Khuynh Quốc – Chap 6.3

Nàng đi trong chốc lát, đang muốn tìm người tới hỏi, không ngờ lại phát hiện ra hai dung nhan mỹ lệ nhưng rất quen thuộc, xuất hiện ở phía trước cách đó không xa.

Trời a, đúng rồi!

“Tuyết Quỳ, Ti Ỷ!” Điềm Điềm hét lên một tiếng, vừa mừng vừa sợ, không để tâm tới chỗ nước cạn khó đi, vội vàng dùng tốc độ nhanh hơn, chạy về hướng hai người bạn. Ba người vừa mới chạm mặt nhau, lập tức kích động vui vẻ nhảy lên.

“Thật sự là các cậu, mình rất nhớ các cậu nha!”

“Mình còn tưởng rằng mình nhìn lầm rồi.” Nàng nắm chặt tay bọn họ, nắm thật chặt không buông ra, chỉ sợ vừa buông ra hai người bạn tốt sẽ lập tức biến mất.

“Các cậu sống có tốt hay không?” Xa cách mới gặp lại, ba người đều có rất nhiều lời muốn nói, tất cả đều muốn đoạt lấy quyền lên tiếng, nhưng lại khiến cho mọi thứ trở nên hơn rối loạn, không thể nghe rõ đối phương đang nói cái gì.

Tuyết Quỳ thông minh, trước hết kịp phản ứng, thản nhiên cười.

“Chúng ta là quá kích động. Lại đây, mình nói trước.” Tuyết Quỳ liền mở miệng dẫn đầu. “Mình hiện tại ở trong hoàng cung Kỳ quốc, thân phận… rất khó nói rõ, mới vừa được sắc phong là quý phi. Bất quá, đó cũng không phải là mình nguyện ý… Aiz… Nội tình sau này mình sẽ giải thích. Đến lượt Ti Ỷ!”

“Mình là tiểu cung nữ trong hoàng cung Phong quốc, phải làm việc hầu hạ tên Kiêu vương kia, hắn luôn tìm mình làm phiền, rất đáng ghét!” Ti Ỷ hai tay cùng bắp chân đều dính bùn, chán ghét khoát khoát tay.

“Tại sao vậy?” Tuyết Quỳ hỏi.

Điềm Điềm sửng sốt, cũng hỏi theo. “Hắn mù sao? Hay là hắn có bệnh tật?” Thật sự khó tin, cư nhiên có một nam nhân đối mặt với Ti Ỷ xinh đẹp tuyệt thế, mà có thể không động tâm chút nào, ngược lại còn khắp nơi tìm nàng làm phiền.

“Bởi vì hắn trời sanh chính là một tên quỷ biến thái!” Ti Ỷ nhăn nhó làm mặt quỷ.

Thì ra là như vậy. May quá may quá, Lệ Nhận không có bất kỳ “bệnh tật” gì. Điềm Điềm âm thầm thở phào.

“Điềm Điềm, đến lượt cậu nói đi!” Tuyết Quỳ trong giọng nói tràn đầy tò mò cùng hâm mộ. “Đúng rồi. Tại sao cậu lại ăn mặc thành như vậy?”

Nàng lúc này mới phát hiện, Tuyết Quỳ và Ti Ỷ đều mặc xiêm y hoa lệ tinh xảo, chỉ có nàng vì muốn cử động dễ dàng, đã sớm bỏ qua tất cả nữ trang, mỗi ngày đều mặc trang phục đi săn ống tay dài quần dài, tương tự như nam trang.

“Cậu đang ở quốc gia nào? Có khỏe không?” Hai người bạn tốt trăm miệng một lời cùng hỏi, vội vã muốn biết tình trạng của nàng gần đây.

Nàng lúng túng gãi gãi đầu, cười đến có chút xấu hổ. “Yên tâm đi! Mình đang ở Thương Lãng quốc, ách… Mình là Vương hậu…”

“Vương hậu?” Tuyết Quỳ vô cùng kinh ngạc. “Trời ạ! Thương Lãng quốc phong thổ dân tình* thật khác người như vậy sao? Vương hậu mẫu nghi thiên hạ, lại có thể ăn mặc như vậy, thật hâm mộ nha! “

(*phong thổ dân tình: thói quen và phong tục của người địa phương)

Ti Ỷ lại còn nắm tay nàng, liên tục hỏi tới. “Điềm Điềm, cậu làm sao lại lên làm Vương hậu? Cậu thích Lệ Vương sao? Hắn đối xử với cậu có tốt không?” Ba người lại một lần nữa lâm vào không khí ồn ào náo nhiệt, ngươi một câu ta một câu, rối loạn cả lên.

