Khuynh Quốc – Chap 8.1

Bên trái cung điện, phía cuối hành lang được giăng kết đủ loại hoa kiều diễm, là một cánh cửa đá dầy cộm nặng nề. Hai bên cửa có hai con cự thú làm bằng đồng xanh ngồi chồm hỗm, từ trong miệng cự thú phun ra dòng nước trong suốt, róc rách rơi xuống rãnh nước nông trên mặt đất, rãnh nước chảy dọc theo hành lang, chảy vào bên trong cung điện, khiến cho không khí nóng bức của mùa hè có thêm vài phần mát mẻ.

Phía sau cửa đá, chính là dục cung* chuyên dụng của Vương và Vương hậu.

(*mọi người đừng có nghĩ bậy nha, dục cung nghĩa là phòng tắm, hắc hắc)

Cả tòa dục cung toàn bộ dùng đá thạch trắng tạc thành, sau khi mở ra cửa đá, có thể nhìn thấy một hồ tắm lớn, kích thước so với một hồ bơi tư nhân trong các khu nhà hiện đại cao cấp không khác biệt cho lắm, nhưng so về trình độ xa hoa, thì vẫn là khác biệt một trời một vực.

Xung quanh hồ tắm, có điêu khắc ba tượng thần thú*, nước tắm sạch sẽ trong mát từ trong miệng thần thú chảy ra. Sáu đường ống nước chảy là từ dòng suối nước nóng ở ngọn núi kế bên dẫn tới, nước lạnh và nước nóng có thể tùy ý điều chỉnh đến nhiệt độ thoải mái nhất. Điềm Điềm từ lần đầu tiên nhìn thấy cái hồ tắm này, đã lập tức yêu thích cực kỳ. Ngoại trừ việc ở đây nghịch nước, tận tình hưởng thụ, nàng cũng đã nghĩ tới một điểm hữu dụng khác của hồ tắm này.

(*ba đại thần thú gồm có: Kỳ Lân, Sư Tử và Tỳ Hưu)

Một ngày, Lệ Nhận hồi cung, bước trở về tẩm cung, các cung nữ đã sớm chờ ở đó, cung kính hành lễ rồi nhẹ giọng bẩm báo.

“Đại vương, Vương hậu đang ở dục cung chờ ngài, chuẩn bị đích thân tắm cho Đại vương.” Nhắc tới hành động lớn mật này của Vương hậu, các cung nữ vẫn là đỏ mặt.

Lệ Nhận bởi vì khi hồi cung không thể đến gặp Điềm Điềm trước nên có chút không vui, vừa nghe nói tới tiểu thê tử xinh đẹp chuẩn bị đích thân tắm cho mình, giận dữ lập tức biến mất, trong lòng tràn đầy mong đợi, vội vã đi về hướng dục cung. (ô… BT quá…)

Hắn nóng lòng muốn cảm thụ tư vị mỹ miều khi bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng, vừa ôn nhu vừa nghịch ngợm xoa lên từng tấc từng tấc trên thân thể hắn.

Bên ngoài cửa đá khổng lồ. Mấy cung nữ theo lễ quỳ xuống nghênh đón, rón rén thay áo bào cho Lệ Nhận, sau đó mới mở cửa đá, cho đến khi hắn bước vào trong dục cung, liền cười mị mị đóng kín cửa đá rời đi.

Bên trong dục cung, hơi nước dày đặc, những cánh hoa được xếp chồng thành ngọn núi nhỏ được đặt trên những cái khay xung quanh hồ tắm, xuyên qua hơi nước nóng ẩm, lại càng thơm đến mê người.

Còn Điềm Điềm trên người vẻn vẹn chỉ khoác một lớp áo tơ lụa, an vị ở bên bờ hồ tắm, dùng mũi chân trần trắng nõn, nhẹ đá nước ấm trong bồn tắm chơi đùa, vô số bọt nước trong suốt văng lên. Nhìn thấy Lệ Nhận đi vào, nàng ngẩng đầu lên, bày ra một nụ cười mà không người phàm nào có thể cưỡng lại được, còn phất phất tay với hắn.

