Khuynh Quốc – Chap 7.2

“Lệ Nhận, hãy nghe ta nói, chàng thật sự đã hiểu lầm.” Điềm Điềm lo lắng tiến lên, muốn chạm vào tay hắn, lại bị hắn lãnh khốc hất ra.

“Ba người chúng ta, đều không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Chàng còn nhớ không? Ta từng nói qua với chàng, ta là từ một nơi rất xa tới.”

Hắn cười nhạt. Điềm Điềm cắn cắn môi, ngay cả khi bị đẩy ra, vẫn không chịu từ bỏ.

“Đúng rồi, nguồn sáng kia!” Nàng vội vàng vừa nói, vừa kéo lấy ống tay áo của hắn. “Chàng cũng nhìn thấy nguồn sáng kia đúng không? Đó chính là thiên sứ, là người đưa chúng ta tới đây, muốn chúng ta thúc đẩy tam quốc hợp tác, cùng nhau chống lại Tham Lang quốc.”

“Nguồn sáng kia cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Hắn hoàn toàn không tin, thái độ lạnh lùng. “Ngươi cho rằng ta sẽ còn tin tưởng những lời ngươi nói?”

“Ta nói đều là sự thật!”

Hắn lắc đầu, trong lòng đau đớn. “Ta sẽ không bị gạt nữa.”

Trái tim Điềm Điềm như trầm vào vực sâu tuyệt vọng. Nàng nhìn ra được, Lệ Nhận đã không muốn nghe cho dù nàng giải thích thế nào, hắn nhận định nàng là gián điệp, hơn nữa còn nhận định những lời nói, hành động của nàng trước kia, tất cả đều là đóng kịch lừa gạt hắn.

Nàng không muốn như vậy!

Nàng có thể không cần nhiệm vụ, không cần tánh mạng. Nhưng mà, nàng không muốn bị hắn hiểu lầm tâm ý của nàng, toàn bộ đều là sự thật, không có nửa điểm giả dối.

Trong nháy mắt, Điềm Điềm cũng không chịu nổi nữa, nàng đứng ở giữa gian phòng, ngửa đầu lên trần nhà hô to.

“Bước ra đây!”

Nàng tức giận vừa kêu, vừa vung quyền.

“Anh xuất hiện cho tôi!” Chuyện cho tới nước này, chỉ có thể để cho cái tên thiên sứ ngu ngốc kia trực tiếp nói chuyện với Lệ Nhận, sự việc may ra mới có cơ hội thay đổi.

Giọng nói lo lắng vang vọng trong phòng.

Lệ Nhận thủy chung vẫn thờ ơ lạnh nhạt.

“Tôi không muốn hắn hiểu lầm tôi!” Điềm Điềm nắm tay lại dùng sức quát lớn, khóe mắt đã nóng lên. “Anh mau xuất hiện đi, cho dù có lấy lại mạng của tôi cũng không sao, nhưng mà anh bây giờ phải lập tức xuất hiện cho tôi, chứng minh cho hắn biết lời tôi nói tất cả đều là thật!”

“Đừng đóng kịch nữa.” Thanh âm lạnh lẽo từ phía sau truyền đến.

Nàng vẫn không chịu buông tha. “Có nghe hay không? Bước ra đây!”

“Đừng phí sức, đừng nghĩ có thể gọi viện binh.” Hắn cười lạnh. “Bên ngoài lữ điếm này toàn bộ đều là người của Thương Lãng quốc, viện binh của ngươi không xông vào được đâu.”

Điềm Điềm hít sâu một hơi, hung hăng dậm chân, rốt cục không nhịn được mắng lên tiếng. “Chết tiệt, anh, cái đồ thiên sứ hành sự bất lực, đầu tiên là hại tôi nổ chết, sau lại hại tôi thiếu chút nữa chết đuối, anh không có đầu, cho nên cũng không có não sao? Anh có nhìn thấy không, nếu như anh chịu không xuất hiện, tôi liền sẽ…”

Đột nhiên, nguồn sáng kim quang hiện ra. Giữa nguồn sáng thoát ra tia chớp màu lam loang loáng, đánh thẳng vào bên chân Điềm Điềm.

Tia chớp tới cực nhanh, nhưng Lệ Nhận động tác còn nhanh hơn, chớp mắt đã kéo nàng ra. Tia chớp đánh xuống mặt đất, khiến cho sàn nhà chắc chắn bị đốt thành một vệt nám đen lớn.

Cho dù bị hận ý che mắt, nhưng mà ở trong thời khắc nguy cấp nhất, Lệ Nhận vẫn xuất thủ không chút nghĩ ngợi, kéo nàng ra phía sau, dùng thân thể to lớn, thay nàng ngăn trở bất kỳ nguy hiểm nào.