Đột nhiên, nguồn sáng kim quang một lần nữa xuất hiện, bao quanh ba người các nàng.

“Đây là lời dặn dò nhỏ.” Thanh âm của thiên sứ, từ trong nguồn sáng truyền đến. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở các cô, khoảng cách đến kỳ hạn hoàn thành nhiệm vụ, chỉ còn lại có ba tháng.” Nói xong, nguồn sáng dĩ nhiên cũng từ từ thu nhỏ lại.

“Uy uy uy, chờ một chút!” Điềm Điềm vội vàng hô lên, chỉ thiếu không có nhào tới, ôm lấy cái nguồn sáng kia giữ chặt vào trong lòng. “Anh đừng đi, mau nói rõ ràng!”

Nguồn sáng đầu tiên là dừng lại, rồi sau đó có chút không tình nguyện từ từ lan rộng ra, khôi phục kích thước ban đầu.

“Nhiệm vụ của các cô đã thành công sao?”

“Ách, không có.”

“Kiêu Vương, Thú Vương cùng Lệ Vương, đã có thể có nguyện ý hòa hảo sao?”

Ba người mặt đối mặt, cùng lúc bất đắc dĩ nhún vai. “Uhm. Cũng không có…”

Bên trong nguồn sáng truyền đến tiếng thở dài.

“Đừng quên, các cô chỉ còn lại có ba tháng. Nếu như nhiệm vụ của các cô không thành công, thời gian ba tháng vừa đến, chẳng những các cô sẽ chết, mà ngay cả nhân dân ba quốc gia này, cũng sẽ cùng chôn cất theo.”

Trên mặt ba người đồng thời lộ ra vẻ kinh hãi.

“Chuyện trọng yếu như vậy. Lúc trước anh tại sao không nói?” Tuyết Quỳ hổn hển hỏi.

“Ách, tôi sợ các cô sẽ có áp lực.”

“Đây không phải là vấn đề có áp lực hay không áp lực, ba quốc gia, chuyện này liên quan bao nhiêu tánh mạng đó nha!”

“Đúng vậy, anh mau nói chuyện cho rõ ràng.”

Nguồn sáng nhu hòa, bởi vì liên tục bị trách cứ nên hơi rút nhỏ lại một chút. Thanh âm của thiên sứ lại từ trong nguồn sáng truyền ra.

“Ở phía tây tam quốc Thương Lãng quốc, Kỳ quốc và Phong Quốc, Tham Lang quốc dũng mãnh hiếu chiến đang chỉnh quân kinh võ*, chuẩn bị xuất binh tấn công tam quốc trung thổ.”

(*chỉnh quân kinh võ: cải tiến quân đội, rèn luyện võ thuật)

“Vậy chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Một khi đã nổi lên chiến tranh, dân chúng tất sẽ sinh linh đồ thán. Nghĩ tới đây, Điềm Điềm lập tức nóng lòng.

“Tam quốc trung thổ thực lực tuy mạnh, nhưng vẫn không địch lại Tham Lang quốc, nếu như chia ra nghênh chiến, đều sẽ chiến bại. Biện pháp duy nhất, chính là tam quốc đồng tâm hiệp lực, tạo thành liên quân, mới có một cơ hội.”

“Đây chính là mục đích cuối cùng của anh?” Tuyết Quỳ hỏi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm tràn đầy vẻ nghiêm túc.

“Đúng vậy.” Thiên sứ nói tiếp. “Đây là cơ hội duy nhất của tam quốc…”

“Nếu như… Tôi nói nếu như… Chúng tôi thất bại thì sao?” Điềm Điềm nhỏ giọng hỏi, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, phía sau nhiệm vụ này, thật ra thì lại có một sứ mạng nặng nề như vậy.

“Như vậy, Tham Lang quốc sẽ dùng máu để tẩy sạch tam quốc trung thổ.” Thiên sứ ngữ khí nặng nề, từng chữ từng câu nói. “Đến lúc đó, ba thước* trở lên, bất luận nam nữ già trẻ, tất cả đều sẽ bị đuổi tận giết tuyệt, ba thước trở xuống thì làm đầy tớ, cả đời đeo xiềng xích, ngày tiếp nối đêm làm việc cực nhọc, trở thành nô bộc ti tiện nhất.”

(*ba thước: 1 thước khoảng 40cm, 3 thước là cao từ 1m2 trở lên)

Cảnh tượng kinh khủng được miêu tả qua từng câu chữ, ba người nhìn nhau, bị dọa cho sợ đến trái tim cũng rơi xuống đáy vực.

