Khuynh Quốc – Chap 10.3 [Text]

“Đúng vậy nha, Ti Ỷ, cậu từ khi nào trở nên dè dặt như vậy? Bị khi dễ sỉ nhục thì cứ lớn tiếng nói ra… Huống chi từ trước đến giờ đều là cậu khi dễ người khác tương đối nhiều, chứ cậu làm sao có thể bị người ta khi dễ được? Điểm này thật là không giống cậu nha.”

Ti Ỷ lần nữa lắc đầu.

“Mình không phải là dè dặt, cũng giống như Điềm Điềm nói đó, từ trước đến giờ chỉ có mình khi dễ người khác, làm sao có chuyện người khác khi dễ mình? Cậu nói xem, mình có thể chịu sự khi dễ của hắn mà yên lặng không chịu lên tiếng sao?”

Ý nàng là nói, đường đường là Kiêu Vương bệ hạ, mới là người bị dẫm ở dưới chân nàng, chịu đủ mọi khi dễ sao? Tầm mắt của mọi người trong phòng, mang theo chút đồng tình, toàn bộ đồng loạt nhìn về một khuôn mặt bất đắc dĩ.

Kiêu Vương thông minh lựa chọn cách không giải thích nhiều, Ti Ỷ vội vàng thay Kiêu Vương giải vây, sửa lại đề tài.

“Mình chỉ là vì chuyện Tham Lang quốc nên cảm thấy phiền não.” Nàng nói.

Nhắc tới Tham Lang quốc, sắc mặt mỗi người đều đột nhiên biến đổi.

Các nữ nhân tràn đầy lo lắng, các nam nhân thì vẻ mặt ngưng trọng, rồi lại tràn đầy chiến ý.

“Tướng sĩ của Tham Lang quốc mặc dù tàn bạo hiếu chiến, nhưng mà chiến sĩ Phong quốc chúng ta cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, Tham Lang nữ vương nếu cho là đại quân của ả có thể vào như vào chỗ không người, giết hết tướng sĩ Phong Quốc, là ả quá tự cao rồi!”

“Ngụ ý của Kiêu Vương, là nói tướng sĩ của Kỳ quốc chúng ta, sẽ không chống cự được tướng sĩ của Tham Lang quốc?” Thú Vương trợn trừng mắt nhìn Kiêu Vương.

“Tướng sĩ của Thương Lãng quốc cũng không phải là hạng người có thể xem thường, Kiêu Vương sẽ không cho là, chỉ có chiến sĩ Phong Quốc các ngươi mới có thể ngăn cản đại quân Tham Lang quốc xâm lược đó chứ?” Lệ Nhận cũng nói, sắc mặt khó coi y như trước.

“Quân đội của các ngươi đều là bất tài, tâm lý không vững vàng.”

“Như vậy chúng ta đánh một trận đi, Kiêu Vương lập tức sẽ biết, tướng sĩ của Kỳ quốc dũng mãnh thiện chiến như thế nào.”

“Bổn vương sẽ không để ý, để cho Kiêu Vương mở mang kiến thức, xem tướng sĩ Thương Lãng quốc rong ruổi sa trường hung hãn như thế nào.”

“Được, như vậy chúng ta ở trên chiến trường nhìn cho rõ đi.”

Ba nam nhân trên người phát ra địch ý nồng đậm, không ai phục ai, người nào cũng không chịu thối lui.

“Chờ một chút đã!” Mắt thấy sự tình không hay, Tuyết Quỳ vội vàng nói. “Tham Lang quốc còn chưa đánh tới, tại sao các người đã đánh nhau trước rồi?” Những nam nhân này thiệt là!

Ti Ỷ cũng nũng nịu khuyên nhủ. “Đại vương! Chính các người đánh nhau trước, chẳng phải là để cho Tham Lang quốc ngồi hưởng ngư ông đắc lợi?”

Điềm Điềm lại càng không hiểu tại sao, cái đầu nhỏ của nàng nhìn trái nhìn phải, nhìn ba tên nam nhân ngu ngốc, không biết tại sao, chỉ là ngồi chung một chỗ, nói không tới mấy câu, đã quyết định muốn chiến tranh.

