Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 96

NKNN 96

Cửa sổ dán giấy nến đỏ, nước mưa tí tách rơi dọc theo bệ cửa, bầu trời ẩm ướt đầy mùi vị âm mưu.

Dạ Kiếm Ly ngồi bên cạnh cửa sổ, mắt phượng khép hờ, ánh hoàng hôn hắt lên gương mặt xinh đẹp thâm trầm.

Từ lúc Tiểu Kỷ bảo đi ra ngoài một lát, đến giờ vẫn chưa quay trở về. Hắn vừa nghĩ đến Tiểu Kỷ, khóe miệng liền nở nụ cười, chậm rãi đứng dậy, thong thả bước ra cửa.

Cô nàng này không biết lại đang bày trò gì nữa đây, hôm qua sống chết cũng không chịu ở riêng hai phòng, hôm nay lại vui vẻ đồng ý, khiến cho người ta ngửi thấy mùi âm mưu đáng nghi ngờ.

Hắn ra khỏi phòng, liền bước thẳng đến căn phòng bên cạnh, chưa kịp đưa tay gõ cửa, đã nghe thấy một tiếng động kỳ lạ.

Sùng sục sùng sục, giống như là đang nấu cái gì đó. Tính tò mò của Dạ Kiếm Ly trỗi dậy, dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc một cái lỗ, ghé mắt nhìn vào bên trong.

Bên trong phòng hơi nước lượn lờ, mùi thuốc nồng đậm. Tiểu Kỷ tay chống cằm, gật gà gật gù phe phẩy quạt, một lát sau thì gục hẳn, bếp lửa không được quạt nên bùng lên, thuốc trong ấm đã sắp tràn ra ngoài.

Bóng áo đỏ khẽ lay động, trong chớp mắt đã lướt đến trước bếp lò, nhẹ nhàng bưng ấm thuốc nóng hổi lên, làn khói nóng nhè nhẹ lay động theo cổ tay hắn, thế nhưng hắn không hề bị phỏng một giọt nào.

“Tiểu Kỷ”, Dạ Kiếm Ly lay lay người nào đó đang chìm trong mộng đẹp nước miếng tuôn trào, nhưng cô vừa mở mắt, hắn lại cảm thấy choáng váng mơ màng.

“Đây… Là thuốc gì vậy?”, tầm mắt hắn trở nên mơ hồ, nhưng rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt gian trá của Tiểu Kỷ.

“Thuốc mê độc nhất vô nhị do Tiểu Kỷ đặc chế”, cô ghé vào lỗ tai hắn cười khẽ, đắc ý nhìn mỹ nam chậm rãi ngã vào trong lòng mình.

* * *

“Tiểu Dạ Tử”.

“…”.

“Đừng có im lặng như vậy mà”. [@sieunhanu.wordpress.com]bw3483nfg

“…”.

“Ngoan, đừng tức giận nữa”.

“…”.

“Tức giận cũng không có cách gì a, chuyện cũng đã xảy ra rồi”.

“…”.

“Đối mặt với thực tế đi, ta sẽ chịu trách nhiệm với huynh mà”.

“…”.

“Ta sẽ chịu trách nhiệm thiệt mà…”. [@sieunhanu.wordpress.com]38hnf4uh

“Câm miệng”.

“Oa”.

Mùi thơm hoa phù dung lưu luyến trên giường, Dạ Kiếm Ly chỉ còn mặc lớp áo lót trắng, cả người bị trói chặt.

Cổ áo cong cong lộ ra da thịt hoàn mỹ, tóc đen như mực rối loạn, càng nổi bật lên cái cổ thon dài trắng nõn của hắn. Đôi mắt đen không cam lòng nhướn lên, mũi cao thẳng, đôi môi đỏ tươi, gương mặt hồng hồng liễm diễm như hoa đào nở rộ vì tức giận, đó vốn là một hình ảnh cực kỳ kiều diễm phong tình, nhưng đôi lông mày kiếm anh tuấn nhíu lại, nhếch nhếch khóe miệng quật cường, áo lót trắng buộc vòng quanh bờ vai rộng nam tính, mạnh mẽ mà tinh tế.

