Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 3

Tiểu Liên nói, nếu như ta không cho cậu ta một khối chocolate Dove, cậu ta sẽ đem chuyện ta thầm mến Lộ Văn Phi, một trong những đệ nhất mỹ nam, nói ra ngoài.

“Ta cùng lắm chỉ nhìn huynh ấy có mấy lần! Ngươi bịa đặt!”.

“Thôi đi, Tiểu Hồng nói cô nhiều đêm luyện tập liếc mắt đưa tình, đợi đến thời điểm trong thôn mở hội liền tỏ tình với người ta, kết quả Lộ Văn Phi cho tới bây giờ vẫn còn lo lắng mắt cô có vấn đề… Oa ha ha ha, ta chết cười”.

Có phải ta đã nuôi ong tay áo hay không a…

“Ngươi đừng đắc ý, ngươi cũng có nhược điểm rơi vào trong tay ta”, ta cười mờ ám, “Ngươi thích Tiểu Hồng thì cứ nói thẳng đi”.

Mỗ Liên vô cùng đơn thuần nhanh chóng đỏ mặt. “Cô… Cô nói nhảm…”.

“Vậy thư tình ngươi giấu ở dưới gối là viết cho ai? Cái gì mà ‘Người của nàng cũng giống như tên của nàng đều tiên diễm chói mắt…‘, không có ấn tượng, vậy cũng gọi là làm văn sao, phiền ngươi lần sau đừng có viết như vậy, Tiểu Hồng xem không hiểu đâu…”.

“Cô lại lục lọi đồ đạc của ta!”. [@sieunhanu.wordpress.com]rt8h46rt

“Không phải ngươi cũng thường lục tiền trong chăn của ta sao, a, ta có chuyện muốn nói cho Tiểu Hồng nghe, Tiểu Hồng nhất định rất có hứng thú nha…”.

Vừa dứt lời, ta hài lòng nhìn Tiểu Liên nhanh chóng bỏ chạy biến thành một cái chấm đen, hừ hừ, dám đấu với ta sao.

* * *

Sắp mở hội. [@sieunhanu.wordpress.com]a8ef64fe

Phải biết rằng quản lý một cái tổ chức lớn như vậy không phải là chuyện dễ dàng, đặc biệt là lúc mở hội, nhất là trong một thời đại trọng nam khinh nữ như vậy.

Ta cong miệng, bước lên xe ngựa, trơ mắt nhìn lão Trương rơi lệ cho con chó cưng Đại Hoàng của lão, khóa chặt cửa gỗ cổng thôn, mang theo chừng một trăm người trong thôn hào nhoáng long trọng lên đường, những người này đều là thành viên quan trọng của Thanh Phong Các, là “người thân” mà ta tin tưởng nhất.

Mọi người cặp đôi cặp ba đi cùng nhau, ngoài mặt là nông dân vào thành họp chợ, nhưng nào có ai biết, trong số những nông dân này hơn một nửa đều là những sát thủ trên giang hồ làm người ta vừa nghe thấy tên đã sợ mất mật. Thật ra thì mọi người cũng không cam lòng giả trang thành cái bộ dạng này, dù sao người ta chỉ cần mặc y phục dạ hành vào ban đêm, khinh công một hồi đã đến. Nhưng mà lão Trương thần tượng của bọn họ cũng trung thực mặc y phục nông dân, cười đến mức có thể gọi là một nông dân chất phác, ngay cả ta cũng không thể tin được đó là Túc Sát uy chấn giang hồ.

Tiểu Liên vẫn vì chuyện ký tên của lão Trương mà buồn rầu. Không phải là ta không giúp cậu ta, cũng không phải là do lão Trương không bình dị gần gũi, chỉ là ta không biết làm sao nói cho cậu ta hiểu, thật ra thì đại thúc sát thủ vô cùng tàn khốc này… không biết chữ. Mặc dù trước giờ lão không tự nguyện học, nhưng mà sau một lần lão tính sai tiền thù lao thành ra bị lỗ, liền bắt đầu nhận ta làm thầy của lão.

