Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 93

tính giấu hàng mai mới post cơ…

mà bị Phương thiếu gia “cưỡng” post *khóc ròng*

NKNN 93

Ngày hôm đó, ánh mặt trời rực rỡ, những dải lụa đỏ giăng đầy từ cổng thành đến Tiêu phủ. Không khí vui vẻ rộn ràng, dân chúng háo hức thu dọn hàng quán, đổ xô ra hai bên đường chờ xem náo nhiệt.

Các vị anh hùng cao thủ võ lâm cũng nhân dịp này mà kéo đến Tiêu phủ, bên trong phủ ồn ào từ sáng sớm. Mấy nha hoàn đứng trong sân líu ríu bàn luận về vị tân lang, mặt ai cũng đỏ bừng đến tận mang tai.

“Ta đã nói Dạ công tử sớm muộn gì cũng sẽ thành thân với tiểu thư nhà chúng ta mà, bây giờ nhìn đi, hừ”.

“Đương nhiên rồi, e là uổng phí tâm tư của ngươi đối với Dạ công tử…”.

“Mau im miệng, muốn tìm đường chết sao?”.

“Aiz…”.

Bọn nha hoàn bỗng dưng đứng ngay ngắn lại, phía trước xuất hiện một vị bạch y công tử trước giờ bọn họ chưa hề gặp qua, thanh tao nho nhã, khóe miệng mỉm cười ấm áp như ánh nắng mặt trời, không khác gì một vị thần tiên.

“Công tử…”, một nha hoàn nhún người, “Ngài là…”.

“Ngươi nhìn bầu trời xem”, bạch y công tử gật đầu đáp lễ, ôn hòa nói: “Thật đẹp”.

Bầu trời xanh trong như được thanh tẩy, không có lấy một vệt mây trắng.

Nha hoàn ngây ngốc, ánh mắt mê ly, rõ ràng trên môi vị công tử này là nụ cười mỉm ấm áp, thế nhưng vì sao lại khiến người ta cảm thấy đau lòng?

“Vâng, rất đẹp”, nha hoàn cười như bị bỏ bùa mê.

Bạch y công tử lại cười mỉm, nhìn trời một lúc lâu, rồi chậm rãi bỏ đi.

Người này là ai vậy? … [@sieunhanu.wordpress.com]fver834tf

Dạ Kiếm Ly đứng bên cửa sổ phòng, cho dù có phải là ngày đại hỉ hay không thì xưa nay hắn vẫn luôn mặc áo đỏ.

Hắn nhìn theo bóng lưng bạch y công tử, cúi đầu như thể không kiềm chế được nỗi lo lắng nhiều ngày nay, khẽ nhắm mắt lại.

Đến lúc ngẩng đầu lên, khóe miệng lại cong cong một nụ cười.

Phía sau đột nhiên có một cô gái diễm lệ bước tới, nhẹ giọng kêu: “Kiếm Ly”.

“Tiêu cô nương”.

“Gọi thiếp là Linh nhi là được rồi. Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta… Vốn dĩ không được gặp chàng, nhưng chàng lại cố ý kêu thiếp đến đây…”, gương mặt Tiêu Linh ửng hồng, “Có chuyện gì sao?”.

Tiêu Linh vận bộ váy cưới, trong trang phục đỏ rực, nàng lại càng xinh đẹp không gì sánh được. Dạ Kiếm Ly nhìn nàng một hồi lâu, đột nhiên khẽ cười, “Tiêu cô nương, cô quả nhiên rất đẹp”.

Tiêu Linh vừa mừng vừa lo, “Chàng… Rốt cuộc đã chịu cười với thiếp?”, nói xong mới nhận ra Dạ Kiếm Ly đang khen mình, lại ngượng ngùng cúi đầu.

“Một cô nương như cô, sao lại lo lắng không tìm được phu quân?”.

“Phu quân của thiếp chính là chàng”, tâm tình Tiêu Linh ngày càng nặng nề, thấp giọng nói: “Vì chàng, ngay cả chuyện trọng đại trong nhà thiếp đều bỏ qua… Kiếm Ly…”.

“Ta…”.

“Chàng nhớ cô ta…”, Tiêu Linh cúi đầu, lệ trào như suối, cực kỳ điềm đạm đáng yêu, “Chẳng lẽ thiếp không bằng cô ta sao? Cô ta có chỗ nào hơn thiếp?”.

