Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Kết cục (Hoàn)

NKNN KC

Tiểu Kỷ ưỡn ẹo nhào vào trong lòng hắn, cất giọng nhão nhẹt eo éo: “Chàng~ yêu~~~!”.

Dạ Kiếm Ly bị Tiểu Kỷ bổ nhào vào trong lòng, trong tay còn ôm một bầu rượu, cánh tay trái của hắn giơ lên cao, không ôm cũng không đẩy ra, gương mặt tuấn tú đỏ bừng.

Đám khách nữ xung quanh sôi trào, nhào vào ôm ấp a! Bọn ta cũng muốn!

Thế nhưng Tiểu Kỷ lại phun ra một câu thành công làm cho tất cả mọi người hóa đá.

Cô cười híp mắt gọi một tiếng “Tướng công!!!”, sau đó dưới vô số ánh mắt như đao gươm, hung hăng hôn Dạ Kiếm Ly một cái.

Đáng thương cho gương mặt của Tiểu Dạ Tử đơn thuần ngây thơ của chúng ta, lập tức đỏ lựng. Tiếng trái tim vỡ vụn rơi đầy đất, vang loảng xoảng.

Trong truyện thường nói, khi một đóa hoa tươi bị giày xéo, lập tức sẽ xuất hiện một kẻ gặp chuyện bất bình liền nhúng chân vào, quả thật có một cô gái chỉ vào lỗ mũi Tiểu Kỷ, nói: “Vị công tử này sao có thể lấy cô, hẳn là cô đã dùng thủ đoạn không quang minh chính đại”.

Tiểu Kỷ sửng sốt, khóe mắt liếc thấy Dạ Kiếm Ly đang nhìn mình, thế nên cô nhếch miệng cười một tiếng: “Dĩ nhiên rồi”.

Lúc này đổi thành Dạ Kiếm Ly giật mình, Tiểu Kỷ nhấp một ngụm nước tiếp tục cười nói: “Ta là thủ lĩnh thổ phỉ trong vòng trăm dặm Tuyệt Địa cốc, tướng công là do ta cướp về làm áp trại phu quân, mắt thẩm mỹ của ta cũng không tệ lắm phải không?”.

Bốn phía vang lên tiếng mọi người hít vào luồng khí lạnh, mấy cô gái nhát gan còn kinh hãi kêu ra tiếng.

“Hiện nay, trong phủ ta còn thiếu mấy nha hoàn…”.

Lời còn chưa dứt, chà chà chà, mấy cô gái vừa ngồi đó đã bỏ chạy mất dép. Dạ Kiếm Ly ngồi bên cạnh cười đến mức thở không ra hơi.

“Cười cái gì?”, cô bĩu môi, “Huynh đúng là do ta cướp từ tiệc cưới về mà”.

Chuyện này hình như đã làm nhục tôn nghiêm đàn ông của mỗ Dạ.

“Không phải”, vẻ mặt hắn cực kỳ nghiêm túc, nói: “Là ta tự bỏ ra ngoài rồi ôm nàng bỏ trốn”.

Lúc này, trong quán rượu vẫn còn khách, thế mà hai người không coi ai ra gì, ngồi nói những chuyện kinh thế hãi tục như thế, lại còn oang oang không thèm thấp giọng, làm hại chủ quán cùng gã sai vặt tò mò núp sau bàn nghe lén, không còn tâm tư đâu mà để ý xem Dạ Kiếm Ly có làm việc hay không.

“Bỏ trốn thì bỏ trốn”, Tiểu Kỷ cũng không thèm so đo, “Nhưng huynh có còn nhớ huynh từng hứa với ta? Ta làm Đại đương gia, huynh làm Nhị đương gia…”.

Mọi người lại hít vào: Quả đúng là thổ phỉ!

“…”, Dạ Kiếm Ly nhíu mày, “Nhưng ta nghĩ ta có thể…”.

“Ta đương nhiên biết huynh có thể nuôi ta”, Tiểu Kỷ cười cười ngọt ngào, “Nhưng mà, muốn buôn bán cũng cần chút tiền vốn, huynh xem trên đời này nhiều tham quan và gian thương như vậy…”.

Một gã đàn ông ngồi bàn bên cạnh hai vai run run, tức giận vỗ bàn đứng lên, “Ban ngày ban mặt, hai kẻ các ngươi dám công khai nói ẩu nói tả, có còn vương pháp hay không?”.

