Khuynh Quốc – Chap 2.1

“Hmm! Hmm hmm! Ách xì!” Tiếng hắt xì đột ngột truyền đi thật xa, khiến cho người khác chú ý. Ở trong cung điện xây bằng đá quý hoa văn màu đen, Điềm Điềm bị buộc phải quỳ gối trong thính đường rộng rãi.

Bên ngoài sắc trời ảm đạm, bên trong phòng nổi lên ngọn lửa hừng hực, lại càng lộ ra vẻ tráng lệ rộng lớn, mà nàng toàn thân ướt đẫm, lại còn đang hắt xì hắt xì không ngừng.

Mặc dù nàng hắt xì liên tục, nhưng những người bên cạnh, vẫn ung dung đứng thẳng tắp, cũng không thèm nhìn tới nàng một cái, tuyệt đối không thương hoa tiếc ngọc.

Bọn họ từ sau khi kéo nàng vào, lập tức bắt buộc nàng quỳ gối trên mặt đất lạnh như băng đá trước sự chứng kiến của mọi người, mỗi khi nàng muốn nhấc người lên, sẽ có người thô bạo gọi nàng quỳ xuống.

Một trận gió rét thổi tới, vừa lạnh vừa ẩm ướt. Lỗ mũi nàng đặc nghẹt lại. Đáng giận, nàng đã sắp lạnh đến chết. Nàng bởi vì khó chịu mà len lén mắng dưới đáy lòng, nhưng tình cảnh này, cũng không chỉ là sinh lý không thoải mái, mà trong lòng của nàng lại càng rối loạn bất an.

Dọc trên đường bị kéo về cung một cách bạo lực, cảnh tượng bốn phía nhất nhất đập vào mắt, nàng càng nhìn trong lòng lại càng trầm xuống.

Đây là một thành trì lớn nằm bên cạnh một con sông, được gọi là Bàn Long, mặc dù chỉ là vội vã đi ngang qua, nhưng cũng đã làm cho nàng nhận ra, nơi này thành trì tráng lệ to lớn, dân số đông đảo, nhà cửa kiến trúc dày đặc, tuyệt đối không thể là bối cảnh quay phim.

Mà sau khi vào cung điện, nàng thừa cơ đánh giá, lại phát hiện ra cung điện này là đục khắc từ đá quý, khắp nơi hiển lộ sự bền vững. Hơn nữa trên cửa đá điêu khắc, có một vài đường nét đã trở nên mờ nhạt, chứng tỏ tòa cung điện này, từ khi xây xong đến nay hẳn đã trải qua rất nhiều năm tháng.

Nàng không tin được, không muốn tin. Nhưng cũng không thể không tin.

Tất cả trước mắt, đều chỉ ra một sự thật! Đây không phải là hiện đại quen thuộc của nàng, mà là một thời đại nàng hoàn toàn xa lạ!

“Hmm ách xì!” Điềm Điềm lại hắt hơi một cái.

Đáng chết, cũng là do tên thối thiên sứ kia làm hại! Trước khi lên đường cũng không cảnh báo, lại còn ném nàng vào trong nước! Tên thiên sứ ngu ngốc kia, lại đưa nàng đến một vùng đất quỷ quái. Nếu mà nàng đoán không sai, Tuyết Quỳ cùng Ti Ỷ khẳng định cũng bị đưa đến nơi này, chẳng qua không biết hiện tại bọn họ đang ở chỗ nào? Nàng vừa run rẩy, vừa suy tư.

Mọi người đang vây ở một bên, đột nhiên phịch một tiếng, toàn bộ cùng nhau cung kính quỳ xuống đất, làm nàng sợ hết hồn.

“Vương!” Đang lúc mọi người cung nghênh, Lệ Nhận không nói tiếng nào ngồi thẳng lên ngai vương điêu khắc hình một con diều hâu lớn.

Lớp áo bào bằng da thú phủ lên ngai vương, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn quét qua đám hạ thần cung kính, lại phát hiện ra cô gái đã đạp hắn vài cước kia lại không hề cúi đầu, chỉ chớp cặp mắt lúng liếng, tò mò hiếu kỳ nhìn thẳng hắn.

