Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 46

Gia gia Kim Tương Ngọc ở trên một ngọn núi nào đó, cái tên núi rất dài, ta chưa hề nghe qua, dù sao trên lá thư nhỏ mà Tư Mã Hiển Dương viết, ta đã len lén vẽ một cái mặt cười ở phía trên, đây là dấu hiệu mà người trong thôn đều biết, mặc dù Trường Sinh không hẳn là người của Thanh Phong Các, nhưng mà cũng không khác biệt lắm. Sau khi đưa lá thư này cho La Yến Thanh, không biết ả tìm đâu ra một con chim bồ câu, buộc thư lên trên chân chim bồ câu rồi cho nó cất cánh. Con chim bồ câu kia phạch phạch mấy cái, đáp xuống một gốc cây, sửa sang lông cánh rồi mới lười biếng bay đi.

Ta vẫn hết sức hoài nghi, phương thức gửi qua bưu điện bằng bồ câu này…

Ta chột dạ nhìn thoáng qua Tương Ngọc, nếu như Trường Sinh không chạy tới kịp, cũng đừng trách ta a… Muốn trách thì trách con chim bồ câu kia kìa, chưng xào hấp nướng tùy cô, chỉ cần cô chia cho ta một bắp đùi là được.

Tương Ngọc thu dọn xong một túi hành lý, có chút buồn bã nhìn quán trọ, nói: “Nếu không phải là phải rời khỏi đây, ta cũng đã nghĩ ra một cái tên cho quán trọ này”.

“Là tên gì?”, Tiểu Liên tò mò hỏi. [@sieunhanu.wordpress.com]v1g7r1re

“Hmm… Kêu là quán trọ Long Môn đi”.

“A, cái tên này không tệ nha”, Tiểu Liên khen, không chú ý tới sau lưng cậu ta, ta và Tư Mã Hiển Dương lập tức biến sắc. Chẳng lẽ ta thật sự đã cứu cái ả Kim Tương Ngọc mở hắc điếm trong phim đó sao? Nên mau mau rời khỏi chỗ thị phi này thì tốt hơn.

Tư Mã Hiển Dương hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, cho nên, xe ngựa được chuẩn bị rất nhanh.

“Cô nương, còn chưa thỉnh giáo đại danh của cô”, Tương Ngọc nói.

“Tiểu thư nhà ta họ Kỷ”, Tiểu Liên đột nhiên cướp lời, “Cùng nhau gọi tiểu thư cho quen”.

Tương Ngọc gật đầu, ánh mắt lại không rời khỏi Tiểu Liên, ta cười nói: “Đây là Tiểu Liên, biết chút võ công. Tương Ngọc lại hiểu y thuật, chúng ta chẳng phải là vô địch sao?”.

Lòng đề phòng của Tiểu Liên đối với nàng vẫn không giảm, thật ra thì ta cũng vậy, nhưng mà tối hôm qua sao ngươi lại không tới hả? Lỡ đâu Kim Tương Ngọc này là một người xấu, lão Đại của ngươi giờ phút này không phải đã bay tới thiên đường rồi sao.

Tiểu Liên nhận thấy ánh mắt khó chịu của ta, trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nói: “Đêm qua có con muỗi, đánh thế nào cũng không chết, làm cho em một đêm ngủ không ngon”.

Con muỗi? Ta suy nghĩ một chút, chẳng lẽ cậu ta đang nói La Yến Thanh? A, đích thị là La Yến Thanh không cho phép Tiểu Liên tới cứu ta, mà Tiểu Liên cũng không thể đành nhau với ả…

Người đẹp mà làm nhiều chuyện xấu quá sẽ bị trời phạt a, đáng giận.

A? Các vị hỏi còn người không đẹp sao? Người không đẹp là đã đủ thảm lắm rồi, còn không cho người ta làm chuyện xấu sao hả?

Cho nên, ta cứ làm chuyện xấu. [@sieunhanu.wordpress.com]v1g4r4e7

(Tiu Ú: ngụy biện!!! toàn là ngụy biện!!!)

Thật ra thì trước giờ ta đã theo dõi túi hành lý của Tư Mã Hiển Dương từ lâu, mặc dù không có gì hấp dẫn, nhưng người ta dù gì cũng là Môn chủ một Môn a, giàu hơn nhiều so với Các chủ nghèo túng như ta. Mặc dù ta rất muốn trộm, nhưng mà tà tâm cũng không có đủ can đảm để trộm. Cho nên đành phải ra vẻ đáng thương nhìn Tiểu Liên.

