Xuân Mãn Càn Khôn – Chap 4.1

Vào bên trong địa phận vùng núi Thương Mang, Bối Bối thủy chung vẫn cúi đầu, chân mày nhíu chặt, thỉnh thoảng ngẩng đầu, tức giận nhìn chằm chằm Kiền Qua ở phía trước, hận không thể nhào tới trước, hung hăng cắn xuống một miếng thịt của hắn.

Thì ra là, hắn hiểu tiếng Hán.

Thì ra là, hắn chính là Cổ Vương.

Thì ra là, khiến cho đám người Ngõa Sa run rẩy quỳ rạp, cũng không phải là thanh danh Tiền gia, mà chính là hắn đứng ở sau lưng nàng.

Hắn lừa nàng!

Man tử chết tiệt này, từ đầu tới đuôi đều là trêu nàng.

Nàng càng nghĩ càng tức, hàm răng trắng cắn lên làn môi đỏ mọng, quả đấm nhỏ cũng nắm thật chặt.

Hừ, vì muốn có được thánh dược, nàng phải nén giận. Bằng không, với chuyện Kiền Qua lừa gạt nàng, nàng đã sớm nhặt một cây gỗ cứng, từ phía sau lưng đập lên đầu hắn rồi!

Oa, mà cũng không được, chuyện này không thể thực hiện được, hắn lợi hại như vậy, thậm chí ngay cả sói hoang cũng sợ hắn nha! Nàng khẳng định đánh không lại…

Một nam một nữ, chậm rãi đi lên núi Thương Mang.

Cuối con đường mòn, xuất hiện một cánh cửa đồng khổng lồ. Phía sau cánh cửa đồng, có nhiều tòa nhà rộng lớn, xem ra ở đây có không ít người.

Bối Bối ló ra cái đầu nhỏ, nhìn nhìn cánh cửa đồng trước mặt, rồi lại nhìn nhìn hắn.

“Vì sao đứng yên ở chỗ này, gọi người đến mở cửa không được sao?” Đi đường núi đã lâu, nàng vừa mệt vừa khát, muốn ngồi xuống nghỉ ngơi lắm rồi.

Mà quan trọng hơn nữa là, tối hôm qua nàng ngủ một đêm trong sơn động. Vẫn chưa được tắm rửa nha!

Sáng sớm mặc dù có thấy một con suối, nhưng mà ngại Kiền Qua vẫn luôn ở phía sau, nàng là cô nương nhà lành, cũng không thể hào phóng cởi bỏ xiêm y mà nhảy xuống tắm trong con suối được.

Hiện tại không phải tốt rồi sao! Hắn thân là Cổ Vương, chuẩn bị bồn nước nóng cho một vị khách như nàng tắm rửa, cũng rất dễ dàng mà?

Kiền Qua không để ý tới nàng, bước tới một bước, không nói không rằng đi đến trước cánh cửa đồng. Sau đó, hắn ngẩng đầu lên, phát ra một tiếng gầm rống kinh thiên động địa.

Cả ngọn núi Thương Mang cũng hơi bị rung động, chim chóc giữa núi rừng kinh hoảng bay lên, dã thú thì lo chạy trốn, còn lại Bối Bối đứng ở một bên, hai chân như nhũn ra, liều chết dùng ngón trỏ bịt lấy hai lỗ tai.

Đáng giận! Hắn cần phải rống lớn như vậy sao? Sao không thể lễ phép một chút, đi ra phía trước gõ cửa là được rồi mà?

Tiếng gầm rống vừa ngưng, vô số nam nhân trên núi vui sướng hoan hô, xuất hiện từ bốn phương tám hướng của núi Thương Mang. Các nữ nhân đẩy mở cánh cửa đồng, chạy ra nghênh đón Cổ Vương.

Bối Bối đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, bị trận chiến trước mắt hù sợ. Nàng căn bản không nghĩ tới, cái tên man tử thối chết tiệt này, lại có nhiều người kính trọng đến vậy, chỉ là rống lên một tiếng, thì hơn trăm người chạy tới quỳ trên mặt đất nghênh đón.

“Cổ Vương, ngài đã trở lại.”

“Trong núi có chuyện gì không?” Kiền Qua hỏi.

“Tất cả đều bình an.” Một nữ nhân áo xanh đáp.

“Rất tốt, đứng lên đi!” Hắn thản nhiên nói, đi vào trong cánh cửa, mọi người đi theo sau lưng hắn! Vừa kính sợ vừa hân hoan.