Trong xe ngựa hết sức nóng nực, ta vén cửa sổ lên hóng mát, nhìn ánh mặt trời bên ngoài, nhắm mắt lại thâm tình hát một câu: “Anh… Hỏi em… Yêu anh… Sâu đậm… Em… Yêu anh… Có… Mấy phần…”.[1]

Phía trước truyền đến tiếng con ngựa kinh hoảng hí lên, người đánh xe đau khổ nói: “Cô nương, van xin cô đừng hát nữa. Con ngựa này sợ hãi chịu không nổi đâu…”. [@sieunhanu.wordpress.com]jr6t46r8t

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, xoay người lại mới phát hiện ra sắc mặt của mọi người cũng rất là không tốt, không thể làm gì khác hơn là phẫn nộ ngồi xuống trở lại. Ta ca hát có khó nghe như vậy sao? Nhất định là tài nghệ âm nhạc của ta vượt mức tiêu chuẩn, những tên cổ nhân này đều không nghe được. Thật là nhớ giọng hát của Tô Hà a, anh ta là một ca sĩ trước kia ta thích nhất, kinh tài tuyệt diễm, chỉ tiếc là chịu không nổi áp lực của giới giải trí nên tự sát, đúng nghĩa hồng nhan bạc mệnh, aiz.

Ta đây mù đường nên chưa bao giờ biết hồ Thiên Thủy tổng bộ của Thanh Phong Các ở chỗ nào, đương nhiên cũng không biết phải đi bao nhiêu ngày, may mà huynh đệ ta tương đối đều có năng lực, cho nên ta chỉ cần ngoan ngoãn đợi ở trong xe ngựa là được, nhưng mà cả ngày đều nằm trên một cái giường cứ lắc lư, ai cũng sẽ muốn ói. Cho nên, ta liền phun ra.

Tiểu Hồng hoảng sợ vỗ lưng ta. “Lão Đại? Sao vậy?”.

Ta đau khổ khom người, vốn là muốn thử xem có thể uống giải dược mà ta định đem bán thì có bớt ói hay không, bây giờ rốt cuộc đã biết tùy tiện ăn giải dược Diệt Hồn, kết quả chính là… càng ói như điên!

Nhưng trong cái rủi cũng có cái may, xe ngựa dừng lại. Ta cho mọi người đi trước một bước, chỉ để lại Tiểu Hồng ở bên cạnh. Thật ra thì vốn sẽ có cả Tiểu Liên, chẳng qua là ta nói gì cậu ta cũng không chịu ở lại, chắc là vẫn còn đang xấu hổ chuyện thư tình. Ta biết Diệp Vô Trần nhất định sẽ lưu lại hộ vệ bí mật núp trong bóng tối, cho nên thầm cười nhạo cậu ta mấy câu rồi không thèm cưỡng cầu nữa.

A, cảm giác chân chạm đất thật là tốt quá đi!

Sắc trời đã gần đến hoàng hôn, nhưng trong thành lại càng náo nhiệt. Trên đường lớn đèn đuốc sáng rỡ, ta hưng phấn lôi kéo Tiểu Hồng ngó đông ngó tây, hòa vào đám đông.

Tiểu Hồng hai gò má đỏ bừng, hết sức kiều mỵ động lòng người. Trên đường đi câu tới vô số ánh mắt kinh ngạc.

Đột nhiên, một bàn tay to ngăn cản đường đi của chúng ta.

“Vị cô nương này, đừng đi vội!”. [@sieunhanu.wordpress.com]8uk4t6uk

Chẳng lẽ… Đây chính là…cướp sắc trong truyền thuyết sao?