“Chàng tới thật đúng lúc, nước ấm vừa được điều chỉnh lại rất thích hợp nha!” Nàng đã sớm cởi xiêm y, thân thể mềm mại mỹ lệ, chỉ dùng một mảnh tơ lụa che lại, lộ ra cái cổ và hai vai tròn trịa, lại còn có tay chân thon dài.

Mảnh tơ lụa kia mặc dù che đậy da thịt trắng nõn cùng với đôi chân quyến rũ đang đỏ hồng lên của nàng, nhưng mà từ một bên nhìn tới, đường viền đẫy đà mơ hồ có thể nhìn thấy được, ăn mặc như vậy so với trần truồng còn mê người hơn.

Trong mắt Lệ Nhận đã sắp phun ra lửa.

Hắn dùng tốc độ nhanh nhất, cởi xiêm y xuống, sải bước đi tới bên cạnh hồ tắm.

Hết lần này tới lần khác, khi hắn tự tay muốn bắt lấy Điềm Điềm, nàng nghịch ngợm liếc hắn một cái, kiều mỵ cười cười, cố ý tránh né bàn tay to của hắn, nhảy vào trong bồn tắm.

Phác thông!

Nàng giống như một con cá linh hoạt, lặn xuống hồ nước, thân thể xinh xắn lỉnh trốn, chỉ trong nháy mắt, lại ló đầu ra ở một chỗ khác trong hồ tắm, một lượng bọt nước chảy theo tóc của nàng, xuống khuôn mặt tươi cười, đến má phấn, rồi tích táp rơi xuống.

Con mồi xinh đẹp sắp đến “miệng”, ngay lúc sắp chạm đến lại trượt đi ngay trước mắt, khiến cho Lệ Nhận thật mất hứng.

“Tới đây.” Hắn hạ lệnh.

“Không.” Nàng cười ngọt ngào, rung đùi đắc ý. “Chàng tới đây bắt ta đi!”

Sự khiêu khích quá ngọt ngào mỹ lệ, cũng quá mức mê người này, làm cho Lệ Nhận không chút nghĩ ngợi, trần truồng nhảy xuống nước, chuẩn bị bước đi đến một góc hồ tắm, bắt nàng ôm vào trong lồng ngực rồi hảo hảo “trừng phạt”, nhưng vừa mới bước xuống nước, chân mày hắn lập tức nhíu lại.

“Nước tại sao lại để đầy như vậy?” Hắn nắm chặt cái đầu tượng thú được chạm khắc tinh xảo, giống như là có cừu oán với nước trong hồ tắm, nhìn chằm chằm xuống mặt nước gợn lăn tăn.

Đáng chết, nước ở đây quá đầy, đã sắp ngập đến cằm hắn!

“Là ta dặn dò như vậy.” Thanh âm của Điềm Điềm, từ một chỗ khác trong hồ tắm truyền đến.

“Nhanh gọi người rút bớt nước ra!” Trong ngữ khí của hắn có một loại lo âu mà thường ngày hiếm thấy. Bình thường lúc hắn tắm rửa, mực nước chỉ tới hông của hắn mà thôi.

Nơi này mặc dù là dục cung chuyên dành cho hắn, nhưng hắn bình thường bận rộn chuyện quốc sự, cộng thêm bóng ma trong lòng từ lúc nhỏ, cho nên hắn ngay cả tắm rửa cũng luôn vội vàng, cho tới bây giờ cũng chưa từng bỏ thời gian ở đây hưởng thụ, càng không có khả năng đổ đầy nước vào trong hồ tắm.

Cho tới hôm nay, Lệ Nhận mới phát hiện ra, cái hồ tắm này so với trong tưởng tượng của hắn rộng hơn, cũng sâu hơn…

Điềm Điềm một lần nữa lặn vào trong nước, linh hoạt di động, ló đầu ra bên cạnh hắn. Nàng vươn ra cánh tay nhỏ bé, vịn vào cánh tay hắn, cảm giác được hắn toàn thân cứng ngắc.

“Tin tưởng ta, ta làm như vậy, là có mục đích.”

