Khuynh Quốc – Chap 9.1


Nam nhân ngoan cố đáng ghét! Thật đúng là nói được là làm được, từ hôm đó trở đi, giam lỏng nàng trong tẩm cung, phái người ngày đêm canh chừng, không cho nàng bước ra nửa bước. Điềm Điềm mỗi ngày đều lo âu đi qua đi lại ở trong tẩm cung, giống như con ruồi không đầu cứ bay vòng vòng, lớp thảm lông thú êm dày trên mặt đất, đã sắp bị nàng mài mòn.

Nàng từng dùng vô số biện pháp vừa đấm vừa xoa đối với cung nữ và thị vệ trông chừng tẩm cung. Nhưng bọn họ vẫn là thủ vững cương vị, kiên quyết không dám rời đi. Lệ Nhận lúc này là thật sự nghiêm túc, đã sớm ra lệnh, nếu ai dám cãi lời, thả Điềm Điềm ra, tất cả mọi người đều phải rơi đầu.

Điềm Điềm lo lắng, không cách nào thuyết phục được thị vệ cùng cung nữ, càng không cách nào rời khỏi tẩm cung đi thuyết phục Lệ Nhận.

Mặc dù không có ai dám tiết lộ ra nửa điểm ý tứ, nhưng mà nàng vẫn có thể từ cửa sổ lớn của tẩm cung, vài lần tận mắt nhìn thấy, Lệ Nhận uy phong lẫm lẫm kiểm duyệt binh mã, hoặc là khi hắn thần sắc nghiêm nghị dẫn cấm vệ quân ra khỏi thành luyện quân. Đại chiến thảm khốc đã sắp bắt đầu, mà nàng lại bó tay không có biện pháp. Lệ Nhận không chịu nghe lời nàng. Còn cái đám quần thần ương ngạnh cứng đầu kia, đều là xem Lệ Nhận như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, hắn quyết định muốn một mình dùng lực, cùng Tham Lang quốc một trận quyết thắng thua, bọn họ lập tức biết điều nghe lệnh, không có nửa điểm dị nghị.

Điềm Điềm nhắm mắt lại, thất bại rên rỉ.

Trời ạ, trong quốc gia này, không có một người nào, không có một cái đầu nào hiểu rõ tình hình sao?

Nàng cơ hồ cũng muốn từ bỏ hy vọng, mỗi ngày chỉ có thể hướng về phía cửa sổ, lớn tiếng hát lên ca khúc chủ đề phim hoạt hình, ép bản thân phấn chấn tinh thần, tiếng ca truyền đi rất xa, mà từng mỗi người nghe thấy, đều là vừa kinh vừa sợ, toàn bộ đều tránh đi, thậm chí bắt đầu truyền tai nhau, Vương hậu đã phát điên rồi.

Nàng mỗi ngày đều hát…

Có một cô bé gọi là Điềm Điềm, từ nhỏ sinh trưởng ở cô nhi viện, còn có thật nhiều bạn bè nhỏ tương thân tương ái, con người nơi này tình cảm ấm áp, những người ở nơi này hiền hòa, thật giống như một đại gia đình, tất cả mọi người yêu tiểu Điềm Điềm, một ngày rồi lại một ngày, một năm rồi lại một năm, trong nháy mắt đã trưởng thành lưu luyến nói lời tạm biệt, từng đứa trẻ đều dũng cảm, từng đứa trẻ đều lạc quan, tự lập, tự mình cố gắng, có lòng tin, tiền đồ quang minh vừa chói lọi…

Đây là phương thức duy nhất nàng có thể khích lệ chính mình, một ngày Lệ Nhận không cho nàng đi ra ngoài, là một ngày nàng hát, dùng sức hát, hát đến mức những người ở đây lỗ tai muốn điếc theo, hát đến mức cổ họng nàng có rách cũng không sao.

Chẳng qua là, mỗi ngày ngồi bên cửa sổ, gào thét hát vang, tất cả các thính giả đều không ủng hộ, hơn nữa cũng không cải thiện được tình hình thực tế nàng đang bất lực bị giam lỏng.

Lúc Điềm Điềm cơ hồ muốn tuyệt vọng, lại có khách đến tẩm cung.

Người tới, chính là Ninh Tuế.

Y vẫn như cũ quần áo hoa lệ, tuấn mỹ không ai sánh bằng, tất cả cử chỉ đều như nước chảy mây trôi, thong dong ưu nhã, đẹp mắt đến độ khiến người ta không dời được tầm mắt.

