Khuynh Quốc – Chap 3.2

“Đại vương, xin giết hết bọn nô tỳ đi!” Các cung nữ cũng kêu lên, mọi người khóc đến mức hốc mắt hồng hồng, kiên định chủ ý, muốn cùng Lật Nhi đồng sanh cộng tử.

Bên ngoài tẩm cung, những người này toàn bộ đều cứ quỳ như vậy, bên trái một câu xin tử tội, bên phải một câu khẩn cầu ban tội, các đại thần chuẩn bị lừng lẫy xả thân, các cung nữ vội vã khẳng khái giành phần hy sinh, khóc kêu khóc gọi thành đoàn, lại còn càng khóc càng lớn.

Mặc dù vẫn đang rất lúng túng xấu hổ, nhưng mắt thấy tình huống càng ngày càng khoa trương cường điệu, Điềm Điềm không nhịn được tò mò nhô đầu ra, nhìn bọn họ khóc lóc, ôm nhau dỗ dành, nàng trong lúc nhất thời có chút không đành lòng, kéo kéo ống tay áo của hắn, nhỏ giọng hỏi. “Này, ngươi thật sự muốn chém bọn họ?” Thật nếu phải chém hết đám người này, quan viên của quốc gia sợ rằng chỉ còn sót lại hai, ba con mèo nhỏ.

“Giết đại thần, không ai phụ tá, giết cung nữ, không ai nấu cơm.” Nàng hảo tâm nhắc nhở.

Lệ Nhận ngoan cố trợn mắt nhìn nàng một cái, cũng không thể nhịn được nữa, tức giận gầm thét. “Ầm ĩ chết đi được!”

Tiếng rống giận này, lập tức làm cho mọi người sợ hãi. Mọi người vốn là đang lôi kéo, dắt díu, la hét, khóc lóc, toàn bộ đều tĩnh lặng lại, ai ai cũng giống như là tượng đá, yên lặng đến mức hô hấp cũng không nghe thấy.

“Ta không giết các ngươi.” Hắn hai mắt bén nhọn, quét nhìn qua mỗi gương mặt. “Toàn bộ mọi người, đều tùy Hình Bộ luận tội.”

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức từ dưới vực sâu buồn bã thê lương, bò lên thiên đường vui sướng. Lần lượt từng khuôn mặt đau khổ, vội vàng trở nên hớn hở.

“Tạ ơn Vương!”

“Vương anh minh!”

“Trời phù hộ Thương Lãng Quốc.”

“Cảm tạ Vương khai ân không giết, thần nhất định đem hết tâm lực, vì Vương, vì Thương Lãng mà máu chảy đầu rơi!”

Hắn cũng nghe không nổi nữa.

“Đủ rồi!” Lệ Nhận vung mạnh tay lên. “Toàn bộ cút ra ngoài cho ta!”

Nói xong, hắn bỏ lại những vị trọng thần đang dập đầu tạ ơn, cũng không quay đầu nhìn lại, phẩy tay áo bỏ đi.

Về phần Điềm Điềm, cầm chặt lấy áo bào của hắn, đuổi theo bước chân của hắn, dọc theo đường đi cố gắng dùng thân thể cao lớn của hắn che giấu đi sự tồn tại của nàng, trong lòng than thở. Aiz, để lại những tên “nhân chứng” này, nàng sau này làm sao dám đối mặt với bọn họ a?

Điềm Điềm cảm xúc như đưa đám, cho đến khi các cung nữ đem những dĩa thức ăn nóng hổi thơm ngào ngạt bày đầy trên cái bàn làm bằng gỗ đàn viền vàng viền bạc, nàng cuối cùng mới khôi phục lại như cũ.

Nghề nghiệp của nàng là cứu hộ, thể lực tốt không thể chê được, ngay cả sức ăn cũng không nhỏ. Trong quá khứ, lo ngại cho tình trạng kinh tế của cô nhi viện, nàng căn bản không dám “phát huy toàn lực”, mỗi lần dùng cơm đều tận lực kiềm chế, lúc này nhìn thấy đầy bàn toàn là món ăn ngon, tâm tình của nàng thật tốt, không chút nghĩ ngợi bắt đầu ăn.

