Khuynh Quốc – Chap 10.1

*vỗ vỗ micro* A lô a lô
Khứa khứa, hôm nay là 1/6, quốc tế thiếu nhi a~ *che miệng cười gian*
Nhưng mà… Độc giả nhà bạn Ú toàn 18+ hết cả rồi (ai dám lên tiếng bảo mình chưa 18+ thì sau này đừng hòng đọc các chương 18+ nha *trừng mắt đe dọa*)
Thế nên… Đừng ai đòi quà của bạn Ú nha~~~ hắc hắc hắc *khoái trá phủi mông bỏ đi*

Nến đỏ rực sáng, trong cung điện Kỳ quốc, người người vẻ mặt tươi cười, tất cả đều chìm trong sự vui mừng vì đại lễ phong Hậu của Thú Vương. Trong cung điện được trang trí kim bích huy hoàng*, ngay cả chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không hề qua loa, trong đại lễ sắc phong, trang sức, vải vóc, nguyên liệu nấu ăn sử dụng đều là chất liệu trân quý nhất, đủ để nhìn ra Thú Vương đối với Vương hậu của mình cưng chiều đến cỡ nào.

(*trang trí xa hoa lộng lẫy từ vàng và ngọc)

“Hôn lễ thật long trọng nha!” Thanh âm tràn đầy vẻ hâm mộ, từ dưới lớp áo choàng nhung màu đỏ truyền ra. Áo choàng kéo xuống cực thấp, người bên cạnh chỉ có thể nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của nàng đang chu chu lên.

Tựa ở bên cạnh nàng chính là một nam nhân cao lớn mặc áo choàng nhung màu đen. Giờ này khắc này, bọn họ đang ẩn thân bên trong lớp rèm lụa màu đỏ, từ trên cao nhìn xuống quan sát toàn diện buổi lễ cực kỳ hoa lệ đến mức làm cho người ta không thể dời mắt.

“Chàng nhìn xem, Tuyết Quỳ ăn mặc thật xinh đẹp.” Nàng lại nói, rồi không nhịn được oán trách. “Thật làm cho người ghen tị mà, lúc đầu hôn lễ của ta, chỉ là mặc một bộ váy cưới… Không… Cái đó cũng không gọi là mặc được, chàng căn bản là dùng bộ váy cưới đó để trói ta.” Nàng nhớ rất rõ ràng nha.

Ẩn núp ở trong lớp rèm đỏ, không phải là ai khác, mà chính là Điềm Điềm và Lệ Nhận.

Sau tìm được đường sống từ trong cái chết, nàng nghỉ ngơi rất tốt, trong khoảng thời gian này, hắn mỗi ngày trông chừng nàng ăn cơm uống thuốc. Lúc ăn cơm, nàng như thường lệ cùng hắn tranh giành đồ ăn, lúc uống thuốc, nàng liền chạy trốn còn hắn thì đuổi theo.

Tình hình sau khi nàng rơi xuống sông, cũng là do hắn nói cho nàng biết.

Quỷ kế của Ninh Tuế, vốn là muốn Lệ Nhận đi theo nàng cả hai đều bị chôn dưới đáy sông, còn lúc y cố ý ở mạn thuyền nói chuyện với Lệ Nhận, cũng là muốn các binh sĩ trên thuyền biết rằng Lệ Nhận không biết bơi.

Y đã lường trước, Lệ Nhận nhảy theo nàng xuống sông, bọn lính vì lo cứu Vương, cũng sẽ run tay run chân. Nhờ đó, y có thể giết hết người trên thuyền, tiêu diệt vật chứng và nhân chứng, chính thức thay thế Lệ Nhận trở thành Vương.

Nhưng thật không may, kế hoạch của y, vẫn còn tính sót một chút.

Thật ra thì, lúc đó Điềm Điềm đã dạy Lệ Nhận học xong bơi lội. Chuyện này chỉ có lão Thái phó biết, cho nên lúc Lệ Nhận nhảy xuống sông, Thái phó đồng thời hạ lệnh bắn tên, ngọn lửa làm cho thuyền cháy lớn, rất nhanh chóng bắt được Ninh Tuế.

Sự kiên trì cứng đầu khi dạy của nàng, không chỉ cứu Lệ Nhận, mà còn cứu chính bản thân mình.

