Khuynh Quốc – Chap 10.2

Mấy muội muội 93 hôm nay thi cử thế nào rồi :”>

“Không đem theo vũ khí, ta cũng có thể đánh bại toàn bộ những người này.” Lệ Nhận ở sau lưng nàng, nhàn nhạt nói, cũng may là thanh âm không lớn, ngoại trừ nàng, cũng không có ai nghe thấy.

Điềm Điềm trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó hít sâu một hơi, lộ ra nụ cười mỹ lệ nhất, hướng về phía Thú Vương đang đứng bên cạnh Tuyết Quỳ nói. “Quốc Vương Thương Lãng, cùng với Vương hậu Thương Lãng, đặc biệt tới chúc mừng Thú Vương phong Hậu.” Thanh âm nàng thanh thúy, từng chữ rõ ràng truyền vào tai mỗi người trong đại điện.

Mọi người phát ra tiếng kêu ngạc nhiên sợ hãi. Vương cùng Vương hậu của Thương Lãng quốc, lại vào tận bên trong cung điện Kỳ quốc, chủ động bày ra thiện ý, tự mình tới chúc mừng, đây chính là chuyện trăm năm qua chưa từng có nha.

Trên mặt Điềm Điềm vẫn treo nụ cười, nhưng Lệ Nhận đứng ở một bên, khuôn mặt vẫn đang tối sầm u ám, biểu tình không chút thay đổi, cứng ngắc giống như pho tượng đá.

Nàng nghiêng đầu, len lén nhắc nhở.

“Lệ Nhận.”

“Cái gì?” Hắn tức giận đáp lời.

“Chúng ta là tới chúc mừng nha.”

“Vậy thì thế nào?”

“Chàng phải nói đi chứ!”

Hắn không chịu hợp tác. Điềm Điềm không thể nhịn được nữa, chỉ có thể len lén dùng sức đá vào chân của hắn.

“Nói mau đi, ta ở nhà không phải là đã dạy chàng rồi sao?” Nàng dạy hắn rất là cực khổ nha.

Tròng mắt đen của Lệ Nhận nhíu lại, nghiến răng nghiến lợi hồi lâu, mới không cam tâm, miễn cưỡng mở miệng.

“Chúc mừng.” Khẩu khí lúc hắn nói hai chữ này, quả thực giống như là đang mắng người ta. (*sặc nước* soái ca đúng là soái ca a~… chúc mừng cũng khác người thường)

Không khí đang căng thẳng, bởi vì hai chữ đơn giản này, từ từ trở nên hòa hoãn. Hai nữ nhân vừa nóng lòng vừa lo lắng nhìn nhau, Thú Vương không mở miệng cũng không được, đành đáp lại hảo ý.

“Hôm nay là ngày vui của bổn vương. Chỉ cần là tới chúc mừng, thì đều là khách của ta.” Hắn thong dong vừa nói, mặc dù thù hận giữa hai nước trải qua một thời gian dài nên đã khắc sâu trong lòng, nhưng mà cũng không thể ở trong ngày cưới, lại đi giết bạn bè tốt của nữ nhân yêu mến của hắn.

Mà cũng nói, để cùng nhau đối kháng với Tham Lang quốc, tam quốc đúng là phải bỏ qua mọi thành kiến.

Đây là một sự khởi đầu rất tốt.

Thú Vương tuyên bố. “Quốc Vương Thương Lãng, cùng Vương hậu Thương Lãng đều là khách quý của bổn vương, dẫn hai vị vào hỉ yến*, dùng loại rượu và thức ăn tốt nhất hầu hạ, không được chậm trễ.”

(*hỉ yến: bàn tiệc cưới)

“Dạ!” Cung nữ cầm đèn lồng màu đỏ thêu chữ hỉ, cung kính tiến lên, dẫn Lệ Nhận cùng Điềm Điềm rời khỏi đại điện. Trước khi rời đi, Điềm Điềm còn nhiệt tình vung mạnh tay lên chào Tuyết Quỳ.

Mặc dù thời gian cấp bách, nhưng mà chính giữa hỉ yến vẫn dọn ra một cái bàn dài, trên bàn bày đầy rượu thức ăn ngon làm người ta thèm nhỏ nước miếng, bên cạnh bàn lại không có bất kỳ vị khách nào. Bàn tiệc này hiển nhiên là đặc biệt dành riêng cho hai người bọn họ, chỉ trong thời gian rất ngắn, mà đã được bày biện theo quy cách long trọng nhất. Mãi cho đến khi ngồi xuống, Điềm Điềm vẫn còn cười mị mị, nhìn thẳng sang Lệ Nhận, nụ cười ngọt ngào kia, phảng phất như muốn chảy ra đường mật.

“Nàng cười cái gì?” Hắn nhìn nàng chằm chằm, vẻ mặt vẫn rất khó coi.

