Khuynh Quốc – Chap 4.1

Cơn gió ấm áp thổi tới, dựa vào lan can, nhìn giang sơn vô hạn. Điềm Điềm đứng ở sân cao nhất của cung điện, ngắm nhìn cảnh sắc chung quanh Bàn Long thành. Từ nơi cao nhất của tòa thành, có thể quan sát tất cả đường phố lớn nhỏ bên trong thành, còn có thể nhìn thấy sông ngòi tỏa đi khắp bốn phương tám hướng. Nhờ có Ninh Tuế giải thích, cùng với việc tới đây quan sát, nàng đã sơ lược hiểu rõ địa hình Bàn Long thành.

Thương Lãng quốc, Kỳ quốc và Phong Quốc, tam quốc trung thổ, có hai dòng sông giao nhau, đường thủy, đường bộ liên kết với nhau khắp một vùng rộng lớn, cho nên thủy chung khống chế nắm giữ hết tất cả lợi ích từ thương mại.

Tam quốc bởi vì lợi ích từ thương mại mà cao hứng, nhưng cũng bởi vì lợi ích từ thương mại mà kết thù, vì muốn độc chiếm vùng ven sông mà các thương nhân từ nước khác mang đến lợi nhuận khổng lồ, tam quốc từng chiến tranh vô số lần, đến nay quan hệ vẫn rất căng thẳng.

Điềm Điềm có dự cảm, Tuyết Quỳ cùng Ti Ỷ tám phần đã được thiên sứ an bài đến hai quốc gia kia.

Từ nhỏ đến lớn, ba người các nàng chẳng bao giờ tách nhau ra quá lâu như vậy.

Không biết, các nàng sống có tốt hay không? Không biết, quốc gia mà các nàng đang sống, có bộ dạng như thế nào? Hai quốc gia kia, có giống như Thương Lãng quốc phồn vinh thịnh vượng như vậy hay không?

Kể từ khi biết được tin tức bất hạnh, nàng vắt hết óc, cố gắng muốn tìm ra biện pháp, nhưng Lệ Nhận ngày thứ hai sau đêm tân hôn, đã dẫn đầu Phiêu Kỵ doanh*, mang theo mấy vị đại thần, theo đúng kế hoạch, đi biên cương dò xét, bỏ mặc nàng ở lại trong cung điện, hại nàng ngay cả muốn nói cũng không có cơ hội nói với hắn.

(*quân đoàn kỵ binh)

Hắn đem việc thống trị quốc gia đặt ở vị trí thứ nhất, bất luận là hôn lễ, hay là tân nương, cũng chỉ là vì muốn giữ được vương vị, hắn mới miễn cưỡng tiếp nhận “tặng phẩm” cho đến bây giờ.

Nàng còn chưa có nghĩ ra biện pháp nào tốt, nàng vốn cũng không phải là cái loại người suy nghĩ khôn khéo, phương thức duy nhất có thể nghĩ đến, chỉ là nói hết toàn bộ sự thật với Lệ Nhận.

Cảm giác vạn phần như đưa đám, nàng nặng nề thở dài.

A, thật đáng ghét, không nghĩ nữa! Dù sao ‘thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng’!

Nàng chớp mắt, chỉ có thể hy vọng hai người kia vận khí so với nàng khá hơn một chút.

Nói trở lại, cũng nhờ có sự vắng vẻ của hắn, nàng mới có thời gian tự do, có thể thưởng thức thật kỹ cái quốc thổ xa lạ này. Bàn Long thành được xưng bách hồ chi thành*, nhánh sông Thương bố trí ở trên khắp các đồng cỏ nghìn dặm phì nhiêu, chẳng những có lợi cho nghề nông, còn có tác dụng điều tiết lũ lụt. Nhánh sông sau khi vào thành, chia thành nghìn khúc trăm kênh, tạo thành hệ thống sông ngòi phức tạp, sau đó ở cửa sông lại hợp vào sông Thương Lãng.

(*bách hồ chi thành: có trăm hồ nước trong thành)

Nàng có Lật Nhi làm bạn, còn có hơn trăm tên hộ vệ đi cùng, qua bến cảng gần đó, đi bộ cả ngày.

