Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 78

NKNN 78

Một ngày trước hôn lễ, ta một mực bị ép phải rời khỏi Đào Nhi, bị một bà thím trung niên phe phẩy khăn tay đỏ tự xưng là Hạnh Bà đến đón đi, ngồi cỗ kiệu đến một gian lầu các nồng nặc mùi son phấn chết người, mấy nha hoàn hành lễ với ta xong, lập tức khiêng ta lên tầng lầu cao nhất, thật là sức lực mạnh mẽ a.

Tiêu Thái hậu muốn diệt khẩu sao hả? Ta kinh hoàng chớp hai con mắt nhỏ, Hạnh Bà đứng phía sau cười duyên, tiếp tục vẫy vẫy khăn tay đỏ.

“Quận chúa a, người đừng có thẹn thùng nữa, mấy nha hoàn trong lầu này đều là người từng trải!”.

Ta còn chưa kịp nói gì, liền bị người ta lột sạch sẽ, ném thẳng vào trong thùng gỗ, hầu hạ người khác cưới hỏi sao mà phải thô tục như vậy? Ta nhìn những cánh hoa trôi bồng bềnh trên mặt nước, ngồi yên cho các nàng chà tới chà lui.

“Lão thân đây có số tốt, không uổng cái tên này, bao nhiêu công chúa và tiểu thư mà lão thân từng hầu hạ, đâu có ai là không hồng hào xinh đẹp đâu?”, Hạnh Bà hất cái khăn tay sang một bên, tư thế rất giống tú bà ở kỹ viện.

Ta miễn cưỡng nhếch khóe miệng, còn Hạnh Bà thì cười tươi đến mức lộ cả hàm răng, “Nhìn dáng người của Quận chúa nương nương, hắc hắc, vừa nhìn là đã thấy rất có hậu. Gả cho Nhị điện hạ rồi, nói không chừng, sang năm là có thêm một tiểu điện hạ”.

Bà ta đang chê bai ta thì có, ta bực bội quay mặt đi, lại bị Hạnh Bà hiểu lầm rằng ta xấu hổ.

“Aiz ui, tính tình của Quận chúa, thật là khác so với bên ngoài đồn đại nha”.

Ta lập tức hăng hái trở lại, “Bên ngoài đồn đại ta thế nào?”.

“Bên ngoài… Ừm, nói rằng Quận chúa tự nhiên, hào phóng, không câu nệ tiểu tiết, hoạt bát… Đặc biệt hoạt bát“.

Mấy chữ cuối cùng nghe cũng còn lọt tai, trong lòng ta cười trộm, Hạnh Bà này rõ ràng là sợ đắc tội với ta, chứ ta biết rõ bên ngoài đồn đại rất khó nghe. Nói chuyện một lúc thì được lôi ra khỏi thùng gỗ, giơ lên cánh tay bị các nha hoàn chà xát nãy giờ, quả thực là sắp phát sáng luôn rồi.

“Da Quận chúa thật đẹp a”, Hạnh Bà vẫn lải nhải nịnh nọt, “Để lão thân truyền cho Quận chúa vài bí mật khuê phòng, Quận chúa chắc cũng biết da đẹp rất là có lợi…”.

“Bí mật khuê phòng hả?”, ta đen mặt, “Thôi không cần đâu”.

Ta đây là người hiện đại, lẽ nào lại không hiểu biết nhiều bằng bà, ách, chỉ là chưa từng “thực hành” thôi…

“Quận chúa người không cần phải xấu hổ nữa”, Hạnh Bà trưng ra vẻ mặt ta hiểu ta hiểu, tiếp tục bá láp: “Các vị công chúa tiểu thư trước, người nào cũng ngại ngùng không nghe, cuối cùng ai cũng phải chạy theo lão thân hỏi xin bí quyết nắm giữ trái tim của vị hôn phu…”.

Ta nhướn mày, suýt chút nữa là quên mất, hôn lễ xong là phải động phòng! Trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh ta và Độc Cô Bạch ở trên giường, vội vã dùng sức lắc đầu.

Cứ cho là ta có thể đánh lại hắn đi, nhưng dù gì hắn cũng là đàn ông mà, lỡ đâu hắn cậy mạnh thì biết làm sao bây giờ? Mà thật ra thì mỹ nam như hắn, ta cũng đâu có bị lỗ… Ách, không được, sao ta có thể nghĩ như vậy… Ta còn có Tiểu Dạ Tử của ta, nhất quyết không thể động phòng với Độc Cô Bạch!

Trong lúc ta suy nghĩ lan man, Hạnh Bà cũng đã truyền đến bí quyết thứ n, ta cuối cùng chỉ nghe thấy cái gì mà máu đỏ, liền gật đầu, “Hiểu rồi”.

