Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 77

NKNN 77

“Vậy thì…”, ta cười mờ ám, “Tiểu Dạ Tử, huynh có nguyện ý cùng ta lên núi làm thổ phỉ không?”.

“Thổ phỉ?”, Dạ Kiếm Ly ngẩn người, “Ai làm thủ lĩnh?”.

Ta đang lo lắng không biết hắn có đồng ý hay không, hoàn toàn không ngờ hắn sẽ hỏi một câu như vậy, cho nên cũng đần mặt, “Ách, đương nhiên là ta”.

“Ta biết mà, cô là thủ lĩnh, bọn ta bán mạng cho cô, vậy chia phần ta thế nào?”, Dạ Kiếm Ly hừ lạnh một tiếng.

“Cái này… Ta tám huynh hai!”. [@sieunhanu.wordpress.com]df54t87ht

“Ta bảy cô ba!”, Dạ Kiếm Ly nhướn mày.

“A? Ta mới là thủ lĩnh mà”, ta vùng vẫy, “Hay là, ta sáu huynh bốn?”.

Dạ Kiếm Ly hé miệng nhưng không thèm nói gì, ta có linh tính xấu, thôi bỏ đi, không thả con cá nhỏ thì không bắt được con cá to.

“Năm năm mỗi người một nửa!”, ta vươn ra năm đầu ngón tay, vẻ mặt thống khổ, “Không thể nhiều hơn nữa!”.

Khóe miệng hắn giật giật, suýt nữa phì cười ra tiếng. Có cái gì đó không đúng a, bây giờ là lúc lo lắng về chuyện chia cho hắn bao nhiêu tiền sao? Cái cần lo lắng là…

“Ta nghĩ là…”.

“… Được”.

“Huynh nói cái gì?”, ta mở to hai mắt nhìn hắn.

“Được”, Dạ Kiếm Ly cười ngượng ngùng, đôi mắt phượng trong trẻo cong lại như vầng trăng non, cánh môi đỏ tươi khẽ mở, vẻ mặt ấm áp.

Ta vốn tưởng rằng hắn sẽ không đồng ý, định đùa giỡn hắn một chút rồi thôi, ai mà ngờ hắn lại gật đầu dễ dàng như vậy, cho nên bối rối tới mức cảm thấy tay chân dư thừa không biết làm gì, trái tim cũng nhảy binh binh trong ngực.

“Chờ đến sau khi những chuyện này kết thúc…”.

Dạ Kiếm Ly đột nhiên im bặt, ta thấy lạ ngẩng đầu lên, chẳng biết từ lúc nào bên cạnh xuất hiện một thiếu niên áo đen, hẳn là Úy Phong, thị vệ thân cận của Độc Cô Bạch. Hắn kính cẩn thấp giọng hành lễ, “Tam điện hạ, Quận chúa”.

Không khí tốt như vậy bị hắn cắt ngang, Dạ Kiếm Ly hiếm lắm mới hào phóng với ta một lần, lỡ sau này không ai thèm lấy ta thì làm sao bây giờ hả? Ta giận đến nghiến răng nghiến lợi, cáu gắt: “Chuyện gì?”.

“Điện hạ căn dặn, sương sớm rất lạnh, xin Quận chúa giữ sức khỏe”.

Ta ngẩn người, Dạ Kiếm Ly bĩu môi một câu chua lòm: “Hai người đúng là ân ái quá nha”.

A a a, ta biết mà, người ta nói đời người khó khăn là chuyện đương nhiên, nhưng vì sao đời sống tình yêu cũng phải ảm đạm như vậy hả? Ta đau lòng nhìn Dạ Kiếm Ly phẩy tay áo bỏ đi, tức giận quay lại trừng mắt, mới phát hiện ra tên thị vệ kia đang nhìn ta chằm chằm, giống như cũng đang tức giận ta.

Hiện tại không có ai bảo kê, cái tên Úy Phong này võ công hình như không tệ, vẫn nên khách khí một chút thì tốt hơn. Cho nên, ta chần chừ, “Ngươi…”.

