Khuynh Quốc – Chap 9.2

Nghe tiếng nước chảy như một luồng sóng bên ngoài, nàng chỉ có thể phán đoán, mình đã bị người ta bắt lên thuyền.

Trước mắt là một gian phòng hoa lệ. Khắp nơi bày đầy ngọc ngà sáng chói mắt, rồi cả đống châu báu vô dụng, mỗi một vũ khí đều là dùng vàng để chế luyện, bên trên còn gắn vô số đá bảo thạch, mặc dù giá trị rất cao, nhưng nhìn qua vừa nặng lại vừa cứng, đem ra thực tế sử dụng thì chẳng có chút giá trị nào.

Không chỉ có như thế, bên trong căn phòng này, còn phiêu tán mùi thơm nồng đậm đến mức khiến người ta choáng váng.

“Tẩu tẩu rốt cục đã tỉnh.” Thanh âm êm ái truyền đến từ một góc gian phòng. “Đệ còn đang suy nghĩ, có cần phải giội lên người tẩu một chậu nước sông thì tẩu mới có thể tỉnh lại hay không.” (ây da, giọng điệu đểu giả, thật muốn đạp 1 phát)

Điềm Điềm muốn quay đầu lại, nhưng phát hiện bản thân trong lúc hôn mê đã sớm bị trói gô, cả người bị trói như một con trùng, căn bản không cách nào nhúc nhích.

“Ngươi, tên vương bát đản này, mau thả ta ra!” Nàng tuyệt đối có lòng tin, thả nàng ra thì một mình nàng đấu với cái tên ẻo lả này, nàng nhất định có thể thắng.

“Trói tẩu, là sợ tẩu tự làm chính mình bị thương, cũng để tẩu an phận một chút.” Ninh Tuế dù bận vẫn ung dung nói, chậm rãi đi tới, đôi giày thêu hoa vẽ cỏ, đá đá lên mặt nàng.

Điềm Điềm lựa đúng thời cơ, há miệng cắn một cái.

Rắc!

Đáng tiếc, Ninh Tuế quá nhanh chóng, nếu không nàng khẳng định ngay cả bàn chân bên trong, cũng sẽ bị cắn không nhả ra.

“Ngươi cái đồ nữ nhân dã man!” Y bất mãn, đứng xa ra một chút. “Cùng với cái tên Lệ Nhận lỗ mãng hữu dũng vô mưu, đúng là trời sanh một đôi.”

Nghe thấy tên của phu quân, Điềm Điềm toàn thân cứng đờ.

“Ngươi rốt cuộc là muốn Lệ Nhận làm cái gì?”

“Ta chỉ là muốn muốn đoạt lại những thứ thuộc về ta.” Ninh Tuế hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ tuyên bố. “Ta mới là vua của Thương Lãng.”

“Ngươi nằm mơ!”

Ninh Tuế không giận ngược lại còn cười. “Nếu không phải nhìn thấy ngươi còn có chỗ hữu dụng, ta cũng sẽ không dùng thuốc mê, mà là độc dược.” Y vỗ vỗ áo bào, phủi đi lớp bụi không hề tồn tại. (hừ, lại còn mắc bệnh sạch sẽ quá mức nữa chứ)

Điềm Điềm đang muốn mắng một tiếng, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếp theo đó là tiếng gõ cửa.

“Ninh Tuế công tử!” Có người kêu to. “Phía sau có thuyền đuổi tới, tốc độ rất nhanh, đã sắp đuổi kịp chúng ta.”

“Lệ Nhận tới rồi.” Y nhếch môi cười, tiện tay rút ra trường kiếm, mở cửa khoang thuyền.

“Xin Ninh Tuế công tử ra lệnh…”

Lời còn chưa nói hết, trường kiếm lạnh như băng đã xuyên thấu lồng ngực người nọ, máu tươi vẩy ra, thậm chí có vài giọt rơi trên mặt Điềm Điềm.