“Ơ? Tại sao đột nhiên muốn đánh nhau? Các người mới vừa rồi không phải là còn hàn huyên rất tốt sao?” Giang Điềm Điềm khó hiểu nhìn ba nam nhân lửa giận đang bốc cao.

Các nam nhân liếc nhìn nhau một cái, ai cũng đều tâm cao khí ngạo, không ai chịu thua ai, nếu không phải ngại nữ nhân yêu mến đang ở đây, bọn họ khẳng định đã đánh nhau tại chỗ.

Điềm Điềm cùng hai người bạn tốt khéo léo nháy mắt với nhau, cả ba đều xáp đến bên cạnh nam nhân của mình.

“Chàng đã đáp ứng ta.” Nàng đi tới trước mặt Lệ Nhận, ngửa đầu nhìn hắn, đem bàn tay nhỏ bé lồng vào bàn tay to của hắn, trên khuôn mặt xinh đẹp có một chút oán giận.

“Là tên kia có ý định khiêu khích ta!” Lệ Nhận tức giận nói.

Nàng chỉ có thể dụ dỗ hắn.

“Đừng tức giận đừng tức giận!” Nàng dán người lên trước ngực của hắn, nhỏ giọng nói cho hắn biết. “Chàng lòng dạ rộng rãi, đừng so đo với hắn được không!” Nàng vỗ nhẹ lên lồng ngực của hắn.

“Hừ!”

“Nên vì đại cục mà suy nghĩ.” Nàng nửa làm nũng nói, một đôi mắt to đen nhánh nhấp nháy. “Có được hay không?” Nàng không chịu bỏ qua, vẫn là muốn nghe được đáp án.

Dù cho Lệ Nhận trong lòng còn tràn đầy bất mãn, nhưng mà hắn vẫn không cách nào cự tuyệt khi Điềm Điềm mềm giọng yêu cầu. Còn nữa, nàng nói cũng có điểm đúng. Lần này vì muốn hòa đàm mà đến, hắn thật sự không nên hành động theo cảm tình, mà phá hủy cơ hội hợp tác của tam quốc.

Nhìn chăm chú vào cặp mắt nàng, hắn rốt cục gật đầu.

Điềm Điềm lộ ra nụ cười mỹ lệ, nhào vào trong ngực Lệ Nhận, ôm chặt lấy hắn. Hai người quấn quít ôm lấy nhau, chia sẻ thân nhiệt, trong lòng hiểu rõ, vòng tay của đối phương, chính là nơi bình yên nhất kiếp này.

Không khí đang ấm áp, lại truyền tới tiếng kêu sợ hãi của Tuyết Quỳ.

“Cái gì? Ti Ỷ, cậu từng bị bắt đi?”

Bị bắt đi?

Điềm Điềm giật mình, nhu tình trong lòng toàn bộ bay mất, bị sự căng thẳng thay thế. Nàng vội vàng từ trong ngực Lệ Nhận nhô đầu ra, không dám tin hét lên.

“Tham Lang quốc thật sự là quá ghê tởm! Lại xuất ra loại thủ đoạn hèn hạ này.”

Nàng căm giận bất bình, quả thực muốn đem những người dám can đảm bắt đi Ti Ỷ kia, toàn bộ bắt lại xử đẹp. Nàng xem chuyện của Ti Ỷ so với chuyện của bản thân còn quan trọng hơn, thậm chí đã quên mất bản thân nàng thiếu chút nữa chết chìm cũng là bởi vì Tham Lang quốc ở sau lưng tác quái.

Ti Ỷ mỉm cười, trấn an hai người bạn. “Đại vương đã cứu mình, cho nên mình bây giờ mới không xảy ra chuyện gì, các cậu đừng lo lắng cho mình.” Nàng quay đầu, cố gắng thuyết phục Kiêu Vương.

Điềm Điềm cũng gật đầu. “Thật tốt quá.” Nàng cường điệu. “Cho nên mình nói, hợp tác tuyệt đối là cần thiết!”

Tuyết Quỳ cũng tiếp lời, nhắc lại chuyện mà các nàng không muốn nhắc tới nhất. “Huống chi, nếu như tam quốc không hợp tác, cả ba chúng ta sẽ…” Nàng không dám nói cho hết lời.