“Trong số ba người, chỉ có cô là không có lễ phép nhất.” Bên trong nguồn sáng truyền đến tiếng oán trách bất mãn.

Cái đầu nhỏ của Điềm Điềm từ sau lưng Lệ Nhận lộ ra. “Ai bảo anh chậm quá, hô nửa ngày cũng không xuất hiện.” Nàng đáp trả, cho dù trên sàn nhà vẫn còn vệt khói nóng bốc lên, nàng vẫn là không hề khách khí. “Đây là nghĩa vụ của anh!”

“Nghĩa vụ?” Thanh âm bên trong nguồn sáng tỏ vẻ rất nghi hoặc. “Là sao?”

“Bởi vì anh đem Tuyết Quỳ và Ti Ỷ trở về, lại bỏ tôi ở lại, còn bị hắn nhìn thấy chúng tôi gặp nhau, hại hắn hiểu lầm tôi.” Nàng nói một cách thản nhiên.

Bỗng một lưỡi đao sắc bén, phá vỡ không khí, bổ về phía nguồn sáng. Lại một tia chớp lóe lên. Lần này, tia chớp đánh thanh đao trong tay Lệ Nhận bay ra ngoài cửa sổ.

“Hắc.” Nguồn sáng cười cợt nói. “Người này, so với nữ nhân kia lại càng không lễ phép.”

“Ngươi rốt cuộc là cái quỷ gì?” Lệ Nhận nhìn chằm chằm nguồn sáng, sức mạnh cường đại mới vừa nãy đánh vào đao, đến giờ vẫn chấn động khiến hai tay hắn vẫn còn tê dại.

“Ta không phải là quỷ.” Giọng nói bên trong nguồn sáng bất mãn kháng nghị. “Ta thích loài người gọi ta là thiên sứ, hoặc là thần thánh.”

Lệ Nhận nheo mắt lại, hoài nghi còn lớn hơn khiếp sợ. “Cho nên, nhưng lời nàng nói cũng là lời nói thật?”

“Không sai.”

“Là ngươi phái nàng tới?”

“Trên thực tế, ta chỉ “đưa” nàng tới, cũng kể với nàng một ít chuyện. Còn nàng ở chỗ này làm những gì, đều là suy nghĩ của nàng, ta không có liên quan.”

Lệ Nhận trầm mặc hồi lâu, thần sắc nghiêm nghị, không có nửa điểm muốn hòa hoãn.

“Tại sao ta phải tin tưởng ngươi? Có lẽ thần thánh là do quốc gia khác dùng ảo thuật biến hóa ra, muốn tiếp tục lừa gạt ta.”

“Lá gan rất lớn!” Thanh âm bên trong nguồn sáng ngữ điệu vẫn rất thảnh thơi. “Vậy chi bằng, ta đánh ra một tia chớp nữa trước ngực ngươi, để ngươi tự mình cảm nhận xem, đây đến cùng có phải ảo thuật hay không.” Giữa nguồn sáng, lại có ánh sáng màu lam nhạt lóe lên.

Điềm Điềm núp ở phía sau, vội vàng chạy ra, giống như là sư tử mẹ bảo vệ sư tử con, vội vàng ngăn chặn ở phía trước.

“Không cho anh thương tổn hắn.” Nàng cảnh cáo.

“Chỉ là một đòn thôi.” Nguồn sáng đung đưa, vẻ vô cùng mong đợi. “Hắn rất cường tráng, sẽ không chết, nhiều nhất chỉ là khiến cho hắn nằm mấy tháng không thể cử động.”

“Không được!” Nàng kiên quyết lắc đầu.

Kim quang thở dài một hơi. “Tôi thấy hắn vừa mới mắng cô, cô cũng bị mắng sắp khóc đến nơi, cô lại còn khăng khăng một mực che chở hắn như vậy?”

Điềm Điềm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.”Ai cần anh lo!”

“Tốt, không cần thì thôi, tôi đi đây.” Nguồn sáng nhạt dần từ từ biến mất.

Nàng vội vàng kêu la. “Uy uy uy, anh vẫn không thể đi được!”

Nguồn sáng khôi phục độ sáng, bay vòng quanh Điềm Điềm và Lệ Nhận, lộ ra vẻ rất không kiên nhẫn.

“Cô còn muốn thế nào?”

“Anh phải làm chút ít chuyện, để cho hắn tin tưởng, anh thật sự là thiên sứ.”

“Phiền toái như vậy.” Nguồn sáng lẩm bẩm oán trách. “Cô muốn tôi làm những thứ gì?” Aiz, nữ nhân này thật đáng ghét mà!