“Cô cái gì cũng tốt hơn nàng ấy”, Dạ Kiếm Ly nghĩ đến Tiểu Kỷ, đột nhiên không nhịn được cười rộ lên, “Nhưng ta lại không nhìn thấy những điểm tốt của cô, bởi vì cô không vô liêm sỉ, không tham tiền, không sợ chết, không tầm thường…”.

Hắn dừng lại một chút, rồi quay đầu lại cười thản nhiên, “Bởi vì, cô không phải là nàng ấy”.

Tiêu Linh ngây ngẩn, đột nhiên cười hằn học, “Ta… Đương nhiên không phải là cô ta, ta cũng không lăn lê ở kỹ viện rồi mang thai một đứa con không rõ lai lịch”.

Dạ Kiếm Ly không hề nhíu mày, “Mấy ngày nay ta cứ nghĩ xem đứa bé đó rốt cuộc là con của ai, đã sắp phát điên rồi”.

“Chàng…”.

“Nhưng rồi, đó là con của ai thì có sao đâu?”.

“Chàng cũng nhìn thấy mà, cô ta và Hoàng Thượng cùng nhau…”.

“Tiêu cô nương, vì sao nàng ấy phải né tránh ta, ta và cô đều hiểu rõ. Ta chỉ tức giận vì nàng ấy luôn muốn bỏ rơi ta…”.

“Nhưng ta và chàng sắp phải thành thân rồi!”, Tiêu Linh kích động.

“Thật lòng xin lỗi, Tiêu cô nương, dù cho hôm nay nàng ấy không đến, ta cũng sẽ đi tìm nàng ấy”.

“Kiếm Ly…”.

“Thật ra thì nàng ấy chỉ nghi ngờ do dự vì cảm thấy ta yêu nàng ấy không đủ mà thôi”.

* * *

“Ta chỉ cảm thấy huynh ấy yêu ta không đủ mà thôi”, Tiểu Kỷ co quắp cả người, “Thật ra thì ta không phải là cái loại người biết giữ lời hứa. Ai thèm quan tâm ai cứu ai ai nợ ai, chờ Tiêu Linh cứu huynh ấy xong, ta đi bắt cóc huynh ấy là được… Nhưng mà, huynh ấy thật sự thích loại người như ta sao?”.

“Lão Đại, sao cô vừa dậy đã nhăn nhó vậy hả?”, Tiểu Liên cười sảng khoái.

“Cút ngay, nhìn người khác đau lòng vui vẻ lắm hả?”.

“Lão Đại”.

“Có rắm mau thả”. [@sieunhanu.wordpress.com]ve9842nrg

“Thật ra thì, Hoàng Thượng chưa trở về cung, ngài ở lại mấy ngày, hôm nay đã đi Tiêu phủ”.

“Ách? Hắn tới Tiêu phủ làm gì?”.

“Lão Đại”, Tiểu Liên đột nhiên thở dài, “Hoàng Thượng có hai câu muốn nhờ ta chuyển lời tới cô”.

Tiểu Kỷ trợn tròn hai mắt.

“Một câu là Bảo trọng“, Tiểu Liên cười cười, “Một câu nữa là Cô gái mà trẫm yêu mến, sao có thể hai tay dâng tình cảm chân thành cho người khác?“.

* * *

Tiêu phủ.

Trong đại sảnh, khách khứa ngồi đợi đã lâu, nâng cốc nói cười rôm rả. Do bậc trưởng bối của cả Tiêu Linh và Dạ Kiếm Ly đều không còn nữa, đành phải mời lão tiền bối Thiết Thành Long đã quy ẩn từ lâu xuống núi một lần, đến chủ trì hôn sự cho con gái của lão bạn già đã qua đời.

Thiết Thành Long lưng hùm vai gấu, tóc mai râu mép hoa râm, vừa nhìn đã biết là một đấng anh hùng.

Đã lâu rồi lão không được thấy nhiều đồng môn giang hồ đến vậy, đã thế bọn họ còn rất nể mặt lão, người nào cũng dâng hạ lễ lên, khiến cho Thiết lão tiền bối vô cùng vui vẻ.

Lúc này, Thiết Thành Long vừa uống rượu cố giao, vừa hăng say kể lại lịch sử năm đó.