Tiểu Kỷ nhìn Dạ Kiếm Ly, hai mắt híp lại thưởng thức.

Hắn thật sự là người sao? Là người sao là người sao là người sao là người sao…

Theo như cô nhìn thấy, Dạ Kiếm Ly chắc chắn phải là hóa thân của thiên thần kết hợp với quỷ mị.

Lúc này, Dạ Kiếm Ly vốn cũng có chút bình tĩnh, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt ý vị sâu xa của Tiểu Kỷ, hắn rốt cuộc bắt đầu cảm thấy bất an.

Một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống.

Mỹ nhân quyết định, mình vẫn phải hành động trước thì tốt hơn.

“Tại sao nàng lại đánh thuốc mê ta?”, hắn khó khăn mở miệng.

“Để thuận tiện cởi quần áo của huynh”, mỗ Kỷ cười thô tục.

“… Tại sao muốn cởi quần áo của ta?”, Dạ Kiếm Ly vẫn rất nghiêm túc.

“Để trói huynh lại”, Tiểu Kỷ mặt không đổi sắc.

“… Tại sao muốn trói ta lại?”, mỗ Dạ bắt đầu ức chế.

“Để thuận lợi ép huynh uống thuốc”, Tiểu Kỷ cười híp mắt.

“… Tại sao… Muốn ép ta… Uống thuốc?”, người nào đó đã ức chế đến cực điểm.

“À thì…”, Tiểu Kỷ nhìn thoáng qua chén thuốc cạn sạch tới đáy, “Để ăn sạch huynh”.

Hai người nhìn nhau thật lâu. [@sieunhanu.wordpress.com]093r2wjfv

“Nàng nói lại lần nữa xem”.

“Để ăn sạch huynh”.

“Nói lần nữa…”.

“Để ăn sạch huynh”.

Hai người lại “đấu mắt” thật lâu.

Hai bên trán Dạ Kiếm Ly rỉ mồ hôi, áo lót ẩm ướt, lại càng quyến rũ chết người.

Xuân dược hẳn là đã có tác dụng, Tiểu Kỷ nuốt nước miếng, trái tim nhỏ nhảy bình bịch, bà nội nó, thời khắc quan trọng thế này mi còn ngượng ngùng cái gì nữa, Tiểu Kỷ, mau lấy can đảm dùng hết thủ đoạn độc ác, mỹ nhân đã ở ngay trước mắt, sau đêm nay, hắn sẽ là người của mi rồi!

Nhưng hai chân Tiểu Kỷ nhũn ra, cô chậm chạp bước tới gần hắn, run rẩy vươn móng vuốt heo tội ác.

Cổ áo lấp ló, đôi môi đỏ mọng. [@sieunhanu.wordpress.com]qc2unf4fd

Mái tóc đen xõa tán loạn, ánh mắt mê ly.

“Này”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên mở miệng.

“A a a a a a”, cô bỗng dưng giật mình nhảy dựng lên như thỏ, lập tức trốn ra phía sau màn.

… Này thế là thế nào hả, người bị xâm phạm là hắn cơ mà, sao tự dưng cô lại kinh hoảng đến như vậy.

“Tiểu Kỷ”, Dạ Kiếm Ly nhẫn nhịn nhíu lông mày, “Nàng… Cũng từng đút Độc Cô Bạch uống thuốc sao?”.

Người nào đó trốn phía sau tấm màn co người lại, gương mặt đã sớm đỏ rực như con khỉ đít đỏ, không hề nghĩ ngợi, gật đầu như băm tỏi, “Từng đút rồi, làm sao?”.

Dạ Kiếm Ly lập tức cứng người.

“Nàng nói cái gì?”, giọng nói đã có vẻ khó chịu.

