Khuynh Quốc – Chap 8.2

Lúc trước, nàng đối với sự ngoan cố của hắn còn có chút tức giận, nhưng mà bây giờ, nàng trong lòng chỉ tràn đầy ý muốn phải trợ giúp hắn, vượt qua bóng ma năm đó lưu lại trong lòng hắn.

“Đừng sợ! Ta giữ được chàng rồi.” Nàng ngữ khí kiên định nói cho hắn biết, cố gắng trấn an hắn, cũng làm cho hắn bình tĩnh lại.

Hắn nắm chặt lấy tay nàng, dùng lực mạnh đến mức làm cho nàng cảm thấy đau. Nàng cố gắng cố nén xuống, không dám hô lên thành tiếng.

“Không cần lo lắng, ta ở chỗ này, tuyệt đối sẽ không buông tay chàng.” Nàng lại dỗ dành, liều chết khích lệ. “Lần trước trong dòng sông lớn, ta cũng cứu được chàng lên bờ rồi còn gì? Đây chỉ là một hồ tắm nho nhỏ, không làm khó được ta, cũng không thắng được chàng.” Thân thể cứng ngắc, bởi vì nàng trấn an, mà từ từ không còn căng thẳng nữa.

“Chàng thử nhìn một chút đi, đây bất quá chỉ là hồ tắm, rất cạn, chàng lúc nào cũng có thể chạm đáy được.” Nàng nhắc nhở, lúc ban đầu nàng cho nước vào, cững có chú ý đến mực nước không quá cao.

Gương mặt tuấn tú của Lệ Nhận vẫn trắng bệch như cũ, hắn nắm lấy tay nàng, thử duỗi chân ra, xác định nàng nói không dối, chân của hắn đáy thật sự có thể chạm đến lớp gạch đá cứng cáp dưới đáy hồ.

“Chàng nhìn đi!” Giọng nói ôn nhu, bí mật mang theo sự cổ vũ tràn đầy.

Cho đến khi chân chính cảm thấy hai chân đều chạm được đáy, chạm được lên lớp gạch đá, một lúc lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào Điềm Điềm, bàn tay to đang nắm chặt lấy nàng, đốt ngón tay cũng không còn trắng bệch ra vì dùng sức nữa.

“Không phải sợ, ta ở đây.” Nàng ôn nhu bảo đảm.

Ngay cả sắc mặt còn chưa khôi phục, nhưng Lệ Nhận lập tức phản bác.

“Ai nói ta sợ?!” Hắn không chịu thừa nhận, vẫn còn muốn mạnh miệng. “Ta là vua của Thương Lãng, làm sao có thể sợ?”

Điềm Điềm đảo đảo cặp mắt thở dài. Aiz, nam nhân!

“Được rồi, không ai nói chàng sợ.”

“Nàng vừa nói!” Hắn lên án.

“Nhưng ta lại cứu chàng nha, có qua có lại, chàng khoan hồng độ lượng, không nên so đo với tiểu nữ tử.” Hắn lại bị ngâm nước lần nữa, coi như là cũng là lỗi của nàng, nàng đành phải nhẫn nại, xuất ra tuyệt chiêu làm nũng, nói ngon nói ngọt với hắn.

Lệ Nhận ngó chừng nàng, híp mắt suy nghĩ hồi lâu, thấy vẻ vô tội của nàng khiến cho không người nào có thể tiếp tục trách cứ được nữa, đành phải miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

“Ta không sợ!” Hắn lại tiếp tục mạnh miệng.

Điềm Điềm cố nén cười, rất chân thành gật đầu. “Uh, ta biết rồi.” Nàng đả xà tùy côn thượng*, cười lấy lòng. “Nếu đã không sợ, vậy chúng ta lại bắt đầu đi!”

(*đả xà tùy côn thượng: lựa gậy mà đánh rắn, ý nghĩa tương đương với “tùy cơ ứng biến”)

“Bắt đầu cái gì?”

“Học bơi lội đó!” Nàng thản nhiên nói.