“Ninh Tuế đặc biệt tới thăm tẩu tẩu.” Y bày ra nụ cười thanh nhã, từ trong tay tên tùy tùng, đích thân nhận lấy một cái giỏ chứa đầy những trái táo đỏ tươi mọng nước, mỗi một trái đều thơm phức, mùi hương làm cho người ta chảy nước miếng. “Đây là táo mới hái, mời tẩu tẩu nếm thử.”

Điềm Điềm tham ăn, nhanh chóng nhận lấy giỏ trúc, khuôn mặt nhỏ nhắn để sát vào trái táo, hít sâu một hơi. Oa, thơm quá nha!

“Cám ơn ngươi.”

“Tẩu tẩu khách khí rồi.” Ninh Tuế cười yếu ớt.

Nàng cũng lộ ra nụ cười, vui vẻ ôm lấy cái giỏ trúc, ham ăn đến mức không thể nhã nhặn được nữa, cầm lên một trái táo, xoa xoa lên trên xiêm y, vừa nhìn đã muốn trong nhét vào trong miệng, đôi môi hồng nhuận vừa đụng tới trái táo đỏ, trong nháy mắt, nàng đột nhiên dừng động tác, cái đầu nhỏ bị sự tham ăn chiếm đóng, đến lúc này nàng mới cảm thấy có chút gì đó không đúng. Cặp mắt to đen nhánh, chuyển lên trên mặt Ninh Tuế, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

“Tại sao ngươi có thể đi vào đây?” Nàng hỏi. Từ khi bị giam lỏng cho tới nay, chẳng bao giờ có khách tới thăm nàng, Ninh Tuế chính là vị khách đầu tiên nha!

“Là huynh trưởng cho phép.” Ninh Tuế trả lời, giọng nói thành khẩn. “Huynh trưởng thật ra thì vẫn thương nhớ tẩu tẩu, chỉ sợ người cô đơn, nên mới có thể cho phép ta tới chỗ này nói chuyện với tẩu tẩu.”

Nghe được Lệ Nhận còn nghĩ về mình, Điềm Điềm trong lòng cuối cùng cũng thoải mái một chút. Nàng khẽ cắn môi dưới, hồi lâu sau, mới nhỏ giọng hỏi. “Hắn còn nhớ ta?”

“Vâng, huynh trưởng đối với tẩu tẩu rất nhớ, người người đều nhìn ra được.” Tất cả mọi người đều nhìn ra được, Lệ Nhận bởi vì nhớ nhung Điềm Điềm mà lo âu, tính tình trở nên tàn bạo hơn, lại còn thường xuyên ở trong cung điện, tức giận mãnh liệt đi qua đi lại, trong miệng cằn nhằn, giống như là đang oán giận mắng chửi, hoặc là rù rì lẩm bẩm.

“Thật vậy sao?” Nàng cong khóe miệng, trong lòng còn có chút ai oán. “Ta làm trò trước mặt mọi người, nói những lời đó, khiến cho hắn mất mặt, hắn chẳng lẽ không hận chết ta?”

Sau này nghĩ lại, nàng cũng biết mình có sai. Tam quốc trở mặt, không phải là ân oán một sớm một chiều, huống chi Lệ Nhận lại kiêu ngạo như vậy, nàng trước mặt mọi người nói lên chuyện tam quốc hòa đàm, hắn dĩ nhiên không thể nào lập tức gật đầu đáp ứng. Hơn nữa, hắn từ nhỏ đã là chiến sĩ dũng mãnh, tự tin bách chiến bách thắng, nàng vừa lúc mới bắt đầu đã nói về chuyện rủi ro, la hét nếu không hòa đàm trận chiến này hắn sẽ thất bại… Aiz, cũng khó trách hắn sẽ tức điên!

Nàng cũng rất hối hận, khi đó quá vọng động, nhanh mồm nhanh miệng nói ra một tràng, nhưng mà lời nói đã nói ra miệng, làm sao có thể thu hồi lại nữa?

Ninh Tuế nhìn nàng, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn như đưa đám, y ôn nhu cười một tiếng.

“Tẩu tẩu, nói tới đây, bản thân ta thật là hiếu kỳ.”

“Chuyện gì?” Cằm của nàng tựa lên giỏ trúc, thanh âm như đưa đám đều đã mất hết tinh thần.