Đáng tiếc ,Tiểu Kỷ vẫn không hề nhận ra, “Từng đút rồi, hắn một mực đòi uống cái ta tự tay nấu…”. (Ú: chết chị ròi, cái tội khờ ko đúng chỗ, hê hê)

Cái này không khác gì đổ dầu vào lửa…

Không khí trầm mặc một lúc lâu, Tiểu Kỷ tò mò thò đầu ra từ phía sau tấm màn, kinh ngạc đến mức suýt rớt cằm.

Dạ Kiếm Ly vẻ mặt bình tĩnh, chỉ nhẹ nhàng giật một cái, sợi dây trói bền chắc đứt lìa ra như đống giấy vụn. Hắn cũng không thèm ngước mắt lên, chỉnh trang lại quần áo rồi bước thẳng đến trước tấm màn.

Tiểu Kỷ nổi da gà, “Huynh huynh huynh huynh huynh đừng có tới đây”.

Dạ Kiếm Ly nghiêm mặt, “Kỷ Triển Nhan”.

Tiểu Kỷ ngồi thụp xuống sau thùng tắm giả vờ làm đà điểu.

“Nàng…”

“Ta không đứng lên đâu”.

Dạ Kiếm Ly không hề dài dòng, trực tiếp túm cổ áo xách người nào đó đứng lên.

Tiểu Kỷ nhắm tịt hai mắt không dám nhìn hắn, một lúc lâu mới đẩy mí mắt ra, vừa hé mắt nhìn liền ngây ngẩn.

Dạ Kiếm Ly ôm cô dựa vào tường, hơi thở nóng rực lướt qua đuôi lông mày của cô, khiến cho trong lòng cô ngứa ngáy khó chịu.

Cảnh tuyệt sắc quyến rũ gần ngay trước mắt, cổ áo xốc xếch mở rộng, da thịt trắng nõn cùng cơ ngực căng đầy, cô nhìn không sót một cái gì. Tiểu Kỷ căng thẳng ngẩng đầu lên, lại thấy hắn từ trên cao nhìn xuống gương mặt cô.

“Phụt!”.

Một luồng ấm nóng màu đỏ khoan khoái chảy xuống từ hai lỗ mũi Tiểu Kỷ.

Dạ Kiếm Ly đen mặt. [@sieunhanu.wordpress.com]2309ru2wjf

Tiểu Kỷ lau khô máu mũi xong, trong lòng kêu to thất bại thảm hại rồi.

Rốt cuộc là xuân dược có vấn đề hay sao? Cô liếc mắt nhìn Dạ Kiếm Ly, người này sảng khoái ngồi xuống bàn uống trà, ưu nhã thong dong.

A, phải rồi, người này thông minh như vậy, huống chi còn có y thuật cao siêu, làm sao có thể trúng thuốc mê của cô được? Mà nếu như không trúng thuốc mê, vậy lúc cô trói hắn rồi cởi quần áo hắn, hắn đều biết hết sao?

Bà nội nó, sao tự dưng cô lại quên mất Dạ Kiếm Ly là một kẻ dư sức đoạt giải Oscar cơ chứ.

Cô nghĩ tới đây, ấm ức xoay người lại nói: “Ngay từ đầu huynh đã giả bộ”.

Dạ Kiếm Ly nhẹ nhàng cười một tiếng, “Ta muốn xem nàng giở trò quỷ gì”.

“Chẳng lẽ, trước giờ huynh chỉ ỡm ờ với ta…”.

Mỗ Dạ lập tức đỏ mặt, “Ta không có hạ lưu như nàng”.

“Ta hạ lưu?”, Tiểu Kỷ leo xuống giường, “Ta hạ lưu? Ta hạ lưu…”.

Cô hỏi đi hỏi lại một hồi, cũng không tìm ra chứng cứ để nói bản thân mình không hạ lưu, đành đánh trống lảng sang chuyện khác, chợt liếc mắt tới chén thuốc trên bàn, ngạc nhiên hỏi: “Nhưng ta đã đút huynh uống hết chén xuân dược kia mà, sao lại không có tác dụng?”.

Dạ Kiếm Ly không nói gì, Tiểu Kỷ ngẩn ngơ suy nghĩ, đến lúc ngẩng đầu lên chợt nhận ra không biết từ lúc nào hắn đã bước đến cạnh giường.