“Đem tôi và hắn cùng nhau trở về cung điện Thương Lãng quốc.” Nàng ôm lấy Lệ Nhận, nói lên yêu cầu. “Nhanh một chút, bây giờ làm liền đi.”

“Biết rồi biết rồi.” Nguồn sáng bay vòng vòng quanh hai người. Càng lúc chuyển động càng  nhanh, ánh sáng giống như bị sợi tơ vàng bị kéo ra, quay chung quanh bên cạnh hai người, sau đó, một tia sáng chợt lóe lên. Tia sáng chiếu xa vạn trượng, chói mắt nhưng ấm áp, một chút cũng không hề nóng. Ánh sáng màu vàng như vô số sợi tơ trói hai người ở bên trong.

Nguồn sáng, Điềm Điềm và Lệ Nhận, trong nháy mắt biến mất không còn thấy gì nữa.

Rầm! Bọn họ cùng lúc ngã vào trong nước. Nước có chút lạnh, nhưng mà cũng không sâu, Điềm Điềm giãy dụa trong chốc lát, rất nhanh ngồi dậy.

Nàng ngẩng đầu nhìn chung quanh, phát hiện ra nàng cùng Lệ Nhận đã trở lại bên trong cung điện, hai người đang ngâm nước ở trong ao ngự hoa viên, ngâm đến mức toàn thân ướt đẫm.

Đáng giận! Cái tên thiên sứ nhỏ mọn kia nhất định là cố ý!

Nàng nhỏ giọng trộm mắng, quay đầu nhìn về Lệ Nhận bên cạnh, lại phát hiện ra hắn đang nhìn bốn phía, vẻ mặt mờ mịt, giống như là mới vừa từ trong giấc mơ bị gọi dậy một cách thô lỗ.

“Lệ Nhận?” Không có phản ứng.

“Lệ Nhận!” Vẫn là không có phản ứng.

Điềm Điềm có chút luống cuống, vội vàng bò đến trước ngực hắn, đưa tay vỗ nhẹ lên gương mặt tuấn tú.

“Chàng không sao chứ?” Nàng lo lắng hỏi. “Chàng đụng vào đâu sao? Đụng vào chỗ nào rồi? Có đau hay không? Mau cho ta xem.”

Lệ Nhận mở trừng hai mắt, thật vất vả mới hồi phục tinh thần lại.

Đây là cung điện hắn từ nhỏ đã lớn lên, nơi này từng cọng cây ngọn cỏ hắn đều vạn phần quen thuộc. Tuyệt đối không thể nào nhận sai. Ngay cả cái ao nước này, hắn cũng ghi nhớ rất kỹ, khi hắn còn vị thành niên, từng ở bên bờ ao luyện kiếm, để lại trên bức tường bên hông ao nước những vết kiếm thật sâu.

Hắn đưa tay ra lục lọi, quả nhiên sờ thấy vết kiếm bên cạnh ao.

Cho nên, đây đều không phải là ảo giác.

“Đây là thật sao? Chúng ta thật sự đã trở lại?” Hắn nhìn tiểu nữ nhân trước ngực, cả người vẫn còn bị vây trong trạng thái khiếp sợ quá độ. Hắn vẫn luôn không tin những chuyện thần tiên ma quỷ, nhưng mà tất cả trước mắt lại khiến hắn không thể không tin.

Từ Anh Vũ Châu trở lại cung điện, đi thuyền hay là cỡi ngựa, cho dù tốc độ có nhanh đến mấy, cũng phải tiêu tốn cả một ngày. Vậy mà, nguồn sáng kia chỉ trong giây lát đã đưa bọn họ trở lại đây.

Điềm Điềm ướt đẫm, dùng sức gật đầu, khuôn mặt chờ đợi.

“Chàng nguyện ý tin tưởng ta?” Bàn tay nhỏ bé của nàng, níu chặt lấy lớp áo trước ngực hắn, thần sắc khó nén được sự căng thẳng. Trong lòng nàng, vẫn đang nhớ đến sự lên án lúc nãy của Lệ Nhận.

Hắn không nói gì nhìn nàng, một hồi lâu sau, mới chậm rãi gật đầu.

Cảm xúc thư giãn xông lên đầu, hốc mắt nàng nóng lên, nước mắt cứ như vậy lăn ra ngoài. “Ta thật sự không phải là gián điệp.” Đáng ghét, nàng trước kia đâu có hay khóc như vậy!

Lệ Nhận vươn tay, ôm nàng vào trong ngực, cúi đầu hôn lên cái trán ẩm ướt ngượng ngùng của nàng.

