Xuân Mãn Càn Khôn – Chap 4.2

Bối Bối nheo con ngươi, có chút không vui.

“Ta là khách, không cần phải nghe mệnh lệnh của hắn!” Nàng chậm rãi nói, ném tầng váy thêu hoa sang một bên.

“Nói cho hắn biết, ta mệt mỏi, muốn ngủ trước một lát, chờ ta ngủ đủ sẽ tới gặp hắn.” Nhị tỷ thường nói, giấc ngủ là quan trọng nhất!

Đám nha hoàn trong phòng, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, chỉ thiếu không có lên tiếng khóc lớn.

“Cô nương, ở Miêu Cương, không có ai dám trái ý Cổ Vương.” Cức Cách cơ hồ đã muốn quỳ xuống van lạy cầu xin nàng.

Bối Bối nhíu mi.

“Tại sao vậy? Bởi vì hắn rất dữ sao?” Điểm này nàng cũng đã chứng kiến! Hừ, mà cho dù có dữ thì nàng cũng không sợ!

Chẳng qua là, mặc dù cặp mắt đen kia rất dọa người, nhưng mà ngoại trừ vẻ ngoài nghiêm khắc, nam nhân này vẫn là có chút giá trị, ít nhất, hắn cũng có thể nướng thỏ cho nàng ăn.

Không biết tại sao, nhớ tới chuyện này, trong lòng nàng lại cảm thấy ấm áp mềm mại, giống như là một ngọn nến, dần dần tan chảy…

Nàng vuốt vuốt ngực, lông mày cong cong nhíu lại, cố gắng hồi tưởng, từ bao giờ đã có cảm giác như thế. Hình như là từ lúc ở khách điếm, nhìn thấy Kiền Qua, lồng ngực của nàng, từ lúc đó trở đi đều có cảm giác nóng như vậy.

Ngoài cửa, một thiếu nữ chạy vội vào, trên tay bưng một miếng nệm phủ tơ lụa.

Trên nệm, đặt một cái vòng tay bạc.

“Đây là Cổ Vương dặn dò, mời Tiền cô nương đeo lên.” Nha hoàn thở không ra hơi nói, dâng nệm lên đến trước mặt Bối Bối.

“Chắc chắn sao?” Cức Cách vẻ mặt cổ quái hỏi, có chút chần chừ.

Thiếu nữ dùng sức gật đầu.

“Là Cổ Vương đích thân đưa cho ta, ngài nói, mời Tiền cô nương đeo lên.”

Mấy nha hoàn bên trong liếc mắt nhìn nhau, hết sức kinh ngạc, rồi lại không dám mở miệng.

Phòng hán tộc đã lâu không dùng tới, mặc dù mỗi ngày đều có người hầu đến quét dọn, nhưng cũng không cho người ngoài tiến vào, càng đừng nói chi là cho người ta ở lại trong này. Cổ Vương phá lệ, lần đầu tiên mang một thiếu nữ Hán tộc về, còn cho nàng vào ở trong phòng Hán tộc, cả ngọn núi Thương Mang, đâu đâu cũng đã rối rít bàn luận.

Mà bây giờ, Cổ Vương lại còn phái người, đưa tới vòng tay có ý nghĩa đặc biệt này, ra lệnh cho Tiền Bối Bối đeo lên…

Suy đoán các loại không ngừng hiện ra trong đầu mọi người, nhưng không ai dám mở miệng hỏi.

Bối Bối không phát hiện ra mọi người sắc mặt quái dị! Nhìn lên vòng tay bạc này liền thấy yêu thích cực kỳ.

“Đây là lễ vật sao?” Nàng hỏi.

“Ơ, vâng cứ xem như thế đi!” Cức Cách nhỏ giọng nói. “Tiền cô nương, người có nguyện ý đeo lên không?”

Bối Bối nhìn cái vòng bạc, suy nghĩ một chút, rất khó ra quyết định.

Mặc dù nàng ghét Kiền Qua bá đạo, nhưng mà, nàng rất vừa ý với cái vòng bạc này. Mà cũng nói, vòng bạc này xem ra hết sức quý giá, rất đáng tiền nha, nhìn thấy vật tốt mà không cầm, thật sự là vi phạm giáo huấn của Tiền gia.

