Khuynh Quốc – Chap 3.1

Ánh mặt trời chói mắt, rơi vào trong tẩm cung. Nến đỏ đã sớm cháy sạch, chỉ còn lại sáp nến loang lổ trên bàn. Mặc dù chưa mở mắt ra, nhưng mà hơi nóng từ ánh mặt trời khẽ rơi lên trên da thịt, đã đánh thức Điềm Điềm từ trong giấc mộng tỉnh lại. Nàng ngái ngủ rên rỉ, lật người đi, muốn tránh ánh mặt trời đang ghé thăm, ngủ thêm một lát nữa.

Nhưng mà, nghiêng người qua như vậy, bỗng dưng làm cho nàng đột nhiên mở mắt.

Ô a, đau quá!

Da thịt toàn thân nàng, tất cả đều vừa đau vừa mỏi, giống như là bị một cái máy ủi đất hung hăng ủi qua ủi lại mấy lần. Ngay cả chỗ không đau, thì lúc này cũng là mỏi nhừ không dứt.

“Ưm…” Nàng cúi đầu đau đớn rên rỉ, cẩn thận cố gắng vươn cơ bắp đang đau nhức.

Đầu ngón tay non nớt, trong lúc vươn ra, vô tình chạm tới một thân thể rắn chắc ấm áp trên giường lớn. Nàng vừa tò mò vừa xa lạ, nhất thời nghĩ không ra, tại sao lại có thêm một người trên giường, bàn tay nhỏ bé lại sờ soạng một chút. Phút chốc, người cùng giường với nàng bất chợt nhảy dựng xuống giường. Hắn trong nháy mắt bình tĩnh, như loại thú hoang mạnh mẽ, tay nắm chặt đại đao, nhanh chóng xoay người lại chuẩn bị chiến đấu.

Cặp mắt đen kia phát sáng, lóe ra quyết tâm, dưới ánh mặt trời, hắn toàn thân trần truồng, mái tóc đen xốc xếch, da thịt ngăm đen căng lên, tản ra sát khí nồng đậm.

Nhưng, một giây sau, hắn lập tức nhớ lại.

Sát khí tiêu tán, hắn đặt đại đao xuống, hai tay khoanh lại trước ngực, mày rậm nhíu chặt nhìn cô gái nhỏ trên giường, thân thể mềm mại lõa lồ trơn bóng, chỉ dùng lớp tơ lụa mỏng manh đã bị xé nát, miễn cưỡng che kín bộ ngực đẫy đà và nơi đỏ hồng giữa hai chân.

“Ngươi muốn làm gì?” Nàng cảnh giác nhìn hắn chằm chằm, khuôn mặt hoài nghi. “Muốn giết người diệt khẩu sao?”

“Ta không giết phụ nữ.”

“Lời ngươi nói chỗ nào có thể tin tưởng a?” Thân là nạn nhân kiêm nhân chứng, nàng nghiêm chỉnh lên án. “Ngươi tối hôm qua cũng đã nói, không có ý định đụng tới ta.” Hừ, tối hôm qua, hắn “đụng” quá mức mãnh liệt, làm hại nàng đến bây giờ, vẫn còn đau nhức không dứt.

Tối hôm qua, là lần đầu tiên của nàng.

Bởi vì xuân dược bộc phát, hai người hoàn toàn không cố kỵ, bản năng nguyên thủy thay thế lý trí, bọn họ vụng về mà to gan thăm dò lẫn nhau, vì dục vọng cuồng loạn, vì sung sướng trầm luân…

Nàng rõ ràng nhớ được, bọn họ một lần rồi lại một lần hoan ái, nàng dùng đôi môi đỏ mọng cùng đầu lưỡi đinh hương, hôn khắp thân thể rắn chắc kia, cho đến khi hắn phát ra tiếng rống như một loài thú, thô bạo áp đảo nàng, dùng sức chạy nước rút, bá đạo ma sát trong chỗ ướt át, mẫn cảm nhất của nàng.

Không chỉ như thế, bất luận là nằm, ngồi, chính diện, bên hông, phía sau, hay là… Hay là… Ai… Tóm lại, bọn họ rất có tinh thần mạo hiểm, đem tất cả “kiến thức” cùng với mọi loại “tư thế” ra thực tế thao diễn một lần, chẳng những như vậy như vậy, lại còn như vậy như vậy… (tỷ tỷ… sao ko kể xem “như vậy” là như thế nào *ủy khuất thay độc giả*)

Ký ức hương diễm nóng bỏng ùa về, chuyển tới chuyển lui trong đầu Điềm Điềm, mặt của nàng càng lúc càng nóng đỏ, nàng cơ hồ thật muốn đào một cái hố, đem mặt mình vùi vào trong.

