Khuynh Quốc – Chap 6.2

“Không có gì.” Nàng không dám nói nữa, cầm lấy bàn tay to của hắn, quay lại vấn đề huấn luyện cấp cứu vừa bị xao nhãng lúc nãy. “Như vậy, chàng nói xem, ta có thể hôn người nào?”

“Ta.” Hắn quả quyết trả lời.

“Cung nữ cũng không được?” Nàng thử dò xét.

“Không được!”

“Hmm, vậy cũng được! Chàng tới đi.” Nàng chỉ có thể nhượng bộ.

“Ta tới?” Hắn nhíu lại mày rậm.

Điềm Điềm gật đầu, nhẹ nhàng nhảy xuống, thong dong trả lời.

“Vậy chàng đóng giả thành cấp cứu Annie*, lại đây, nằm xuống.” Nàng bỗng nhiên nhìn tới tên thị vệ từ khi Lệ Nhận xuất hiện, liền bị dọa cho sợ đến mức nghiêng đầu một cái, bất tỉnh ngay tại chỗ, hiện tại còn đang nằm trên mặt đất. “Phiền người nào đem hắn đi chăm sóc cho khỏe?”

(Rescue Annie/CPR Annie: tên của người nộm dùng để thực tập hô hấp nhân tạo)

Bọn thị vệ bước lên phía trước, cứu giúp một đồng đội vừa tránh được một kiếp nạn, cẩn thận phủi cát bụi trên người hắn.

Lệ Nhận bị kiều thê định đoạt, không thể làm gì hơn là nằm xuống tại chỗ, trong tròng mắt đen có chứ sự nghi ngờ nồng đậm.

“An Ny? Là ai vậy?” Hắn chưa từng nghe qua cái tên này.

Điềm Điềm lại không giải đáp cho hắn.

“Annie không nói chuyện. Xuỵt, ngoan một chút, chàng đóng giả làm người nộm, không thể nói chuyện.” Nàng chỉ là đưa tay vỗ vỗ gương mặt của hắn, khiến sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.

Sau đó, nàng ngồi thẳng lên, ngoắc ngoắc đám thị vệ và cung nữ đang ở góc đối diện chen chúc đứng chung một chỗ, sợ hãi như con chim cút phát run lập cập.

“Lại đây, toàn bộ vây lại đây.” Nàng vỗ vỗ tay, thuận tay cầm lên nhánh cây, tiếp tục giảng giải. “Mục đích của miệng đối miệng hô hấp nhân tạo chính là đẩy không khí vào.” Nàng cúi đầu xuống, vốn định muốn làm mẫu, nhưng lại đột nhiên cảm thấy như vậy không thể vừa làm vừa nói rõ, cho nên thay đổi chủ ý, quyết định tìm người “đóng thế”.

“Được rồi, ngươi tới đây thử một chút.” Nàng chỉ vào một gã thị vệ cao lớn anh tuấn.

Vẻ mặt của người nọ, rất giống như bị sét đánh.

“Thuộc hạ?”

“Đúng, lại đậy, quỳ trước mặt Annie.” Nàng chỉ thị, chuyện này rất dễ dàng. Người nọ phịch một tiếng quỳ xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng.

“Nâng đầu của hắn lên.” Nàng từ bên cạnh chỉ đạo, thái độ nghiêm túc. “Quan trọng nhất là, miệng đối miệng, bảo đảm không khí được đẩy vào trong cơ thể người ngâm nước.”

Tên thị vệ xui xẻo bị “điểm danh”, toàn thân cứng ngắc, bởi vì quá sợ hãi mà không cách nào nhúc nhích. Hắn khó khăn nuốt nước miếng, còn “Annie” khổng lồ nằm trên mặt đất, đang dùng ánh mắt bén nhọn nhìn hắn chằm chằm.

Miệng đối miệng?

Hắn thật hoài nghi, nếu như thật sự hôn xuống, Lệ Vương có thể nhảy dựng lên một đao đánh chết hắn ngay tại chỗ hay không.

Điềm Điềm đứng một bên, còn lên tiếng gọi. “Đúng rồi, Annie.”

Gương mặt lạnh lùng, cũng không nhúc nhích.

“Annie!” Nàng dùng mũi chân đá đá Lệ Nhận.

Hắn hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, thay cho câu trả lời.

“Chàng nếu cảm giác được không khí đẩy vào trong miệng, nhớ phát sáng đèn xanh*.”

(*chỗ này nghĩa là, hình nộm Annie dùng để thực tập hô hấp nhân tạo, khi người sử dụng thổi không khí vào và ấn đúng lực, trên người hình nộm sẽ phát ra đèn xanh)

“Cái gì?!” Lệ Nhận rống lên.