“Vòng bạc này, ta đeo lên được sao?” Nàng lẩm bẩm nói, cầm lấy vòng bạc đoan trang.

Cức Cách đả xà tùy côn thượng*, vội vàng gật đầu.

(*đả xà tùy côn thượng: lựa gậy mà đánh rắn, ý nghĩa tương đương với “tùy cơ ứng biến”)

“Có thể, có thể, đeo lên được.” Nàng cầm lấy cổ tay mảnh khảnh của Bối Bối, đem vòng bạc ướm lên, rồi cạy mở cái khóa, sau đó ấn một nút chốt tinh xảo.

“Tách” một tiếng, vòng tay bạc khóa chặt, vừa vặn ôm lấy cổ tay nàng.

Bọn nha hoàn đứng ở một bên, nhìn thấy vòng bạc đã đeo lên, thái độ đối đãi với Bối Bối, so với lúc trước lại càng thêm cung kính.

Nàng nheo mắt lại, nhìn đám nha hoàn trước mặt, rồi lại nâng lên tay, nhìn vòng bạc tinh xảo trên cổ tay. Cái vòng bạc này, được khóa chắc chắn, giống như một cái gông xiềng nho nhỏ.

Ách, đây chỉ là một lễ vật bình thường thôi đúng không?

Như vậy, tại sao trong lòng nàng đột nhiên có cảm giác, bản thân hình như là đã lên nhầm thuyền giặc vậy?

* * *

Đêm xuống, Bối Bối mới khoan thai chậm rãi tới phòng khách.

Nam nhân ngồi trên cao bên trong phòng khách, làm nàng kinh ngạc, cơ hồ không cách nào hô hấp.

Kiền Qua bên trong phòng khách, ngồi trên ghế đá khắc tượng cự nhân, bên dưới phủ một lớp da thú. Bốn phía ánh nến sáng ngời, khiến cho hai tròng mắt hắn thâm thúy lóe sáng, càng thêm uy nghiêm, giống như pho tượng thần dị giáo cao lớn, làm người ta kính sợ thần phục.

Cức Cách cùng với các nha hoàn, đứng trước cửa hành lễ, không dám đi vào, rón rén đóng kín cửa gỗ, không quấy rầy hai người.

Con ngươi sâu thẳm u tối, đảo một vòng trên người nàng, trên gương mặt tuấn tú không lộ vẻ mặt gì, chỉ có ánh mắt nồng nhiệt là chứng tỏ hắn vạn phần hài lòng với dáng vẻ Miêu tộc của nàng.

“Nàng đến chậm.” Kiền Qua nói, giọng không vui, nhưng tầm mắt không hề dịch chuyển khỏi nàng.

Ở trong Miêu Cương, không có ai dám ngỗ nghịch hắn. Nam nhân tôn kính hắn, nữ nhân sợ hãi hắn, mà tiểu nữ nhân Hán tộc mới vừa đến nơi này, liền công khai cãi lệnh, ra oai phủ đầu với hắn?!

Bối Bối nhún vai, cũng không sợ.

“Chẳng qua là chậm một chút thôi mà.” Nếu không phải Cức Cách đau khổ cầu khẩn, nàng còn định trước hết phải nhảy lên giường, ngủ một giấc sâu, lúc khác tới gặp hắn.

Tròng mắt đen của Kiền Qua nheo lại, nhưng vẫn bất động thanh sắc.

“Sau này đến muộn nữa, đám nha hoàn hầu hạ nàng nhất định phải chịu phạt.”

Nàng nhìn hắn chằm chằm! Khắc chế ý nghĩ muốn tiến lên đạp hắn một cước. “Ngươi, cái tên dã man này, dám uy hiếp ta!”

“Dọc theo đường đi, nàng không phải là vẫn luôn gọi là ta là man tử sao?” Hắn hỏi ngược lại, cũng không động đậy.

Nhắc tới chuyện trên đường, giống như ném một đóa pháo hoa tới trước mặt nàng, nàng chợt nhảy dựng lên, giận đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ lên.

“Ngươi là một tên lường gạt, lại còn có gan nói chuyện trên đường với ta!”