Tới rồi tới rồi, vô lại cướp sắc. Hai mắt ta sáng lên, nhưng ngay sau đó giả vờ buồn bã bi thương ôm lấy Tiểu Hồng khóc ròng nói: “Đừng để cho bọn họ cướp người ta đi… Tiểu Hồng…”.

Tiểu Hồng còn chưa trả lời. Một gã sai vặt tiến lên kéo ta ra, “Ở đâu ra một con nha hoàn không hiểu quy củ!”.

Nha hoàn?! Ta đây có khí chất quý tộc, nhìn chỗ nào giống nha hoàn!

Tiểu Hồng thấy ta giận tái mặt, cả giận nói: “Ở đâu ra Đăng Đồ Tử[2], dám vô lễ với tiểu thư nhà chúng ta!”.

Gã sai vặt kia sửng sốt một chút, hiển nhiên không thể tìm ra thân phận giữa chúng ta. Khóe mắt gã khẽ nâng lên, nhìn theo ánh mắt của gã, là một công tử cẩm y hoa phục nhìn gã rồi gật gật đầu, cho nên gã nở một nụ cười nịnh hót, “Xin lỗi tiểu thư, công tử nhà ta muốn tìm hai vị nói chuyện một chút.”

“Chúng ta cũng không quen biết! Vẫn là miễn đi!”, Tiểu Hồng kéo ta xoay người rời đi.

Thật ra thì vị công tử kia dáng vẻ cũng không tệ lắm, ta làm bộ căng thẳng một chút, rồi cười nói: “Được”.

Đó là một sai lầm. Ta nghĩ, ta nên đi kiểm tra thị lực.

Là con mắt nào của ta nói cho ta biết vị công tử này dáng vẻ không tệ vậy? Làm cho ta tưởng hắn không phải là… Phạt con mắt đó một phút đồng hồ không được phép chớp không được phép động đậy! Tục ngữ luôn có đạo lý, ví dụ như càng nhìn xa thì càng đẹp.

Hắn nhìn Tiểu Hồng không chớp mắt, cười hết sức dâm đãng.

Trong mắt Tiểu Hồng tràn đầy tức giận, hiển nhiên đang trách ta đồng ý với bọn họ ngồi lại chỗ này.

Công tử kia lại nói ta xưa nay nhất định luôn bắt nạt Tiểu Hồng, nên nàng ấy mới tức giận nhìn ta như vậy. Hắn chắp tay nói: “Tại hạ cùng với Tiểu Hồng cô nương vừa gặp mà như đã quen, không biết Kỷ cô nương có thể nể tình hay không, nhường Tiểu Hồng cô nương lại cho tại hạ?”.

Loại sắc lang này sắc mặt thật là có đủ tục tĩu, lời kịch cũng y chang như trong tiểu thuyết viết, nhàm chán a nhàm chán a.

Ta quyết định không thể cùng kẻ tục tằng như hắn cò kè mặc cả, cho nên dũng cảm gật đầu, “Một giá, năm trăm lượng!”.

Bại gia tử không chút do dự liền bỏ tiền xuống, sau đó lập tức mang Tiểu Hồng đi mất không còn bóng dáng, như là sợ ta sẽ đổi ý vậy. Trong lúc bả vai Tiểu Hồng phát run, ta buồn cười nhìn nàng, gọi một vò rượu Nữ Nhi Hồng.

Ta vẫn không biết tại sao lại có người thích uống rượu, vừa cay vừa chua. Nhưng rượu này so với thời hiện đại thì vẫn nhạt hơn rất nhiều, uống vào cổ họng liền cảm thấy mát lạnh rất nhanh xuống tới ngực và bụng, hết sức thống khoái, chỉ cảm thấy càng uống càng thanh tỉnh.

Tửu bất túy nhân nhân tự túy[3]. Những người thích uống rượu kia, chính là muốn tự làm mình tê dại đi, hay là muốn bản thân phải đối mặt thực tế?

Một vò rượu đã nhìn thấy đáy, Tiểu Hồng liền từ cửa sổ nhảy vào.