Cuối cùng, Ti Ỷ mở miệng trước.

“Chỉ cần tam quốc có thể hợp tác, là có thể thay đổi vận mệnh quốc gia bị tiêu diệt, dân chúng chịu nhục sao?” Nàng hỏi, mày liễu cong cong nhíu chặt, tâm tư lại càng thiên hồi bách chuyển.

“Không sai.” Thiên sứ trả lời, tia sáng chuyển động, chiếu rọi trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của ba người. “Nhớ kỹ, các cô chỉ còn lại có ba tháng.” Nói xong, nguồn sáng chậm rãi thu nhỏ lại, sau đó biến mất không thấy gì nữa, để lại ba người đang lo sợ bất an.

Điềm Điềm trong lòng vẫn rung động không dứt.

Ba tháng này, nàng chẳng những đã yêu Lệ Nhận, hơn nữa còn yêu Thương Lãng quốc. Nhân dân cũng kính yêu nàng, sùng bái nàng, bất luận nàng đi tới chỗ nào, mọi người cũng sẽ lộ ra nụ cười vừa e lệ vừa vinh hạnh với nàng, còn tranh nhau đưa lên lễ vật tự hào nhất. Những lễ vật kia giá tiền không cao, thường thường như là nước trái cây, bó hoa tươi, hoặc là mấy con cá hay con mồi mà bọn họ đích thân đi săn, nhưng những lễ vật kia tất cả đều biểu đạt tâm ý mọi người.

Nghĩ đến lời của thiên sứ, sau khi tam quốc chiến bại, nhân gian trở thành địa ngục, trái tim của nàng thật đau quá.

Ngay cả nhân dân cũng phải chìm trong kiếp nô lệ, như vậy Lệ Nhận thân là vua một nước, sẽ gặp phải sự hành hạ đáng sợ khuất nhục thế nào đây?

Điềm Điềm hít sâu một hơi, bắt buộc mình không được suy nghĩ tiếp nữa.

Nàng không được chìm đắm trong bi quan, nếu đã đến nước này, để cứu vớt nhân dân và Lệ Nhận, nàng phải tỉnh táo lại, cố gắng đi thuyết phục Lệ Nhận.

“Không nên lo lắng, chúng ta còn có thời gian.” Nàng an ủi hai người bạn tốt, cầm chặt tay bọn họ, cố gắng khích lệ. “Chúng ta nhất định sẽ thành công, thuyết phục ba nam nhân kia ngồi xuống, bình tâm hòa khí bàn kế hoạch hợp tác.”

“Đúng vậy, chúng ta nhất định có thể làm được!” Tuyết Quỳ gật đầu phụ họa.

“Có lẽ quá trình sẽ rất cực khổ. Dù sao người mà chúng ta muốn thuyết phục chính là ba vị quân vương cao cao tại thượng, bất quá chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực ứng phó.” Ti Ỷ tin tưởng nói to.

Mặc dù tâm sự nặng nề, nhưng Điềm Điềm vẫn miễn cưỡng nặn ra nụ cười. “Đừng căng thẳng như vậy! Lại đây. Chúng ta ca hát ca hát đi!”

Ti Ỷ cùng Tuyết Quỳ lập tức đồng ý, thản nhiên cười, vươn bàn tay nhỏ bé cầm thật chặt, hát lên ca khúc thuộc về các nàng. Mỗi khi các nàng gặp phải khó khăn, gặp phải thất bại, sẽ hát lên ca khúc chủ đề của phim hoạt hình Tiểu Điềm Điềm, giúp bản thân trấn tĩnh tinh thần, càng khó khăn thì càng dũng cảm.

“Tự lập tự mình cố gắng có lòng tin, tiền đồ quang minh vừa rực rỡ…” Các nàng vui vẻ hát cười, trong lòng đồng thời dâng lên sự đau thương, tư vị phân ly rồi lại trùng phùng cũng quá mức tốt đẹp, trong vị ngọt thấm vị chua, khiến cổ họng các nàng không khỏi nghẹn ngào, mắt ứa lệ.

“Ô ô…” Tuyết Quỳ đa sầu đa cảm nhất đã muốn rơi lệ, ôm chặt lấy hai người bạn. “Mình rất cảm động, không nghĩ tới còn có thể ở chung một chỗ với các cậu hát bài hát này.”