Nàng vừa quẫy chân vừa nói, mặc dù mũi chân đạp không tới đáy, nhưng vẫn thong dong tự tại.

Lệ Nhận nhìn nàng chằm chằm.

Hắn yêu nàng. Nhưng mà, giờ khắc này, hắn không cách nào xác định mình có thể tin tưởng nàng hay không.

Điềm Điềm chu môi cười một tiếng, tiến lên phía trước nhẹ vỗ về khuôn mặt anh tuấn của hắn.

“Ta cảm thấy, về chuyện chàng không biết bơi, ta không thể làm ngơ, nên mới dạy mọi người hô hấp nhân tạo!”

“Nàng vẫn còn đang dạy?!” Hắn hét lên, khó có thể tin được.

Nàng vội vàng trấn an.

“Yên tâm, chỉ là dạy, không có làm mẫu.” Nàng cẩn thận nói. “Ta hạ lệnh cho người ta chế tạo ra một con rối, sau đó chỉ giáo những người trong cung, cũng chỉ giáo dân chúng một chút, để cho bọn họ tự đi dạy những người khác.”

Lệ Nhận khóe mắt nheo lại, mặc dù không tình nguyện, nhưng cũng lên tiếng. “Khó trách, có người hồi báo, dân chúng ở bến cảng, dùng phương thức chưa từng thấy, cứu về không ít người bị ngâm nước.”

Quần thần còn nói, theo lời truyền miệng của dân chúng, phương pháp kia là từ trong cung truyền ra. Thương Lãng quốc tuy là dựa vào sông ngòi mà thu lợi nhuận, nhưng mà có lợi thì cũng có hại, hàng năm những vụ chết đuối cũng nhiều đến kinh người, có thể có được phương pháp cứu hộ, thật sự là đại lễ mà trời cho.

Biết bản thân đã cố gắng trợ giúp nhân dân, Điềm Điềm cao hứng đến mức muốn nhảy dựng lên, nàng đến gần gương mặt tuấn tú của Lệ Nhận, yêu kiều kể công.

“Cho nên, ta là đã làm chuyện tốt, có đúng hay không?” Nàng nháy nháy hai mắt.

Không cách nào phủ nhận, đây thật sự là một cái công lớn. Lệ Nhận chỉ có thể gật đầu.

Nàng lại càng tới gần hơn. “Như vậy, chàng giúp ta một việc, sẽ làm cho chuyện tốt của ta trở nên viên mãn hơn.”

Hắn cảnh giác. “Nàng muốn làm cái gì?” Trong đầu tiểu nữ nhân này, luôn luôn có những chủ ý kỳ quái.

“Dạy chàng bơi lội đó nha!” Nàng nói.

Nói trở lại, nàng dạy những người kia phương pháp cứu người bị ngâm nước, cũng chỉ là vì muốn đề phòng Lệ Nhận sẽ bị ngâm nước lần nữa. Nhưng mà nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy chuyện này không chỉ cần trị phần ngọn, mà phải trị tận gốc.

Lệ Nhận mặt liền biến sắc, hung hăng quay lại nói một câu.

“Ta không muốn học!”

“Thôi mà, học đi!” Nàng dụ dỗ.

“Không.”

“Ta sẽ rất ôn nhu.”

“Không.”

“Sẽ không làm chàng sợ.”

“Không.”

“Ta bảo đảm, chàng nhất định sẽ học được.”

“Không.”

Bị cự tuyệt mấy lần, Điềm Điềm cũng dần dần không còn tính nhẫn nại, nàng tức giận chu môi, thật muốn lôi cái sự ngoan cố trong đầu hắn ném ra ngoài.

“Như vậy, nếu lần sau chàng lại bị ngâm nước thì sao? Chàng định để cho ta mỗi ngày lo lắng đề phòng mà sống, chờ đợi tới lúc làm quả phụ sao?” Nàng chất vấn.

“Ta sẽ không ngâm nước!” Hắn cao ngạo giương cằm, nói như chém đinh chặt sắt.

“Chàng lần trước đã bị ngâm nước!” Nàng chỉ ra.