Nàng xáp lại, thân mật nắm cánh tay tráng kiện của hắn.

“Chàng nhìn xem, chuyện này cũng không khó khăn đâu!” Nàng tựa vào người hắn, trong lòng cảm thấy thật là cao hứng, vì sự thỏa hiệp của hắn mà cảm thấy thật tự hào. “Chỉ cần ba người các chàng thay đổi thái độ, đối với tam quốc trung thổ sẽ có ảnh hưởng rất lớn. Mà chàng làm như vậy, cũng là vì nhân dân nha!”

Hắn liếc nàng một cái.

“Còn vì nàng nữa.” Hắn cường điệu.

Nàng lòng tràn đầy vui vẻ, cũng mặc kệ bốn phía phóng tới vô số ánh mắt, thân thể xinh xắn chen chúc vào trong lồng ngực của hắn, mềm giọng làm nũng.

“Ta biết, chàng yêu ta nhất mà!” Nàng vui vẻ, quyết định cho hắn một chút ngon ngọt, cho nên to gan níu cổ hắn gần lại, dùng tất cả kỹ xảo học được từ hắn, nhiệt tình hôn hắn.

Khi nàng kết thúc nụ hôn này, sắc mặt Lệ Nhận đã mềm lại rất nhiều. Chẳng qua là, trên miệng hắn vẫn không muốn thuận theo, vẫn còn muốn oán trách. “Nàng đừng tưởng rằng như vậy là có thể…”

Nàng lại hôn hắn.

“Nàng!”

Lại một nụ hôn.

Lần này, sau khi nụ hôn kết thúc, câu trả lời của Lệ Nhận lại là: “Lại một lần nữa đi.”

Điềm Điềm vui vẻ làm theo, cả người đã ngồi lên bắp đùi của hắn, triền miên hôn nam nhân nàng yêu mến nhất.

“Lại một lần nữa.” Hắn lại nói, bàn tay to vòng lên ôm nàng.

Nàng lại hôn hắn.

“Đủ chưa?”

“Không đủ, làm lại…” (hự… ca ca tỷ tỷ à… đừng làm muội tủi thân mà *ủy khuất chui vào 1 góc tự kỷ*)

Trong hỉ yến của quốc vương Kỳ quốc, Điềm Điềm và Lệ Nhận ở trước mắt bao nhiêu người, hôn nhau say đắm.

Bỗng dưng tiếng hô của tiêu binh* truyền đến, Điềm Điềm cùng Lệ Nhận còn đang vui vẻ hưởng dụng bữa tiệc rượu ngon miệng. Cho dù khách khứa bốn phía say xỉn nháo nhào cả lên, khẩu vị tốt của bọn họ vẫn không bị ảnh hưởng. Đang lúc các cung nữ lo lắng không dám bưng thức ăn ra nữa, tiêu binh xông vào cung điện, gấp gáp hô to, âm thanh truyền khắp cả tòa vương cung.

(*tiêu binh: lính trinh sát ở trạm canh gác)

“Kiêu vương Phong Quốc cử binh xâm phạm, quân đội đã vượt qua sông Cúc Nguyệt, trên đường hướng đến Yến Kinh.”

Tin tức này, khiến cho không khí vui mừng toàn bộ bị quét sạch, thần dân Kỳ quốc, trong thời gian ngắn nhất, đều đã tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh.

Điềm Điềm ăn uống đến mức tay dính đầy dầu mỡ, lập tức bỏ thức ăn xuống, nắm lấy bàn tay to đang cầm đùi dê nướng của Lệ Nhận.

“Nàng lại muốn giành đồ ăn sao?” Hắn khó tin kêu lên. (*bò ra cười* hình tượng ĐĐ trong mắt Lệ ca ca chỉ có thế…)

“Không phải mà.” Nàng lắc đầu, vội vàng nói. “Chàng không nghe thấy sao? Phong Quốc cử binh lính tới.”

“Đây không phải là quốc gia của ta, chuyện đâu có liên quan gì tới ta?”

Điềm Điềm vội vàng đến mức dậm chân.

“Không phải là đã hứa tam quốc sẽ hợp tác sao?” Nàng kéo tay hắn, nóng lòng muốn đi ra bên ngoài xem tình hình thế nào. “Mà cũng nói, Phong Quốc có động tĩnh, khẳng định có liên quan tới Ti Ỷ. Nói không chừng, nàng ấy đã xảy ra chuyện gì.”

Nghĩ đến người bạn tốt thân thể vốn suy yếu nhiều bệnh, nàng lo lắng không thôi. Lệ Nhận nhíu lông mày, mặc dù không cam lòng, vẫn phải bỏ lại đùi dê nướng, đi theo Điềm Điềm ra ngoài.