“Đừng khóc, cậu vừa khóc sẽ rất xấu, cẩn thận Thú vương không cần cậu nữa!” Ti Ỷ cố ý chọc ghẹo nàng, kéo ống tay áo sạch sẽ lau nước mắt cho tỷ muội tốt. “Đừng lo lắng, chỉ cần chúng ta vĩnh viễn ghi nhớ lẫn nhau, nhất định còn có rất nhiều cơ hội có thể gặp nhau.”

“Không sai.” Điềm Điềm dùng sức gật đầu. “Bởi vì chúng ta là bạn tốt, bất kể là vui vẻ hay là bi thương, cũng muốn cùng nhau trải qua, cùng nhau chia sẻ. Trước mắt, sự uy hiếp từ Tham Lang quốc đã lửa sém lông mày*, chúng ta phải nhanh trở về một chút, thuyết phục ba nam nhân kia vứt bỏ thành kiến, tiến hành hòa đàm.”

(*lửa sém lông mày: thời khắc cuối cùng, sắp hết thời gian)

“Được!” Hai người trăm miệng một lời. Giống như là đáp ứng tâm tình khẩn cấp nóng lòng trở về của các nàng sau khi nhìn thấy ba người đã bàn xong, nguồn sáng kim quang ấm áp một lần nữa xuất hiện, ba người đều sáng tỏ, lần gặp gỡ này đã đến lúc kết thúc. Ngay cả ba người đều lưu luyến, nhưng cũng nóng lòng trở về, muốn mau mau trở lại bên cạnh quân vương, thuyết phục bọn họ đừng cứng đầu nữa, bỏ qua thành kiến đối với nhau, cùng nhau chung sức hợp tác ngăn địch.

“Gặp lại sau, phải cố gắng lên đó! Cố gắng lên! Cố gắng lên!” Ba người lần cuối khích lệ lẫn nhau.

Nguồn sáng kim quang rực rỡ, vây quanh thật chặt ba người các nàng, đám thương nhân bốn phía đã sớm bị nguồn sáng hấp dẫn kéo tới, tất cả đều tập trung tinh thần quan sát kỳ cảnh xảy ra ở chỗ nước cạn.

Ở giữa nguồn sáng, thân ảnh Tuyết Quỳ và Ti Ỷ từ rõ ràng biến thành mờ nhạt, từ từ biến mất, cuối cùng hoàn toàn không nhìn thấy nữa.

Điềm Điềm nhắm mắt lại, chờ nguồn sáng chói mắt đem nàng về lại trong tẩm cung Thương Lãng quốc. Nhưng mà, sau khi nguồn sáng biến mất, tiếng ầm ỹ bốn phía lại càng lúc càng rõ ràng, nàng lặng lẽ mở mắt ra, ngạc nhiên phát giác, bản thân vẫn còn đứng ở chỗ nước cạn.

Ơ, quái lạ, tại sao chỉ còn lại có một mình nàng là không được thiên sứ đưa trở về?

Chẳng lẽ là, cái tên thiên sứ ngu ngốc kia lại làm ra điều gì không may? Điềm Điềm nghi hoặc không dứt, đứng nguyên tại chỗ, đợi một lúc lâu, sau khi xác định nguồn sáng kia sẽ không xuất hiện lại nữa, nàng chỉ có thể tự cầu phúc, tìm phương pháp khác trở về cung điện Thương Lãng quốc.

Chẳng qua là, đang lúc nàng chuẩn bị xoay người, một bàn tay to mạnh mẽ có lực, chợt đặt lên bả vai của nàng.

“Oa!” Nàng giật mình.

Bàn tay to ngăm đen cường tráng kia, dễ dàng nhấc nàng lên, giơ nàng đến độ quen thuộc nhất. Gương mặt tuấn tú của Lệ Nhận, đột nhiên ánh vào trong tầm mắt nàng, khiến nàng vừa mừng vừa sợ.

Không đếm xỉa đến sự hân hoan của nàng, Lệ Nhận trong mắt tràn đầy lửa giận cơ hồ đã muốn tóe ra. Hắn trừng mắt nhìn nàng, nghiến răng nghiến lợi chất vấn.

“Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Hết chương 6.

———————————–

Spoil:

“Ta hỏi ngươi một lần nữa, là ai phái ngươi tới?” Lệ Nhận khí thế bức người, thần sắc âm trầm cực điểm. “Là Thú vương? Kiêu vương? Hay ba người các ngươi căn bản chính là thủ hạ của Nữ vương Tham Lang quốc?”

33 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 6.3

  1. éc ta tưởng cũng 10h nàng mới post làm ta hụt tem
    aiz
    mong ngày mai xem tiếp quá
    thanks

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s