Bối Bối vội vàng bước một bước dài xông lên, vươn ra hai tay, kéo mảnh vải xanh ngang hông hắn, chỉ sợ lại bị ném lại bên ngoài cửa.

Kiền Qua dừng bước lại, cúi đầu nhìn nàng, bên trong cặp mắt đen sắc bén, nhìn không ra tâm tình, nhưng hết sức dọa người.

Bốn phía một không khí trầm tịch, mọi người ngừng thở, hít cũng không dám hít vào một hơi.

Thiếu nữ trẻ con này ở đâu ra vậy? Chẳng lẽ là Cổ Vương từ trong núi nhặt về sao? Không đúng, Cổ Vương lãnh khốc vô tình, làm sao có thể nhặt về được?

Một nam nhân trung niên tiến lên, cung kính chắp tay.

“Cô nương, xin buông tay.” Hắn nhỏ giọng nói, len lén kéo ống tay áo của Bối Bối. Chưa từng có ai dám can đảm chạm tới Cổ Vương đâu, cô nương này sao lại lớn mật như thế, dám níu lấy không buông mảnh vải thắt lưng của Cổ Vương?

“Không được.” Nàng lắc đầu, bàn tay nhỏ bé níu thật chặt.

Cặp mắt đen sắc bén nheo lại.

Nguy rồi nguy rồi, Cổ Vương sắp tức giận rồi!

Mọi người thở hốc vì kinh ngạc, có còn người nhắm mắt lại, không dám nhìn xem thiếu nữ Hán tộc kia sẽ có kết quả thê thảm gì.

Chẳng qua là, chờ trong chốc lát, tiếng gầm đáng sợ lại không hề vang lên, bốn phía vẫn là mã thanh trù thu*.

(*mã thanh trù thu: tiếng ngựa hí và tiếng chim hót)

Ơ, không có chuyện gì sao?

Chỉ thấy trên bậc thang, Bối Bối xinh xắn, hai tay vẫn không buông ra, giày thêu nhỏ nhón lên cao, khuôn mặt tinh xảo tiến tới gần trước mặt Kiền Qua.

“Ta là khách của ngươi, đúng không?” Nàng buộc hắn thừa nhận.

Hắn không trả lời.

Bối Bối nheo mắt lại, lộ ra nụ cười ngọt ngào nhất.

“Cổ Vương, có phải hay không nha?” Nàng từ từ nói, bàn tay nhỏ bé chậm rãi tăng lực níu.

Không thừa nhận đúng không? Không thừa nhận nữa, nàng liền giật mảnh vải này xuống, khiến cho hắn và những người ở đây “thẳng thắng nhìn nhau”! Hắc hắc, đến lúc đó để xem mặt mũi Cổ Vương còn để ở đâu được!

Cặp mắt đen lại càng nheo lại, mơ hồ bắn ra tia lửa giận, gân xanh trên gương mặt tuấn tú giần giật.

Nàng cũng không sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng ngẩng lên cao, cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ, quyết không chịu lùi bước.

Hừ, Kiền Qua nếu đã lừa gạt nàng, làm cho nàng mất hết mặt mũi, sau khi đã “hy sinh” to lớn như vậy, ít ra cũng phải được hoàn trả cái gì chứ! Nàng nói gì cũng phải đem thánh dược trở về, nếu không chẳng phải lỗ nặng sao?

Hai người giằng co không buông, không khí ngưng trọng, tất cả mọi người đều vì Bối Bối mà một phen mồ hôi lạnh, hoài nghi Cổ Vương có khi nào vì quá tức giận mà giơ chân đạp nàng xuống bậc thang hay không.

Chỉ có nàng là không chút nào căng thẳng, vẫn lộ ra nụ cười.

Hắc hắc, nàng đang “nắm rất chặt” nha, nếu hắn dám đạp nàng xuống, mảnh vải thắt lưng này có thể sẽ…

Một hồi lâu sau, Kiền Qua đột nhiên trầm giọng.

“Cức Cách!”

“Dạ Cổ Vương.” Người trả lời chính là nữ nhân áo lam lúc nãy, cũng bước lên phía trước.

“Mang nàng đến phòng Hán tộc, một canh giờ sau. Đem nàng vào trong phòng khách.” Hắn lạnh lùng ra lệnh, xoay người muốn rời đi.

Nàng vẫn không buông tay, được voi đòi tiên hỏi tới.