“Khẽ một chút, biết võ công của em tốt rồi, cũng đừng có xuất hiện như vậy”, ta nịnh hót nghênh đón. “Bại gia tử đâu?”.

“Trong con hẻm phía sau”, sắc mặt Tiểu Hồng âm trầm, “Em chụp lên hắn hai cái bao bố”.

“Đừng nóng giận mà mỹ nhân”, ta thuận tay nhéo gương mặt trơn mềm của nàng. “Vì dân trừ hại, em phải cảm thấy vinh quang”.

“Cho xin đi, lão Đại, sau này loại nhiệm vụ vinh quang này phiền cô tự mình làm đi, kẻ hầu như em tuyệt đối không cướp cái vinh hạnh đặc biệt này đâu”.

Sau đó để tránh phiền toái dư thừa trên đường, cũng theo ý ta làm người phải khiêm tốn một chút, Tiểu Hồng đeo trên mặt một cái khăn lụa tuyết trắng. Cái này trong tiểu thuyết cũng có viết, những nữ hiệp khách che mặt đều là dung mạo tựa thiên tiên. Quả nhiên Tiểu Hồng sau khi che mặt càng thêm thướt tha, tăng thêm một chút mùi vị thần bí. Ta thấy hiệu quả không tệ nên cũng muốn có một cái khăn che mặt như vậy, nhưng mà nhìn như thế nào cũng giống như đang che xấu. Thôi kệ đi, làm cho người ta ảo tưởng một chút cũng tốt.

Cho nên, hai cô gái che mặt lại càng làm người khác chú ý.

Hết chương 3.

————————

Chú thích:

[1] Ca khúc nổi tiếng Ánh trăng nói hộ lòng tôi – Đặng Lệ Quân

[youtube http://www.youtube.com/watch?v=bv_cEeDlop0&w=480&h=390]

[2] kẻ háo sắc

[3] trích trong tửu bất túy nhân nhân tự túy, sắc bất mê nhân nhân tự mê: rượu không làm người say, mà là người tự say, cái đẹp không làm mê người, mà là người tự si mê cái đẹp

————————

P/s: bạn Ú sợ chị Kỷ quá rồi =]] Không khinh công được thì bắt ng ta đi bộ theo, tưởng tượng cái đám sát thủ đệ nhất giang hồ mà phải làm nông dân mà bạn Ú đau bụng quá =]] Lại còn gặp hái hoa tặc thì 2 mắt sáng rỡ, mà cuối cùng lại ăn quả dưa bở to đùng nữa chứ =]]]]]] *ôm bụng lăn qua lăn lại*

À, mọi người lưu ý nhân vật Tô Hà nhé, sau này sẽ gặp lại anh ấy :”>

26 thoughts on “Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chap 3

  1. A ha ha ha ha e đi chết đây buồn cười quá cer=)))))))) mà ss Ú ù ụ ới ss có biết làm tn để phản hồi k bị khóa k >“< e cứ đăng bài là nó lại bị khoá phản hồi ;__;

    • Em thử xem phần Cài đặt cho thảo luận xem, nếu phần ấy Ok thì thay giao diện đi, sis cũng từng bị như thế 1 lần, thay giao diện khác thì ko sao…………..

  2. ss thích bài hát này
    nghe và thích từ lâu lắm cơ mà bây giờ mới biết tên bài hát >.<
    cơ mà, VN mình cũng đạo thành ti tỉ bài lời việt rùi á

  3. Tỷ ấy thật bỉ ổi, nhưng mà ta thix thế * hắc hắc*… A quên nữa, thanks nàng nè, Iu nàng

  4. Khửa khửa khửa khửa khửa há há há há há há há há há, em chết cười vì đoạn chị này hát, quá khủng bố =))

  5. nàng ơi ta hỏi cái, vụ kí tên là sao đấy, ta thấy đoạn trước có nhắc đến đâu @@

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s