Đột nhiên một tiếng gọi nũng nịu mềm mại vang lên bên cạnh, Thiết Thành Long lập tức kinh hoảng nổi da gà.

“Thiết gia, ngài có còn nhớ người ta không?”.

Khách khứa cũng giật mình, đằng sau là mấy tên gia đinh phía ngoài vội vã chạy vào theo, bởi vì hôm nay có hỉ, không được mang binh khí, cả đám đều luống cuống đến mức mặt đỏ tới mang tai.

“Bà… A!”, gia đinh kích động còn chưa kịp nói xong, đã bị một đám cô nương không biết từ đâu tới quấn chặt lấy.

Một tên gia đinh khác vẻ mặt đưa đám, nói: “Không biết mấy cô nương này từ đâu chạy đến, không giải thích gì đã xông vào trong phủ… Ưm”.

Hắn còn chưa nói xong, đã bị Đông Tuyết cô nương ấn cho một dấu thơm ngào ngạt, à, một dấu giày thơm ngào ngạt.

“Nàng…”, Thiết Thành Long kích động nhìn người phụ nữ tuổi trung niên trang điểm kỹ càng trước mắt, “Nàng là Tiểu Như Ý?”.

Tú bà cũng kích động nắm chặt hai tay Thiết Thành Long, “Thiết gia!”.

“Năm đó một đoạn nhân duyên ngắn ngủi của chúng ta…”.

“Tiểu Như Ý vẫn luôn nhớ đến Thiết gia…”.

“Nàng… Vẫn phong tình như xưa…”. [@sieunhanu.wordpress.com]cwe983rnfu4

Mọi người đổ mồ hôi hột, mắt thẩm mỹ năm đó quả nhiên rất kỳ lạ.

Mấy cô nương hớn hở ngồi xuống bàn bên cạnh, quần hùng cũng không còn lòng dạ nào suy nghĩ nữa, ánh mắt đắm đuối thay phiên nhau tiếp mấy cô nương uống rượu. Thế cho nên, đại sảnh Tiêu phủ sắp sửa biến thành phòng khách của Vong Ưu Lâu…

Qua nửa chung trà, rượu đã uống đến mức không còn phân biệt được gì nữa.

Thiết Thành Long nắm lấy tay tú bà, mơ màng nhìn ra trước sảnh, chẳng biết từ lúc nào đã có thêm năm người.

Một người dẫn đầu bộ dạng trung niên, thân mặc áo đen, vẻ mặt kiên nghị. Bốn người phía sau nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị, không có chút cảm tình, tuyệt đối không phải là tới chúc mừng, mà giống như là tới chịu tang.

Lúc này đã có người líu quíu kinh hãi nói: “Túc, Túc Sát!”.

Quần hùng lập tức tỉnh hết một nửa rượu, sờ vào hông mới nhớ hôm nay không mang binh khí, mà cho dù có binh khí thì cũng chẳng phải là đối thủ của Túc Sát uy danh thiên hạ a…

Nhưng Thiết Thành Long cũng đâu phải nhân vật tầm thường, lão đảo đảo hai mắt, đứng dậy lễ phép nói: “Túc Sát đại giá quang lâm, quả là vinh hạnh cho kẻ hèn này. Xin hỏi có gì chỉ giáo?”.

Lão Trương không hề chớp mắt, chỉ nhẹ nhàng nói: “Chỉ giáo thì không dám, bọn ta tới là để… Cướp người”.

“Chà, là cướp người a…”, Thiết Thành Long cười híp mắt thở phào nhẹ nhõm, “Không phải chỉ là cướp người thôi sao… Đâu phải chuyện gì lớn… Đúng không? Mọi người uống rượu, uống rượu thôi!”.

“Ách, cướp người?!”, Thiết Thành Long bừng tỉnh đập bàn, “Cướp ai? Muốn cướp đứa cháu gái như hoa như ngọc của ta sao? Nằm mơ đi! Trừ phi giẫm qua xác Thiết Thành Long ta!”.

Ánh mắt ngưỡng mộ của quần hùng bắn ra tóe lóe, không hổ là lão anh hùng a, nếu như đẹp trai hơn chút nữa thì càng hoàn mỹ.

“Thiết tiền bối hiểu lầm rồi”, vẻ mặt lão Trương không hề thay đổi, ung dung nói: “Bọn ta không tới cướp tân nương”.