Hạnh Bà lộ ra nụ cười “trẻ nhỏ dễ dạy”, tự mình ra tay thoa phấn lên mặt ta, ta nhìn vào gương đồng, giật mình sợ hãi đến mức nhảy về phía sau một bước, “Quỷ a!”.

Hạnh Bà vô cùng không hài lòng khi nghe ta lên tiếng chửi rủa kiệt tác của bà ta, vừa đi vừa cằn nhằn liên tục, khóe mắt ta giật giật, nhìn bản thân mình cả người khoác tơ lụa đỏ thẫm, câm nín nghẹn ngào.

Mắt thẩm mỹ của người Đông Lăng thật là khác xa Tây Trạch, này thì má đỏ hồng, này thì môi đỏ tươi, này thì bộ váy cưới đỏ chói, ngoại trừ gương mặt đánh phấn trắng bệch, còn lại cái gì cũng toàn màu đỏ a…

Nhìn bộ dạng ta thế này, cho dù vào động phòng, chắc Độc Cô Bạch cũng mất cả hứng.

Nói cho cùng thì ăn mặc dọa người thế này cũng giống như một loại cải trang, ta nghĩ như vậy liền thấy thoải mái đôi chút, nhưng trong lòng dần dần căng thẳng, ngồi bên trong kiệu chỉ có thể nhìn thấy tấm màn kiệu đỏ sẫm, ta phải ngồi đây suốt một ngày đêm đợi đến sáng mai tiến cung, thế cứ ngồi như vậy đợi địch tới đánh mình hả?

Mà quá đáng nhất chính là, tại sao lại không được ăn cơm a a a, Quận chúa xuất giá thì cũng là người mà!

Ta nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ một lúc đã lăn ra ngủ, mơ thấy một giấc mộng quỷ dị, trong mộng, Dạ Kiếm Ly đưa cho ta một đóa hoa vô cùng xinh đẹp, ta đặt đóa hoa đó trong lòng bàn tay, tự dưng nó lại biến thành một con vịt béo nướng giòn chảy mỡ, ta đói quá đưa lên miệng cắn một phát, hóa ra lại cắn trúng ngón tay của mình, đau đến mức gào lên một tiếng giật mình tỉnh lại.

Cỗ kiệu lắc lư! Ta len lén vén rèm lên, ánh mặt trời sáng rỡ, dân chúng đổ ra hai bên đường phố xem náo nhiệt. Khó trách ta thấy đói như vậy, đã nhịn ăn tới sáng rồi còn gì!

Chuyện đã tới nước này, chỉ còn cách giữ mình tỉnh táo, binh tới tướng đỡ, nước dâng đất chặn, ta ngồi đây suy nghĩ lung tung thì cũng không làm được gì, việc có thể làm bây giờ là đi một bước hay một bước.

Bên ngoài có tiếng kim loại va chạm rổn roảng, ta lại len lén vén rèm lần hai, lúc này mới phát hiện ra, hai hàng thị vệ đi mở đường hai bên, tất cả đều trang bị vũ khí đầy đủ, ngày đại hôn của hoàng tử, theo lý mà nói thì không được đem vũ khí theo a, vì sao bọn họ… Tâm trạng ta nặng nề, tuy rằng ta biết hôn lễ này chắc chắn sẽ không suôn sẻ, nhưng mà đến mức phải đánh giáp lá cà sao?

Sau đó mới cảm thấy, mình thật là ngây thơ chậm tiêu đến cực điểm.

Khăn voan đỏ trùm kín mít, ta bị một người nắm tay dẫn đi từ từ về phía đại điện. Bàn tay này ấm áp, có hơi thô ráp, ta cũng không đoán ra người này là ai, chỉ đành từ từ bước theo hắn về phía trước.

Đi một lúc lâu thì dừng lại, trên trán đã toát ra mồ hôi, từ khe hở bên dưới khăn voan đỏ, nhìn thấy đối diện là một đôi giày màu đen dưới ống quần màu đỏ thêu chỉ mạ vàng, người đó nhận lấy bàn tay ta, cảm giác mềm mịn lạnh như băng, tim ta nhảy thót lên.

Là Độc Cô Bạch. [@sieunhanu.wordpress.com]fver5g94

Hắn kéo tay ta, dường như có chút khó chịu, ta len lén vùng vẫy một cái, hắn lại càng nắm thật chặt, thậm chí ta cảm thấy có chút đau đớn. Ta không nhìn được xung quanh, không biết đã đi đến đâu rồi, không thể làm gì khác hơn là phải tiếp tục đi theo hắn.