Mới vừa rồi ở bên bờ sông, tình huống rối loạn, hắn nhất thời cũng không để ý đến.

Cho tới bây giờ mới phát hiện ra, xiêm y của nàng có chút khác lạ so với người bình thường, mặc dù tương tự quần áo đi săn, cũng là áo có ống tay và quần dài, nhưng hoa văn kỳ diệu trên xiêm y, hắn chưa từng thấy qua.

Hắn không cách nào từ quần áo mà phán đoán được lai lịch của nàng.

“Ngươi là ai?” Hắn trầm giọng hỏi, đôi mắt đen híp lại.

Đôi mắt to xinh đẹp lần nữa chớp chớp.

“Ta là Giang Điềm Điềm.” Nàng nhìn thẳng theo dõi hắn, cố ý cường điệu, từng chữ từng câu nói. “Ta còn là ân nhân cứu mạng của ngươi!”

Bốn phía vang lên tiếng không khí bị hít vào. Trần đại nhân đang mặc chiến giáp, ầm một tiếng, chợt nhảy dựng lên, khuôn mặt mang vẻ giận dữ.

“Lớn mật, sao có thể nói chuyện như thế với Vương?”

“Ta cứu hắn vốn chính là sự thật.” Nàng căm giận bất bình cầm lấy đuôi tóc vắt ra nước làm chứng cớ. “Các ngươi lại đối đãi với ta như vậy, để cho ta ướt đẫm quỳ ở chỗ này, nếu bị cảm thì làm sao bây giờ?”

Hứa đại nhân cũng nhảy dựng lên. Hắn rút ra trường đao, thẳng tắp chỉa về hướng Điềm Điềm. “Vương, có nên diệt khẩu cô ả đáng chết này hay không?”

“Cái gì?!” Nàng hai mắt trợn tròn không dám tin, liên tiếp lui về phía sau. “Ta cứu mạng của hắn đó nha!” Ô a, chẳng lẽ ở cái thế giới này, cứu người là chuyện ác sao?

Lưỡi đao trắng loá, tiến thẳng về phía trước, vung lên đến trước mặt nàng, chỉ vài centimet nữa sẽ cắt đứt cái mũi của nàng, nhanh đến mức làm cho nàng không kịp la cứu mạng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, giọng nói trầm ấm nam tính vang lên.

“Dừng tay.”

Điềm Điềm chỉ cảm thấy hoa mắt, mũi đao vốn gần ngay trước mắt, thoáng chốc bị thu hồi vào trong vỏ. Hai gã chiến tướng, lúc này lại quỳ trở về trên mặt đất.

Người ngồi trên ngai vương, một tay chống lấy hàm dưới, trên trán một mái tóc đen, không kềm chế được rơi lòa xòa lên trước cặp mắt, con ngươi đen thui mâu quang sâu thẳm không thấy đáy. Hắn ngưng mắt nhìn nàng, như có điều suy nghĩ.

Tim của nàng đột nhiên đập thình thịch rối loạn.

A a, đổi lại như bình thường, nàng nhất định sẽ vì những người này “đãi khách không chu đáo” mà lên tiếng oán trách. Nhưng mà, người đàn ông này thực sự quá tuấn tú đẹp trai, mới vừa rồi ở bờ sông, nàng bận rộn cứu người, không có thời gian nghĩ quá nhiều, hiện tại bị hắn ngắm nhìn như vậy, làm hại nàng thoáng chốc nhớ tới mình vừa rồi đã miệng chạm miệng, giúp anh đẹp trai này hô hấp nhân tạo, cảm giác trên môi lúc này còn lưu lại, nghĩ đến đây, mặt nàng trong nháy mắt vừa nóng vừa đỏ, không khỏi cảm thấy thẹn thùng.

Thái phó râu tóc bạc trắng, ngay lúc này mở miệng.

“Vương, đây cũng là một cơ hội.” Lão nói.

Lệ Nhận hai mắt nheo lại. “Nói vậy là như thế nào?” Giọng nói thấp trầm, không giận mà uy nghiêm.