“Đây là, ngươi thừa nhận ta là khách của ngươi đúng không?” Chuyện này rất quan trọng nha! Có quyền thế của hắn bảo vệ, nàng mới có thể chạy nhảy ở núi Thương Mang mà không gặp phải trở ngại.

Hắn nhìn nàng chăm chú, chậm rãi gật đầu.

“Cám ơn!” Nàng lúc này mới buông tay, bản thân may mắn cuối cùng lại vớ được một cái bùa hộ mệnh.

Làn môi mỏng của Kiền Qua, nhếch lên một độ cong khó có thể phát hiện. Ánh mắt của hắn, không giống một nam nhân bị buộc thỏa hiệp, chỉ giống như là đang suy nghĩ cái gì.

Cặp mắt đen dừng lại trên mặt nàng, chỉ chốc lát sau, hắn xoay người tiếp tục bước lên thềm đá. Cả bóng lưng cao lớn kia, cũng khiến cho người ta có cảm giác bị áp bức vô hạn.

Nàng ở phía sau, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nở nụ cười mãn nguyện, ngay cả đôi mắt cũng thành hai đường cong như trăng non, cuối cùng thở ra một hơi, đã báo được một mối thù lừa gạt.

Hắc hắc, nàng thắng một ván nhỏ rồi!

* * *

Những tòa kiến trúc trên núi Thương Mang, là của một bộ lạc Miêu tộc, dùng đá phiến xây nên. Trong bộ lạc sinh khí dào dạt, nam nhân săn thú, nữ nhân thêu thùa, những đứa trẻ thì chạy trốn chung quanh chơi đùa.

Một vài nữ nhân vây quanh, đem Bối Bối vào một gian nhà nhỏ.

Nơi này trang trí hết sức trang nhã, có chừng hai sương phòng, cùng với một căn phòng khách, còn có một cái vườn nhỏ, trồng hoa cỏ hợp mùa, lộ ra vẻ thanh tĩnh.

“Kiến trúc nơi này, cũng tương tự như Hổ Môn, ngay cả bày biện bên trong nhà, cũng giống như nhà của người Hán.” Bối Bối đi vào phòng, đôi mắt sóng sánh nước đảo một vòng bên trong phòng.

Sảnh đường và nội thất bên trong phòng khách, đồ đạc đều tạc nên từ gỗ, đã được sử dụng nhiều năm, còn tản ra mùi thơm nhàn nhạt, làm người ta vừa bước vào đây liền cảm thấy thoải mái.

“Cô nương, nơi này là phòng Hán tộc, chính là gian nhà kiểu Hán duy nhất trên núi Thương Mang.” Cức Cách giải thích, cũng nhìn một vòng quanh căn phòng, xem có chỗ nào an bài chưa thỏa đáng hay không.

Hai thiếu nữ trên người mặc quần áo thêu hoa nhuộm màu xanh, vén lên một lớp màn che bằng lụa trắng, bên trong toát ra hơi nước ấm áp.

“Tiền cô nương, Cổ Vương đã sai người chuẩn bị xong nước ấm, mời vào tắm rửa.”

A, Kiền Qua nhìn ra nàng muốn tắm? Tên kia chẳng lẽ có thuật đọc tâm sao?

Bối Bối có chút kinh ngạc, nhưng cuối cùng không ngăn được khát vọng trong lòng. Nàng vội vã cởi lớp áo choàng, giao cho Cức Cách, đi vào bên trong lớp màn che lụa trắng. Cảnh tượng trước mắt làm cho nàng không nhịn được vui mừng hô ra tiếng.

Phía sau màn che, là một hồ tắm cạn được tạc từ thạch bích, còn dẫn nước từ con suối nước nóng gần đây, điều hòa thành nước ấm nhiệt độ thoải mái nhất.

“Oa, nơi này thật xa hoa nha!” Nàng thấp giọng nói, cởi xiêm y, không thể kiên nhẫn được nữa bước tới hồ tắm.

Nước nóng ấm áp, nàng ngửa đầu tựa vào bên bờ hồ tắm, thoải mái thở dài một hơi.

Cức Cách vén lớp lụa trắng, nhặt từng mảnh xiêm y lên gấp lại, rồi yên lặng lui ra, giao cho nha hoàn đi giặt giũ.

Thiếu nữ Hán tộc này là vị khách do Cổ Vương mang về, là khách quý của Miêu Cương, các nàng không dám chậm trễ, hầu hạ cực kỳ cẩn thận.

Bối Bối cầm lấy miếng lưới tơ, lười biếng chà lên da thịt.