A, là huyện lệnh Vương, chủ quán đang xem náo nhiệt vội quay mặt đi, chợt phát hiện ra hai người một giây trước vẫn còn ngồi bên cửa sổ, một giây sau đã không thấy bóng dáng đâu, chỉ còn cửa sổ lung lay mấy cái.

“A? Người đâu rồi?”, tiểu nhị xinh đẹp như cái cây mọc ra tiền của ông ta đâu rồi?

“Ta nói”, gã sai vặt bên cạnh ngây ngốc, “Tiểu ca đó… Không phải là thần tiên chứ?”.

Thần tiên? …

Cũng có thể, chẳng qua là chủ quán đau lòng quá. Thế nhưng lúc này ông ta vẫn chưa biết, tương lai nhiều năm sau, nương tử của vị thần tiên đó chính là cơn ác mộng kinh khủng nhất trong đời ông ta.

* * *

Một ngày nào đó, vị thần tiên trong truyền thuyết đang ở trên một con đường mòn nhỏ, ngồi bên cạnh một cái bàn đầy dầu mỡ, áo đỏ bay bay theo gió, mày kiếm nhíu lại, chắc hẳn là bởi vì mùi hương đặc biệt đang bay đầy trời kia, dung nhan trong sáng như thiên tiên hơi cau có. Nhưng khi ánh mắt phản chiếu bóng hình một cô gái, gương mặt liền trở nên ấm áp.

Cô gái ngồi ở bên cạnh hắn, trên đầu tùy tiện búi thành một búi tóc nhỏ, mặc cái áo màu xanh nhạt, bụng khẽ nhô lên, nhưng vẫn vui vẻ ăn uống.

“Thêm một phần đậu hủ thúi!”, cô lau lau miệng.

Dạ Kiếm Ly nhíu lông mày, “Đã ba chén rồi”.

Tiểu Kỷ bĩu môi cười như quỷ thèm ăn, “Khó lắm mới được một lần mà”.

“Nàng cứ ăn cái kiểu này”, Dạ Kiếm Ly thản nhiên nói: “Nếu Trường Sinh không tìm được giải dược Sinh Tử Tương Hứa cho nàng, chắc Lộ Văn Phi sẽ bị nàng làm cho no chết…”.

Tiểu Kỷ cứ xem như Dạ Kiếm Ly đang khen cô, cười đến nhe răng híp mắt, “Nếu được như vậy, cũng đỡ cho hắn khỏi phải né tránh chúng ta mấy năm nay không tìm được…”.

“Hắn không biết cổ độc đã được giải, tất nhiên cũng không dám cách nàng quá xa đâu”.

“Ha ha, nếu như cổ độc không được giải, bản thân ta cũng tò mò, ta sinh con hắn sẽ như thế nào…”.

Vẻ mặt Dạ Kiếm Ly đột nhiên hồng hồng, ngón tay thon dài đặt lên tay Tiểu Kỷ, lông mi nhẹ run rẩy như cánh bướm, “Ta chỉ sợ nàng sẽ…”.

“Yên tâm đi”, Tiểu Kỷ cười dịu dàng, “Ngọc bội đó ta giữ kỹ, sẽ không biến mất đâu”.

Đôi môi đỏ mọng cong cong một nụ cười tuyệt thế, Dạ Kiếm Ly vừa định mở miệng, một thiếu phụ đã bưng thêm chén đậu hủ thúi tới.

“Kỷ Đại đương gia, đậu hủ còn nóng, ăn chậm thôi a”.

“Ừ, cám ơn”, Tiểu Kỷ cười nói: “Ta lâu lâu lại chạy tới chỗ thím, lần nào cũng đòi thím mời ăn, thật là ngại quá”.

“Cô còn nói nữa”, thiếu phụ vuốt ve cái bụng nhô lên, cười nói: “Lão Hoàng nhiều lần phải đi qua núi Mạc Hành, đều nhờ Đại đương gia chiếu cố, mời mấy chén đậu hủ thúi thì có gì to tát đâu?”.

“Chà, Hoàng tẩu thím cũng sắp sinh rồi”, đôi mắt Tiểu Kỷ đảo lòng vòng, cười nói: “Chi bằng chúng ta kết thân gia đi, thế nào?”.

“Làm sao ta dám với cao như vậy?”, Hoàng tẩu vừa mừng vừa lo, “Cô còn là…”.