“Đây là Kim Thiền Bảo Giáp điện hạ đưa cho Quận chúa”, căm hận trong mắt Úy Phong chợt lóe lên.

Ta nhìn xuống bộ áo màu vàng trong tay hắn, tò mò chọc chọc ngón tay, “Cho ta hả? Làm chi vậy?”.

Căm phẫn trong mắt Úy Phong bùng phát, “… Đây vốn là bảo vật huynh đệ chúng ta liều mạng đoạt lấy cho điện hạ, vậy mà điện hạ chỉ nghĩ đến an nguy của Quận chúa, mong Quận chúa vào ngày đại hôn nhất định phải mặc”.

Kỳ hạn nửa năm đã sắp đến, nửa tháng sau là tới ngày đại hôn, hiểm nguy rình rập chắc chắn không cần phải nói. Trong lòng ta chấn động, nhận lấy bộ Kim Thiền Bảo Giáp, Độc Cô Bạch cuối cùng vẫn đối xử thật tốt với ta.

Không phải từ lúc bắt đầu đã tốt sao? Hơn nữa lại còn là quá tốt, ta làm sao mà không nhận ra cơ chứ. Chẳng qua, từ trước đến giờ, ta chỉ muốn làm bộ như không biết.

Ta hiểu vì sao Úy Phong ghét ta, cho nên nhét trả lại hắn, khẽ mỉm cười, “Vật bảo vệ tính mạng này, để cho hắn dùng vẫn tốt hơn”.

Lần này đến lượt Úy Phong kinh ngạc, hắn không nói gì nữa, ta gật đầu, xoay người đi tỏ vẻ không có gì bận tâm, “Ta cũng từng có huynh đệ, bọn họ cũng giống các ngươi, vì trung nghĩa dù nước sôi lửa bỏng cũng không tiếc, nhưng mà…”, ta nhịn nhẫn một lúc mới tiếp tục nói: “Nếu Độc Cô Bạch gặp chuyện không may, các ngươi không nguyền rủa ta mới lạ. Nhưng nếu ta chết… Những người đau lòng cho ta, đã không còn trên cõi đời này nữa”.

Úy Phong ngây ngốc, muốn cầm lấy Kim Thiền Bảo Giáp cũng không được, mà không cầm cũng không xong.

Ta cười cười, “Thiên hạ này, bớt đi vài người đau lòng cũng tốt”.

Ta đóng cửa phòng, đầu óc vẫn còn đắm chìm trong không khí khoa trương vừa rồi, lời nói đầy tính nhân văn như vậy, hình như là… giả tạo quá mức rồi hả?

A a, muốn Tiểu Kỷ ta không sợ chết, trừ phi gà trống biết đẻ trứng a.

Ta mắc mớ gì mà lại giả vờ cao thượng đem trả lại bộ Kim Thiền Bảo Giáp thế này? Hối hận quá a… Cao thượng đúng là ma quỷ.

Mà cũng nhờ Úy Phong nói ta mới tỉnh ra, gần đây ta đắm chìm trong nhi nữ tình trường, đầu óc lơ là, quên mất mình đang ở trong tình thế nguy hiểm đến mức nào, bao nhiêu kẻ đang nhìn ta như hổ rình mồi. Ta nghĩ đến đây, cảm thấy nóng máu, đến ngày đại hôn, không cần biết kế hoạch của Dạ Kiếm Ly là thế nào, chắc chắn phải tìm cho mình một con đường lui trước đã.

Từ sau hôm trung thu, ta cũng chưa gặp lại Tiểu Hồng, nghe nói là về nhà với lão gia gì đó, lí do thật hay, nàng ta làm gì còn lão gia nào, chắc là đến trú ẩn trong hang ổ của Lộ Văn Phi. Độc Cô Bạch hình như đã vào cung rồi, nghĩ đến bộ dạng của Tiêu Thái hậu, ta chợt cảm thấy lo lắng, có khi nào hắn sẽ gặp chuyện không may? Ta ra khỏi phòng tìm hỏi nha hoàn, mới biết Dạ Kiếm Ly cũng vừa hồi cung, nói không chừng là hai mỹ nam đi cùng nhau.