Ánh mắt lòe lòe sáng, len lén liếc về hướng mãnh nam bên cạnh giường. Trên bả vai rộng rãi rắn chắc kia, mơ hồ còn có thể nhìn thấy, dấu răng nho nhỏ mà nàng đêm qua trong lúc quá kích tình đã lưu lại, mà chỗ kín tượng trưng cho phái nam của hắn, lúc này mặc dù không còn “kích động” nữa, nhưng kích thước thật ấn tượng. (a a *xịt máu mũi*)

Nhớ đến lúc nàng học trung học cấp hai, hộ lý lão sư* từng ở trên lớp học, vẻ mặt đầy thần bí nói cho cả lớp nghe, căn cứ theo khoa học ghi lại, thì đàn ông cổ đại, bất luận là kích thước hay năng lực, so với đàn ông hiện đại đều tốt hơn. Lời này vừa nói ra, tất cả bạn nữ trong lớp đều đỏ mặt thét chói tai. Không hề nghĩ tới chính là, hôm nay, nàng thật sự bị đưa đến nơi này, còn cùng Lệ Nhận thành thân, thức trắng đêm phiên vân phúc vũ**, đại chiến ba trăm hiệp. Đêm qua may là có xuân dược “phụ trợ”, nếu không với năng lực chỉ là mới học nghề sơ cấp như nàng, muốn đối phó với người đàn ông thiên phú dị bẩm*** này, thật sự có chút làm khó nàng nha!

(*hộ lý lão sư: giáo viên dạy về sức khỏe, giáo dục giới tính)

(**phiên vân phúc vũ: mây mưa, làm chuyện abc… xyz…)

(***thiên phú dị bẩm: năng lực kỳ lạ trời cho) =]]

Nói trở lại, mấy lần lúc đầu, thật sự hắn dũng mãnh có thừa, nhưng kỹ thuật không tốt, nhưng mà hắn muốn nếm thử hoan lạc, hoàn toàn không giữ mình, cho nên kỹ thuật khá lên rất nhanh, khiến nàng không chịu nổi phải cầu xin hắn.

Nhưng nàng xác định, người này cũng là “tay mới”. Trước nàng, hắn chưa từng chạm qua cô gái nào khác. (lần đầu mà đã như vậy thì khó trách tỷ gọi ca ca là ‘thiên phú dị bẩm’ *hắc hắc*)

Sự thật này, không biết tại sao, lại khiến cho nàng cảm thấy trong lòng ngọt ngào, giống như là uống hết chén mật ong ấm áp, ngọt đến mức trái tim cũng muốn chảy ra.

Nhưng mà, khác với sự mừng thầm trong lòng nàng, Lệ Nhận vẫn là gương mặt tuấn tú, nhưng trong mắt chứa đầy sự tức giận kinh người.

Hắn nắm lên cái áo choàng đã bị ném lên trên đầu giường lúc thú tính nổi lên đêm qua, nhanh chóng mặc vào, sau đó cất bước đi tới hướng cửa lớn.

Thân thể cao lớn như một ngọn núi nhỏ, ở trước cửa lớn bỗng đứng lại. Hắn bạnh quai hàm, vươn ra hai tay, định phá hủy cánh cửa kia, rồi đột nhiên ngừng lại. Lệ Nhận quay đầu, nhìn Điềm Điềm trên giường, phát ra tiếng gầm thét bất mãn. “Nhanh một chút che thân thể ngươi lại!”

Nàng nhìn nhìn bên trái, nhìn nhìn bên phải, xác nhận mặc dù da thịt lõa lồ, nhưng tình trạng hiện tại “ba điểm nên che” đều không bị lộ đã là tốt lắm rồi. (có ai ko biết “ba điểm nên che” là 3 điểm nào ko đấy *che miệng cười gian*)

“Chỗ cần che, ta đều đã che rồi.” Nàng báo cáo.

“Chưa đủ!” Hắn rống giận. “Ngươi căn bản là không mặc gì.”

Nàng thở dài một hơi. “Ngươi muốn ta dùng cái gì mà mặc?”

“Y phục!”