“Chỉ cần thím không chê ta làm thổ phỉ là được rồi”, Tiểu Kỷ miệng ăn đậu hủ, không nhìn thấy ánh mắt Dạ Kiếm Ly kế bên đã sắp nổi sùng rồi.

“Dĩ nhiên không dám”, Hoàng tẩu vui vẻ hớn hở nói: “Quyết định như vậy đi”.

Tiểu Kỷ cười híp mắt nói: “Một lời đã định!”.

Cứ như vậy, trên đường trở về núi, trong đầu Tiểu Kỷ đều là cảnh tương lai tươi đẹp nửa đời sau ngày nào cũng có đậu hủ thúi ăn, hồn nhiên không nhận ra sắc mặt Dạ Kiếm Ly đã đen tới cực điểm.

“Chàng yêu, đoán thử xem, con chúng ta là bé trai hay bé gái?”.

Dạ Kiếm Ly liếc cô một cái, một lúc sau mới nói: “Ai cần biết nó là trai hay gái, đều đã bị mẹ nó bán đi vì mấy miếng đậu hủ!”.

Tiểu Kỷ chột dạ cười cười, nịnh nọt dựa tới, “Không phải mà, người nhà lão Hoàng cũng không tệ a”.

“Là đậu hủ thúi của người ta không tệ thì có”, Dạ Kiếm Ly nhẫn nhịn cả ngày nay, rốt cuộc không nhịn được nữa, nói: “Người ta có thai đều yếu ớt, sao nàng có thai lại càng ăn khỏe thế này…”.

“Á à bây giờ người ta còn chê ta ăn nhiều nữa hả? Aiz, quả nhiên không thể so với năm xưa, không biết lúc đó người nào chỉ vì ta nửa đêm muốn ăn một miếng đậu hủ thúi, mà lập tức phi thân xuống núi gõ nát cửa nhà lão Hoàng…”.

Dạ Kiếm Ly cứng họng, liền quay đầu đi làm bộ như ngắm phong cảnh, không ngờ Tiểu Kỷ lại nhớ đến chuyện năm đó, cười đến mức không bò dậy nổi, “Lão Hoàng nói… Buổi tối hôm đó vừa mở cửa ra… Còn tưởng là xuất hiện một hồng hồ tiên mỹ nhân… Ai mà ngờ đâu mỹ nhân vừa mở miệng ra câu đầu tiên chính là… Cho mười phần đậu hủ thúi… Oa ha ha ha ha…”.

“Đó còn không phải là vì nàng sao!”, Dạ Kiếm Ly nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt ngượng ngùng.

Tiểu Kỷ cười đã đời xong, thấy Dạ Kiếm Ly giận dỗi không thèm nhìn mình, bèn nhũn người ra dán vào lòng hắn.

“Tướng công…”.

“…”.

“Chàng yêu…”.

“…”

“Cha đứa nhỏ…”.

“…”

Dạ Kiếm Ly khẽ nghiêng đầu, nhìn nét mặt Tiểu Kỷ giống như một đứa trẻ không đòi được kẹo, trong bụng cảm thấy buồn cười.

Đằng xa, mặt trời chiều ngã về tây, chân trời ráng đỏ, là lúc mỹ lệ nhất của đất trời, ánh chiều vàng hắt tới, khiến cho bóng một người rất quen thuộc kéo dài thật dài trên mặt đất.

Tiểu Kỷ mở to mắt, ngạc nhiên gọi: “Trường Sinh… Gia gia?”.

Trường Sinh quay người lại, vuốt râu cười một tiếng, sau lưng lão đột nhiên xuất hiện một cô gái tộc Miêu, tuổi chừng năm mươi, phong tình đẫy đà.

Cô lập tức hiểu ra, nở nụ cười. Đằng sau Trường Sinh, Hà Tuyết Chiêu đang đứng cạnh lão Trương to to nhỏ nhỏ gì đó. Tuyệt Địa tiên nhân ôm hồ lô ngồi vắt vẻo trên cây, mở hồ lô rót một ngụm rượu vào miệng, thỏa mãn thở dài. Đào Nhi từ trong xe ngựa bước ra ngoài, bên cạnh là Tiểu Ôn Đường mặt lạnh như tiền. Tiểu Liên cao ráo đứng bên cạnh cổng sơn trại, nhìn cô cười trong sáng, “Lão Đại”.

Tiểu Kỷ quay đầu lại, đáy lòng ấm áp. [@sieunhanu.wordpress.com]d328yff

Dạ Kiếm Ly cúi đầu nhẹ nhàng cầm tay cô, khóe miệng cong cong đẹp mắt, dịu dàng nói: “Chúng ta về nhà thôi”.