Nhưng từ hai bên có tiếng người chúc mừng chúc phúc không ngớt, hình như là đã đến chỗ có bá quan văn võ, nơi này nhất định là rất đông người, chỉ tiếc là ta bị che mặt không thấy được gì, cũng nhờ vậy mà bớt áp lực.

Ta vừa đứng lại, trên đỉnh đầu liền bay xuống một câu: “Nhất bái thiên địa”.

Hôn lễ của hoàng tử cũng y xì một khuôn như vậy thôi sao? Ta sửng sốt, theo hướng Độc Cô Bạch lạy một lạy. Trong lòng không ngừng lảm nhảm: Quan Âm Bồ Tát, Nguyệt Lão, Phật Như Lai, đệ tử Triển Nhan chỉ là bị người ta ép lạy, các người đều là thần tiên nhất định phải thấy cho rõ ràng a…

Lạy ba lạy xong, lại không nghe thấy câu tiếp theo “Động phòng hoa chúc”, ta bắt đầu nghi ngờ, chắc là quy củ hoàng gia không có đơn giản như vậy, dù sao cũng phải ráng nhìn quanh một chút.

“Hôm nay là ngày song hỉ lâm môn”, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Tiêu Thái hậu đột nhiên vang lên, “Cái hỉ thứ nhất là đám cưới của Nhị hoàng tử, cuối cùng ai gia cũng nhẹ được một nỗi lo, không phụ lòng Tiên Đế uỷ thác lúc lâm chung…”.

Nghe thật là thúi, ta không kiềm được nổi giận, bà cho dù có tận tay giết chết hắn cũng không hề khách khí thì có!

“Cái hỉ thứ hai chính là, hôm nay ta muốn đem ngôi vị Thái tử, sắc phong cho Tam hoàng tử…”.

Bà ta lại còn muốn sắc phong Niệm Vãn! [@sieunhanu.wordpress.com]dfg54g

Độc Cô Bạch đột nhiên ho khan vài tiếng, hắn không nói gì, nhưng vẫn đủ để ngắt lời Tiêu Thái hậu. Tiếng ho rất nhẹ, thậm chí là yếu ớt, nhưng thành công làm cho cả đại điện rơi vào yên tĩnh.

“Mẫu hậu, Đông Lăng bao đời nay, chỉ có huynh trưởng đã thành thân mới được phong làm Thái tử…”.

Tiêu Thái hậu lại không hề tức giận, chỉ cười lạnh một tiếng, nói: “Ta đương nhiên hiểu rõ, Niệm Nhi mặc dù là hoàng đệ của ngươi, nhưng cả hai cũng sinh cùng năm, hôn phối cũng đã tổ chức sớm hơn ngươi…”.

“Tam đệ chỉ cưới thiếp, không được tính là chính thức thành thân, huống chi…”, Độc Cô Bạch thản nhiên, “Cũng chưa có con nối dõi”.

“Ngươi…”, Tiêu Thái hậu lúc này mới tức giận, “Muốn đem luật pháp ra dọa ta sao?”.

“Nhi thần không dám”. [@sieunhanu.wordpress.com]sd3fe84f

Trước giờ Độc Cô Bạch một thân ốm yếu bệnh tật, chưa từng chống đối lại Tiêu Thái hậu như vậy, khiến cho hôm nay bà ta cũng không biết đối phó thế nào. Ta đang mải suy nghĩ, các vị đại thần bên dưới cũng xì xào bàn luận, đột nhiên vang lên một giọng nói ngọt ngào.

“Mẫu hậu, người đang làm gì vậy?”. [@sieunhanu.wordpress.com]sdfge5r4

Niệm Vãn! Là Dạ Kiếm Ly? Hay là chính y?

Tay ta giật giật, lại bị Độc Cô Bạch nắm thật chặt, dường như là sợ rằng một khi buông lỏng tay, ta sẽ lập tức biến mất.

“Niệm Nhi, mau lại đây”, Tiêu Thái hậu nói nhỏ.

Niệm Vãn cũng không trả lời bà ta, giọng nói vẫn ngọt ngào, “Nhị ca, huynh muốn làm Thái tử sao?”.

Những lời này nghe có vẻ ngây thơ, nhưng trong thời khắc giương cung giơ kiếm này, nghe vừa kỳ lạ mà vừa đáng sợ.

Độc Cô Bạch khựng lại một chút, ta thậm chí có thể tưởng tượng ra nụ cười bình tĩnh trên khóe môi hắn.

“Ta… Không muốn”.