Cho dù chỉ là bữa ăn sáng, đầu bếp nấu cơm cũng cực kỳ nghiêm túc.

Cơm gạo tẻ trắng tinh mềm dẻo, chứa bên trong một cái tô bằng vàng, trái cây mới vừa hái xuống không lâu, xếp chồng lên giống như là một ngọn núi nhỏ, tươi mát còn đọng nước, đùi thịt dê thịt bò mềm non béo ngậy, chỉ có muối ăn làm gia vị, nhưng ngon đến mức nàng có ăn ngay cả đến mấy miếng cũng không thấy ngán, còn có bánh ngọt đủ loại kiểu dáng, ngọt ngọt ngon miệng thập phần. Nàng lo ăn đến mức quên mình, chiếc đũa thủy chung không dừng lại được.

Khi nàng đứng dậy, lấy đến chén cơm trắng thứ ba, Lệ Nhận cuối cùng mở miệng.

“Nào có cô gái nào ăn nhiều giống như ngươi vậy?” Cô nàng này chẳng lẽ là quỷ đói đầu thai sao?

“Ta ăn đâu có nhiều?” Nàng không quan tâm, cầm lên một trái táo, răng rắc răng rắc cắn. “Mà cũng nói, là ta đói bụng chứ bộ!” A, trái táo thật ngọt!

“Ngươi tối hôm qua ăn rất nhiều rồi.”

“Cũng đã tiêu hết sạch.” Nàng oán trách. “Đều tại ngươi tối hôm qua dùng sức hành hạ ta như vậy.” Nàng mệt muốn chết rồi, dĩ nhiên muốn có một bữa cơm no đủ. Cho nên phải khôi phục khí lực thật tốt.

“Con gái gì mà, ngươi chẳng lẽ không biết cái gì gọi là cảm thấy thẹn sao?” Hắn chưa từng nghe qua có cô gái nào lại đem chuyện giường gối treo ở khóe miệng mà đàm luận.

Nàng trừng mắt nhìn, ngây ngốc một chút, sau đó lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, ba lần cắn đã gặm hết trái táo trong tay, tò mò nhìn hắn hỏi. “Ý của ngươi là, chuyện kia chỉ có thể làm, chứ không thể nói?”

Nhìn “biểu hiện” tối hôm qua của hắn, nàng còn tưởng rằng hắn là mãnh nam thú tính, không ngờ tới hành động hắn tuy lớn mật, nhưng tư tưởng lại bảo thủ như vậy.

“Đó chỉ là bởi vì xuân dược.” Hắn nhìn thẳng nàng, đôi mắt đen u ám.

Ánh mắt kia khiến nàng giật mình trong lòng.

“Đương, đương nhiên là bởi vì xuân dược… Bằng không ta cũng sẽ không…”

Giọng nói của nàng càng lúc càng nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn lúng túng đỏ lên. Từ trước đến giờ tự cho mình là đầy dũng khí, nhưng khi hắn nhìn soi mói, toàn bộ đều hóa thành ngượng ngùng.

Đáng chết, nàng mặc dù không phải là loại người vừa nhắc tới đề tài tình yêu sẽ mặt đỏ lên tới mang tai, nhưng mà ánh mắt của Lệ Nhận, lại làm cho mặt nàng hồng nóng, tim đập rộn lên, một lần nữa nhớ tới hành động đêm qua của hắn đối với nàng…

Có phải là hiệu quả của xuân dược vẫn còn chưa hoàn toàn biến mất hay không a? Nếu không, hắn tại sao lại nhìn nàng như vậy? Dường như đang muốn một ngụm nuốt nàng vào trong bụng?

Không khí quá mức lúng túng, Điềm Điềm vội vàng thay đổi đề tài, dời đi sự chú ý.

“Đúng rồi, đây là cái gì?” Nàng chỉ vào bức tường rộng lớn phía sau hắn.

Nàng nhìn lướt qua, mặt tường này ít nhất cũng rộng mười lăm mét, cao năm mét, so với một mô hình hồ bơi thu nhỏ cũng không khác biệt cho lắm. Trên tường vẽ những đường màu đen độ dày khác nhau, kích thước khác nhau, bên cạnh những đường vẽ, đều ghi rõ những ký tự mà nàng đọc không hiểu.

“Bản đồ.”