Đợi đến khi thân thể hoàn toàn khôi phục, nàng nhớ lại lời hứa lúc đó của hắn, lôi ra thúc giục, nàng ban ngày nhắc, ban đêm nhắc, nhắc được mức lỗ tai hắn sắp chai mòn, khăng khăng bắt hắn thực hiện lời hứa lúc trước. Yêu cầu của nàng rất đơn giản, nhưng đối với hắn mà nói, thật ra lại khó như lên trời. Yêu cầu của Điềm Điềm, là Lệ Nhận phải bỏ đi thành kiến, chủ động hướng đến Vương của hai nước kia đề nghị thành lập liên quân, cùng nhau chống đỡ Tham Lang quốc.

Tự ái của nam nhân! Đặc biệt là tự ái của vương giả! Là ngoan cố nhất.

Coi như là vì tin tình báo báo cáo về, Tham Lang quốc sắp sửa dấy binh, tấn công tam quốc trung thổ.

Coi như là để giành được phần thưởng cao quý nhất, đó là bảo hộ người dân, tránh khỏi sinh linh đồ thán.

Coi như là vì hắn từng chính miệng đồng ý, bất luận bất cứ chuyện gì, cũng nguyện ý làm được vì nàng.

Nhưng mà, muốn hắn đi tới Kỳ quốc, chủ động đưa ra thiện ý, bàn luận chuyện tam quốc hòa hợp, đối với hắn mà nói, chính là việc hủy hoại tôn nghiêm nhất, so ra còn hơn một đao lên cổ của hắn, khiến hắn không cách nào nhịn được.

Kể từ khi nhận được tin tức, biết Thú Vương của Kỳ quốc, sắp sắc phong bạn tốt của Điềm Điềm làm Vương hậu, nàng thật hưng phấn đến mức nhảy lên, cảm thấy đây là thời cơ tốt nhất, nàng bèn lợi dụng tài ăn nói cùng với “thân thể”, nửa dụ dỗ nửa dụ yêu cầu Lệ Nhận, muốn đi tham gia đại lễ phong Hậu của Tuyết Quỳ.

Bọn họ một đêm trước đã lên thuyền, vượt qua sông Thương Lãng u ám lạnh như băng, đi tới cung điện Kỳ quốc.

Khinh công của Lệ Nhận rất cao, ôm nàng trốn vào bên trong lớp rèm đỏ, từ lúc đại lễ bắt đầu đến bây giờ, vẫn chưa có người nào phát giác được bọn họ đang nấp ở trên xem lễ. A, tới tham gia nghi lễ phong Hậu của Tuyết Quỳ, quả nhiên là quyết định đúng đắn!

Váy cưới tinh xảo, long trọng phô trương, không khí vừa hân hoan vừa uy nghi, tất cả những thứ này trong hôn lễ của Điềm Điềm đều chưa từng thấy qua. Trong lòng nàng tuy là cao hứng thay Tuyết Quỳ, nhưng cũng không nhịn được ghen tị.

“Tại sao nàng ấy có ngọc tỷ* trong cung, ta lại không có?” Nàng hỏi tới.

(*con ấn/con dấu của vua)

Lệ Nhận liếc nàng một cái. “Bởi vì ta không có hậu cung.”

“Ô.” Câu trả lời này, khiến cho nàng trong lòng vui như một đóa hoa mới nở.

Chẳng qua là, nàng chỉ trầm mặc một lúc sau, lại dựa vào bên tai hắn, thận trọng hỏi.

“Chàng muốn có hậu cung sao?”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, tràn đầy sự nghiêm túc. Chuyện này đối với nàng mà nói rất là quan trọng, nàng không muốn cùng nữ nhân khác chia sẻ trái tim và thân thể Lệ Nhận!

Hắn cúi đầu xuống, nhìn chăm chú vào tiểu nữ nhân trong lồng ngực, trả lời một cách vạn phần khẳng định.

“Không muốn.” Tim của hắn, đã hoàn toàn trao cho nàng.

Điềm Điềm thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười, như một con mèo con, quyến luyến ma sát vào ngực hắn.

“Thật tốt quá.” Nàng khoái trá nói.

Hắn cúi đầu, hôn lên tóc nàng, hít sâu mùi thơm thanh tân mỹ lệ của nàng.

“Tốt cái gì?”

Nàng cười lại càng vui vẻ hơn. “Như vậy ta sẽ không cần phải chuẩn bị kéo.”

Tiểu nữ nhân này, lại nghĩ đến mưu ma chước quỷ gì nữa rồi?

“Nàng muốn kéo để làm gì?” Lệ Nhận hỏi.

“‘Xoẹt xoẹt’ chàng nha!” Nàng cười dài.