“Tên lường gạt?” Kiền Qua nhíu mi, đối với việc nàng lên án cảm thấy rất hứng thú. “Chưa từng có ai dám mắng ta như vậy nha.” Trên thực tế, chưa từng có ai dám dùng cái giọng điệu này nói chuyện với hắn.

“Đó là bởi vì, bọn họ ngại bộ mặt thối của ngươi nên mới không dám nói thật.” Bối Bối thổi phù ra một tiếng, huỳnh huỵch xông lên trước, hai tay chống eo, giống như con mèo nhỏ gầm lên với hắn.

“Là sao?” Hắn nhàn nhạt hỏi.

“Đừng giả bộ ngu ngốc, món nợ lúc trước, ta còn chưa có tính với ngươi đó!” Nàng vươn ra ngón tay ngọc thon dài, chỉ vào gương mặt tuấn tú, mở miệng mắng, trong lòng tức giận cực kỳ. “Ngươi, cái tên này, rõ ràng là hiểu tiếng Hán.” Tên vương bát đản này, lại còn giả bộ hồ đồ?!

Nhớ tới chuyện bản thân nói nhảm lúc trước, nàng vừa tức vừa thẹn, không cách nào quyết định xem là nên nhảy xuống núi tự sát trước, hay là nên giết hắn diệt khẩu trước.

“Ta không có nói là không hiểu.” Lần này, đôi môi mỏng của hắn, cong cong mỉm cười.

“Nhưng mà! Ngươi, ngươi lừa ta, làm cho ta, làm cho ta…” Những chuyện xấu hổ kia, những từ ngữ xấu hổ kia, nàng không cách nào nói ra khỏi miệng nữa!

Hắn nhíu mà, chờ nàng mở miệng nói tiếp.

A, đáng giận!

Bối Bối dậm chân, vừa lúng túng vừa tức giận, căn bản không cách nào nói ra chuyện lúc trước, chỉ có thể thất bại xoay người, muốn tông cửa xông ra ngoài, không cùng cái tên Kiền Qua đáng giận này ở chung một phòng nữa.

Chẳng qua là, chưa chạy được hai bước, đôi giày thêu nhỏ đột nhiên thắng lại trước cửa.

Không được không được! Chuyện làm ăn quan trọng, nàng không thể bị sự tức giận làm cho rối loạn đầu óc! Cho dù hắn ác liệt hơn nữa, nàng vẫn phải giữ vững lý trí, hoàn thành nhiệm vụ đại tỷ giao phó, mới có thể trở về chuộc lỗi.

Liên tục hít sâu mấy hơi, Bối Bối nắm chặt quả đấm nhỏ, một lần nữa quay trở về trước mặt Kiền Qua.

“Được, chuyện trong núi, chúng ta xem như xóa bỏ, ta tới tìm ngươi, là vì…”

“Ta biết.”

“A, ngươi biết?”

“Ở khách điếm, ta đã nghe được.” Hắn nói đơn giản.

“Tốt lắm, ta cũng không cần đi vòng vèo nói lời khách sáo.” Bối Bối nặn ra nụ cười mỹ lệ nhất, ngọt ngào nhìn hắn. “Ta muốn mượn thánh dược.” Nàng đi thẳng vào vấn đề.

“Không được.” Hắn thậm chí không suy nghĩ một chút nào!

Nụ cười ngọt ngào, hơi cứng lại một chút.

“Vậy, ngươi đem ra đây cho ta xem đi.” Bằng kinh nghiệm của nàng, chỉ cần nhìn thấy thuốc, hẳn là có thể đoán ra thành phần. Đến lúc đó cho dù hắn không cho mượn, sau khi nàng trở lại kinh thành, chiếu theo đó điều chế một phần cũng được!

“Không được.”

Nụ cười bối rối sắp chịu không nổi.

“Vậy ngươi nói cho ta biết, thánh dược ở đâu, ta tự mình đi nhìn xem.”

“Không được.”

Nụ cười mất tích, khuôn mặt nhỏ nhắn, chuyển thành vẻ dữ tợn.

“Ê! Ngươi, cái tên này. Sao lại khó như vậy thương lượng nha!” Nàng hét lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng về phía trước, lòng bàn tay ngứa ngày, thật rất muốn vung quyền đánh bay vẻ lãnh đạm trên mặt hắn. “Ta chỉ mượn thuốc, cũng không phải là chuyện lớn gì. Mà cũng nói, ta mượn thuốc, cũng là vì muốn cứu người.”