“Sẽ không có lần sau.” Hắn kiên trì.

“Có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm! Tóm lại, chàng nếu như không biết bơi lội, nhưng cứ luôn đi tới đi lui Anh Vũ Châu, một ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

“Ta không muốn tranh luận với nàng cái vấn đề này!” Lệ Nhận cự tuyệt nói tiếp, cũng cự tuyệt học tập, hai tay hắn chống đỡ thành hồ tắm, nâng thân thể to lớn hơn phân nửa cách khỏi mặt nước, màu da ngăm đen cùng với Điềm Điềm một bên tạo thành sự đối lập mãnh liệt.

“Lệ Nhận!” Nàng tức giận la lên. “Chàng cứ coi như là đang tắm.”

Hắn nghiêng đầu lại, dữ tợn nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Chuyện này với chuyện tắm căn bản là…” Lời nói biến mất trong hơi nước dày đặc.

Lệ Nhận trượt tay!

Trong nháy mắt, thân hình cao lớn của hắn, bõm một tiếng, ngã vào trong hồ tắm.

Nước bao vây lấy hắn, nước vô hình, nhưng cũng vô biên, giống như là một cái khóa ẩn hình, khiến cho thân thể của hắn trở nên nặng như chì, hắn giãy dụa, ho khan, tim đập nặng nề trong lồng ngực, không khí tiêu hao hầu như không còn, nước rót vào trong miệng hắn, trong phổi hắn, tất cả đều là nước.

Sợ hãi làm cho hắn cả người cứng ngắc, lại càng bối rối mất đi sự tự chủ.

Hắn bị nhốt, không cách nào thoát ra khỏi cái chum nước đúc bằng sắt kia, bất luận hắn đá đạp như thế nào, đều không thể thoát ra, tay của nữ nhân kia ngăn chặn cái nắp bằng sắt, dìm hắn vào trong nước, mặc kệ hắn giãy dụa, mặc kệ hắn cầu cứu…

Bỗng dưng, một đôi tay nhỏ bé, từ sau lưng giữ lấy cổ hắn, kiên định kéo hắn lên mặt nước. Ánh sáng lại chạm vào mặt.

“Hô hmm! Khụ khụ khụ khụ…” Lệ Nhận ho ra nước, từng ngụm lớn thở hổn hển.

Điềm Điềm vòng tay ôm hắn, lưng chống đỡ dựa vào tường hồ tắm, vừa quẫy quẫy hai chân, khiến cho hai người đều lơ lửng trên mặt nước.

Lần này, nàng đã nhìn thấy vẻ mặt của Lệ Nhận. Nếu không phải là tận mắt nhìn thấy, nàng tuyệt đối không tin, hắn luôn xem tôn nghiêm quan trọng hơn tất cả mọi thứ lại có thể toát ra cái loại vẻ mặt sợ hãi cực độ này. Mẫu thân hắn đối với vết thương trong lòng hắn, xem ra còn sâu sắc hơn so với trong tưởng tượng của nàng.

Lúc trước, nàng đối với sự ngoan cố của hắn còn có chút tức giận, nhưng mà bây giờ, nàng trong lòng chỉ tràn đầy ý muốn phải trợ giúp hắn, vượt qua bóng ma năm đó lưu lại trong lòng hắn.

(Còn tiếp)

———————————–

Chú thích:

– Đá trắng:

– Tượng cự thú phun nước:

– Ba đại thần thú:

Nhân thú Kỳ Lân: Chữ thông thường thì Kỳ là một giống ngựa quý chạy nhanh (ngựa Kỳ ngựa Ký), Lân cũng là giống ngựa quý có lông trông xa như có vẩy. Ghép lại, có Kỳ Lân lại là Thần thú, Vua của tất cả các loài thú bốn chân, một trong Tứ Linh, sánh với rồng phượng. Kỳ Lân có đầu của rồng, mình của ngựa, lại có vảy của loài rồng, có vây lửa cạnh chân. Kỳ Lân bay được lên trời, chạy được trên đất và trên mặt nước, mồm phun ra lửa, nhưng lại rất hiền hòa, không hại ai, sừng không dùng để húc ai bao giờ. Vì thế Kỳ Lân là loài Thần thú nhân nghĩa. Kỳ Lân xuất hiện tượng trưng cho thời thái bình thịnh trị. Kỳ Lân chạy ngang bay dọc, tung hoành vũ trụ, lại tượng trưng cho người Quân tử. Vì thế tượng Kỳ Lân đặt ở cửa cung vua và nhà Vương thân hoàng thất.