“Ngươi nói cái này sao?” Nàng cầm lên mảnh xiêm y màu trắng rách tung toé bên giường. “Nhớ được không? Là ngươi đích thân xé nát, cho dù ta bây giờ có mặc vào, không thể che được chỗ nào hết a.”

“Đáng chết!” Lệ Nhận tức giận thấp giọng nguyền rủa một tiếng, bàn tay to cào lên mái tóc xốc xếch.

Tính tình hắn táo bạo, giống như là một con sư tử đầu đàn dã man, chỉ cần hơi chút không hài lòng, sẽ chọn trúng ai đó mà cắn.

Hắn nắm lên cái váy cưới, đi đến gần giường.

“Này này này, ngươi đừng có trói ta nữa!” Điềm Điềm cảnh cáo, vừa nghĩ tới sẽ bị cái váy cưới kia trói lại, nàng ngay cả xương cũng bắt đầu cảm thấy đau đớn.

Lệ Nhận cắn răng. “Ta không có muốn trói ngươi.”

“Vậy ngươi muốn làm gì?” Nàng giống như là cô bé quàng khăn đỏ gặp phải chó sói lớn, tính cảnh giác rất cao.

Hắn không kiên nhẫn nheo lại mắt, gầm nhẹ. “Lại đây.”

“Không được!”

“Ngươi, đừng thử thách tính nhẫn nại của ta!”

“Ngươi đừng nói lại muốn… A… Ta cũng không muốn! Oa a!” Nàng kêu ra tiếng, mắt cá chân đã lọt vào bên trong bàn tay to của hắn, bết bát hơn chính là, hắn còn kiên quyết kéo cả người nàng tới bên thành giường.

“Ngươi cái tên dã man này, buông, buông ra!” Nàng cố gắng giãy dụa, bất đắc dĩ vẫn bị bắt được, ngay cả trên đầu giường cũng lưu lại vết ngón tay bấu víu của nàng.

Ô a, đáng ghét, hắn lại muốn trói nàng! Hắn trói, so với dây xích sắt còn chặt hơn, trói đến mức nàng khó có thể hô hấp, lại còn toàn thân phát đau…

Ơ?

Xiêm y bao vây thân thể mềm mại, nhưng không có như dự liệu của Điềm Điềm, không phải một lần nữa buộc chặt, mà là ấm áp ôm trọn thân thể trần truồng của nàng.

Lớp vải mềm mại, cảm giác cực kỳ dễ chịu.

Hắn không phải là đang trói nàng, mà là đang giúp nàng mặc quần áo. Đôi bàn tay to lớn kia, chẳng những thô lỗ mà lại còn vụng về, cho thấy hắn không kiên nhẫn đến cỡ nào, hơn nữa lại còn cho thấy, hắn chưa bao giờ từng giúp bất kỳ kẻ nào mặc quần áo. Ngay cả chuyện đem tay nàng nhét vào ống tay áo đơn giản như vậy, hắn cũng phải tiêu tốn không ít thời gian.

Mặc dù thô lỗ, nhưng mà không giống như lúc trước, lần này hắn từ đầu tới cuối, thậm chí ngay cả lúc giúp nàng thắt lại dây thắt lưng thêu hoa, cũng không có làm đau nàng.

Cuối cùng, hắn nheo cặp mắt đen, nhìn một cái, vẫn cảm thấy không hài lòng, lại đem vạt áo của nàng hơi thít chặt lại một chút, che đậy chỗ đang lộ ra chút da thịt.

Động tác này không tiếng động, lại làm cho đôi môi đỏ mọng của nàng nhịn không được khẽ nhếch lên. Nhất cử nhất động của hắn, giống như là một đứa trẻ sau khi trộm mở lễ vật, phát hiện ra lễ vật cực kỳ trân quý, quyết tâm giấu riêng cho mình, lúc gói lại cất giấu đi cực kỳ cẩn thận.

Điềm Điềm tâm tình thật tốt, sau xuống giường, nhìn thấy Lệ Nhận lại đi tới cửa, nàng cũng huỳnh huỵch chạy đuổi theo, chuẩn bị thừa dịp không khí vui vẻ, lại cùng hắn chia sẻ tâm tư một phen.

Dù sao, tối hôm qua bọn họ quá “bận rộn”, hại nàng nói chỉ mới nói được một nửa, vẫn chưa thể giải thích rõ ràng!