Lệ Nhận sắc mặt hơi biến đổi, nhưng là ngại lời vừa mới nói ra khỏi miệng vừa nãy, thật sự không cách nào cự tuyệt, chỉ có thể căng gương mặt tuấn tú, trầm mặc nhìn về phía trước, vẻ mặt so với phạm nhân sắp bị đưa đến pháp trường, sắp bị đao phủ chém đầu, gần như là giống nhau như đúc.

Nàng cắn môi, cố nén không dám cười, chủ động kể ra chương trình học hôm nay, khiến hắn thoải mái mở lòng.

“Hôm nay chỉ dạy có một thứ thôi.”

Hắn nhướn chân mày, nhưng cũng không mở miệng đặt câu hỏi.

Nàng tuyên bố. “Chỉ là vùi mặt vào trong nước, nín thở đếm tới năm.”

“Chỉ như vậy?”

“Đúng, chỉ như vậy.” Nàng gật đầu. Chương trình học ban đầu đều rất đơn giản, chính là vì nàng muốn tiến hành theo chất lượng, đầu tiên phải từ từ tiêu trừ sự sợ hãi của hắn đối với nước.

“Nhìn kỹ nha, rất đơn giản.” Nàng trèo lên trên thành hồ tắm, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong nước, một lát sau ngẩng đầu lên.

Lệ Nhận nhìn nàng, sắc mặt dần dần không còn trắng bệch nữa.

“Chuyện này rất đơn giản.” Ngữ khí của hắn, thậm chí còn có chút xem thường.

“Bơi lội vốn là rất đơn giản mà!” Điềm Điềm cười, tiến tới bên cạnh hắn, ra sức khích lệ. “Tới nha, cùng nhau làm.” Nàng lần nữa làm mẫu lại.

Lần nữa ngẩng đầu, Lệ Nhận mặc dù nhíu mày, nhưng cũng không còn ương ngạnh cự tuyệt nữa. Ánh mắt của hắn đã khôi phục bình tĩnh, cũng không nắm chặt lấy tay nàng, mà đổi lại bám lấy thành hồ tắm, xem ra sự sợ hãi lúc trước đã giảm đi không ít. Dù sao, cái hồ tắm này tuy lớn, nhưng vẫn là một nơi hắn quen thuộc, so với những dòng sông lớn hay những hồ nước bên ngoài, hắn ở chỗ này hẳn là dễ dàng vượt qua sự sợ hãi hơn. Đây cũng là nguyên nhân nàng chọn ở chỗ này dạy hắn bơi lội.

Rốt cục, Lệ Nhận dưới sự thúc giục của nàng, từ từ đem gương mặt tuấn tú vùi vào trong nước. Lần đầu tiên, hắn giống như là bị phỏng, rất nhanh lập tức ngẩng đầu, nhưng mà nàng vừa khích lệ vừa làm chung, thử lại lần thứ hai, lần thứ ba…

“Chỉ cần đếm tới năm là tốt rồi.” Nàng nhắc nhở, mỗi lần đều làm chung với hắn, cùng nhau vùi mặt xuống nước nín thở.

Động tác này đơn giản, rất nhanh làm cho Lệ Nhận cảm thấy phiền chán. Hắn vốn là chiến sĩ, ý chí so với người bình thường cũng kiên cường hơn.

Chân chính đối mặt với nỗi sợ hãi, nghị lực và khả năng thích ứng của hắn đều nhanh đến kinh người. Hắn đã sớm khắc phục được chướng ngại thứ nhất so với dự liệu của nàng.

Chẳng qua là, khi nàng còn tiếp tục muốn dạy Lệ Nhận học bơi, lại phát hiện ra ánh mắt của hắn thủy chung vẫn nhìn chằm chằm lồng ngực của nàng không rời đi. Ánh mắt như thế này, nàng cực kỳ quen thuộc.

Điềm Điềm cúi đầu xuống, lúc này mới nhận ra, bởi vì động tác nãy giờ, lớp tơ lụa quấn chặt trên người đã sớm lệch sang một bên, bày ra bộ ngực đẫy đà trắng nõn phấn diễm.