Lần này quả thực ngoài dự đoán của mọi người, ta há hốc miệng, tiếng xì xào bàn tán lặn mất tăm, Tiêu Thái hậu cầm quyền đã lâu, các quan viên trong triều đương nhiên sẽ không đứng về phía hắn, nhưng hắn cũng đã tính toán rõ ràng, nói không chừng hắn thật sự có thể đoạt được ngôi vị Thái tử. Tiêu Thái hậu là người phản ứng đầu tiên, bà ta cất cao giọng: “Như vậy là tốt, vậy chiếu thư phong Thái tử liền…”.

“Mẫu hậu”, Độc Cô Bạch lại lên tiếng, đây đã là lần thứ hai hắn ngắt lời Thái hậu, ngay cả ta cũng cảm thấy sát khí tỏa ra, lạnh sống lưng.

“Nói”, giọng điệu của bà ta, rõ ràng là đang cố gắng nhẫn nại.

“Lẽ ra Nhi thần lên làm Thái tử mới đúng quy củ, nhưng Nhi thần cam lòng nhường lại cho hiền đệ. Chỉ xin mẫu hậu đồng ý với Nhi thần một thỉnh cầu”.

Ta bỗng dưng cảm giác được hắn định xin cái gì, trong đầu ong ong muốn nổ tung.

“Xin mẫu hậu cách chức Nhi thần và Quận chúa thành dân thường, cấp cho một căn nhà nhỏ ở vùng sơn dã, thiên hạ này không còn liên quan đến chúng ta, từ nay về sau đời đời kiếp kiếp không bao giờ làm phiền mẫu hậu nữa, xin mẫu hậu thành toàn”.

Trong đại điện không còn bất kỳ tiếng động nào.

Ngón tay ta run rẩy, Độc Cô Bạch nhẹ nhàng nhấc khăn voan lên, ta chậm rãi nhìn thấy nụ cười bên khóe môi hắn, sau đó là ánh mắt dịu dàng như nước.

Chính là đôi mắt này, đen như mực, từ lần đầu gặp gỡ, ta không cách nào quên được.

Người đứng trước mặt ta, vô cùng tuấn tú, hắn nhẹ nhàng kéo bàn tay ta, nụ cười vẫn ấm áp như mùa xuân.

“Hòa Nhan”.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên người ta.

“Ta không cần thiên hạ này”, hắn nói nhỏ: “Ta chỉ cần nàng, có được không?”.

Hết chương 78.

————————

Chương sau:

Cánh tay thon dài vô lực rơi xuống, lòng ta đông lại.

Đã chết.

12 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 78

  1. đã ra chap mới, đọc câu view của chap sau mà hồi hộp quá:(( nagnf đừng có để ra tết mới post chap sau nhá:((( đau lòng chết mất :(

  2. thank nàng, hấp dẫn quá. Thực ra ta cũng rất thích anh Độc Cô Bạch, thấy anh cũng thuộc loại mỹ nam ốm yếu điển hình trong ngôn tình đấy chứ. Tiếc là bạn Kỷ quá mạnh mẽ, chỉ hợp với bạn Dạ hồ ly thôi :)

    Chuyện đã tới nước này, chỉ còn cách giữ mình tỉnh táo, binh tới tướng đớ, nước dâng đất chặn, ta ngồi đây suy nghĩ lung tung thì cũng không làm được gì, việc có thể làm bây giờ là đi một bước hay một bước. => binh tới tướng đỡ

    • ách.. haha nàng tinh mắt quá *xấu hổ xấu hổ* :”>

      Anh Bạch nếu mà hông bị Tiêu Thái hậu đầu độc thì chắc cũng ko đến nỗi nào nhỉ? :<

  3. thanks nàng, chap sau DCB phải chết sao, du DCB cò dính đến vụ thảm sát cái bang của chị nhưng ta vẫn không nỡ nhìn anh chết. ui, chap sau sẽ gay cấn ah.

  4. Haiz… ta đã nói rồi mà, trong bất cứ tiểu thuyết nào thì nam pụ luôn là người bị bà mẹ tác giả ngược. Dù nam phụ có toàn bích đến đâu thì vẫn bị ngược thôi,,,

    Mà, bản thân ta vốn hay động lòng trắc ẩn, nên lúc nào cũng dành tình cảm cho nam phụ nhiều hơn, trừ 1 số trường hợp nam phụ ti tiện vô sỉ thì tất nhiên ko phải canh cánh giữa việc ủng hộ chính hay phụ rồi.

    Tiểu Bạch mà chết thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn, nhưng mà… sẽ bất công cho hắn, sống đã kông hạnh phúc, liệu khi chết đi lòng có nhẹ nhàng không?!

  5. Ôi có a nào như a Bạch khéo ta bỏ Dạ theo Bạch mất hiuhiu :((
    Kết a ý quá :(
    Thank chủ nhà nhiều nhé :D

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s