“Chuyện hôm nay, không thể tiết lộ.” Lão nhìn Điềm Điềm một cái, vừa cúi đầu nói. “Mà không tới hai tháng nữa, Vương đã đến tuổi ba mươi, dựa theo quốc pháp, vua một nước mà ba mươi tuổi chưa lấy vợ, nhất định phải thoái vị. Nhưng những Vương Hậu được lựa chọn lúc trước, liên tiếp bị độc giết hại, thần cho là…”

“Ngươi muốn ta cưới nàng?” Lệ Nhận sắc mặt trầm xuống.

“Đây là kế sách vẹn toàn đôi bên.”

Giọng nói chưa dứt, Điềm Điềm đã vội hét lên.

“Nói đùa gì vậy?”

Cưới nàng? Nàng nghe lầm sao? Những người này lúc thì muốn giết nàng, lúc thì muốn cưới nàng, hai loại đãi ngộ này xê xích khá xa nha, nhưng đều không phải là loại nàng có thể tiếp nhận.

Thái phó căn bản không để ý tới nàng, vẫn cung kính cúi đầu, tiếp tục tha thiết khuyên nhủ Lệ Nhận đang ngồi trên ngai vương.

“Trong ba năm qua, bảy vị Vương Hậu được lựa chọn, đều chết oan chết uổng, cộng thêm mười ngày trước, thiên kim của Trấn Viễn Hầu cũng bị người sát hại, ngày đại hôn của Vương lại càng phải kéo dài. Bên trong lãnh thổ nước ta, lòng người đã lo lắng bàng hoàng.”

Mọi người đều truyền miệng nhau, Lệ Vương chính là mang mệnh sát, chỉ cần cô gái nào bị chọn trúng đều sẽ chịu khổ chết yểu.

Lệ Nhận nhíu mày rậm, vạn phần không kiên nhẫn, nắm lại quả đấm, oanh một tiếng đấm lên ngai vương.

“Vậy thì phế bỏ cái luật lệ này đi.” Hắn phiền chán cực kỳ, ban đầu các vị tổ tiên lập pháp kia, không biết suy nghĩ cái gì, lại bày ra một đống quy củ như vậy.

“Vạn lần không được!” Thái phó mãnh liệt lắc đầu. “Vội vàng huỷ bỏ quốc pháp, tất sẽ dẫn đến trong nước hỗn loạn, chỉ sợ Kỳ Quốc cùng Phong Quốc sẽ thừa cơ mà tràn vào.”

“Cho nên, ta cần phải cưới nàng?” Khẩu khí cùng vẻ mặt của hắn, giống như là có người đang chuẩn bị đem một con cóc ghẻ còn sống sờ sờ tới, mạnh tay nhét vào trong miệng của hắn. (a~~ bây h thì ca ca cứ gọi là “cóc ghẻ” đi, rồi sau này lại ko buông đc “cóc ghẻ” ra đấy nhé *hứ*)

Những phản ứng chán ghét quá mức rõ ràng kia, tất cả đều bị Điềm Điềm nhìn thấy trong mắt. Nàng cắn đôi môi hồng nộn, trong lòng toát ra sự bất mãn mãnh liệt, bắt đầu có chút hối hận, cứu cái người ngạo mạn này, hóa ra lại khiến bản thân rước lấy một đống chuyện phiền phức.

Cẩn thận mà nghe xem, hắn mặc dù cao quý làm vua một nước, nhưng mà những cô gái từng có hôn ước với hắn, tất cả đều chết sạch!

Hơn nữa, đều do người khác hại chết! Cho nên, cái lão đầu râu trắng kia, tìm không ra “vật hy sinh” nào khác, mới muốn đẩy nàng ra thế thân.

Bất quá, nhìn cái vẻ mặt không tình nguyện kia, rất giống như là cái chủ ý này thật sự mạo phạm tới tôn nghiêm làm vua của hắn! Hừ, tức cái gì mà tức a? Người vội vã cưới vợ chính là hắn chứ không phải nàng nha, cho dù hắn nguyện ý cưới, nguyện ý “lấy thân báo đáp”, nàng còn chưa có chịu gả đâu a!