Bọn họ đều đi rồi. [@sieunhanu.wordpress.com]f4g8th8th

Trong lòng ta đột nhiên có cảm giác vừa khủng hoảng như mưa gió nổi lên mà vừa trống rỗng.

Dạ Kiếm Ly và Độc Cô Bạch, cũng không phải là đèn dầu đã cạn, thật ra thì hai người bọn họ ta không cần phải lo lắng cho ai, người mà ta nên lo lắng nhất chính là bản thân ta cùng các huynh đệ. Cái thế giới này quá điên cuồng, có khi giết người đoạt mệnh, thi thể chôn cất xong rồi, cũng có người tới đào lên đòi lấy lại công bằng, bất cứ chuyện gì cũng có thể phát sinh.

Ta lấy lại bình tĩnh, ôm một dĩa đầy điểm tâm, trở về phòng tiếp tục buồn bực suy nghĩ kế sách.

Đã năm ngày, không hề có tin tức của Độc Cô Bạch và Dạ Kiếm Ly, bên trong Bạch phủ hết sức yên tĩnh, không khí có hơi quỷ dị.

Thế nhưng bên ngoài đô thành lại là bầu không khí hân hoan khác hẳn, còn có mười ngày là đến lễ đại hôn của hoàng tử, nhà nhà giăng đèn kết hoa, hai bên đường dán giấy đỏ, không khí rất vui vẻ náo nhiệt.

Hai không khí trái ngược nhau khiến cho người ta có cảm giác xấu, ta trốn ở trong phòng không dám ra khỏi cửa, thường xuyên nghe lén bọn hạ nhân tám sau lưng ta, tin đồn mới nhất ta mới nghe được là “Điện hạ chắc chắn là đã chán Quận chúa, bỏ trốn cùng Nguyệt cô nương”.

Ta còn mong cho bọn họ bỏ trốn thật, như vậy còn bớt được một gánh nặng. Ta không nhịn được lầm bầm, thành công hù dọa hai nha hoàn đang nói nhảm bỏ chạy, lụm lên một cái giỏ xách chứa đầy táo, cắn rốp một cái, ăn ngon lành.

Một quả táo còn chưa ăn hết, Đào Nhi đã lén lén lút lút đẩy cửa vào, vẻ mặt đắc ý không cần nói cũng biết.

Ta nhìn thấy nàng như vậy, vui vẻ nghênh đón, “Được rồi sao?”.

Đào Nhi gật đầu, ta mừng rỡ nhảy dựng lên, “Năm mươi lượng bạc mà mua được một chiếc thuyền đi biển, Đào Nhi em đúng là thiên tài!”.

“Em chỉ làm theo lời Quận chúa căn dặn”, Đào Nhi cười híp mắt, “Đồ dùng đủ cho hai mươi ngày, cũng đã chuẩn bị xong. Nhưng mà…”.

“Nhưng mà cái gì?”. [@sieunhanu.wordpress.com]f3b5f4t68

“Đại nương bán áo tơi[1] ở chợ, nhất quyết không chịu giảm giá, cuối cùng vẫn phải trả hai mươi tiền một cái”.

Ta nhíu mày, “Có mũ trùm không?”.

“Ách… Không có”.

“Hai mươi tiền mà còn không có mũ trùm!”, ta rống lên: “Bà ta sao không đi làm ăn cướp luôn đi!”.

“Xuỵt…”, Đào Nhi giơ ngón tay, “Quận chúa, bình tĩnh, cẩn thận tai vách mạch rừng”.

Ta khụ một tiếng, lập tức ngậm miệng, trong lòng vẫn không thoải mái. Đào Nhi cười hì hì, “Quận chúa, người có tới năm trăm lượng bạc, vài ba cái áo tơi cũng chỉ mất có vài lượng bạc, sao mà…”.

“Đây là bạc của điện hạ các ngươi mà”, ta thở dài, “Ngày sau nếu có cơ hội nhất định sẽ…”.

“Chà, Quận chúa từ lúc nào đã trở nên hào phóng như vậy…”.

“Vớ vẩn, ta nói là nếu thôi, em nghĩ rằng có thể có cơ hội thật sao?”.

