ấm của giọt nước mắt kia, từng chút từng chút dần dần tan ra.

Nàng cắn môi, đau lòng rơi lệ.

Nước mắt trong suốt, như muốn xuyên thấu tâm địa sắt đá của hắn, sự đề phòng trong lòng hắn, bởi vì giọt lệ nóng của nàng, dần dần sụp đổ. Giọt nước mắt này, ở trong lòng hắn lưu lại một dấu vết thật sâu.

“Nàng quan tâm ư?” Hắn hỏi, thanh âm khàn khàn. “Nàng tại sao lại quan tâm?” Những giọt nước mắt này toàn bộ đều là vì hắn sao?

Điềm Điềm trái tim như bị thắt chặt.

“Ta không biết.” Nàng thấp giọng trả lời, buột ra khỏi miệng cũng là một tiếng nấc, nàng biết tại sao mình khóc, hơn nữa còn biết tại sao mình quan tâm hắn… Nàng thích Lệ Nhận, thật sâu, không cách nào kềm chế bản thân thích hắn.

Hắn thô bạo, hắn cậy mạnh, hắn không nói đạo lý, hắn trong lúc vô tình toát ra vẻ ôn nhu, tất cả của hắn, nàng đều thích.

Giọt nước mắt ấm áp, khiến cho Lệ Nhận không biết làm sao. Hắn lại lau đi giọt nước mắt trên má phấn, nhưng lại càng làm cho nàng khóc nức nở hơn.

“Đừng khóc.” Hắn gầm nhẹ. Nước mắt của nàng, khiến cho trái tim hắn rối loạn.

Nàng gật đầu, nước mắt lại rớt xuống một giọt.

Lệ Nhận thất bại rên rỉ một tiếng, bàn tay to bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn ướt nước mắt kia, dùng phương pháp nguyên thủy nhất, nuốt lấy nước mắt và thương tâm của nàng.

Hắn hôn nàng.

Nụ hôn dài này, cuồng loạn vô hạn, nhưng cũng ôn nhu vô hạn.

Hết chương 5.

————————————–

Chú thích:

– Tứ quả băng:

————————————–

Spoil:

“Không cho phép ngươi hôn bọn họ.” Thân là thê tử của hắn, nàng lại còn muốn đi hôn những người khác?

41 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 5.2

  1. Cô kia, cô nhớ đấy nhé. Đừng bao giờ mà bảo tôi lăng xê cho cô nữa đấy.

  2. he he
    anh nay hem bik boi
    bi am anh wa nang ah
    he he
    nang con spoil chap sau nua
    hu hu
    to mo wa ah nha

  3. áo cắt đến wa eo, ĐĐ mún mặc bikini hay seo dzậy. khổ thân a Lệ Nhận, ám ảnh wá khứ…. thank nàng

  4. *Đạp đạp, vùi xuống đất* Ghét ss a, tem của em a *lao vào cắn xé cướp tem*
    *Đập đập* sau nhớ giữ tem cho em nghe chưa *hất tóc, bay đi*

  5. Truyện hay lắm, cảm ơn siu nhân ú nhé.
    Hai anh chị về sau thật hoà hợp, không còn đấu khẩu liên hồi nữa :)))))))))))))))))

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s