“Lệ Nhận, ngươi chờ một chút.” Nàng gọi, đuổi kịp đến bên cạnh hắn, nhìn lên khuôn mặt hắn. “Ta có lời muốn nói với ngươi!”

“Ta không rảnh.”

“A?”

“Tránh ra một chút.” Hắn cảnh cáo. Trong nháy mắt, hắn dùng lực đẩy.

Ầm!

Cánh cửa gỗ khổng lồ mạ sắt, lên tiếng mở ra, cánh cửa nặng nề đụng vào tường đá dầy hai bên.

Điềm Điềm nhìn bị cửa bị đẩy ra, khuôn mặt hoài nghi, không khỏi đi theo cước bộ của Lệ Nhận, đi ra khỏi tẩm cung.

“Kỳ quái, khóa đâu? Tối hôm qua ta nhớ rõ lúc ta đẩy cửa, rõ ràng chính là đã bị khóa lại a!” Là ai mở khóa? Trong lòng buồn bực cực kỳ.

Đáp án, đang đợi ở ngoài cửa.

Hơn nữa còn là đang quỳ đợi.

Điềm Điềm mới bước ra khỏi tẩm cung một bước, cả người lập tức u mê.

Mẹ ơi, là người!

Tràn đầy, đông nghịt người a!

Ngoài cửa tẩm cung, bên cạnh lão đầu Thái phó râu trắng, vây quanh còn có đám quần thần quan trọng của Lệ Nhận, cùng với quan viên văn võ được mời vào cung xem lễ cưới hôm qua, thậm chí còn có các cung nữ, tất cả đều cung kính quỳ xuống, cúi đầu không dám đứng dậy.

Này, này này này những người này, đã quỳ ở ngoài cửa bao lâu? Điềm Điềm cứng người lại, vừa nghĩ tới chuyện “tình hình chiến đấu” tối hôm qua, tất cả đều bị những người này nghe vào trong tai, nàng lập tức cảm thấy thẹn đến mức toàn thân nóng lên, quả thực không còn chỗ dung thân.

Vách tường kia mặc dù dày, nhưng về phần hiệu quả cách âm, chỉ sợ đó không phải là điểm quan trọng trong suy nghĩ của người kiến tạo. Bên trong đó đêm qua đầy tiếng rên yêu kiều, rồi lại cầu xin tha thứ, rồi liên tiếp hô “không được”, “a a ưm ưm”, “nữa đi”, “van cầu ngươi”, “ngươi thật cứng”, “không được hôn chỗ đó”, rồi cả tiếng Lệ Nhận điên cuồng hét lên hoặc thấp giọng gầm gừ, phát ra hơi thở dốc nồng đậm, cùng với âm thanh mãnh liệt đụng nhau giống như là muốn phá hỏng cái giường… Nhưng những người này vẫn cứ quỳ an tĩnh như vậy, lắng nghe nàng và hắn say sưa chiến tranh nóng.

Không thể nào? Không được a… Có ai không, làm ơn tới đánh nàng bất tỉnh đi a!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Điềm Điềm phát hồng, mắc cỡ đến choáng váng đầu óc, hận muốn tìm một cái hố để chui vào, nhưng mà ở đây không có cái hố nào cả, nàng không thể làm gì khác hơn là thật nhanh núp ở phía sau Lệ Nhận, ảo não cắn quả đấm, nhịn xuống tiếng thét chói tai đã muốn lên đến miệng.

Trời ạ! Nàng không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa!

Không giống như nàng đang xấu hổ muốn chết, Lệ Nhận híp mắt cắn răng, đối mặt với đám quần thần, ác thanh hỏi. “Là ai bỏ thuốc?”

“Là cựu thần.” Thái phó dẫn đầu tự thú, cúi đầu dập đầu, cái trán đụng mạnh trên mặt đất, bang bang rung động. “Thần, cả gan bỏ thuốc, là vì muốn cho Vương cùng Vương Hậu, mau mau sinh hạ người kế thừa. Song, thần vẫn tự biết, bỏ thuốc với Vương cùng Vương Hậu, là tội đáng chết vạn lần, xin Vương ban tội.”

Lệ Nhận siết chặt quả đấm, khắc chế ý nghĩ muốn nắm cái bộ râu dê của lão Thái phó lên, từng cọng từng cọng nhổ sạch. Cái lão gia hỏa này, khẳng định từ lúc hắn gật đầu đồng ý thành thân nhưng tuyên bố sẽ không đụng đến cô gái này, đã bắt đầu trù tính đi tìm xuân dược.