“Bắt đầu tốt đẹp, chính là đã thành công một nửa.”

Tuyết Quỳ cũng gật đầu.

Ba nam nhân nhìn kẻ đối diện, nếu không bắt tay, thì có vẻ bọn họ quá mức nhỏ nhen, bọn họ là vua của một nước, đương nhiên là phải có lòng rộng lượng, bất kể trong lòng không cam tâm, không tình nguyện, bàn tay này cũng không thể không vươn ra.

Thú Vương vươn tay ra, đôi lông mày nhíu chặt lại, cơ hồ có thể bóp chết một con ruồi kẹt ở giữa.

Lệ Vương vươn tay ra, nhếch miệng, khẳng khái hy sinh.

Kiêu Vương vươn tay ra, mặt sắc mặt ngưng trọng, thật sự hy vọng khoảnh khắc này mình không nhìn thấy gì.

Ba bàn tay to mạnh mẽ bất đắc dĩ không còn cách nào khác, như là chuồn chuồn chạm mặt nước*, nhanh chóng đập tay một cái, nhưng sau đó lập tức buông ra, phảng phất như là đụng phải cái thứ gì bẩn thỉu, trong lòng tràn đầy cảm giác chán ghét.

(*ý nói rất nhẹ, rất qua loa, hời hợt)

Bàn tay phải Thú Vương dùng hết sức lực chà lau trên áo bào, hận không thể lau sạch vết dơ trên bàn tay của mình.

Lệ Vương nhìn chằm chằm tay phải của hắn, cảm giác như là tay phải của hắn không còn thuộc về hắn nữa, mà là thuộc về người khác.

Kiêu Vương nhẫn nhịn ý muốn sai người đem bồn nước trong đến để cho hắn thanh tẩy bàn tay phải, thần sắc đờ đẫn, đặt tay phải ra phía sau lưng, cố gắng không nghĩ đến nữa.

(3 anh thật là…hết thuốc chữa =]] )

Bỗng dưng, một nguồn sáng kim quang chói lọi, xuất hiện ở giữa không trung, bên trong nguồn sáng, còn bay ra những cánh hoa màu hồng.

Phản ứng của ba nam nhân, vẫn nhanh chóng như trước.

Thú Vương hoả tốc ôm lấy Tuyết Quỳ, mang nàng cách xa phạm vi mà nguồn sáng có thể  đụng đến.

Lệ Vương dùng sức kéo Điềm Điềm qua, bảo hộ nàng ở phía sau lưng.

Kiêu Vương cảnh giác nắm chặt tay Ti Ỷ, ôm nàng vào trong lồng ngực.

Nguồn sáng này, các nàng quá là quen thuộc rồi, ai cũng biết ở giữa nguồn sáng, chính là thiên sứ đã đưa các nàng tới nơi này. Một điệu nhạc dễ nghe vang lên, thiên sứ ở giữa nguồn sáng mở miệng.

“Chúc mừng các cô, rốt cục đã đạt thành nhiệm vụ mà ta giao phó!” Cánh hoa bay bay, tiếng nhạc du dương, thiên sứ có vẻ thật tự hào.

“Các cô đã hoàn thành sứ mạng, có thể trở về với thế giới của các cô.”

Trở về?

Nàng có thể trở về sao! Trở về cái thế giới trên đường có tới mấy cửa hàng tạp hóa, mở cửa hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, còn có giao thông tiện lợi, internet toàn cầu hóa, có bao nhiêu là tiểu thuyết và manga xem không hết, sinh hoạt hiện đại thoải mái, còn có loại băng vệ sinh kích cỡ nhỏ thường hay quảng cáo rùm beng rằng tuyệt sẽ không tràn ra ngoài, có thể yên giấc đến hừng sáng? (*sặc nước* tỷ tỷ à, nghĩ cái j ko nghĩ, lại nghĩ đến ba cái thứ này…)

Nàng quay đầu lại, nhìn chăm chú vào Lệ Nhận. Hắn đang nắm tay nàng, tròng mắt đen  phát sáng, trong đôi mắt kia ánh lên sự kiên quyết đã đồng ý cùng nàng một đời một kiếp hạnh phúc.

Nàng từng sống cuộc sống mặc dù tốt đẹp và tiện lợi ở thế giới hiện đại, nhưng mà, trong thế giới đó, không có hắn.