“Gọi ta là Trữ Vương!” Ninh Tuế lạnh giọng nói, ném thanh kiếm trong tay sang một bên.

Mắt thấy hình ảnh kinh người này, Điềm Điềm lại quên mất sợ hãi, ngược lại nộ khí đằng đằng. “Ngươi điên rồi sao? Ngay cả thủ hạ của mình cũng giết?”

“Không thuận lòng ta, liền giết.” Y cười lạnh một tiếng, nắm lấy Điềm Điềm đang bị trói chặt, thô bạo kéo ra khoang thuyền. “Đi thôi, đã đến lúc cần dùng đến ngươi!”

Trên boong tàu, người người chuẩn bị chiến tranh, sự chú ý tất cả đều tập trung lên chiếc thuyền đen tốc độ cực nhanh phía sau, hai chiếc thuyền đã cách nhau không còn xa, thậm chí đã có thể nhìn thấy mọi khuôn mặt trên thuyền đối phương. Đứng ở trên mũi thuyền đen, không phải ai khác, mà chính là Lệ Nhận. Hắn sắc mặt dữ tợn, nhìn thấy Điềm Điềm bị trói, lại còn bị Ninh Tuế giữ chặt trong tay, lửa giận trong mắt chợt tóe ra.

“Ninh Tuế, buông nàng ra!”

Sau khi hắn vừa biết được nàng bị bắt cóc khỏi tẩm cung, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất, lên thuyền đuổi theo.

“Biết rồi, ta sẽ buông, đợi lát nữa ta sẽ buông.” Ninh Tuế cất giọng, nhìn chiếc thuyền đen càng lúc càng đến gần, nhưng không hề sợ hãi. “Ngươi thật sự yêu nàng, đúng không? Những năm gần đây, ta giết nhiều nữ nhân bằng thuốc độc như vậy, nhưng ngươi hoàn toàn không để tâm đến, chỉ có nàng là khác, nàng là nữ nhân duy nhất ngươi yêu.”

Điềm Điềm ngạc nhiên ngẩng đầu, khó có thể tin, người này tâm tư ác độc vượt quá mức tưởng tượng của nàng.

Lệ Nhận ở cách đó trăm thước, khóe mắt nheo lại, nghiêm nghị chất vấn. “Ngươi tại sao lại phải giết bọn họ?” Hắn sớm đã biết, Ninh Tuế đối với vương vị luôn giương giương mắt hổ, nhưng không hề lường trước đến chuyện y quanh năm trăm phương ngàn kế, giết nhiều nữ nhân vô tội như vậy.

Ninh Tuế cười ha hả. “Tại sao ư? Huynh trưởng thân mến của đệ, đương nhiên là vì vương vị rồi!” Hắn không ngừng cười. “Quốc pháp Thương Lãng có quy định, để bảo vệ vương quyền cho dòng họ Lệ, trước lúc ba mươi tuổi nhất định phải thành thân, nếu không sẽ phải thoái vị nhượng cho người trẻ hơn trong dòng tộc. Như vậy nếu không có nữ nhân nào dám gả cho ngươi, một khi đã ba mươi tuổi, ngươi nhất định phải nhường ngôi. Để chắc chắn hơn, lần trước trên thuyền đi Anh Vũ châu, ta còn tự thân động thủ, đẩy ngươi một phen.” Lần đó, y thật sự cho là Lệ Nhận chết chắc.

“Chúng ta là thân huynh đệ!” Lệ Nhận quát.

“Huynh đệ?” Y cười nhạt. “Huynh đệ so ra thì vương vị vẫn quan trọng hơn không phải sao?” Hắn vươn tay, đẩy Điềm Điềm bị trói chặt tới mũi thuyền.

“Chờ một chút!” Nàng hô to. “Ta có chuyện muốn hỏi!” Nàng cố gắng trì hoãn thời gian.

“Tẩu tẩu thân mến, tẩu còn muốn hỏi cái gì?”