Cái đám quần thần này, đối với hôn sự của hắn rồi cả chuyện phòng the của hắn, lo lắng đến độ ăn cũng ăn không vô, ngủ cũng ngủ không được, tất cả đều bị lời tuyên bố của hắn đè nặng trong lòng, nên làm như thế nào mới có thể làm cho hắn trong thời gian ngắn nhất, sinh ra một người kế thừa.

Mắt thấy Thái phó tình huống nguy cấp, các vị đại thần cũng vội mở miệng.

“Không, Vương, đây là lỗi của hạ thần!” Một vị đại thần muốn gánh tội thay.

“Vương đại nhân, người nghĩ kế chính là ta, cứ để cho Đại Vương chém đầu lão phu đi!” Thái phó nước mắt tung hoành trên mặt, nhưng thái độ kiên quyết, quyết tâm lẫy lừng như ‘Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn, Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn’*.

(*câu thơ khi Kinh Kha từ giã mọi người để đi hành thích Tần Thuỷ Hoàng, bên bờ sông Dịch, biên giới nước Triệu:

Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn

Gió hiu hắt thổi, sông Dịch lạnh lùng,

Kẻ tráng sĩ ra đi không trở về.)

“Nhưng mà, hạ thần tán thành, cũng là cùng một tội chết!”

“Đúng nha!”

“Đúng nha!”

“Thái phó, ta và ngài cùng chết!”

“Này cũng đều là vì Thương Lãng Quốc!” Quần thần tranh nhau nhận tội, không có một câu nhượng bộ, ngay cả các cung nữ cũng xen vào.

“Người đích thân bỏ thuốc chính là nô tỳ, nô tỳ mới là tội đáng chết vạn lần.” Lật Nhi khóc như mưa rơi trên cánh hoa lê, khiến người ta nhìn thấy cũng muốn mềm lòng. “Các vị đại nhân đều là trụ cột của quốc gia, còn nô tỳ có chết cũng không đáng tiếc.”

“Đại vương, xin giết hết bọn nô tỳ đi!” Các cung nữ cũng kêu lên, mọi người khóc đến mức hốc mắt hồng hồng, kiên định chủ ý, muốn cùng Lật Nhi đồng sanh cộng tử.

(Còn tiếp)

——————————-

Spoil:

“Giết đại thần, không ai phụ tá, giết cung nữ, không ai nấu cơm.”

43 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 3.1

  1. Hứ hứ hứ, sao lại để em lỡ tem
    Phong bì zậy :(
    Tks ss

  2. hô hô………..ông Thái phó đáng yêu quá đi………..hắc hắc………..ko biết sau này sẽ thế nào nhỉ………hihi

  3. Thanks bợn đã post truyện.
    Đào đâu ra hàng hiếm như aka Lệ Nhận này nhỉ? Mà sao a nè khiết phích hay seo mà đến tận U30 ko thấy gái gú gì cả thế nhỉ?

  4. Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há. Ôi cái đôi nà, tếu quá trời, nào là “nhìn nhìn bên trái, nhìn nhìn bên phải, xác nhận mặc dù da thịt lõa lồ, nhưng tình trạng hiện tại “ba điểm nên che” đều không bị lộ đã là tốt lắm rồi. “Chỗ cần che, ta đều đã che rồi.” Nàng báo cáo.”” r còn cái đoạn nhớ lại, nữa chứ khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứaKhứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứaKhứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa Khứa khứa khứa khứa khứa khứa khứa
    ÔI ss ơi, em chết cười r

  5. hê hê
    Thanks Tiu

    P/S: s ko vào được nhà Nhược Nhược thì mần răng xem “Ôn Thôn Nương Tử?
    Tiu có giúp ss được hêm?

  6. Ặc. đôi này ác liệt ra phết, hay là có xuân dược trợ hứng mới thế này, không có xuân dược thì sao nhỉ?”cười gian”

  7. =)) chị Điềm vớ được một anh “nam nhân họ Đồng”. Hâm mộ chị chết đi được! Thanks bạn đã edit!

  8. Đọc cái đoạn “Tư thế” của nàng mà………. BT wa *lắc lắc đầu*
    Nàng ơi cái đoạn nói về ba người bạn cùng nhau xuyên ko ấy, có truyện khác ngoài truyện này ko

  9. Pingback: Một năm blogging <3 « Siu Nhưn Ú

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s