Thân thể Lệ Nhận bỗng dưng cứng ngắc lại. Hắn chậm chạp ngẩng đầu lên, thận trọng hỏi. “Xoẹt xoẹt cái gì?”

“‘Tên vô lại’ giữa hai chân chàng.” Nàng vươn ra bàn tay nhỏ bé, làm thành hình cái kéo, vẻ mặt tràn đầy ác ý làm động tác cắt bỏ cắt bỏ. “Chàng nếu như dám cùng nữ nhân khác thân mật, ta liền thừa dịp chàng ngủ, một đao cắt đi…”

Lệ Nhận cao lớn uy mãnh, dũng cảm vô địch, dưới sự uy hiếp của thê tử, lại theo bản năng kẹp chặt hai chân, bảo vệ cái nơi đang nhận sự uy hiếp, mặc dù căn bản không muốn bị cắt mất cơ quan này, nhưng mà hắn lại vô cùng thích thú.

“Ta sẽ không có nữ nhân khác.” Hắn bảo đảm, hắn biết nàng cũng không phải là nói đùa.

“Ta cũng sẽ không có nam nhân khác.” Nàng nháy đôi mắt tròn.

Trung thành và ghen tỵ vốn là liên quan với nhau. Lệ Nhận nghĩ lại, khi nàng ở trong vòng tay của nam nhân khác, hắn ghen tỵ đến mức cơ hồ muốn trở nên điên cuồng, hắn nhớ loại cảm xúc này, nên hắn biết nếu như có nữ nhân khác, nàng cũng sẽ đau khổ như vậy.

Thì ra, ý nghĩa chân chính của trung thành, chính là bảo vệ tình yêu của mình. Ở hôn lễ của chính mình, bọn họ chưa từng trao đổi lời thề. Song, khi ở trong hôn lễ người khác, bọn họ lại thành tâm hứa hẹn với đối phương. Lệ Nhận nhìn chăm chú vào Điềm Điềm, ở trong lòng âm thầm thề, kiếp này đều sẽ hết lòng tuân thủ lời hứa này, tuyệt sẽ không bao giờ để cho nụ cười sáng lạn của nàng trở nên ảm đạm thất sắc.

Trong lớp rèm đỏ, hai người tựa sát vào nhau, mà trong cung điện, đại lễ đã đến hồi kết thúc.

“Hắc, chúng ta đi xuống đi!” Mặc dù, nàng thật sự thích tựa sát vào hắn như vậy, nhưng nàng phải lấy đại cục làm trọng, chính sự trước mắt quan trọng hơn.

Lệ Nhận nhíu đầu lông mày, hiển nhiên là rất bất mãn, không khí đang tốt đẹp bị buộc phải chấm dứt.

Hắn một tay níu lấy rèm đỏ, một tay ôm chặt Điềm Điềm, đang lúc cung điện Kỳ quốc hân hoan ăn mừng ầm ỹ, cùng với các cung nữ vung tay nhảy múa tung hoa khắp cung điện, hắn nhanh nhẹn lượn một vòng, đáp xuống ngay trên lớp nệm hồng giữa cung điện.

Tiếng ồn ào náo nhiệt trong cung điện, nháy mắt trở nên yên tĩnh, người người đều bị hai vị khách không mời mà đến dọa cho sợ đến nhất thời cứng đờ.

Bọn thị vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, phản ứng đầu tiên.

“Có thích khách!”

“Mau!”

“Vây quanh bọn họ!”

Tiếng bước chân ùng ùng, vội vàng vây lại, mũi đao sắc bén toàn bộ đều chĩa vào bọn họ. Điềm Điềm ôm chặt Lệ Nhận, cố hết sức không để cho hắn nhúc nhích, nàng không phải là sợ bị thương, mà ngược lại sợ hắn nhất thời không kiềm chế được, đả thương bọn thị vệ Kỳ quốc, làm hư đại sự hòa đàm.

“Tuyết Quỳ!” Nàng vội vàng kêu to, quay đầu lại cầu cứu. “Tuyết Quỳ, là mình! Mình là Điềm Điềm nè, cậu mau gọi những người này lui xuống đi.”

Tuyết Quỳ đứng ở bên cạnh Thú Vương, hai gò má đỏ hồng hết sức kiều diễm, nghe thấy thanh âm kia đột nhiên trở nên u mê.

“Điềm Điềm?!”

“Đúng rồi, là mình!”

Tuyết Quỳ vội vàng xoay người, cầu tình với Thú Vương.

“Nàng là bạn tốt của ta, xin Đại vương không nên làm khó nàng.” Nàng khẩn cầu.