“Ngươi… Ngươi… Ngươi ban đầu tại sao không giết ta, mà để cho ta gả cho Lệ Nhận?”

“Đệ vốn là cũng muốn giết tẩu.” Ninh Tuế tâm tình rất tốt, dù bận vẫn ung dung giải đáp cho nàng. “Nhưng mà, mấy ngày đó, ta nhận được mật thư của Tham Lang nữ vương, mới quyết định trước khi nữ vương cử binh, sẽ án binh bất động.”

“Vậy… Ngươi…” Nàng còn muốn nặn ra thêm một vấn đề nữa, muốn kéo dài thêm thời gian, nhưng mà chuyện đã tới mức này, bên trong đầu óc nàng hỗn loạn, thật sự không nghĩ ra cái gì.

Nhìn thấu ý đồ của nàng, Ninh Tuế lắc đầu. “Tẩu tẩu, đừng uổng phí tâm cơ.” Nói xong, y lại đẩy nàng về phía trước.

Điềm Điềm bị buộc phải cúi đầu, nhìn nước sông cuồn cuộn, cả người nàng chỉ còn có gót chân là còn đứng mấp mé ở trên thuyền. Bởi vì dùng sức, hai chân của nàng phát run, gió sông lạnh lùng mang theo bọt sóng, từ phía dưới ập lên, chỉ trong chớp mắt đã khiến cả người nàng ướt đẫm. Ninh Tuế còn mỉm cười, cố ý nhẹ đẩy nàng xuống.

“A!” Nàng kinh hãi kêu ra tiếng, suýt chút nữa đứng không vững té ngã vào sông.

Tiếng gầm thét lo lắng phá không truyền đến.

“Dừng tay!” Lệ Nhận vung mạnh tay, trên chiếc thuyền đen lập tức xuất hiện lực lượng cung thủ, toàn bộ đều đã lên dây cung, đầu mũi tên còn đốt lửa, đang ngắm về phía trước.

“Buông nàng ra, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.” Muốn giết Ninh Tuế, không cần nóng lòng nhất thời, Điềm Điềm mới là quan trọng nhất!

Cho dù đối mặt với lực lượng hỏa tiễn, Ninh Tuế vẫn đứng yên không động đậy, nụ cười trên mặt y chưa hề biến mất. “Ta bắt cóc nàng lên thuyền, chính là vì giờ khắc này.”

Y lại đẩy Điềm Điềm về phía trước một chút. “Ta biết bí mật của ngươi, ngươi căn bản không biết bơi.”

Lệ Nhận nhìn y chằm chằm.”Ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn nhìn xem, ngươi là quan tâm nữ nhân này, hay là quan tâm cái mạng của mình.” Y khẽ mỉm cười. “Nếu như, ta đẩy nàng xuống, ngươi sẽ nhảy xuống cứu nàng sao?”

Điềm Điềm toàn thân cứng ngắc, vừa sợ vừa giận vừa lo lắng thay cho Lệ Nhận, nàng nhìn qua vẻ mặt trên mặt hắn, biết hắn trong khoảnh khắc đó đã ra quyết định.

“Lệ Nhận, không được!” Nàng kêu to.

Ninh Tuế vừa đẩy nàng xuống, nàng mạo hiểm lay động, chỉ còn một chân bám lại trên thuyền.

“Điềm Điềm!”

Biết lúc này không nói, sau có thể sẽ không còn cơ hội nói nữa. Nàng hít sâu một hơi, nhìn chăm chú vào gương mặt tuấn tú đang lo lắng của hắn, dùng tâm ý chân thành nhất kiếp này, la lớn.

“Ta yêu chàng!”

Nàng sẽ không cách nào quên được, biểu tình lộ ra trên gương mặt của Lệ Nhận khi nghe thấy những lời này.

Giọng nói nhỏ ác độc cũng vang lên bên tai nàng.

“Thật khiến cho người ta cảm động nha!” Nói xong, Ninh Tuế buông lỏng tay ra.