“Tẩu tẩu từng chắc chắn, Tham Lang quốc sẽ huyết tẩy tam quốc trung thổ, ba thước trở lên, người dân đều sẽ bị đuổi tận giết tuyệt, trẻ con ba thước trở xuống, cả đời làm nô lệ.” Ninh Tuế lặp lại, nhớ rõ lời nói của Điềm Điềm ngày hôm đó ở đại điện nghị sự.

“Không sai, lời này là ta nói.”

“Ninh Tuế muốn hỏi, tẩu tẩu tại sao có thể kết luận như thế?” Y vẻ mặt tò mò, nhích tới gần một chút, mũ ngọc trên đầu rung động.

Điềm Điềm nhìn thấy thái độ ôn nhu, gương mặt mỹ lệ tuấn tú, khóe miệng không khỏi trĩu xuống.

“Ngươi cũng cảm thấy ta điên rồi, có phải không?”

“Không không không, tẩu tẩu nói năng mạch lạc rõ ràng, người điên sao có thể nói chuyện như thế?” Ninh Tuế vội vàng phủ nhận, ngón tay thon dài như ngọc vén sợi tua rua của mũ quan, tư thế mỹ lệ không thể tả được.

Nàng trầm mặc một hồi, cuối cùng quyết định, nhìn thấy y là người duy nhất tới thăm nàng, lại còn đem theo giỏ táo mới hái, nàng mới nguyện ý thừa nhận nói ra sự thật.

“Ta biết trước những chuyện kia, là bởi vì, thiên sứ… ách, xem là thần tiên cũng được, khi đưa ta tới Thương Lãng quốc, đã nói trước với ta, cần phải làm cho tam quốc hợp tác, nếu không tam quốc trung thổ chỉ có một con đường diệt vong.” Nàng vừa giải thích, vừa cầm lấy trái táo, răng rắc cắn một cái.

“Thần tiên?”

Nàng cắn hết một nửa trái táo, mới ngẩng đầu lên. “Ngươi nhất định không tin sao?”

“Ách, chuyện này…”

“Không cần tự ép mình.” Nàng vừa cắn trái táo, nhún vai như đưa đám. “Ngay cả Lệ Nhận nhìn thấy tận mắt chứng kiến thần tiên di động trong nháy mắt, cũng không chịu tin tưởng tam quốc buộc phải hợp tác, ngươi làm sao có thể tin tưởng được đây?” Nghe thấy những lời này, nàng phỏng đoán Ninh Tuế sẽ thay đổi ý nghĩ, xác nhận nàng thật sự điên rồi, sau đó lập tức cáo từ, bôi mỡ vào chân mà lao ra khỏi tẩm cung.

Nhưng mà, ngoài dự liệu của nàng, Ninh Tuế không hề rời đi.

Nụ cười trên miệng y mặc dù đã biến mất, nhưng trên khuôn mặt mỹ lệ lại hiện lên vẻ mặt như có điều suy nghĩ, tròng mắt đen nhìn nàng trong chốc lát.

Sau đó không lâu, y rốt cục mở miệng.

“Tẩu tẩu, thật sự ta rất khó tin những lời nói của người.” Y thành tâm thành ý nói, sắc thái cùng vẻ mặt tựa như một vị vương giả lo cho nước lo cho dân, có một sự tôn quý khó giấu. “Nhưng mà, tẩu tẩu, ta có một biện pháp, có thể ngăn cản Thương Lãng quốc không bị Tham Lang quốc xâm lược.”

“Biện pháp gì?” Nàng ánh mắt tỏa sáng.

“Đầu hàng.” Ninh Tuế nói tiếp. “Chỉ cần đầu hàng trước, có thể bảo vệ từng cọng cây ngọn cỏ của Thương Lãng quốc, không bị binh mã của Tham Lang quốc chà đạp. Để bảo vệ lợi nhuận khổng lồ từ việc thương mại của Thương Lãng quốc, Tham Lang nữ vương nhất định sẽ đồng ý, chỉ là giám thị Thương Lãng, chứ không phải là tiêu diệt toàn bộ Thương Lãng.”

Điềm Điềm chợt nhảy dựng lên, không thể tin được điều vừa nghe thấy. “Đây căn bản bảo hổ tự lột da!” Ngay cả nàng cũng biết, cái biện pháp này căn bản là không thể thực hiện được. “Mà cũng nói, Lệ Nhận tuyệt đối không chịu đầu hàng.”