Mặt nàng đỏ lên, vội vã kéo lớp tơ lụa, vừa thẹn vừa quẫn trách hắn một câu. “Chàng chuyên tâm một chút đi!”

Lệ Nhận được voi đòi tiên, không những không chịu chuyên tâm học tập, còn vươn bàn tay, kéo thân thể mềm mại ấm áp của nàng vào trong lồng ngực, cảm thụ da thịt nàng ở trong nước xúc cảm lại càng trơn mềm.

“Ta học đủ rồi.”

Hắn cúi đầu xuống, từng tấc từng tấc gặm nhẹ bả vai của nàng. Khoái cảm quen thuộc làm cho nàng nhẹ run rẩy. Thân thể của nàng đã sớm thích ứng sự hấp dẫn và đụng chạm của hắn, nên khi làn môi mỏng vừa dán lên người nàng, thân thể của nàng đã bắt đầu hưởng ứng.

“Không được!” Nàng thở gấp kháng nghị, vì bàn tay hắn thò vào trong nước nghịch ngợm mà ưm lên tiếng. “Lệ Nhận… Uhm a… Hmm a, ta phải dạy chàng… A, nơi đó không được…” Nàng run rẩy lại càng kịch liệt hơn.

Hơi thở nóng rực, thổi ở bên tai Điềm Điềm, Lệ Nhận bá đạo tuyên bố.

“Lần sau lại học tiếp.” Hắn đã không cách nào nhịn được nữa.

Lần sau?

Hai chữ này tiến vào lý trí còn sót lại của nàng. Nàng mở to cặp mắt đã mơ màng. Khi hắn xoay nàng sang chỗ khác, nửa người gục ở bên thành hồ tắm, nàng còn miễn cưỡng quay đầu lại.

“Vậy… Xem như là hứa rồi nha, lần sau phải để ta dạy cho chàng…” Nàng cả người đều là bọt nước, càng lộ ra vẻ trong suốt phấn nhuận, cùng với tấm lưng cong mạn diệu, lại càng dụ người ta “phạm tội”.

Lệ Nhận lập tức đáp ứng. “Được.”

Bàn tay to của hắn đưa đến trước người của nàng, vuốt khẽ lên đôi chân đang hồng lên vì nước ấm. Run rẩy ngâm nga, vang vọng trong dục cung. Hắn dục vọng đã cứng lên, ôn nhu tách ra cánh hoa của nàng, chậm rãi đẩy vào, mỗi phân mỗi tấc xâm nhập, đều khiến nàng yêu kiều rên rỉ lên tiếng, bất lực run rẩy.

Muốn khích lệ học tập, “phần thưởng” là vô cùng quan trọng. Đối với cái loại phần thưởng mỹ lệ này, Lệ Nhận phi thường hài lòng, trên thực tế, hắn yêu chết đi được!

Hắn bắt đầu cảm thấy, thì ra là chuyện ở trong dục cung học bơi lội cũng thật thú vị.

* * *

Khí hậu, dần dần chuyển lạnh. Do địa hình, ở nơi biên giới tam quốc trung thổ, nhất là vùng phụ cận thủ đô, cái nóng bức của mùa hè thường thường sau khi bắt đầu vào mùa đông, mới có thể từ từ tản nhiệt bớt. Mọi người cất hết xiêm y mỏng nhẹ, rối rít đổi thành xiêm y tương đối dầy và ấm áp.

Ngay cả các cung nữ, cũng vì Điềm Điềm mà chuẩn bị rất nhiều chất liệu da dê da cừu, vừa nhẹ vừa ấm, may thành trang phục như khi đi săn, cũng dễ dàng cho nàng hành động, nàng mặc cảm thấy rất ấm áp, quả thực yêu thích không muốn cởi ra.

Chẳng qua là, mặc dù nàng có thích những bộ đồ thoải mái kia như thế nào đi nữa, vào bên trong dục cung, nàng vẫn phải cởi hết toàn bộ, chỉ có thể khoác lên một lớp tơ lụa. Đây cũng là “yêu cầu học tập” do Lệ Nhận chính miệng chỉ định trong dục cung, hơn nữa vì “ý nguyện học tập” mãnh liệt của Lệ Nhận, chương trình học của nàng tiến hành hết sức thuận lợi.