Bên ngoài cung điện, trên phong hỏa đài* được đốt lửa lên, chiếu sáng hơn nửa bầu trời đêm. Bên trong Yến Kinh, vô số binh lính tinh nhuệ đã chuẩn bị sẵn sàng, trên mặt của mỗi người đều tản ra sát ý lạnh như băng.

(*phong hỏa đài là một kiến trúc thành lũy quân sự của Trung Quốc cổ đại, dùng để đốt lửa báo hiệu)

Thú Vương bị cắt ngang đêm hoa nguyệt tốt lành, vẻ mặt phá lệ hung tợn đang đứng ở trên đài, Tuyết Quỳ khoác lớp áo da cừu cũng đứng bên cạnh.

Nàng sắc mặt tái nhợt, đang đọc một phong thư mà thị vệ mới vừa đưa lên.

Sau khi nhìn xong phong thư, sắc mặt của nàng trở nên càng trắng bệch, lo lắng xoay sang nói chuyện với Thú Vương.

Khoảng cách quá xa, Điềm Điềm cũng không thể nghe thấy nội dung hai người nói chuyện với nhau.

Nhưng mà, đợi đến khi hai người nói xong, Thú Vương lập tức tuyên cáo, quân đội chỉ có thể trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu, trước khi hắn hạ lệnh, tuyệt đối không được triển khai công kích.

Sau đó, bên ngoài tường thành, do có đông đảo binh mã tiến tới gần mà vang lên tiếng ầm ầm ù ù, thanh âm chấn động từ phương xa, đến lúc tới gần thành tường mới đột nhiên yên tĩnh lại, còn mặt đất vẫn chấn động không dứt, trong không khí trầm trọng nặng nề, Thú Vương cuối cùng phất tay.

“Mở cửa thành!”

Vô số ngọn lửa chiếu xuống, cánh cửa dày từ từ mở ra.

Một nam nhân tuấn mỹ vẻ mặt nghiêm trọng, đang cẩn thận ôm Ti Ỷ suy yếu mặc áo lông cừu tuyết trắng xuống xe ngựa, không mang theo bất kỳ quân binh nào bước vào trong Yến Kinh thành.

Điềm Điềm và Tuyết Quỳ, cùng lúc không chút nghĩ ngợi lập tức đi tới phía trước.

“Xin các vị cứu nàng!” Nam nhân kia vẻ mặt thống khổ thỉnh cầu.

Nam nhân này khẳng định chính là Kiêu Vương. Điềm Điềm nghĩ lại. Để cho một bậc vương giả kiêu ngạo như vậy cúi đầu khẩn cầu, khẳng định so với chuyện giết hắn còn thống khổ hơn.

Điều này cũng có nghĩa rằng, hắn vô cùng yêu thương nữ nhân trong ngực.

Tuyết Quỳ gật đầu, nhanh chóng đi lên trước. “Ti Ỷ, cậu có sao không?”

“Ti Ỷ, cậu nơi nào không thoải mái?” Điềm Điềm hỏi tới.

Ti Ỷ suy yếu, trong mắt tràn đầy nước mắt lóng lánh, tâm tình kích động không thôi.

“Chúng ta rốt cục lại được gặp mặt.”

“Ti Ỷ đáng thương…”

“Cậu vừa lên cơn suyễn phải không? Đừng căng thẳng, không sao đâu.”

“Đừng sợ, bọn mình sẽ ở bên cạnh cậu.” Điềm Điềm cũng vội vàng nói, cầm chặt tay Ti Ỷ.

“Nào, hít sâu, từ từ thả lỏng, đừng sợ!” Tuyết Quỳ vừa nói, vừa cầm bàn tay còn lại của Ti Ỷ, lộ ra nụ cười ấm áp, rồi xoay lại phân phó cung nữ. “Mau dẫn khách quý vào biệt quán, còn nữa, mau mời ngự y đứng đầu Thái y viện, nhanh lên!”

“Dạ.” Các cung nữ mang kiệu mềm tới, chuẩn bị để cho bệnh nhân ngồi, nhưng Kiêu Vương lại cự tuyệt không muốn buông tay, kiên quyết muốn đích thân ôm Ti Ỷ tiến vào biệt quán. Thời gian cấp bách, các cung nữ cũng không dám tiến lên, mọi người chỉ có thể nhìn Kiêu Vương giống như đang bảo vệ bảo vật trân quý nhất, thâm tình vô hạn ôm Ti Ỷ đi vào biệt quán.

Trong biệt quán, ba nữ nhân thân như tỷ muội chưa từng có gì giấu nhau, cùng với ba nam nhân nhìn nhau chăm chú như kẻ địch, chỉ hận không thể diệt trừ đối phương, khó mà sống chung một phòng.