Bến cảng kích thước rất to, thuyền lớn thuyền nhỏ, mũi thuyền lại nối tiếp đuôi thuyền, từng chiếc từng chiếc chật ních bên trong cảng, không khí bận rộn, cho dù là nàng từng nhìn thấy thương cảng ở hiện đại, so ra cũng khó mà bằng được.

Mà bến cảng này, thương nhân như cây trong rừng, vô số hàng hóa cũng ở đây dỡ xuống buôn bán.

Ở đây quy hoạch mấy vạn thương gia, đều lấy mua bán mà sống. Hàng hóa bốn phương cũng tập hợp ở chỗ này rồi phân phát ra. Bất luận là lương thực, muối, bông vải, trà, dầu, giấy hay dược liệu, hàng hóa đều là mua bán số lượng lớn, mọi việc giao dịch đều không tách khỏi bến cảng.

Nàng tuy đã nhìn thấy tận mắt mọi người bận rộn buôn bán giao dịch, nhưng Lật Nhi vẫn không quên tỉ mỉ nói cho nàng biết, phân biệt từng loại hàng hóa, ví dụ như cây bông, vải vóc, tơ lụa, da lông dê bò, mộc nhĩ, sơn sống, dầu tung*, dược liệu, đồ sứ, trái cây và văn phòng tứ bảo**.

(*dầu tung: một loại dầu chiết xuất từ quả cây Tung ở Trung Quốc)

(**văn phòng tứ bảo: bốn vật dụng thiết yếu của người học thư pháp, bao gồm: Bút, Nghiên, Giấy và Mực)

Cho đến lúc này, Điềm Điềm mới hiểu rõ, tại sao Lệ Nhận lại muốn phá hủy tường thành.

Thuyền buôn đến cảng chẳng phân biệt ngày đêm, nếu như có tường thành, đến ban đêm thành sẽ đóng kín cửa, thương nhân ngoại lai không cách nào vào thành làm ăn, thương nhân địa phương cũng không cách nào ra khỏi thành mua đồ. Trong chuyện mua bán coi trọng nhất chính là nhanh chóng, chỉ cần chênh lệch một đêm, từ lợi nhuận kinh người, đã có thể biến thành lỗ nặng. Sau khi phá hủy tường thành, là có thể chẳng cần phân biệt ngày đêm, thương phẩm cứ đem đến mà bán, giành được nhiều cơ hội hơn.

Quyết định của Lệ Nhận, đúng là khiến cho Bàn Long thành tăng thêm không ít lợi nhuận từ thương nhân, trong việc cạnh tranh của tam quốc, lại càng có thêm ưu thế.

Thì ra, hắn là một nam nhân quyết đoán như vậy.

* * *

Tính từng ngày trôi qua, nàng đã hơn nửa tháng không nhìn thấy thân ảnh Lệ Nhận.

Không biết tại sao, nàng lại cứ nghĩ đến hắn. Nhớ khuôn mặt tuấn tú của hắn, nhớ thân hình cường kiện của hắn, nhớ vẻ mặt nghiêm khắc của hắn, hai bàn tay to lớn, cái ôm chặt mạnh mẽ, nụ hôn nóng bỏng cùng với lúc hắn chạy nước rút, vùi đầu vào trong cổ nàng thỏa mãn gầm nhẹ, cùng những giọt mồ hôi tí tách rơi xuống trên ngực nàng…

Đáng ghét!

Chẳng lẽ, chỉ với thời gian một đêm đó, nàng đã biến thành nữ sắc tình cuồng rồi sao?

Mỗi đêm, nàng luôn là ngủ một mình. Có khi, nàng cảm thấy may mắn không cần phải cùng Lệ Nhận chung giường chung gối, nhưng rồi cảm xúc tiếc nuối lại lặng lẽ dấy lên trong lòng.