“Vậy…”.

Lão Trương ngừng lại một chút, ngay sau đó rất lãnh khốc phun ra một câu: “Bọn ta muốn cướp tân lang”.

Không khí ngưng đọng. [@sieunhanu.wordpress.com]cwo932rnf

Người dẫn chương trình bên ngoài vẫn chưa biết trong đại sảnh đã xảy ra chuyện, tiếp tục dắt tân nương đi về phía trước.

Dạ Kiếm Ly một thân áo đỏ, đứng ở bên cạnh, vẻ mặt lạnh nhạt như tiền.

Bọn họ bước vào đại sảnh, lúc này mới phát hiện ra khách khứa đều đang đứng ngẩn ra, chính giữa là năm người áo đen, không khí sặc mùi vung gươm giương nỏ.

Thiết Thành Long một mặt căng thẳng đề phòng nhìn lão Trương, một mặt nhỏ giọng hỏi Dạ Kiếm Ly: “Dạ công tử, bọn họ nói muốn cướp cậu…”.

Dạ Kiếm Ly nhìn lão Trương, lão Trương cũng nhìn hắn, sau đó hai người cười lên ha hả.

“Nàng ấy quả thật có thể làm ra loại chuyện này…”, nụ cười mê hoặc chúng sinh nở rộ.

“Phải”, lão Trương nói: “Ta phản đối cũng không có hiệu quả”.

Dạ Kiếm Ly còn chưa nói tiếp, từ đằng xa đã có tiếng vó ngựa rầm rập.

Từ tiếng vó ngựa có thể biết được, kỹ thuật cưỡi ngựa của người này chẳng ra làm sao.

Tiêu Linh giật khăn voan đỏ xuống, kinh hoàng nhìn ra cổng.

Tiếng vó ngựa dừng trước trước phủ, cổng lớn chậm rãi mở ra, một bóng trắng lao nhanh vào trong.

Một con ngựa trắng uy dũng toàn thân hoàn mỹ như phủ tuyết, chỉ mấy bước đã tới trước đại sảnh. Cô gái ngồi trên lưng ngựa mặc một bộ nam trang cũng màu trắng không tỳ vết, chỉ dệt vài hoa văn màu bạc đơn giản, nhưng lại có vẻ sang trọng đắt tiền.

Cô gái trực tiếp cho ngựa bước vào trong, lướt qua mấy cái bàn tiệc, không cẩn thận làm rớt hai dĩa thức ăn, còn quay đầu lại nhìn đồ ăn dưới đất mà vẻ mặt tiếc hận.

Sau đó, dừng lại ngay trước mặt Dạ Kiếm Ly, cũng không leo xuống ngựa.

“Ái chà, tân lang thật tuấn tú”, cô cười, vươn tay tới mặt hắn, “Còn không mau theo ta về làm áp trại phu quân?!”.

Hết chương 93.

17 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 93

  1. cuối cùng cũng cướp:)))
    ta thích tiểu kỷ, lại còn cưỡi ngựa trắng cướp tân lang nữa chứ:)) con mắt thẩm mỹ ko tồi:))
    Nàng ú dạo này nhanh tay quá *ôm ôm *

  2. á á bạn Kỷ với bạn Ly cute thật ấy
    cuối cùng cũng đến đoạn cướp rể
    hóng mãi:))

  3. Cái này thì… quá đáng yêu rồi :))
    Ta nói không phải chứ, thật quá khó để có thể thành toàn cho tất cả. Tiểu Bạch có giang sơn nhưng ko có Hòa Nhan, ngược lại tiểu Ly có Kỷ Triển Nhan không màn quyền thế.
    Chỉ hận, tiểu Niệm Vãn phải tức tưởi ra đi~
    *Ôm Ú*

    • Ye, phải chi NV là một nam phụ bình thường, kết cục cũng ôm được một em gái nào đấy thì đỡ đau lòng =(

  4. man cuop re hay qua, khong phu cong mong doi,thanks nang, khong biet co man dong phong k? ngong cho ing….

  5. 2 anh chị này cũng chơi ác quá đê. Đã rõ tâm ý nhau thì sao không rủ nhau lên núi trước đó mà phải đợi đúng ngày cưới mới diễn màn này, thế này thì chơi chị Linh vố đau quá còn gì, cơ mà ta thích =]]] Tks nàng nha :x

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s