Thái độ hai phe hoàn toàn bất đồng. Các nữ nhân thì kích động không thôi, thân thiện cướp lời tranh nhau nói. Các nam nhân lại vẻ mặt nguội lạnh, mặc dù thỉnh thoảng có nói chuyện với nhau, nhưng cũng đều là lời khách sáo, có thể không cần nói thì đã không nói, tầm mắt của bọn họ đều kiên định khóa chặt ở trên người nữ nhân của mình.

“Ti Ỷ, tại sao cậu lại trở thành như vậy? Kiêu Vương có phải lại khi dễ cậu hay không?” Tuyết Quỳ hỏi tới, nhớ lại lần trước ở Anh Vũ châu, Ti Ỷ từng oán trách hắn.

Điềm Điềm lại càng phẫn uất trong lòng.

“Cậu cứ dũng cảm nói ra, có bọn mình ở đây. Bọn mình sẽ lập tức thay cậu lấy lại công đạo!” Nàng dũng cảm nghĩa khí vỗ ngực, cố ý lớn tiếng bảo đảm.

“Hắn không có khi dễ mình, tự mình tâm tình không yên, nên mới phát bệnh.” Ti Ỷ mỉm cười lắc đầu. Sau khi uống xong chén thuốc sắc chuyên trị hen suyễn lấy từ loài thảo dược chỉ duy nhất có ở Kỳ quốc, nàng mặc dù vẫn còn suy yếu, nhưng hô hấp cũng đã thuận hơn nhiều.

“Làm sao cậu đột nhiên lại tâm tình không yên? Lúc trước không phải là rất tốt sao?”

“Đúng vậy nha, Ti Ỷ, cậu từ khi nào trở nên dè dặt như vậy? Bị khi dễ sỉ nhục thì cứ lớn tiếng nói ra… Huống chi từ trước đến giờ đều là cậu khi dễ người khác tương đối nhiều, chứ cậu làm sao có thể bị người ta khi dễ được? Điểm này thật là không giống cậu nha.”

(Còn tiếp)

—————————–

Chú thích:

– Phong hỏa đài: là một kiến trúc thành lũy quân sự của Trung Quốc cổ đại, thường được xây dựng ở vị trí hiểm yếu. Một khi có quân địch tới, sẽ lập tức đốt lên để phát báo hiệu hoặc là để cầu viện binh. Chắc mọi người còn nhớ câu chuyện về Bao Tự (1 trong thập đại mỹ nhân TQ), Bao Tự là một mỹ nhân thời nhà Chu, Chu U Vương say mê nàng nhưng không bao giờ nhìn thấy nàng cười. Có một tên thái giám hiến kế cho Chu U Vương là đốt phong hỏa đài để báo hiệu cho các nước chư hầu kéo quân tới cứu viện, nhìn thấy ngọn lửa, quan quân chư hầu kéo đến nhưng lại không thấy có giặc, ngơ ngác nhìn nhau. Bao Tự thấy vẻ mặt của bọn họ liền cười lớn, Chu U Vương cứ làm như vậy để có được nụ cười của mỹ nhân. Sau này khi giặc kéo đến, Chu U Vương đốt lửa trên phong hỏa đài nhưng các nước chư hầu sợ bị lừa nên không đến cứu viện nữa. Chu U Vương bị giặc giết chết, Bao Tự thắt cổ tự vẫn.

—————————–

Spoil:

“Các cô đã hoàn thành sứ mạng, có thể trở về với thế giới của các cô.”

51 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 10.2

  1. Á tem is mine =]] *giựt tem* *cắn cắn* *cắn xong quăng vô nhà băng* (ai đòi cướp nhà băng là chít với mèo *trừng mắt*). Thanks ss *ôm hun*

  2. đến chap sau là các nàng phải rời xa các a rồi sao ss
    *giãy đành đạch* ta ứ chịu đâu

      • vay thi nang hoan bo ON THON NUONG TU di roi lam tiep XUAN MAN CAN KHON cung duoc *that ra ta thix bo NGUYEN KY NGUYEN NHAN hon ^^*
        co len nang nhe

      • aiz bộ đó dài thi mới cần làm sớm để hoàn sớm a
        hắc hắc nàng có thể dụ dỗ thêm vài người làm chung cho tiến độ nhanh hơn mà
        truyện của nàng bộ nào cũng hay cả , ta thix hết nha
        nàng cứ cố gắng là được rùi. ta sẽ chờ mà
        nàng thix làm bộ nào cũng ok hết a *quay vô góc ngồi tự kỷ: thật ra ta rất muốn nàng làm bộ NKNN a TT_____TT*

  3. cho mình xin pass text của khuynh quốc 10.3 nha tiu ú!!!! mình chỉ muốn lưu lại làm kỉ niệm thui . tuyệt đối không mang đi đâu hết á!!!!

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s