Nước sông xanh thẳm, trong nháy mắt nuốt trọn lấy Điềm Điềm.

Nàng tuy là kiện tướng bơi lội, nhưng mà sợi dây trói chặt nàng quá mức bền chắc, nàng căn bản không thoát ra được, chứ đừng nói chi là dang rộng tay chân mà bơi. Nàng nghe thấy tiếng động náo loạn lớn, tiếng rống giận dữ, tiếng cười điên cuồng, kèm theo tiếng nước chảy cuồn cuộn, toàn bộ đều rót vào trong tai nàng.

Nhưng mà, nàng giống như là một bao cát ngâm nước, nhanh chóng chìm xuống, những thanh âm kia cũng từ từ mờ nhạt đi. Dòng nước sâu, lạnh như băng mà không tiếng động.

Mặc dù đã cố hết sức nín thở giữ khí, nàng cũng không cách nào chống đỡ quá lâu, khi nàng phun ra ngụm không khí cuối cùng, nàng thống khổ uốn éo người, nhưng vẫn là lao công vô ích. Nàng biết, mình chết chắc.

Nàng nhắm mắt lại, theo bản năng muốn hít vào, đồng thời cũng hít nước vào trong phổi, nàng ho khan, ở trong nước từ từ hôn mê, rơi vào bàn tay đang vươn ra của tử thần…

Khi Lệ Nhận nhảy vào dòng nước, ôm Điềm Điềm lên chiếc thuyền đen, tim nàng đã không còn đập mà hô hấp cũng đã ngừng.

Sợ hãi dâng đầy trong tim hắn, hắn không cách nào hít thở, hai tay run rẩy, nhưng trong thời gian ngắn nhất, ép buộc bản thân phải trấn tĩnh lại.

Bây giờ, hắn ráng nhớ lại phương pháp nàng đã dạy hắn, cứu vãn tánh mạng của nàng.

Chiếu theo trí nhớ trong đầu, cùng với vô số lần làm thử trong lúc học tập, Lệ Nhận bắt đầu hô hấp nhân tạo cho Điềm Điềm, đem không khí từng ngụm từng ngụm, thổi vào trong miệng của nàng.

Đôi môi nàng lạnh như băng, khiến hắn kinh hồn táng đảm, hắn đếm thầm nhịp thổi hơi, nhưng thủy chung vẫn không thấy nàng khôi phục ý thức.

“Đáng chết.” Hắn mắng, thanh âm run rẩy. “Nữ nhân, nàng không thể chết được!”

Nàng nằm ở trên boong thuyền, khuôn mặt xinh xắn bây giờ tái nhợt, không chút phản ứng.

“Tỉnh lại!” Hắn giận dữ kêu, không ngừng động tác, nhưng trong mắt hiện lên hơi nước nóng ấm.

Hắn không muốn nàng chết! Hắn không cho nàng chết! Từ trước đến nay, cuộc sống của hắn thủy chung luôn cô độc mà hoang vu. Bởi vì chưa từng trải qua, cho nên hắn vẫn có thể chịu được một mình. Nhưng mà, từ khi hắn có được nàng, tiếng cười của nàng, ánh sáng từ nàng, vẻ đẹp của nàng, tất cả của nàng, rồi lại phải mất đi nàng, sự thống khổ này bén nhọn như một thanh dao nhỏ rạch một nhát lên trái tim đang sống sờ sờ của hắn.

Trái tim của hắn đã giao cho nàng, nếu nàng chết đi, hắn cũng sẽ không còn lành lặn.

Thứ chất lỏng xa lạ, từ khóe mắt hắn lăn xuống. Hắn thậm chí không biết đây là cái gì, bởi vì, hắn chưa bao giờ rơi lệ.

“Quay lại đi.” Hắn nói nhỏ, hèn mọn khẩn cầu. “Ta xin nàng, quay lại đi.”