Tiểu Liên nghiêng mắt nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của ta, hiểu rõ ý đồ của ta, lập tức không thèm nhìn tới ta nữa.

Cho nên ta lại quay sang nhìn Tương Ngọc, Tương Ngọc chỉ mở to mắt, có chút u mê, hiển nhiên không hiểu ý ta.

Nói đến Tương Ngọc này, đen thì đen một chút, xấu cũng xấu xí một chút, nhưng ánh mắt lại rất xinh đẹp nha, hắc bạch phân minh, sâu thẳm trong trẻo, ta đột nhiên nhớ tới Niệm Vãn, những lúc y đứng đắn, cũng có ánh mắt như vậy, trong sáng không có một chút tỳ vết nào. Ta có chút nhớ nhung y, cái tên Niệm Vãn thích gây náo loạn giống như một đứa trẻ kia, không biết y ở trong cung ra sao rồi, ta vừa rời đi, nói không chừng Tiêu Kiến Nhân đã tìm đến y gây phiền phức, nhưng mà bây giờ ngay cả bản thân mình ta còn không bảo vệ nổi, thật sự là không có cách nào lo lắng cho y.

Ta nháy mắt với Tương Ngọc, Tư Mã Hiển Dương đang nhắm mắt nghỉ ngơi đột nhiên nói: “Triển Nhan, chỗ chúng ta phải đi, không cần dùng đến bạc”.

Trái tim bé bỏng của ta mạnh mẽ run lên, lúng túng nhìn anh ta, Tư Mã Hiển Dương ôn hòa nhìn ta, sao anh ta lại biết ta muốn làm gì… Tuy trong lời nói của anh ta không có chút nghiêm nghị, nhưng ta vẫn ngửi thấy mùi uy hiếp, có bạc, ta mới có thể làm nhiều việc. Cho nên lập tức lảng sang chuyện khác, “A ha hmm, ai nói muốn bạc đâu… Cái này, Tương Ngọc a, gọi em như vậy ta cảm thấy chưa thân thiết, chi bằng gọi em là Tiểu Tương Tử có được không?”.

“Cái rương nhỏ?”, Tiểu Liên lặp lại: “Ta thích gọi Tiểu Hạp Tử hơn”.[1]

“Ngươi muốn gọi gì mặc kệ ngươi”, ta nghiến răng nghiến lợi trừng mắt với cậu ta.

Tương Ngọc nhìn ta, dường như cảm thấy buồn cười, lại cố gắng nhịn xuống, chỉ khẽ gật đầu.

Nói thật, ta gọi Tương Ngọc thấy khó chịu a, không chỉ nói tới quán trọ Long Môn kia, mà nhớ tới quán trọ Đồng Phúc[2] là ta cũng cảm thấy kỳ quái rồi, sợ nàng nói một hồi lại lòi ra thêm chuyện gì kinh khủng nữa…

Một ngày đổi hết bốn con ngựa, xe ngựa đi như bay. Ta say xe ngất ngưởng đến mức sắc mặt không tốt chút nào, Tiểu Tương Tử xuống xe tìm được mấy viên dược thảo cho ta uống vào, hiệu quả duy nhất chính là ta dựa vào người Tiểu Liên ngủ thật say.

Khi ta tỉnh lại thì bên ngoài có tiếng khuân chuyển đồ đạc ồn ào, phản ứng đầu tiên của ta chính là xe ngựa đã dừng lại rồi, Tư Mã Hiển Dương và Tiểu Liên cũng không ở trong xe ngựa, ta nằm trong lồng ngực Tiểu Tương Tử, nàng đang vén rèm cửa sổ xe ngựa nhìn ra phía ngoài.

Ta bò dậy, nàng mỉm cười nói với ta: “Tiểu thư cô đã tỉnh rồi?”.

Trong lòng ta dâng lên cảm giác quỷ dị, Tiểu Liên gọi thì không sao, thêm nhiều người gọi thì… Dường như đời này ta không có số làm tiểu thư.

Ta gật đầu với nàng, hỏi: “Tư Mã công tử và Tiểu Liên đi đâu rồi?”.

“Đang ở bên ngoài”. [@sieunhanu.wordpress.com]a1v4r7d1

Ta thò đầu ra, đúng lúc nhìn thấy Tư Mã Hiển Dương móc ra một tờ ngân phiếu, đưa cho một người ra dáng lão bản.