Yêu cầu của mỹ nhân trong lòng, Thú Vương đương nhiên không cách nào cự tuyệt. Huống chi chỉ có một nam một nữ, hơn nữa còn bị bọn thị vệ nặng nề vây quanh, không đến nỗi sẽ có gì nguy hại.

“Thị vệ, mau dừng tay.” Thú Vương hạ lệnh.

Bọn thị vệ mặc áo giáp, đồng thời đứng lại, nhưng mũi đao phát sáng vẫn đang chĩa vào bọn họ.

“Tuyết Quỳ.” Cho dù bị mũi đao chĩa vào, Điềm Điềm vẫn cao hứng phấn chấn vung mạnh tay. “Cậu thật xinh đẹp đó, đại lễ thật là long trọng xa hoa nha.”

Nàng đang muốn chạy tới gần bạn tốt, nhưng mà vừa mới bước ra một bước, ngang hông đột nhiên bị níu lại, bị Lệ Nhận kéo trở về.

“Cám ơn cậu.” Tuyết Quỳ cũng muốn chạy xuống dưới điện, nhưng cũng bị Thú Vương kéo trở lại.

Hai nam nhân, giữ lấy nữ nhân của mình, khiến cho các nàng chỉ có thể đứng từ xa mà nói chuyện.

“Sao cậu lại tới đây?”

“Mình tới chúc mừng cậu nha!”

“Nhưng mà…” Tuyết Quỳ có chút chần chờ, nhìn nam nhân bên cạnh Điềm Điềm.

“Đừng lo lắng!” Điềm Điềm vỗ ngực bảo đảm. “Mình đã thuyết phục hắn, tối nay bọn mình đi Kỳ quốc, thuần túy chỉ để chúc mừng hài người. Bọn mình không đem theo người nào, cũng không đem theo bất kỳ vũ khí nào.” Quyết định này mặc dù là mạo hiểm, nhưng là do Lệ Nhận chủ động đề ra.

“Không đem theo vũ khí, ta cũng có thể đánh bại toàn bộ những người này.” Lệ Nhận ở sau lưng nàng, nhàn nhạt nói, cũng may là thanh âm không lớn, ngoại trừ nàng, cũng không có ai nghe thấy. (ôi… soái ca… đúng là soái ca…)

(Còn tiếp)

————————————

Chú thích:

– Một nơi kim bích huy hoàng là thế này:

– Ngọc tỷ: con ấn, con dấu

53 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 10.1

  1. nà ná thanks ss Tiu, em ngóng từ hum qua tứi giờ. Hức hức dzậy mà vẫn chậm tay hưn những người khác *chỉ chỉ ở trên* ~~~TToTT~~~. Iu ss *hun 1000 cái* khờ khờ cho mặt ss lưu lại 1000 vết son của em >o^

  2. chủ nhà ơi, nghe bachhopquynh nói nàng biết làm pic, nàng có thể chỉ cách làm cho ta dc ko? vì nhà ta bị chuột gặm một số truyện. ^^

  3. ta hỏi ss cái này nha, ngày nào ss post ÔTNT là k post KQ àk??? truyện hay lém naz, *hun ss* *chụt chụt*, thanks

  4. Ta thi xong môn tuyển dụng việc làm rồi, thế là ôm cái máy vô nhà tỷ DD com xong cúp điện đến giờ mới mò qua nhà nàng nè.
    Thanks nàng.

  5. hay quá, tks ss nha
    dù ss đang trong thời kì tiền mãn teen hay ko còn là thiếu nhi nữa thì e vẫn chúc ss ngày 1-6 vui vẻ.
    ss hay ăn chóng lớn, xí xớn hơn để edit tiếp những truyện hay cho mn cùng đọc nha
    hun cái nèo *chụt chọe*

  6. cỡ ảnh trong máy của Kẹo cũng to, nhưng cỡ ảnh up lên trong WP cỡ to nhất chỉ có 500 x 382 thui hà, làm sao bi giờ,

    • ầy, bên wp của ta up lên thì nó resize lại thành 630 x 891, hình như là còn tùy vào cái theme nữa, nếu theme mà cột post truyện bé thì nó sẽ resize lại bé cho vừa hay sao á :|
      còn ko thì lúc nàng chèn vào, nàng bật sang chế độ HTML chỉnh code lại cho nó, bỏ cái phần “?w=500” và cái đoạn “width=”500″ height=”382″” đi

  7. thế là 2 chap nữa thui là hết truyện ui, ta sẽ bit dọc ji nữa đây. Vừa bùn lại vừa vui hix

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s