“Trên núi Thương Mang, từng có người Hán ở lại sao?” Nàng hỏi.

Từ phía sau lớp lụa trắng truyền đến tiếng trả lời.

“Mẫu thân của Cổ Vương chính là người Hán. Sau khi bà qua đời, phòng Hán tộc không còn ai sử dụng nữa.”

Động tác tắm rửa, hơi khựng lại một chút.

“Nơi này là chỗ ở của mẫu thân hắn sao?”

“Hai mươi năm trước, phụ thân của Cổ Vương, lo lắng Hán phi ở không quen, nên mới hạ lệnh, xây dựng căn phòng Hán tộc này trên núi Thương Mang.” Cức Cách nói rõ chi tiết.

Một nam nhân, vì một nữ nhân, đặc biệt xây dựng nên một tòa kiến trúc thuộc về quê hương của nàng. Hắn nhất định là rất yêu nàng có phải không?

“A, vậy cho nên hắn biết tiếng Hán?”

“Vâng.” Cức Cách trả lời, không nhịn được tán tụng chiến công của chủ nhân. “Hơn mười năm trước, trăm tộc Miêu loạn lạc, các tộc tranh đấu không ngừng, tử thương vô số, Cổ Vương chính là người đã thống nhất trăm tộc.”

“Hổ Môn của người Hán, cũng do hắn quản lý?”

“Cổ Vương thống lĩnh người Miêu, cùng người Hán hiệp đàm hợp tác qua lại, lập thành quy củ.”

Bối Bối chìm vào trong nước, ọc ọc ọc thoát ra không ít bọt khí.

Xem ra, người này rất lợi hại!

Bởi vì mẫu thân là người Hán, Kiền Qua có huyết thống hai tộc Hán Miêu, mới có thể tận sức với việc duy trì hòa bình hai tộc, người Miêu mới có thể bình an vô sự sống cùng người Hán. Người Miêu kính nể quyền thế của hắn, người Hán sùng kính sự thông minh của hắn, hắn ở Miêu Cương rất có ảnh hưởng, tất cả đều là một tay hắn quản lý.

Nếu không phải lúc còn ở trong kinh thành, từng bị đại tỷ huấn luyện đến mức không sợ trời không sợ đất, e rằng đụng phải cặp mắt đen âm trầm kia, hai chân của nàng cũng sẽ mềm nhũn.

“Tiền cô nương, xin đứng lên thay quần áo, xiêm y đã chuẩn bị xong.” Cức Cách cung kính nói.

“Ta biết rồi.”

Bối Bối đứng dậy, da thịt mềm mại, ngâm nước ấm lại càng phấn hồng, càng lộ ra vẻ đầy đặn động lòng người. Ngay cả bọn nha hoàn trong nhà cũng ngưng thở, ánh mắt ngây ngốc nhìn theo.

Các nàng mang tới một bộ xiêm y Miêu tộc, cẩn thận chải tóc cho nàng, đợi đến khi mái tóc dài khá khô ráo, liền dùng một mảnh lụa cột lên.

“Đây là các ngươi tự thêu nhuộm sao?” Bối Bối tò mò hỏi, nhìn những xiêm y này, nàng yêu thích không muốn buông tay.

“Vâng.” Cức Cách trả lời.

“Thêu thật là đẹp nha!” Nàng tán thưởng.

Xiêm y nhuộm đủ màu của Miêu Cương, trang nhã mà hoa lệ, còn thêu hoa tinh mỹ. Dưới eo là quần dài màu xanh, còn quấn thêm lớp váy thêu hoa.

Nàng không bài xích y phục truyền thống của Miêu tộc, ngược lại cảm thấy mới lạ. Nhập gia nên tùy tục, huống chi những thứ y phục này thật là đẹp, không nữ nhân nào có thể cự tuyệt chuyện làm cho bản thân càng thêm mỹ lệ.

Bên trong nhà không khí bận rộn, một thiếu nữ từ bên ngoài chạy vào, không ngừng thở gấp.

“Nhanh tay một chút, Cổ Vương nói, trong vòng nửa canh giờ, muốn Tiền cô nương phải đến phòng khách.”

(Còn tiếp)

———————————–

Chú thích:

– Y phục Miêu tộc:

20 thoughts on “Xuân Mãn Càn Khôn – Chap 4.1

  1. ah hay quá thank nàng rất nhìu nghen
    ôm hun thắm thiết
    nàng có thể cho ta post bộ này sang 2T đc k?

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s