“Thật xin lỗi.” Hắn nói nhỏ.

“Chàng hù dọa ta.”

“Thật xin lỗi.” Hắn vẫn nói, thành tâm thành ý.

Nàng rúc vào trong lồng ngực hắn, run rẩy hít thở, bởi vì suýt chút nữa mất đi, cho nên lại càng quý trọng vạn lần. “Ta cũng không đúng, trải qua mấy ngày nay, cũng đã quên nói chuyện chính sự với chàng.”

Đầu ngón tay non nớt của nàng, vẽ vẽ vài vòng tròn ở trước ngực hắn. “Thật xin lỗi, ta yêu chàng, yêu đến mức cái gì cũng quên mất, quên mất phải giải thích rõ, cũng quên mất phải cố gắng thuyết phục chàng…”

Bàn tay to độ lượng, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của nàng lên.

Lệ Nhận dùng một vẻ mặt chuyên chú quá độ, khàn giọng mở miệng.

“Nói lại lần nữa xem.” Ngữ khí của hắn gần như là khẩn cầu.

Nàng có chút mờ mịt. “Nói cái gì?”

“Câu nói kia.”

“Ô, ta cũng không đúng, cũng đã quên mất!”

“Không phải là câu này.” Trong ánh mắt chuyên chú của hắn có một loại khát vọng sâu sắc.

Nàng ngẩn người nghĩ một lát, mới phát hiện ra mình mới vừa rồi vô tình tiết lộ bí mật sâu nhất trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp bỗng dưng đỏ bừng, chôn ở trước ngực hắn, không dám cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.

“Điềm Điềm.” Hơi thở nóng rực, giọng nói ở bên tai nàng vang lên. “Nói cho ta biết.” Hắn khẩn cầu.

Nàng không cách nào cự tuyệt hắn, chỉ có thể nhỏ giọng lặp lại một lần.

“Ta yêu chàng.”

Lệ Nhận hít sâu một hơi, ôm nàng càng chặt hơn, đặt khuôn mặt nàng trước ngực nhích tới vị trí gần trái tim hắn nhất. Câu nói tuyệt đẹp kia như một cơn mưa ngọt, làm mát trái tim thủy chung luôn khô khốc hoang vu của hắn.

Đời này kiếp này, hắn sẽ không bao giờ buông nàng ra nữa!

Hắn cúi đầu, tựa vào vành tai nàng, cũng đem bí mật trong lòng nói cho nàng biết.

“Ta cũng yêu nàng.”

Hết chương 7.

———————————-

Hí hí, đã nói từ đầu là truyện ko ngược mà :”>

Spoil: “học” bơi xD~~~

44 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 7.2

  1. he he
    chap nay hay wa ah
    thank ss nhieu nha
    he he
    mai hoc boi ha ss???
    pe cung hem pik boi ne
    he he
    co ai tap boi cho pe hem ???

  2. èo, thế chap hum qua đc gọi là sủng hở nàng, làm ta đọc đau lòng mún chết. nhưng phải cố sống sót để tiếp tục quấy rầy nàng, hehe…..

  3. không ngu7ọc thì dễ khiến người ta mơ mộng
    nhất là các bạn nữ
    đọc tr sủng miết đi euì sau này nhìn chàng nào cũng so đo xem có giống soái ca không
    cả bọn sẽ cùng xây nhà ở chung,
    ngôi nhà mang tên “những bà cô ống chề”
    =]]

      • không trù ẻo đâu
        vì ss biết tương lai của ss sắp thành ra như thế
        ra đường nhìn chàng nào cũng ngầm đánh giá xem hắn ta so với soái ca hơn kém bao nhiêu phần trăm…
        hic…
        đến bi giờ vẫn cừ ôm mộng soái ca,
        ss chỉ thích xem manga,
        vì sao ư,
        vì khi mở trang truyện ra, các soái ca chỉ nhìn mỗi ss =]]

  4. Thank Nang Tiu!
    Thien su de thuong nhi?!! Cac Nang khac xuyen ko deu phai tu than van dong… DD moi bi loi di co chut xiu, dau phai la ngc! 8O

  5. truyện hay quá he, đọc 1 lèo là tới trang này rui nè, thui tối nay tạm thời đọc tới đây thui, mai đọc tiếp.
    bạn post tr rất chi tiết cẩn thận, những chỗ chú giải sắp xếp rất hợp lí.
    mà không biết có tr về 2 nàng bạn của Điềm Điềm không hả bạn? nếu có bạn có thể cho mình biết tên tr để đọc cho trọn bộ đc không?
    cảm ơn bạn nhiều nha!!!!!!!!

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s