Liên tục chừng mấy ngày trong giấc ngủ, nàng thậm chí mơ thấy, Lệ Nhận đối với nàng…

Điềm Điềm hít sâu một hơi, dùng sức lắc đầu, cố gắng đem những suy nghĩ khiến người ta đỏ mặt kia, tất cả đều hất ra khỏi đầu.

“Vương hậu, người không thoải mái sao?” Lật Nhi thủy chung vẫn đứng một bên, nhẹ giọng hỏi.

“Không có không có, ta không sao.” Nàng xấu hổ vội vàng khoát tay phủ nhận.

“Vậy sao?” Lật Nhi tỉ mỉ lo lắng. “Hay là, vương hậu đói bụng?” Lật Nhi đối với sức ăn của Vương hậu, vẫn luôn bội phục sát đất.

“Ta không biết.” Nàng buổi trưa đã ăn no lắm rồi. “Nói không chừng, ta là ăn no rỗi việc, nên mới có thể cả ngày suy nghĩ lung tung.” Nàng có lời khó nói ra.

Từ trước đến giờ, nàng luôn có thói quen vận động, nhưng mà hơn nửa tháng nay, nàng cứ bữa ăn bữa ăn ăn liên tục, nhưng khổ nỗi không có cơ hội vận động.

Mỗi lần nàng ra khỏi cửa, cung nữ cùng bọn hộ vệ đều phải đi theo phía sau nàng, có lần nàng cố gắng chạy bộ, làm hại nhiều cung nữ vì đuổi theo nàng, chạy đến mức sắc mặt trắng bệch, rối rít té xỉu.

Đang lúc phiền não, tầm mắt Điềm Điềm liếc thấy quảng trường phía trước cung điện tề tụ một đống người, bất luận là nam nữ già trẻ, mỗi người đều đeo một bộ cung tên.

“Những người đó đang làm cái gì vậy?”

“Bẩm Vương hậu, bọn họ đang luyện cung.”

“Ngay cả đứa trẻ cũng luyện cung?” Nàng thật kinh ngạc.

“Lệ Vương có lệnh, vì thủ thành, cả nước trên dưới đều cần tập cung.” Lật Nhi giải thích. “Vì muốn khích lệ nhân dân tập bắn cung, Lệ Vương hạ lệnh, hồng tâm* dùng một lượng bạc làm phần thưởng, người nào có thể bắn trúng hồng tâm, là có thể lấy đi phần thưởng.”

(*hồng tâm: điểm tròn màu đỏ ở giữa cái bia để bắn cung)

“Ô? Có thật không?” Điềm Điềm ánh mắt cũng sáng lên.

Là bạc nha! Chuyện này so với chuyện bắn khí cầu trong chợ đêm, có thể lấy được phần thưởng hấp dẫn hơn a!

Lật Nhi tâm tư tế nhị, nhìn thấy Điềm Điềm vẻ mặt động tâm, chủ động đề nghị. “Vương hậu, không bằng thay đổi xiêm y trước, sau đó cũng đi thử một chút đi?” Vào lúc bắn tên, người người đều mặc trang phục khi đi săn.

“Được!” Lòng ham chơi của Điềm Điềm nổi lên, dùng tốc độ nhanh nhất, thay ra xiêm y tinh xảo nhưng nặng nề vướng víu kia, đổi lại thành y phục săn bắn cùng với giày da, kích động chạy vọt về phía quảng trường bắn tên.

Nhưng mà, ngay từ lúc nàng thay y phục, đã có cung nữ chạy tới thông báo, khi nàng vừa mới bước một bước vào trong khu bắn tên, tiếng động lớn xôn xao vui vẻ lúc trước đã biến mất, mọi người nam nữ già trẻ toàn bộ đều quỳ trên mặt đất.

“Cung nghênh Vương hậu!” Mọi người đồng thanh kêu lên, thanh âm cực kỳ vang dội.

Điềm Điềm đảo cặp mắt, nàng cho đến bây giờ vẫn không thể quen với việc bất luận đi tới chỗ nào, cũng sẽ có người quỳ xuống đất thỉnh an.

“Miễn lễ, tất cả đứng lên đi!” Nếu nàng không nói những lời này, bọn họ nhất định sẽ quỳ đến khi nàng rời khỏi nơi này mới thôi.