Uy thú Sư Tử: Trung Quốc vốn không hề có Sư Tử, đến thời Hán mới được người Ấn Độ tặng một đôi sư tử, từ đó trở thành giống Thần thú. Sư Tử tượng trưng cho Uy vũ, uy quyền, đại hùng đại lực bao trùm vũ trụ. Tòa Sư Tử là Tọa tòa thiêng liêng. Tiếng Sư Tử gầm lên, muôn thú đều khiếp sợ, cho nên “Sư Tử hống” thể hiện sức mạnh và uy vũ tột đỉnh của Phật pháp. Vì thế tượng Sư Tử đặt ở cửa Công đường, cửa cung thể hiện uy quyền tối cao. Tượng Sư Tử đặc trưng bởi những bờm xoáy tròn trôn trốc quanh đầu, đầu tròn rất lớn, mắt nhìn xuống đầy ngạo nghễ.

Lộc thú Tỳ Hưu: Tỳ Hưu đầu như Kỳ Lân, có một sừng, thân của gấu, lại như của hổ báo, có cánh trên lưng. Tỳ Hưu là giống cực kì hung dữ, chuyên cắn hút tinh huyết của các loài yêu quái ma quỷ nên còn gọi là con Tịch Tà. Tỳ Hưu xa xưa vốn gốc là con gấu được thần kỳ hóa, các tướng võ oai dũng được gọi là tỳ hưu. Tỳ Hưu không chỉ hút tinh huyết ma quái, mà còn chuyên hút vàng bạc, báu vật trong trời đất, bởi thế về sau Tỳ Hưu lại là con vật giữ Tài lộc. Tỳ Hưu nếu có hai sừng thì gọi là Thiên Lộc, thu giữ của cải cho gia chủ, nếu một sừng là giống Tịch Tà, chống lại ma quỷ bảo vệ gia chủ. Nếu có hai con thì con đực gọi là Tỳ, con cái là Hưu.

Ở Trung Quốc, nổi tiếng nhất là con Tỳ Hưu bằng ngọc trên Đức Thắng môn tại Bắc Kinh. Theo truyền thuyết, vì con Tỳ Hưu quay miệng ra Sơn Hải quan, nên người Mãn đánh mãi nhà Minh không được. Đến khi người Mãn lập mưu hiểm, xui vua Sùng Trinh quay đầu Tỳ Hưu về nam, thì Sơn Hải quan mới vỡ, nhà Minh mất nước. Nhà Thanh sùng kính con Tỳ Hưu đó, cấm dân gian không ai được giữ Tỳ Hưu.

———————————–

Spoil:

Hắn bắt đầu cảm thấy, thì ra là chuyện ở trong dục cung học bơi lội cũng thật thú vị.

34 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 8.1

  1. vẫn là vip ^^ thanks nàng! Chuyện học bơi coi bộ thiệt dễ thương à nha.

  2. hức hức phong bì + ruột ta gặm đey. Không cam tâm, cướp nun tem của nàng “linh tinh lung tung”. *giựt lại tem* *giựt xong gặm nun lần thứ 2* *gặm xong quay vô két sắt chống trộm……35 lớp =]]* keke thế là khỏi ai cướp hố hố……. thanks ss nhìu nhìu nhá *mu……………..a* (nghe đồn thịt ss Tiu Ú, ăn 1 miếng là trường sinh bất lão nên em cắn nun 1 miếng :) )

  3. gaiz ta cung ko bit boi ne chang bit den bao gio moi co the xay cai be boi de o trong nha de hok cho tien nhi hiiiiiii thank nang

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s