Điều duy nhất không hoàn mỹ chính là, mỗi lần hoàn thành khóa học, hắn luôn luôn không quên yêu cầu “phần thưởng”, mỗi lần đều khiến cho bọt nước văng khắp nơi trong dục cung, khắp nơi vang vọng, làm hại nàng vài lần quên hết mọi thứ, phá lệ lớn tiếng rên rỉ yêu kiều, đến lúc ra khỏi dục cung, mắc cỡ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, không dám nhìn thẳng ánh mắt cười trộm của các cung nữ.

Bất quá xấu hổ là chuyện của xấu hổ. Mỗi ngày khi đến thời gian, nàng vẫn phải biết điều một chút tới dục cung chuẩn bị trước.

Yêu cầu của Lệ Nhận thật nhiều.

Quy định nàng chỉ có thể khoác tơ lụa, quy định muốn thả loại hoa nào, quy định mực nước không thể vượt qua, quy định nước ấm không được quá nóng, cũng không thể quá lạnh, còn quy định một khi hắn vừa bước vào dục cung, sẽ phải nhìn thấy nàng bày ra tư thế hắn thích nhất, nói ra lời thoại mà hắn thích nhất. (ca ca thật BT~~~…)

Hai điều cuối cùng, thuộc về tình thú nơi khuê phòng, Điềm Điềm cũng vài lần kháng nghị, nhưng vẫn không địch nổi sự kiên trì của hắn.

Cho nên, hiện tại, nàng đang nửa người dựa ở bên thành hồ tắm, nhàm chán chờ đợi, vừa nghe thấy tiếng cửa đá bị mở ra, nàng vẫn như cũ hết sức cố gắng bày ra một tư thế mê người, bất đắc dĩ rồi lại mong đợi, nũng nịu nói. “Chúng ta bắt đầu học nha~~…”

Aiz, mỗi lần nói những lời này, nàng đều cảm thấy thật xấu hổ kinh khủng!

Dựa theo lệ cũ, mỗi khi nàng nói xong câu đó, Lệ Nhận sẽ nhào lên phía trước, yêu cầu nàng một chút ngon ngọt. Chẳng qua là hôm nay, nàng đợi rồi lại đợi, thân thể đã có chút lạnh, nhưng phía sau vẫn không có động tĩnh.

Ơ, chẳng lẽ đại sư tử thay đổi tính tình, không muốn ăn con cừu nhỏ nữa rồi?

Điềm Điềm nghi hoặc quay đầu lại, đập vào mắt nàng, rõ ràng là khuôn mặt đỏ bừng lúng túng của Lật Nhi.

“Ách, Vương hậu, là nô tì…” Lật Nhi nhỏ giọng nói.

Trong khoảnh khắc đó, Điềm Điềm ngượng đến mức thật muốn nhảy vào trong nước, tự dìm mình chết chìm cho xong.

Nàng vội vàng kéo lớp tơ lụa, muốn che kín một chút, bất đắc dĩ lớp tơ lụa chỉ là một mảnh nho nhỏ, căn bản là không che được bao nhiêu, cuối cùng nàng đành phải buông tha.

Tầm mắt Lật Nhi vẫn nhìn chằm chằm vào lớp gạch đá dưới chân, không dám ngẩng đầu.

“Vương truyền chỉ, mời Vương hậu đến đại điện nghị sự.” Điềm Điềm nghe vậy, thoáng chút sững sờ.

(Còn tiếp)

———————————-

Spoil:

“Bắt nàng trở về tẩm cung, không có mệnh lệnh của ta, không cho nàng bước ra khỏi tẩm cung nửa bước!”

40 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 8.2

  1. chuyện j aaa, ai ya, hi vọng đừng làm ta đau tim quá là đc. Thanks nàng ~^0^~

  2. Truyện này có mấy chương vậy nàng? Đọc hấp dẫn wá nàng ơi. Đa tạ nàng nhiều nha :x

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s