“Bản đồ nơi nào?” Nàng hỏi tiếp.

Sự nóng rực trong mắt Lệ Nhận quả nhiên bị dập tắt. Hắn chậm rãi nheo lại mắt, dùng khẩu khí nhẫn nại cực độ, chậm chạp hỏi. “Ngươi chẳng những là một người điên, còn là một kẻ ngu ngốc sao?”

Nếu không phải nhìn thấy trên bàn bày quá nhiều món ăn quá ngon, Điềm Điềm nhất định sẽ lật bàn ngay tại chỗ.

“Ta đều không biết, mới muốn hỏi ngươi nha!” Nàng không thể lật bàn, chỉ có thể trở mặt đáp lại, người này lại dám nói nàng là kẻ ngu ngốc?

Vừa lúc đó, một giọng nói dịu dàng nam tính vang lên, làm dịu bầu không khí đang bốc lửa.

“Vương Hậu, được vẽ trên bản đồ chính là địa hình vị thế tam quốc trung thổ.”

Nàng giật mình, vội vã quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra, chàng trai tuấn mỹ mấy ngày hôm trước ở bên cạnh bờ sông chứng kiến mọi chuyện, đang đứng ở hạ điện chắp tay hành lễ, cũng không biết đã đứng ở nơi đó bao lâu.

“Ngươi đến đây từ lúc nào?” Nàng kinh ngạc hỏi, cho đến lúc này mới nhìn thấy hạ điện có người.

Chàng trai so với phụ nữ còn đẹp hơn kia, thản nhiên mỉm cười.

“Ninh Tuế vẫn chờ ở chỗ này.” Giọng nói của y dễ nghe, có lễ phép mà còn cung kính. “Ninh Tuế là bào đệ của Lệ Vương, sáng nay đặc biệt tới thỉnh an huynh trưởng và tẩu tẩu, thấy hai vị đang dùng bữa, cho nên không dám quấy nhiễu.”

Thì ra là như vậy. Nàng mới vừa rồi chỉ lo ăn, căn bản không có chú ý tới chuyện khác.

Bất quá, nói trở lại, nàng không chú ý tới, không có nghĩa là Lệ Nhận cũng không phát hiện ra. Nhưng hắn nghe đệ đệ thỉnh an, ngay cả ngẩng đầu lên cũng không, làm nàng không khỏi suy đoán, người này đối với tình cảm huynh đệ tựa hồ không có hòa thuận.

“Ninh Tuế nguyện ý vì tẩu tẩu giải thích bức bản đồ này.” Ninh Tuế lại nói, thái độ ân cần, tạo thành một sự đối lập mạnh mẽ so với tính cách của Lệ Nhận, lúc nào cũng mắng mỏ người khác.

Nếu người ta đã nguyện ý giải thích, nàng dĩ nhiên vui vẻ lắng nghe.

“Vậy thì đã làm phiền ngươi.” Nàng mỉm cười.

“Người trong nhà cần gì khách khí?” Ninh Tuế cười, bước lên bậc cầu thang, chéo áo thêu hoa tinh xảo, nhẹ nhàng phủ lên những bậc thang bằng đá. Y tới bên cạnh bàn, thong dong hành lễ. “Huynh trưởng, thỉnh an sáng sớm.”

“Không cần đa lễ.” Lệ Nhận đáp, giọng nói vẫn rất lãnh đạm.

“Dạ.” Ninh Tuế cười yếu ớt. “Đệ sẽ giúp tẩu tẩu giải thích.”

Y đi tới phía trước bản đồ, vươn ra tay ngọc thon dài trắng muốt, nhẹ nhàng khoa tay múa chân. “Tam quốc trung thổ, lưỡng giang bách hồ*, do sông Thương Lãng và sông Cúc Nguyệt ngăn cách, tam quốc giằng co lẫn nhau. Mà nơi hai dòng sông giao nhau, có một bãi cát cửa sông, hình dạng giống như một con vẹt, cho nên được gọi là Anh Vũ Châu**.”

(*lưỡng giang bách hồ: 2 con sông lớn, hàng trăm hồ nước)

(**Anh Vũ: con vẹt, Châu: bãi cù lao)

Điềm Điềm ăn cũng đã no, lại bị lòng hiếu kỳ câu dẫn, không nhịn được đi lên phía trước.