Ánh sáng xanh? Mọi người tất cả đều cắn môi, không dám đặt câu hỏi. Lời nói của Vương hậu thật là không thể tưởng tượng nổi, Lệ Vương cũng không phải là con đom đóm, làm sao có thể tỏa sáng đây?

Nhận ra mọi người nghi hoặc nhưng không nói gì, Điềm Điềm bừng tỉnh ngộ, vươn ra bàn tay nhỏ bé trắng nõn, dùng sức vỗ một cái trán mình.

“Ách, ừ ha, chàng sẽ không phát sáng. Như vậy đi, cảm giác được không khí đẩy vào trong miệng, vẫy vẫy tay là được.” Nàng le lưỡi, giả làm mặt quỷ, nhưng lại xinh đẹp khó tả.

“Bây giờ, chính thức bắt đầu đi!” Nàng chỉ thị.

Thị vệ quỳ gối Lệ Nhận bên cạnh, thân thể cao lớn cường tráng, đột nhiên ngã huỵch xuống đất.

“Chuyện gì vậy?” Nàng kinh ngạc hỏi.

Có người gan dạ, cung kính tiến lên kiểm tra. “Vương hậu, hắn, hắn té xỉu.” Thật đúng là không may mắn mà!

Nàng thở dài một hơi. “Vậy thì đổi người khác đi!”

Lời này vừa nói ra, mọi người chân mềm nhũn. Chỉ sợ vận khí không tốt, sẽ bị Vương hậu chỉ trúng, chuyện này so với lên trước pháp trường đặt đầu bên dưới đại đao còn đáng sợ hơn.

May mà, Lệ Nhận cũng hiểu khó khăn của mọi người. Hắn chợt đưa tay, kéo Điềm Điềm đang nhìn quanh, tìm kiếm nạn nhân vô tội.

“Không cần tìm người, nàng làm là được rồi.” Ngoại trừ nàng ra, hắn cũng không muốn để bất luận kẻ nào hôn hắn.

“Ách, nhưng mà…” Phần cuối của câu nói, biến mất trong làn môi mỏng.

Đó là một nụ hôn vô cùng nồng đậm, nàng thật sâu chìm vào trong đôi môi ma lực của hắn, thân thể xinh xắn như nhũn ra, chỉ có thể dựa vào trước ngực hắn. Khi đôi môi mỏng của hắn rời khỏi đôi môi bị hôn đến sưng đỏ lên của nàng, nàng đã thở dốc không dứt.

“Chàng như vậy, là phạm quy.” Đáng ghét, nàng đâu phải là muốn dạy cái này đâu!

Lệ Nhận nhìn nàng chăm chú.

“Ta không nhịn được.” Hắn thừa nhận.

Nàng nũng nịu kháng nghị. “Nhưng mà…” Cái miệng nhỏ nhắn hồng nộn, một lần nữa bị đôi môi mỏng giam giữ lại. Dưới nụ hôn nóng bỏng của hắn, cái gì hô hấp nhân tạo, huấn luyện cứu viện, tất cả đều bay ra ngoài chín tầng mây, nàng chỉ có thể quên hết mọi chuyện mà đáp lại.

Thị vệ cùng các cung nữ đứng ở bốn phía, đã sớm trước khi Lệ Nhận “động thủ”, lập tức toàn bộ hoả tốc xoay người đi, không dám nhìn nữa, để cho Vương cùng Vương hậu làm việc riêng. Đồng thời, trong lòng bọn họ, cũng thật sâu cảm tạ hành động anh minh của Lệ Nhận. Vương đã cứu bọn họ, giúp mọi người có thể thoát khỏi cảnh bị Vương hậu điểm danh trong sự sợ hãi, cảm động đến rơi nước mắt.

Tất cả mọi người hốc mắt rưng rưng, a, Lệ Vương thật sự là quá anh minh rồi!

Đại vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế… (*phì cười*… thật sự thích các nhân vật phụ của Điển Tâm a…)

* * *

Ngày qua ngày, cuộc sống của Điềm Điềm trôi qua hết sức vui vẻ. Có người hầu hạ, không lo chuyện ăn mặc, cuộc sống thật sự tốt đẹp khiến người ta chìm đắm. Bất luận ngày đêm, nàng đều khát vọng muốn ở bên cạnh Lệ Nhận, trái tim của nàng, đều bị hình bóng của hắn lấp đầy, nàng mỗi ngày bám dính lấy hắn, cơ hồ là như hình với bóng, chỉ có khi hắn xử lý quốc sự, mới không tình nguyện lưu luyến rời đi.

Vì vậy, khi Lệ Nhận nói cho nàng biết, muốn rời cung điện mấy ngày, đi biên giới dò xét, nàng lập tức biến thành bạch tuộc tám vòi, nhảy lên trên người hắn, liều mạng ôm chặt, cự tuyệt tách khỏi hắn.