Về nhà.

Cả đời này, rốt cuộc cô đã tìm được thứ hạnh phúc gọi là về nhà.

~ * ~

Toàn văn hoàn.

Cám ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ gần 2 năm qua *tung hoa* o(≧∇≦o)

Lê lết mãi mới xong được 1 bộ, mình biết là mình lười, hê hê ∩(︶▽︶)∩

Mọi người thông báo mấy trang list truyện update Hoàn hộ mình nhé, hí hí

59 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Kết cục (Hoàn)

  1. ô ta tưởng hôm qua đã xong hóa ra vẫn còn phần quà cuối ha:)) thnak nàng ú vì đã hoàn thành bộ này:)) tuy lê lết tới mức sên nó cũng bò qua được nhưng cuối cùng cũng đã hòa
    ôm hôn thắm thiết Ú :))

      • *ôm mặt* coi nàng với sên là kinh thường con sên ấy nhá:))\ giờ xong rồi ta có quyền lật bàn:))) *cười gian sảo* ta hận nàng thời kỳ cho ta làm hươu cao cổ tưởng chuyện drop:(( lại đúng cái đoạn hay nữa chứ:(((
        h cuối cùng đã hết rồi :) *ôm ôm*

  2. Ôi mình đã chờ đợi một thời gian rất dài a ~~~~~
    Chị Tiu Ú làm nhanh thật đó, mấy hôm nay cứ mỗi sáng em mở ra đã có chương mới rồi ^_^
    Yêu a ~ Cảm ơn chị nhiều a <3
    Hoàn cuốn này rồi chị có định làm thêm bộ nào nữa không ạ?

  3. ui, cha. Vất vả quá. Muội nhảy xuống hố hai năm nay cuối cùng cũng có thể toàn thây leo lên được rồi. Cám ơn tỷ nhiều…….<3

  4. Truyện thật vui vẻ, hài hước. Mặc du đã dài cổ ngóng trông, nhưng thật may là bạn đã không bỏ cuộc. Cảm ơn bạn nhiều,

  5. hoan ruj, tjec nuoj ah, myon bjet tjep Tjeu ky va Tjeu da tu lam tho phj nhu the ah,laj con baby nu chu, oa oa. … thank U nhjeu, sau mot thoj gjan vat va cuoj cung da vjet duoc chu HOAN, ngong doj du an moj nha nang

  6. Mừng rớt nước mắt. Có hai hôm ko onl mà truyện đã hoàn rồi.
    Giờ lên mạng em biết làm gì đây chị Ú.
    Chị có định làm tiếp bộ khác không?

  7. Hôn nàng không dứt! Nguyện đời này kiếp này làm thân reader chờ truyện của nàng :XXX

  8. tks nàng rất rất nhiều nhé
    bây giờ chỉ còn chờ ebook nữa là hạnh phúc vô bờ bến;))

  9. The la hoan rui! Chia tay cap ho ly Tieu Da va sieu cap mat day tieu Ky that la buon nha! Hai nam theo doi truyen the ma cung toi luc cham dut rui! Buon vi het truyen doc nhung cung rat vui cho em Tiu hoan them mot truyen nua ! Thanks em nhieu nha!

  10. đến giờ phút này đây, bỗng dưng thấy thật…nhạt. cũng vì nhiều lí do, nhưng tóm lại cuối cùng cũng kết thúc rồi, cam ơn nàng nhiều nhé. chúc nhà nàng sẽ có thêm thật nhiều truyện hay.

  11. vì wá vui Định tung nàng lên nhưng sực nhớ là nàng “ú” cho nên thôi, sợ nàng té bị thương ko dịch truyên nữa sẽ bị truy nã hehhe thanks nàng nha

    Bộ này hoàn rồi vậy kế tiếp nàng làm bộ Tế Phi hả nàng ? “Mắt puppy eyes long lanh tràn đầy hy vọng”