Điềm Điềm không có nửa điểm do dự.

“Không, ta không trở về!” Nàng cự tuyệt rời khỏi Lệ Nhận, quyết định kiếp này chỉ muốn ở bên cạnh hắn.

“Ta cũng vậy không về!”

“Chúng ta muốn ở lại!”

Ba nữ nhân đều trả lời giống nhau, tất cả đều lựa chọn lưu lại!

Kim quang chói mắt, thiên sứ khẽ cười. Dường như đã sớm đoán được sẽ có kết cục như vậy. Giọng nói mang theo ý cười, kèm theo đó là càng nhiều là cánh hoa bay ra, cùng với âm nhạc vui vẻ. “Các cô xác định rồi sao?”

“Xác định!” Ba người trăm miệng một lời.

“Một khi đã quyết định, thì không thể sửa đổi nữa.” Thiên sứ nhắc nhở.

Đây là cơ hội cuối cùng, nhưng mà các nàng đều vì nam nhân mình yêu mến, lựa chọn lưu lại.

“Chúng ta sẽ không đi.” Các nàng nói.

“Như vậy, ta sẽ thuận theo nguyện vọng của các cô, cho các cô lưu lại.” Thiên sứ nói, nguồn sáng chậm rãi bay lên trên, cuối cùng nhập vào lớp trần nhà làm bằng thạch bích phía trên, xuyên qua, rồi sau đó biến mất, chỉ để lại những cánh hoa thơm còn đang bay giữa không trung, cùng với một câu nói từ biệt. “Chào tạm biệt, gặp lại sau, ta chúc phúc cho các cô.”

Cho đến khi nguồn sáng kim quang cùng với giọng nói quanh quẩn vang vọng toàn bộ đều biến mất, Lệ Nhận mới thở phào nhẹ nhõm. Lồng ngực của hắn bởi vì ngừng thở mà đau đớn, chỉ có thể dùng sức kéo Điềm Điềm vào trong ngực ôm thật chặt, mới có thể trấn an sự sợ hãi giống như là suýt nữa bị đoạt đi bảo vật quan trọng nhất kiếp này. Trong khoảnh khắc lúc nãy, hắn thậm chí nguyện ý dâng lên tánh mạng, khẩn cầu thiên sứ để cho nàng được lưu lại.

Cảm nhận được cảm xúc của Lệ Nhận, Điềm Điềm dựa vào hắn, nhẹ vỗ về lên người hắn, bởi vì nhìn thấy hắn run rẩy khó có thể dừng lại, mà nàng càng thêm khẳng định quyết định của mình là đúng.

“Ta sẽ không đi.” Nàng nhẹ giọng nói cho hắn biết. “Ta ở lại, vĩnh viễn cũng không đi.”

“Cả đời này, ta sẽ không để cho nàng rời khỏi ta.” Hắn ôm càng chặt hơn.

“Được.” Nàng nhu thuận hiếm thấy.

“Ta sẽ không để cho nàng hối hận.” Hắn đồng ý.

“Ta biết.” Nàng cười ngọt ngào. “Ta yêu chàng.”

Lệ Nhận gật đầu, trong cặp mắt đen, hiện lên chút hơi nước, nhưng lại biến mất rất nhanh, hắn khó nói lên lời trong lúc cảm động này, bởi vì có nữ nhân trong ngực, cuộc đời của hắn mới có thể gọi là viên mãn.

Hắn nguyện ý đem tính mạng cùng linh hồn, còn có thâm tình nồng đậm, tất cả đều giao phó vào tay nàng.

Điềm Điềm ôm lấy Lệ Nhận, chọn ngay thời khắc ôn nhu nhất, một lần nữa cường điệu nhắc lại chuyện mà nàng để ý nhất. Nàng ghé vào lỗ tai hắn, dùng nhất khẩu khí ngọt ngào nhất nói cho hắn biết.

“Nhưng mà, nếu như chàng có nữ nhân khác, ta sẽ “xoẹt xoẹt” chàng đó!”

Hết chương 10.

————————————

Còn chương Vĩ Thanh nữa nhé các tình yêu ^^~

3 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 10.3 [Text]

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s