Ninh Tuế ôn nhu cười một tiếng.

“Hắn không chịu.” Y cười lại càng ôn nhu. “Nhưng mà, ta chịu.”

“Cái gì?”

“Chỉ cần ta thay thế Lệ Nhận, trở thành vua của Thương Lãng quốc, sẽ không có chiến tranh nữa.”

Bỗng dưng, Điềm Điềm toàn thân rét run.

Nụ cười ôn nhu của Ninh Tuế, không biết tại sao, đột nhiên lộ ra vẻ hiểm ác. Trong mắt y, sự tà ác thủy chung chôn sâu không lộ ra, mãi đến giờ khắc này, mới từ từ biểu lộ. Dưới dung nhan mỹ lệ, thật ra là độc như tâm địa xà hạt*, cùng với dã tâm đã nung nấu nhiều năm.

(*xà hạt: rắn và bò cạp)

“Ngươi không thể nào thay thế Lệ Nhận được!” Nàng tức giận, rốt cục cũng nhìn thấu bụng dạ khó lường của y.

Ninh Tuế không nói gì, chẳng qua là nhếch môi cười.

Nàng trong lòng rét run, lớn tiếng hướng ra ngoài kêu to. “Người đâu! Có ai không?”

Gọi đã hơn nửa ngày, bên ngoài vẫn là im ắng.

“Lật Nhi?” Trong lòng nàng nổi lên dự cảm bất thường, càng lúc càng rõ.

Điềm Điềm nhấc chân, muốn đi ra bên ngoài tẩm cung, tự mình nhìn xem có chuyện gì, nhưng mà lại cảm thấy đầu óc bỗng dưng choáng váng, nhìn thấy đường đi trước mặt lung la lung lay, nhiều lần thiếu chút nữa ngã nhào. Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

“Tẩu tẩu, trái táo tẩm thuốc này, ăn có ngon không?” Ninh Tuế ở sau lưng nàng hỏi, ngữ khí mang theo nụ cười, thanh âm vẫn nhẹ nhàng ôn nhu.

Đáng chết!

Tên tiểu nhân hèn hạ này, lại đưa trái táo độc cho nàng ăn!

“Ngươi ngươi ngươi…” Người này là mẹ kế của công chúa Bạch Tuyết sao? Cư nhiên dùng đến chiêu này!

Cảm giác choáng váng từng đợt ập tới, Điềm Điềm giãy dụa cố gắng bước tới cửa, nhưng cũng không thể đi nổi nữa, thân thể xinh xắn dựa vào cửa, yếu ớt trượt xuống.

“Người đâu… Mau…”

“Không cần gọi, thị vệ cùng các cung nữ đều đã bị ta hạ độc bất tỉnh.” Ninh Tuế thản nhiên cười, hảo tâm thay nàng mở cửa ra, làm cho nàng nhìn rõ tình hình ngoài cửa.

Thị vệ cùng các cung nữ canh gác tẩm cung, toàn bộ đều nằm la liệt đầy đất, mọi người hôn mê bất tỉnh không nhúc nhích.

Bây giờ, cũng không có ai có thể bảo vệ nàng được nữa.

Cả người ngấm thuốc, trước mắt Điềm Điềm tối sầm, nhịn không được nữa, nghiêng đầu sang một bên ngất đi.

Róc rách… Tiếng nước chảy. Từng đợt tiếng nước chảy, xuyên qua ý thức mờ mịt, Điềm Điềm chỉ cảm thấy đầu nhức đến muốn nứt ra, ngay cả mở mắt cũng không mở nổi.

Nghe tiếng nước chảy như một luồng sóng bên ngoài, nàng chỉ có thể phán đoán, mình đã bị người ta bắt lên thuyền.

(Còn tiếp)

27 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 9.1

  1. hajzz, mọi người đóan đúng rồi, huhu, ta là ngốc nhất mới ko nghĩ ra Nt có khả năng là gián điệp, ban đầu cũng nghĩ là người thân cận vs Lệ ca nhưng Nt ít có đất diễn nên mới ko nhận ra aaaaaa, còn nghĩ là ông Thái Phó hay người theo bên Nhận ca cơ, à quên, ta lấy tem được hem???????thanks ss naz

  2. bít ngay là Ninh Tuế mà, hem bít ĐĐ có sao k??? a Lệ Nhận mau đến cứu vợ đi… thank nàng

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s