“Ai nói là không có tác dụng”.

Giọng nói của hắn khàn khàn, ôm lấy Tiểu Kỷ ném lên trên giường.

Nghe người ta nói, ôm nhau lăn lăn trên giường như vậy có nhiều cảm giác rất mới lạ. Ví dụ như là đầu tóc dây dưa quấn lấy nhau, ví dụ như lúc hôn hít còn có thể sờ sờ cởi cởi.

Nhưng trên thực tế, lúc Tiểu Kỷ lăn lăn trên giường, lại không cẩn thận cắn trúng miệng, thế là đau quá cong lên đầu gối lên trúng bụng Dạ Kiếm Ly, cuối cùng cả hai người mang vẻ mặt táo bón lâu ngày giống hệt nhau. (Ú: ặc = =|||)

Cô nàng này, Dạ Kiếm Ly buồn bực, người hạ xuân dược hắn chính là cô, người bây giờ giãy dụa giương nanh múa vuốt cũng là cô, thế là thế nào?

“Nàng hao tốn tâm tư, không phải là muốn làm chuyện này sao?”.

“… Ách, cái đó, cũng không cần huynh miễn cưỡng như vậy”.

“Ta không miễn cưỡng”. [@sieunhanu.wordpress.com]cw4835ngk

“Thật sao?”

“Nàng đã có ám hiệu rõ ràng như thế, nếu ta không muốn thì đâu phải là đàn ông nữa”.

“Không sao… Hmm, ta còn tưởng là huynh không thể…”.

Dạ Kiếm Ly nhẫn nhịn hít sâu một hơi, cả đời này, có lẽ hắn còn phải hít sâu rất nhiều lần…

“Không nói nhảm với nàng nữa”, hắn đứng phắt dậy, tóc tai xốc xếch lộ ra hai lỗ tai đỏ bừng.

Thẹn thùng sao? Tiểu Kỷ len lén cười, người này vừa nãy còn giả bộ già dặn điêu luyện, chắc là chịu hết nổi rồi.

“Ta… Chẳng qua…”, hắn xoay lưng về phía cô, “Muốn chờ đến khi thành thân với nàng rồi mới…”.

Tiểu Kỷ ngây ngẩn cả người.

Thật ra, Dạ Kiếm Ly đơn thuần, cố chấp muốn bảo vệ danh dự của cô. Cô cũng biết, hắn muốn danh chính ngôn thuận, tuyệt đối sẽ không để cho cô chịu oan ức.

Tuyệt đối không để cho bất kỳ ai khinh thường cô.

Một người tốt như vậy, ở cái thế giới cũ, e rằng cô cũng không thể tìm ra.

Hắn nói muốn thành thân với cô. Không ngờ, hắn thực sự đã nghĩ tới chuyện thành thân.

Thật sự muốn bên nhau trọn đời.

Hết chương 96.

————————

Chương sau:

Gương mặt cô gái đong đầy nụ cười, nhẹ nhàng kiễng chân, đôi môi anh đào chạm lên mặt Dạ Kiếm Ly, nhẹ nhàng hôn.

11 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 96

  1. aizzz biết ngya mà, làm gì mà ăn ngay được trong cháp này chứ:((
    ta là đang nghi ngờ nó là thanh thủy văn đây:( ôi cảnh giường chiếu của tiểu kỷ vs tiểu dạ ly:(((( nàng ú lại bắt phải chờ sao:(( *ôm tim chấm nước mắt* :((

  2. hề hề biết mờ:)) cơ mà mấy doạn đọc rõ cảm động sau rồi lại bị tạt một gáo nước lạnh:)) chêt vì cười. Rất tò mò hôm thành thân động phòng bị Tiểu Kỷ bày ra cái trò gì;)))

  3. Tiểu Dạ Tử đáng iu thế nhey!!!!! hay xem kiểu nam9 cầm thú rùi, lâu lâu chuyển sang nam9 kiểu này cũng hay. haha. ta thick a r nhá

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s