“Thương Lãng Quốc ở chỗ nào?”

Ninh Tuế vẻ mặt không biến sắc, giống như là một vị thầy dịu dàng, tận tâm chỉ dạy.

“Ở phía nam sông Thương Lãng.” Y chỉ một khối quốc thổ* phía dưới bản đồ, rồi chỉ vào cửa sông nằm bên rìa thành.

(*quốc thổ: lãnh thổ quốc gia)

“Còn đây chính là Bàn Long thành, chính là vị trí của chúng ta.” Nói như vậy, nơi nàng và Lệ Nhận gặp nhau, chính là trong dòng sông Thương Lãng. Nàng nhớ lại, ngẩng đầu nhìn kỹ, nhìn thấy bức bản đồ chi chít kia, vẽ khắp núi non sông suối, thành trì thôn xóm, ánh mắt của nàng đều muốn hoa lên.

“Như vậy, hai nước khác đâu?”

“Là Phong Quốc và Kỳ Quốc.” Ninh Tuế chỉ lên hai khối quốc thổ phía trên, bị sông Cúc Nguyệt ngăn cách. Kích thước đất đai tam quốc, xê xích nhau không xa. “Bạch Ngọc thành cùng với Yến Kinh, là kinh đô của hai nước.”

Nàng lại nhìn kỹ, rốt cục cũng hiểu ra được một chút, rồi lại phát giác ra một điểm bất đồng giữa ba thành trì. “Bên ngoài hai thành trì kia, cái đường lồi lồi lõm lõm có nghĩa là gì?”

“Là tường thành.”

“Vậy Bàn Long thành tại sao không có tường thành?”

“Là huynh trưởng ba năm trước hạ lệnh, để tiện cho các tiểu thương* của các quốc gia, ngày đêm đều có thể vào thành giao dịch, mới phá bỏ tường thành của Bàn Long thành.”

(*tiểu thương: thương nhân nhỏ)

Điềm Điềm quay đầu, kinh ngạc nhìn Lệ Nhận.

Không có tường thành, đúng là tiện lợi cho công việc thương mậu (buôn bán và trao đổi), nhưng mà ngược lại, cũng bất lợi khi chiến đấu thủ thành. Hắn nhất định là một người rất lớn mật hoặc là một tên hữu dũng vô mưu mới có thể quyết định dỡ bỏ tường thành.

Nhớ tới ba quốc gia bất đồng này, một dự cảm không rõ lặng lẽ khuấy động trong lòng Điềm Điềm. Nàng siết chặt quả đấm, liên tiếp hít sâu, sau đó mới có dũng khí hỏi thêm lần nữa. “Ta xin hỏi, quốc vương của hai nước kia là ai?”

“Kỳ Quốc là Thú Vương, Phong Quốc là Kiêu Vương.”

Đáng chết! Quả nhiên là như vậy.

“Các cô đến làm cho ba vị Vương bắt tay giảng hòa.”

“Vương? Cái gì Vương?”

“Kiêu Vương, Thú Vương, Lệ Vương.”

Nàng nhớ tới lời nói của thiên sứ, trái tim muốn rơi xuống vực.

Vương của ba quốc gia này, chính là người cần các nàng cố gắng thúc đẩy bọn họ bắt tay giảng hòa.

Nói không chừng ba quốc gia này, trong lúc kế nhiệm chức Đại Vương, nhìn thấy đối phương là đã khó chịu.

Mà cũng có thể tình huống sẽ không tệ hại đến mức như vậy. Nàng ôm trong ngực một tia hy vọng, hỏi tiếp. “Vậy mọi người bình thường làm sao qua lại với nhau?”

Vấn đề này lại làm cho Ninh Tuế lộ ra vẻ mặt lúng túng. Y dùng tay khăn tinh xảo, lau đi mồ hôi trên trán bởi vì quá căng thẳng mà chảy ra.

“Ách, tẩu tẩu, tam quốc đoạn tuyệt tới lui, thời gian đã trên trăm năm.”

“Cái gì? Không qua lại?!” Nàng ngạc nhiên, xoay người lại nhìn Lệ Nhận kêu lên. “Các ngươi tam quốc ở cùng một chỗ, chỉ là cách vách nhau, tại sao có thể không qua lại?”