Mọi người rối rít đứng dậy, nhưng vẫn cúi đầu như cũ, không dám hé mắt nhìn nàng.

“Mọi người đừng câu nệ, ta cũng là tới đây luyện cung.” Nàng hết nhìn đông tới nhìn tây, tìm kiếm trong chốc lát, rồi đi đến trước mặt một cô bé con chừng tám tuổi. Nàng ngồi chồm hổm xuống, cười mị mị nói. “Tỷ tỷ không mang cung tên, muội có thể cho tỷ mượn hay không?”

Cô bé mắt mở to, vừa hưng phấn vừa xấu hổ, gương mặt khả ái đỏ rực. Bàn tay nhỏ bé trắng nõn mũm mĩm, rụt rè đưa ra cây trường cung và túi đựng vũ tiễn còn cao hơn đầu.

“Cám ơn muội.” Điềm Điềm mỉm cười, sờ sờ đầu cô bé.

Cô bé mặt càng đỏ, xoay người nhào vào trong ngực phụ thân đứng phía sau, trong đám người vang lên một trận cười, nhìn vẻ mặt của Điềm Điềm, bọn họ cũng từ cung kính nghiêm túc, dần dần chuyển thành nhu hòa.

Điềm Điềm lấy được cung tên, đi tới giữa sân bắn tên, thử giương cung. Dây cung tinh tế, bởi vì nàng dùng lực, từ từ căng lên.

Nàng nhìn sang những người bên cạnh, nhìn loại trường cung dành cho người trưởng thành, xem ra vừa lớn vừa nặng, nàng khẳng định có kéo cũng không nhúc nhích. Cũng may cung của cô bé này cũng không chặt, nàng có thể dễ dàng kéo ra.

“Bạc, chờ ta a!” Nàng lẩm bẩm tự nói, rút ra mũi tên, đặt lên dây cung, nhắm lại một con mắt nhắm mục tiêu, sau đó bắn tên!

Hưu!

Mũi tên bay thẳng tắp cắm vào trong đất bùn chỉ cách nàng mấy bước chân. Trong đám người truyền đến tiếng cười trộm.

Nàng quay đầu lại, muốn nhìn xem người nào đáng ghét như vậy dám cười nhạo người mới như nàng, nhưng chỉ nhìn thấy lần lượt từng khuôn mặt đứng đắn, giống như là tiếng cười mới vừa rồi kia chẳng qua là do nàng nghe nhầm.

Tìm không được “phạm nhân”, nàng lại rút ra một mũi tên, không ngừng cố gắng nhắm mục tiêu.

Lần này, mũi tên mặc dù bắn ra xa hơn một chút, nhưng lại lệch khỏi quỹ đạo hồng tâm, cắm vào mục tiêu phía sau do đống rơm rạ xếp thành.

Ai, đừng nói là bạc, thành tích kiểu này thì ngay cả phần thưởng khuyến khích cũng không lấy được!

“Ta không tin!” Nàng rút ra một mũi tên nữa, đặt lên trên dây cung.

Đột nhiên, một thân thể cao to cường tráng từ phía sau sát lại gần. Hai bàn tay to vòng lên, một tay giúp nàng cầm cung một tay giúp nàng lắp tên, thay nàng điều chỉnh lực đạo cùng góc độ cho chính xác.

Hưu!

Vũ tiễn phá không, cắm vào ngay giữa hồng tâm.

(Còn tiếp)

————————————–

Chú thích:

– Dầu tung:

– Văn phòng tứ bảo:

– Hồng tâm:

– Vũ tiễn:

————————————–

Spoil:

“Chỉ có thử một lần nữa, mới có thể chứng minh đêm hôm đó tất cả mọi việc đều là bởi vì tác động của xuân dược.”

37 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 4.1

  1. Ban oi cho Minh xin pass cua may chap bao Ve duoc khong?zminh chi giu mot Minh khong cho ai het,ban Chuyen qua Dia chi moi Minh khong biet,toi khi vo duoc thi Thay pass khong ha….buonnnnn!please

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s