Phía trên ngân phiếu rõ ràng in chữ năm trăm lượng.

Đầu ta nóng lên, gào thét xông ra ngoài: “Không —thể — đưa — được”.

Vốn trên ngân phiếu chỉ có hai bàn tay, bây giờ có ba bàn tay.

Tư Mã Hiển Dương kỳ quái nhìn ta, “Tại sao không thể đưa?”.

“Anh mua cái gì rồi?”. [@sieunhanu.wordpress.com]v1r5r1c7w

Tư Mã Hiển Dương xoay người lại chỉ ngón tay, ta nhìn thấy ba xe ngựa, đổ mồ hôi hột.

“Một xe thức ăn, một xe đồ dùng hàng ngày, một xe nước…”.

Ta quay sang phía lão bản hỏi hết nợ vốn, cẩn thận kiểm tra đối chiếu một lần, rõ ràng phát hiện ra không đáng giá nhiều bạc như vậy.

“Còn phải thối lại bảy mươi hai bạc đây!”.

Tư Mã Hiển Dương im lặng. Lão bản tức giận nhìn ta, ánh mắt lăng trì đủ cho ta giảm một lớp mỡ. Ta vui vẻ rạo rực nhận lấy bảy mươi hai lượng bạc kia, vô cùng tự nhiên nhét vào trong túi mình, Tư Mã Hiển Dương liếc ta một cái, coi như không nhìn thấy.

Ta đột nhiên kịp nhận ra, “Không phải chúng ta đi Triêu Thánh Môn sao? Anh mua nhiều đồ như vậy làm gì?”.

Tư Mã Hiển Dương không nói tiếp. La Yến Thanh cưỡi ngựa chạy như điên lao tới, mồ hôi ánh lên hai má ả đỏ au hết sức động lòng người, “Khởi bẩm Môn chủ, mọi chuyện đều đã làm thỏa đáng”.

Tư Mã Hiển Dương gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Ta vẫn đứng phía sau không đồng ý không buông tha, tiếp tục hỏi: “Làm chuyện gì cơ?”.

La Yến Thanh dùng ánh mắt giết người ép ta lên xe ngựa, ta nguyền rủa ngươi sớm muộn gì cũng bị Tư Mã Hiển Dương bỏ rơi, đáng ghét. Sau khi Tư Mã Hiển Dương lên xe, Tiểu Liên cũng đi lên theo, trong tay ôm bộ quần áo mùa đông khá dày, đưa cho ta cùng với Tiểu Tương Tử hai bộ.

Khí trời mặc dù có chuyển lạnh, nhưng cũng không đến mức mặc quần áo mùa đông thế này chứ. Ta vượt giới hạn dựa sát vào Tư Mã Hiển Dương, “Anh mua nhiều đồ như vậy, bộ muốn ngủ đông hả?”.

Tư Mã Hiển Dương nhíu đầu lông mày, vừa định nói chuyện, Tiểu Tương Tử vẫn luôn trầm mặc lại mở miệng: “Tư Mã công tử muốn đi thuyền sao?”.

Đi thuyền? Cô đừng nói đùa nha… Ta khinh thường, lại thấy Tư Mã Hiển Dương gật đầu. Ta lập tức rung động, đột nhiên có cảm giác bị lừa bán đi, Tư Mã Hiển Dương nói là cứu ta, nhưng chưa từng nói muốn cứu ta tới chỗ nào, anh ta cùng với Tiểu Hồng có lẽ là…thông đồng chăng?

Ta chấn động cả người, Tiểu Liên yên lặng khoác quần áo mùa đông lên trên người ta, cho ta một ánh mắt an tâm.

Tiểu Tương Tử ngồi đối diện lại không có phản ứng gì, nàng chỉ ngó chừng Tiểu Liên, ánh mắt kỳ dị.

Aiz nha, nha đầu này không phải là dùng trực giác đặc biệt của phái nữ đã phát hiện ra thân phận thực sự của Tiểu Liên đó chứ? Do đó trái tim nguyện trao đi, tình cảm như nước sông cuồn cuộn không thể thu lại?!