Lệ Nhận nhìn nàng chằm chằm, vẻ mặt khó chịu. “Tại sao không được?”

“Người ta nói, bà con xa không bằng láng giềng gần, bình thường dĩ nhiên sẽ muốn cùng hàng xóm có quan hệ tốt, chiếu cố lẫn nhau a!” Huống chi, chuyện này còn liên lụy tới cái mạng nhỏ của nàng. Nàng xoay người lại, hỏi Ninh Tuế. “Ta nói có đúng hay không?”

“Cái này…” Ninh Tuế mặt trắng bệch ra vì căng thẳng, y nhìn huynh trưởng một cái, mới tiếp tục nói. “Tam quốc chỉ cách nhau một con sông, vì lợi nhuận to lớn đến từ các thuyền trao đổi hàng hóa, vì muốn tranh giành cơ hội, từng phát sinh vô số lần chiến tranh, những năm gần đây mặc dù chiến sự hơi trì hoãn, nhưng mà…”

Trời ạ, còn từng xảy ra chiến tranh?

“Nói như vậy, tam quốc các ngươi thủy chung luôn trong trạng thái đối địch?” Nàng bật thốt lên cắt đứt lời y, trơ mắt nhìn người đang tái nhợt kia.

“Ách, đúng vậy.”

“Không có cách nào xoay chuyển?” Ngữ khí của nàng tràn đầy tuyệt vọng.

“Trước mắt xem ra, không có khả năng.” Ninh Tuế nói.

Nàng choáng váng nhìn hắn, trong đầu không ngừng quanh quẩn câu nói kia “không có khả năng, không có khả năng, không có khả năng…”

Chuyện đả kích to lớn này, làm cho nàng mặt xám như tro tàn. Nhìn bức bản đồ khổng lồ, nhất thời á khẩu không trả lời được. Trong một giây ngắn ngủi, thật sự muốn nắm tay hướng lên trời la hét, thật không công bằng.

Tại sao a? Ba người các nàng chẳng qua là tiểu nữ mồ côi thân thế thê lương mà thôi, phải làm như thế nào để cho ba vị Vương của ba nước này nắm tay giảng hòa a? Nhiệm vụ sống lại này không nghĩ cũng thấy quá khó khăn. Rõ ràng đây không phải là lỗi của các nàng a!

Thật quá đáng mà!

Hết chương 3.

———————————–

Spoil:

Chẳng lẽ, chỉ với thời gian một đêm đó, nàng đã biến thành nữ sắc tình cuồng rồi sao?

52 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 3.2

  1. *Cầm con dao, phi tới, viuuuuuuuuu* ss Tiu ÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚÚ, lăn ra đây cho emmmmmmmmm, óa óa óa òa òa òa òa, em bẩu ss giữ tem với phong bì cho em cớ mà T__________________________T *ép vào tường* *kề dao vào cổ* em sẽ lôi ss xuống mồ a TT^TT
    Em túng quẫn quá r nha hú hú hú hú hú

      • *Đạp cửa nhà Nhược Nhược đại gia* ss Tiu Ú, lăn ra đây cho em *túm cổ lôi về, kéo kéo* *trói vào cột, dùng roi đánh, vút vút vút*
        P/S: Hì hì, Nhược đại gia cho em đền tiền sửa cửa sau nhé nhé, hí hí :”>

    • Ý ỳ, cái này bẩu ss Tiu nhé, iem là ko liên quan gì đâu, tại ss ấy là cứ chơi đểu iem nên iem quẩn quá tính giết người chơi ý mà :”>, *chuồn lẹ*
      P/S: Tổng thiệt hại bao nhiu hử Nhược đại gia, Nhược làm đại gia r tính toán làm gì nhờ xD~, tha cho chị em “cháu” một lần a

      • Hố hố hố, Nhược đại gia khối người xinh hơn ss nhé, người ta búng tay một phát thì khối em đứng hàng ngang đợi tuyển nhé
        Ss cứ để em đánh vài cái đi, xong em sẽ trả ss về cho Nhược đại gia cho nhé nhé *cười man rợ*

  2. Ôi, mình thật là hạnh phúc.
    Tuần sau được phỏng vấn tới 2 lần *chớp chớp*

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s