Dĩ nhiên, ngoài chuyện cứu người, còn có thể giúp “Càn Khôn đường” kiếm tiền một chút, đây cũng là chuyện khiến tất cả đều vui vẻ a…

Kiền Qua vẻ mặt không thay đổi, lẳng lặng nhìn nàng.

“Thánh dược kia, trừ ta ra, không có bất kỳ ai đụng vào được.”

“Tại sao?”

“Không tại sao gì hết.” Thái độ lãnh đạm, chuyển thành cường ngạnh, cặp mắt đen nhìn nàng, hiện lên quang mang nghiêm nghị.

Bối Bối cắn môi, bị khí thế kia áp bức tới mức không có can đảm mạnh miệng, nhưng trong lòng không ngừng nói thầm.

Hừ, gạt người! Nàng không tin đâu! Đây nhất định là chỉ muốn thoái thác, thánh dược không cho người ngoài đụng vào, tám phần là bởi vì hắn rất keo kiệt không đúng sao?

Đầu nhỏ càng cúi càng thấp, cái miệng nhỏ nhắn hồng nộn, len lén mắng chửi không tiếng động, biểu tình trên mặt cực kỳ phong phú.

Dáng vẻ của nàng, đều bị Kiền Qua thu hết vào mắt.

“Vòng tay đeo lên rồi sao?” Hắn đột nhiên hỏi.

Nàng tức giận mở miệng.

“Đeo… A!” Bất thình lình trên tay bị níu, cổ tay đã rơi vào lòng bàn tay to của hắn.

Tay của nam nhân, vừa nóng vừa lớn, đối lập mãnh liệt với cổ tay trắng nõn tinh tế của nàng. Nhiệt lực cuồn cuộn không dứt, từ da thịt của hắn lan qua, đến mức mặt nàng cũng đỏ lên.

“Aiz a, ngươi buông tay ra!” Bối Bối khẽ hô, nhưng không thể bứt ra khỏi gọng kiềm cứng như thép. Hắn nắm tay nàng như vậy, nàng căn bản không cách nào nhúc nhích, đừng nói chi là tránh thoát.

Kiền Qua ngược lại gia tăng lực đạo, kéo nàng đến trước mặt, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Ở Miêu Cương một ngày, vòng tay không được gỡ xuống.” Hắn từ từ nói, hô hấp nóng hổi, phất qua gương mặt và cổ tay nàng.

Đáng ghét, khẩu khí của hắn sao lại cứng rắn bá đạo như vậy!

“Tại sao?” Cho dù trong lòng hốt hoảng, trên miệng nàng vẫn không chịu nhận thua.

Trong cặp mắt đen u ám, hiện lên một tia thần bí.

“Như vậy, bọn họ mới biết, nàng là người của ta.”

Khụ!

Người của hắn?!

“Này này này, ta nói muốn làm khách của ngươi, không có nói muốn làm người của ngươi nha!” Cái này nghe còn tệ hơn a!

“Người Miêu đem nữ nhân về nhà, không phải là để làm khách.” Kiền Qua nhếch đôi môi mỏng, khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm nồng nhiệt.

Vậy để làm cái gì? Một câu nói ra đến đầu lưỡi liền biến mất, nàng cắn đầu lưỡi, không dám hỏi ra miệng. Trong lòng có dự cảm, đáp án của hắn, tuyệt đối sẽ dọa chết nàng, nàng tốt nhất là đừng lắm mồm, tạm thời giả ngu là được.

“Tiền Bối Bối.” Kiền Qua kêu.

Đây là lần đầu tiên hắn gọi đầy đủ tên của nàng.

“Cổ Vương có gì căn dặn?” Nàng nhìn hắn chằm chằm, giễu cợt hỏi.

Hắn nhìn nàng, một hồi lâu sau mới tuyên bố.

“Ta muốn nàng ở lại đây.”

Hết chương 4.

24 thoughts on “Xuân Mãn Càn Khôn – Chap 4.2

  1. BB nhận vòng rùi thì chịu khó ở lại Miêu Cương làm vợ Cổ Vương nha, hắc hắc… thank nàng

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s