Thân thể xinh xắn càng lúc càng tái nhợt, nàng lạnh lẽo như một khối băng.

Lệ Nhận không muốn từ bỏ.

Hắn một lần rồi lại một lần, cố gắng cứu vãn nàng, lặp lại lời nói ở bên tai nàng.

“Quay lại đi.”

“Không cho nàng rời bỏ ta!”

“Có nghe thấy không?”

“Nữ nhân, tỉnh lại cho ta!”

“Tỉnh lại!” Hắn có khi hèn mọn, có khi bá đạo, thanh âm khàn khàn lặp đi lặp lại quanh quẩn ở trên boong thuyền.

Nàng vẫn đóng chặt hai mắt, đối với lời kêu gọi của hắn không có chút phản ứng nào.

“Điềm Điềm!”

“Ta yêu nàng.”

“Ta không thể mất đi nàng được!”

“Quay lại đi, ta xin nàng quay lại đi.”

“Bất luận là chuyện gì, ta cũng sẽ đáp ứng nàng.”

“Điềm Điềm…”

Thống khổ gào thét, từng chữ đều tựa như nhuộm máu. Hắn giống như là một loại mãnh thú không chịu thừa nhận bạn đời đã chết đi, ôm chặt thân thể của nàng, phát ra tiếng rên bi thương.

Thanh âm này, truyền đi rất xa rất xa trên mặt sông…

Quần thần im lặng chứng kiến từ đầu, rốt cục cũng khua lên dũng khí, nhẹ giọng khuyên nhủ. “Vương, Vương hậu đã…”

Lời còn chưa nói hết, đã nghe thấy một chuỗi ho khan kịch liệt vang lên.

“Ưm… Khụ khụ khụ… Ưm…”

Điềm Điềm tỉnh lại rồi! Tất cả mọi người bao gồm cả Lệ Nhận, trợn mắt há hốc mồm. Chỉ thấy đôi môi tái nhợt vô lực của nàng giật giật, mở miệng muốn nói. Nàng tìm được đường sống trong cái chết, còn quá mức suy yếu, thanh âm yếu ớt đến mức không nghe được.

Lệ Nhận vừa mừng vừa sợ, cũng không ngăn được nước mắt ràn rụa chảy ra.

“Nàng nói gì? Điềm Điềm, nàng nói lại lần nữa xem!” Hắn run rẩy ôm nàng, không thể tin được, trời xanh có linh, đáp lại lời khẩn cầu của hắn, đã trả lại nàng cho hắn.

Đời này kiếp này, hắn tuyệt không để cho nàng rời khỏi hắn một bước nữa!

Lệ Nhận nghẹn ngào thề trong lòng, chỉ nghe thấy đôi môi non mềm ở bên vành tai của hắn, yếu ớt nói một câu.

“Chàng… Chàng, chàng… Chàng đã nói thì phải giữ lời…” (chết ca ca rồi =]] )

Hết chương 9.

—————————–

Spoil:

Bọn thị vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, phản ứng đầu tiên.

“Có thích khách!”

“Mau!”

“Vây quanh bọn họ!”

36 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 9.2

  1. 222222222222222222!
    doc truyen cua nang lau rui ma bjo moi comt cho nang dc ! hjhj! thong kam nha
    truyen hay lam. thanks nang!

  2. Iu ss Tiu *hun hun*.thanks ss nhìu ~o^. Hức hức……..bao giờ ta mới kím được soái ca chung tình như ảnh đey ~~~TToTT~~~ óa óa……………..

  3. hê hê, dưới sự dạy bảo “nhiệt tình” của ĐĐ cùng sự “chuyên tâm, hăng hái” học hỏi của mình, a Lệ Nhận nhà chúng ta đã bít bơi…. thank nàng

  4. =))
    bạn nhỏ Đ quả biết tận dùng thời cơ triệt để đi~
    rõ ràng đang nguy hiểm sống chết rập rình mà vẫn quyết tâm ko buông tha soái ca :))

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s