Lệ Nhận cơ hồ phải dùng hết cách bóc tám cái vòi của nàng ra, thật vất vả mới làm cho hai chân của nàng trở lại mặt đất.

Hai tay của nàng níu cánh tay cường tráng của hắn, đau khổ cầu khẩn, muốn đi theo hắn, nhưng hắn thủy chung không chịu đáp ứng. Đến cuối cùng, Lệ Nhận bị nàng khẩn cầu đến mức lỗ tai chịu hết nổi, đành phải xuất ra tuyệt chiêu ôm nàng lên giường, kịch liệt hoan ái, cho đến khi nàng kiệt sức, ngủ mê mệt.

Ngày hôm sau, khi Điềm Điềm tỉnh lại, Lệ Nhận đã rời đi.

Từ sau đó, nàng giống như là mất hồn, mỗi ngày đều đứng bên cạnh cửa sổ, chờ Lệ Nhận trở lại. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, cũng không còn nhìn thấy nụ cười nữa, khiến cho bất luận kẻ nào nhìn thầy, đều sẽ sinh lòng thương xót.

Bởi vì quá mức nhớ nhung, Điềm Điềm ngay cả cơm cũng ăn ít đi vài chén, gây sợ hãi cho đông đảo cung nữ. Lật Nhi là lo lắng nhất, đành phải tổn hao tâm tư, ngày ngày làm chút điểm tâm tinh xảo ngon miệng, mỗi bữa ăn đều phải dụ dỗ nàng ăn nhiều một chút.

Khi nàng vừa ăn xong bữa trưa, Lật Nhi bưng tới một chén canh ngọt mùi thơm tỏa ra tứ phía, cung kính dâng đến trước mặt Điềm Điềm, nhẹ giọng khuyên.

“Vương hậu, uống thêm một chén canh ngọt đi?” Mùi thơm thanh nhã, dụ dỗ được khẩu vị không tốt của Điềm Điềm, cũng không nhịn được nữa, đưa tay nhận lấy chén canh bằng ngọc lưu ly, hít sâu một hơi.

“Thơm quá.” Bên trong chén canh ngọt còn có mấy cánh hoa nhỏ, mùi thơm ngào ngạt.

“Đây là dùng hoa quế mới nở làm canh hạt sen.” Lật Nhi tỉ mỉ giải thích.

Điềm Điềm có chút sững sờ. “Hoa quế?”

“Đúng vậy, cây quế trong ngự hoa viên, hai ngày nay đã nở rộ.”

Nàng nhớ rõ, hoa quế nở rộ vào cuối mùa thu, mùa thu hàng năm, bên trong cô nhi viện đều có thể nghe thấy được hương vị mùi hoa quế ngọt ngào, trong phòng bếp, còn có làm chút ít bánh quế hoa cao cho bọn trẻ nhỏ trong viện ăn, nàng mỗi lần đều được ăn nhiều nhất.

Thì ra là, đã tới mùa thu.

Nói như vậy, nàng tới Thương Lãng quốc cũng đã sắp tròn ba tháng…

Hỏng bét!

Điềm Điềm quá sợ hãi, chợt đứng phắt dậy, chén canh ngọt trong tay, nhất thời đổ ra ngoài một nửa.

Trời ạ, bản thân nàng lại quên hết toàn bộ mục đích đi tới nơi này!

Kỳ hạn mà thiên sứ cho nàng, trong nháy mắt đã qua một nửa, nhưng nàng chuyện gì cũng chưa làm, chỉ lo chìm trong cuộc sống tân hôn tốt đẹp.

Đây cũng không phải là nói giỡn nha, nếu kỳ hạn sáu tháng vừa đến, Vương của tam quốc còn không chịu hòa hảo, nàng cùng các tỷ muội tốt chắc chắn sẽ phải chết thêm một lần, mà hơn nữa nàng sẽ bị buộc phải vĩnh viễn rời khỏi Lệ Nhận.

Nàng tâm hoảng ý loạn, lo lắng đến mức không thể suy nghĩ, chỉ có thể đi vòng vòng tại chỗ.

Không biết Tuyết Quỳ cùng Ti Ỷ mấy ngày này trải qua cuộc sống thế nào. Nàng có thể đoán được, các nàng khẳng định cũng bị đưa đến bên cạnh hai vị Vương kia, nhưng lại không cách nào xác định, bọn họ có giống như nàng “hành sự bất lực” hay không, chỉ biết ăn cơm rồi “ngủ”, lại còn suốt ngày nói chuyện yêu đương.

Nàng đang ảo não, đột nhiên nghe thấy Lật Nhi cùng các cung nữ liên tục phát ra tiếng kinh hô.