Đào Nhi nở nụ cười khanh khách, cười một lúc, dần dần đổi thành vẻ mặt trầm ngâm.

“Quận chúa, người… Thật sự không muốn mang Đào Nhi theo sao?”, nàng cúi đầu, kéo kéo tay ta.

Trong lòng ta cảm động, nếu nói ta muốn đi Tây Trạch một mình, chắc chắn là đang nói xạo, nhưng mà chuyến đi này nguy hiểm vạn phần, Đào Nhi cũng chưa chắc giúp được gì, có khi còn liên lụy đến nàng. Nàng cứ ở lại chỗ này, dù cho thiên hạ đổi chủ, cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến một nha hoàn nho nhỏ.

Ta lắc đầu. [@sieunhanu.wordpress.com]df5e7gr

“Người vẫn chưa tin tưởng Đào Nhi sao?”, nàng ấm ức dẩu môi, “Mẫu thân đã mất, Quận chúa cũng bỏ đi, còn lại có một mình Đào Nhi…”.

Lòng ta đau xót, ôm chầm lấy nàng, nói nhỏ: “Nói nhảm gì đó, bây giờ em giúp ta làm mấy chuyện này, tiết lộ ra ngoài là chuyện lớn mất mạng như chơi. Nếu không tin tưởng em, ta làm sao dám nói cho em biết?”.

Đào Nhi lẩm bẩm: “Quận chúa cứu mạng Đào Nhi… Chỉ mong sau khi Quận chúa cứu được huynh đệ, đừng quên nơi này còn có Đào Nhi nguyện ý vì người vào sanh ra tử, vậy là được rồi”.

Trong lòng ta lại chấn động, không thể tin được Đào Nhi ngây thơ tinh khiết ngày nào, ánh mắt từ trong trẻo đã trở nên thâm sâu, trải qua bao nhiêu biến cố, nàng đã lột xác hết bao nhiêu lần? Nhưng người gây ra nỗi đau đến tận xương tủy này, cuối cùng là ai?

“Từ sau chuyện của Tiểu Hồng, ta không còn tin tưởng ai nữa”, ta thấp giọng, “Nhưng ta hứa với em, nếu như ta có thể sống sót trở về từ Tây Trạch, ta sẽ dẫn em đi… Tuyệt đối không bỏ em ở lại đây một mình!”.

Đào Nhi lập tức nở nụ cười vui mừng, “Thật không?! Quận chúa, người không có lừa gạt Đào Nhi phải không?”.

“Dĩ nhiên rồi, ta chưa bao giờ lừa gạt…”, ta khẽ mỉm cười, “Huynh đệ của ta”.

(Tiu Ú: mọi người đừng ngạc nhiên vì sao Đào Nhi là nữ mà lại gọi là “huynh đệ” nha, ở đây ý là “người nhà của ta”)

Hết chương 77.

————————

Chú thích:

[1] áo mưa thời xưa không làm bằng nilon, mà đan bằng sậy hoặc lá cọ, vừa che mưa vừa che nắng

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

————————

Chương sau:

“Ta không cần thiên hạ này”, hắn nói nhỏ: “Ta chỉ cần nàng, có được không?”.

7 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 77

  1. tks nàng<3
    câu kia chắc chắn là anh Bạch nói rồi;((ôi khổ thân anh. Dạo này toàn nghĩ nếu mà anh gặp chị Kỷ sớm hơn anh Ly có phải tốt không:(((

    • chắc là vậy, nếu trong lòng ko có Dạ Kiếm Ly, có lẽ chị Kỷ đã đổ cái rầm trước Độc Cô Bạch rồi :)

  2. thanks nàng, ah, anh Bạch cũng rất thâm tình nha, nhưng ta kết Tiểu Dạ Tử cơ, Dạ hồ ly đúng kiểu người ta thích……….

  3. t ko hieu sau nay chi ay va anh bach quan he se nhu the nao lieu co fai dung vao tinh huong nguoi va ta chi co mot nguoi duoc song ko. hi vong ka se khong nhu vay. hoi hop qua ma nang nhanh len nhe ta luon ung ho nang

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s