  12. Cả câu truyện này nói dài cũng k dài, n theo dõi nó t nghĩ m đã dung̀ hơn 2 năm để theo đuổi. Thực ra đã biết kết cục từ đầu, thực ra cũng rõ nó chẳng hề đặc sắc, cũng giống n’ truyện ngôn tình khác mà thôi
    Theo nó lâu đến vậy có thể bởi ngay ms đầu biết đ’ nó nên vẫn giữ chút nhiệt tình lúc đó. Như bh, 20 chương vs t cũng phải xem xét rồi. Ha ha . K dưng lại nói vớ vẩn, truyện ……… có 2 anh chàng làm t nhớ hơn cả nv chính Dạ Kiếm Ly: 1 Độc Cô Bạch cả đời chịu nỗi đau, khao khát thương yêu n lại k được có thương yêu, 1 Niệm Vãn kinh diễm chỉ mong chờ 1 cái nhìn của đối phương. 2 ng bọn họ; 1 đã chết, 1 cô độc trên ngai vàng cao cao kia, chỉ có thể ở 1 nơi của riêng mình mà tưởng niệm về góc khuất ấy. Đau lòng a, n cũng chỉ có thể đau lòng, đau đáu về nơi xa, hãy để kiếp sau, ai đó bù đắp cho họ
    2 nv chính, bọn họ lúc thì đơn giản đ’ ngây ngô, khi lại thông suốt đ’ k ngờ, lúc đỏ mặt xấu hổ, lúc gian trá xảo quyệt như hồ ly. Hoặc bọn họ là nt, k phải vì tranh đấu ám ngầm, mà có lẽ là để cho đối phương cơ hội nhận ra mình
    Đã có 1 HE, hãy luôn luôn là vậy nhé
    Thank nàng đã dịch bộ truyện rất hay

  13. Lâu lắm rồi tớ mới quay lại đây… Đọc được chương cuối mà thấy ấm hết cả lòng…. Cảm ơn Ú nhiều nhiều vì đã edit một cuốn truyện hay như vậy…. ^___^

  14. đọc xong rồi, thỉnh thoảng vẫn muốn quay lại đây nghe truyện bát quái. cơ mà ta thích chủ nhà bỏ chút thời gian phản hồi comment cơ. vì bây giờ ta đang chán, cứ kết thúc 1 truyện mình thích ta lại bị rơi vào trạng thái tinh thần hụt hẫng, ko thể bắt đàu đọc 1 bọ truyện mới được. buồn quá đi.

  15. ta quyết định ăn ngủ, buôn dưa gang ở đây,hi vọng chủ nhà không phiền lòng,

  16. Đa tạ nàng~ Truyện rất hay~

    Có thể cho ta xin cái giới thiệu vs văn ăn và cái ảnh bìa không~
    ta sẽ dẫn link vào nhà nàng~

  17. truyện thứ hai khiến mắt ta ươn ướt đó nha ~~~~~~~ T_T
    chỉ duy nhất một cảnh… lúc Yên Chi nhận ra nụ cười hàm chứa nỗi đau đến tê tâm liệt phế của Kỷ tỷ tỷ…
    “ha ha… Ta nghĩ muốn gả cho hắn”

    Không hiểu sao chỉ một câu, một cảnh không đặc sắc gì hết mà ta đau lòng… Cám ơn nàng nhiều lắm nha :D :D :D :D

  18. Truyện hay lắm :3 cảm ơn chủ nhà nhaz. Ủa mà k thấy nhắc tới bạn Hoắc kết cục ra sao har. Xuyên ko ngược trở lại hay vẫn ở đây?

    • Hoắc đâu có xuyên về đâu bạn, xuyên về là bạn Tư Mã mà, nhưng chắc là do truyện kể qua lời Tiểu Kỷ, nên bạn xuyên ko trở về có bị j hay ko thì ko biết

  19. Kết thúc truyện rồi mà sao vẫn thấy… thiêu thiếu, chưa “đã” :D Giá mà có thêm phần kể về một số nhân vật khác như Độc Cô Bạch, Tô Hà aka Tư Mã gì đó, hay sau khi biến mất có phải Dạ Hướng Vãn và Độc Cô Vân Thiên cùng đến tương lai hay không……

  20. Thanks bạn đã dịch truyện này nha :D thật là dễ thương nhưng mà đọc xong vẫn thấy thiếu thiếu chưa đủ :-s Tiếc là không còn phiên ngoại nào nữa :-s

  21. :3 bật ngón giữa rồi ngoắc ngoắc với cả phát du là sao >…< *lăn lăn* chàng đáng yêu quá.

  22. Đọc xong ta cảm thấy bi thương nhiều hơn, nó cứ lắng đọng trong ngực ấy. Tình yêu của tiểu Bạch không kém gì so với tiểu Dạ…
    => lần đầu mới vô nhà, Thanks đã edit truyện. 😁

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s