“Vương hậu!”

“A, không xong!”

“Ánh sáng kia là chuyện gì xảy ra?”

Một nguồn sáng kim quang chói lọi đột nhiên bao vây lấy Điềm Điềm, bên trong nguồn sáng có một loại ấm áp giống như đã từng quen biết. Điềm Điềm lập tức liên tưởng lại, nhớ đến cái tên thiên sứ lúc đầu ở trong không gian thần bí, nói cho các nàng biết mặc dù có thể sống lại, nhưng phải tuân thủ quy tắc.

Mắt thấy các cung nữ thất kinh, bị dọa cho sợ đến mức vừa khóc vừa kêu, nàng tuy dần dần chìm vào trong nguồn sáng kim quang, vẫn không quên mở miệng an ủi.

“Các ngươi đừng lo lắng nữa, loại chuyện này ta lúc trước cũng gặp qua, đây chẳng qua chỉ là một…”

Ầm!

Một đợt sóng đánh tới, dội lên Điềm Điềm cả người ướt đẫm lúng túng.

Kim quang biến mất, tẩm cung hoa lệ, Lật Nhi đang lo lắng, các cung nữ đang khóc lóc, còn có chén canh hạt sen hoa quế trong tay, trong nháy mắt tất cả đều biến mất theo, thay vào đó chính là, trước mắt nàng trời nước mênh mông một màu xanh, cùng với thân người bị nước sông dội ướt đẫm, theo gió thổi đến từng trận lạnh buốt.

Ơ, đây là nơi nào? Điềm Điềm thẫn thờ trong chốc lát.

Trước mắt chỉ thấy nước sông cuồn cuộn không bờ bến, mà nàng thì đang đứng ở chỗ nước khá cạn.

Được rồi, ít nhất lần này nàng không có bị ném vào trong nước, chỉ là ở bên bờ mà thôi.

Để tránh cho một lần nữa bị sóng đánh vào đầy người ẩm ướt, nàng xoay người muốn bước lên bờ cách mặt nước xa một chút, hai chân ở trong lớp cát mềm mại, bước một bước là lưu lại một dấu chân, nhưng ngay sau đó lại bị nước cuốn lên bao phủ, mỗi lần nhấc chân, đều phải cực kỳ dùng sức.

Nàng vừa đi, cũng không quên để ý bốn phía, mở to mắt hết nhìn đông tới nhìn tây, không cách nào xác định bản thân đang ở chỗ nào.

Dõi mắt nhìn lại, chỉ thấy thuyền lớn thuyền nhỏ chen chúc tấp vào bờ, người người từ các quốc gia khác nhau, đang dùng tiếng nói bất đồng gào thét với nhau, ở trên bờ hoặc trên thuyền trực tiếp giao dịch, hàng hóa nhiều đến mức mắt nhìn không hết, so sánh với bến cảng ở Thương Lãng quốc, còn nhiều chủng loại hàng hóa hơn.

Nàng đi trong chốc lát, đang muốn tìm người tới hỏi, không ngờ lại phát hiện ra hai dung nhan mỹ lệ nhưng rất quen thuộc, xuất hiện ở phía trước cách đó không xa.

(Còn tiếp)

————————————–

Chú thích:

– Rescue Annie/Cấp cứu Annie: Bố của Annie là bác sĩ chuyên về tim, từ thời CPR còn chưa phổ biến. Một hôm Annie đi chơi bị rơi xuống nước mà ko có ai biết làm CPR. Sau khi Annie mất, bố của Annie dành thời gian thiết kế 1 model chuyên dùng để huấn luyện CPR. Tất cả các model sau này đều có tên là Annie, thiết kế có phổi thở thật nếu bơm hơi vào, có xương ngực và các thứ cần thiết khác.


– Quế hoa cao:

————————————–

Spoil:

Ơ, quái lạ, tại sao chỉ còn lại có một mình nàng là không được thiên sứ đưa trở về?

51 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 6.2

  1. huhu.mình k0’a tham lam gì đâu cơ chứ.đã thế e nuốt hết cả tem lẫn phong bì đấy *gặm gặm*

  2. Ss a, h em đã quyết định, ko tranh tem nữa, nhưng em vẫn thù ss lắm
    Tks ss a, tự dưng hôm nay em nhớ ss với mọi người nạ thường nuôn *đè mọi ngừi ra ôm hun bóp bóp bóp ~~~*

  3. to thjich truyen cau va cung thich hinh cua cau, ngon qua co.Tai cau ma to cu bi len can,Bat den hu hu hu

  4. Cô kia *hầm hừ* sao cô send 2 bản của kì 3 và kì 4 nhưng lại thiếu kì 2 hở *cáu*

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s