Ta nghĩ đi nghĩ lại, tự mình cảm thấy hoang đường, hung hăng lắc lắc đầu, ngăn bản thân tiếp tục nghĩ ra chuyện gì quỷ quái hơn nữa. Không khí bên trong xe ngựa bỗng dưng có chút sượng sùng, chắc là có liên quan tới địch ý của ta đối với Tư Mã Hiển Dương, theo lý mà nói, anh ta sẽ không hại ta, nhưng mà chuyện có lý chưa chắc đã là công lý. Anh ta cứu ta, quan hệ giữa hai người bọn ta lại giống như bọn cướp và con tin. Thôi thôi, nếu như anh ta thông đồng với Tiểu Hồng thật, cũng chỉ là điều mà ta đã đoán trước rồi.

Xe ngựa đi được hai canh giờ, rốt cuộc ngừng lại. Ta cơ hồ đã muốn nôn ra trên người Tiểu Liên, cho nên khẩn cấp xuống xe ngựa, sau đó lập tức hóa đá dưới ánh mắt của Tư Mã Hiển Dương.

Gió lạnh ướt mặn, âm thanh sục sôi mạnh mẽ. Đây… Đây là…

Biển!

Ta tưởng rằng chỉ ngồi thuyền bè qua một cái hồ nhỏ! Đây lại là biển, có quỷ mới biết phải trôi về nơi nào a!

Ta xoay người liếc nhìn Tiểu Liên: Chúng ta trốn đi đi.

Nhìn Tiểu Liên có vẻ cũng đã dự đoán trước, cậu ta thừa dịp Tư Mã Hiển Dương và La Yến Thanh đi nói chuyện với nhà đò, lặng lẽ đến bên cạnh rỉ tai ta: “Mới vừa rồi lúc cầm quần áo mùa đông, ta đã để lại ám hiệu cho lão Trương. Chúng ta trước tiên phải ổn định theo Tư Mã Hiển Dương, rồi tương kế tựu kế”.

Sắc mặt ta xanh lét, “Ta không lo lắng cái này, ta chỉ lo lắng… Tiểu Tương Tử đâu rồi?”.

“Tiểu thư, em ở đây”. [@sieunhanu.wordpress.com]a5et78er

“Cho ta xin thuốc chống say tàu xe”.

Tiểu Tương Tử nhận lệnh rời đi, khi ta ngẩng đầu lên, Tư Mã Hiển Dương đang nhìn ta, có một chút đề phòng, vừa có một chút chờ đợi. Ta đột nhiên lại mềm lòng, Tư Mã Hiển Dương đối với ta, cuối cùng cũng không phải là xấu.

Thế giới này, người có thể hiểu anh, cũng chỉ có tôi mà thôi.

Thật sự phải lên thuyền sao? Nếu đi, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, bao gồm cả chuyện xấu nhất nào đó. Có lẽ, ngay cả chạy trốn cũng không có chỗ trốn, ta còn có thể gọi là may mắn sao?

Ta đột nhiên nhớ tới lời nói của Tư Mã Hiển Dương, rốt cuộc đã hiểu anh ta nói “không cần dùng đến bạc” là có nghĩa gì.

Ta ngơ ngác nhìn La Yến Thanh chuyển đồ trong xe ngựa lên thuyền, trong đầu rối loạn, một lúc lâu, phía sau đột nhiên có người nói: “Tiểu thư”.

Ta xoay người nhìn Tiểu Tương Tử, tay nàng giơ lên một bọc cây cỏ vừa hái, ta thật sự không nhìn ra cái đống cây cỏ đó có chỗ nào giống thuốc, nhưng ta vẫn vô cùng cảm kích, nàng nhìn ta, nụ cười rất dịu dàng.

Ta đột nhiên có dũng khí, nắm lấy tay nàng, ánh mắt liếc nhìn Tiểu Liên.

Chúng ta, lên thuyền thôi. [@sieunhanu.wordpress.com]a5fg48r

Hết chương 46.

————————

Chú thích:

[1] tên Tương Ngọc là湘, cái rương là箱 đồng âm Tương, Tiểu Hạp Tử là cái hộp nhỏ

[2] quán trọ Đồng Phúc chính là quán trọ của Đỗ Tương Ngọc – Đỗ Thập Nương trong phim Võ Lâm Ngoại Truyền đã nói tới lần trước

15 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 46

  1. Phiêu lưu dài kỳ
    hahaha
    Nhưng dù thế nào thì Tư Mã Hiển dương cũng hok hại Tiểu Kỷ đâu mà, chỉ lo người khác thôi
    Thanks Ú nghen

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s