“Các ngươi đi tìm người khác đi, bổn tiểu thư! À, không đúng, bổn cô nương không muốn cưới!” Điềm Điềm nhìn chằm chằm Lệ Nhận đang ngồi trên ngai vương, sắc mặt cũng không khá hơn hắn bao nhiêu.

Ý kiến của nàng, vẫn bị bọn họ coi thường như cũ. Thái độ của Thái phó, lộ ra vẻ vô cùng tích cực. “Chẳng những phải cưới, còn phải mau!”

Vì muốn giữ vương vị của Lệ Nhận, lão cực kỳ gấp gáp, tất cả đều tự ý quyết định. “Ngày mai lập tức tuyên bố, Vương cứu được mỹ nhân, ngày đại hôn vẫn như cũ.”

Điềm Điềm siết chặt quả đấm, cố gắng kiềm chế ý nghĩ muốn xông lên dùng quả đấm “kính lão tôn hiền*” mà tặng cho lão một đấm.

(*kính lão tôn hiền: kính trọng người già, tôn trọng người hiền tài)

“Lão gia gia, ngài đừng giả bộ điếc, ta nói, ta, không, gả!” Nàng kháng nghị, muốn đứng dậy, nhưng mà hai chiến tướng động tác so với nàng vẫn nhanh hơn, nhanh chóng ép nàng quỳ lại trên mặt đất.

“Khốn kiếp, mau buông ra!”

“Cô nương, xin bình tĩnh.”

“Bình tĩnh cái đầu của ông, ta đến bây giờ còn ướt đẫm, đã sớm lạnh chết đây.”

“Cô nương!”

“Đừng có cô nương cô nương, ông mới vừa rồi không phải là muốn giết ta sao?” Nàng nhớ rất rõ ràng nha.

Chiến sĩ cao lớn lộ ra vẻ mặt lúng túng, nhưng trên tay vẫn không buông lỏng! Lại ép nàng càng chặt, hại bả vai của nàng phát đau.

“Ai da, đau quá!” Nàng ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Lệ Nhận đang cao cao tại thượng. “Ngươi còn ở bên kia nhìn cái gì vậy? Là ta cứu ngươi đó, nếu không phải ta, ngươi đã sớm chết chìm, mau kêu bọn họ buông tay a!”

Vô lễ! Lệ Nhận nheo đôi mắt đen, nghe cô gái kia oa oa la hét. Hắn từ trước đến giờ chưa từng thấy cô gái nào to gan lớn mật như vậy, cho dù đang bị hai gã võ tướng áp chế, còn dám lớn tiếng ồn ào, thậm chí đối với hắn còn dám vênh mặt hất hàm sai khiến.

Hắn muốn hạ thần đem nàng hồi cung, không phải là vì nhớ ơn cứu mạng của nàng.

Mà là ghi hận nàng ở dưới nước dám đạp hắn vài đạp, muốn thẳng tay trừng trị nàng một phen.

Nhưng mà, Thái phó nói không sai, trước mắt thật sự hắn đang phải tiến hành hôn sự trước lúc sang tuổi ba mươi. Hôn lễ chỉ là nghi thức, hắn căn bản không muốn cưới bất kỳ cô gái nào.

“Vậy cứ quyết định là nàng đi.” Lệ Nhận phất phất tay, vẻ mặt không kiên nhẫn, đôi mắt đen nhìn Điềm Điềm từ trên xuống dưới, nhíu lông mày nói. “Nàng dơ quá, dẫn xuống tắm rửa một chút đi.”

“Dạ!”

Hắn, hắn hắn hắn hắn! Hắn dám chê nàng bẩn?

“Ngươi cái đồ vong ân phụ nghĩa, nếu không phải vì cứu ngươi, ta sao có thể biến thành người đầy cát như vậy?” Nàng tức giận cực kỳ, hướng về hắn mà la hét, cặp mắt to tròn càng trừng càng lớn.

“Nên có người dạy ngươi, cái gì gọi là lễ phép.” Hắn lạnh lùng nói.

“Người không biết lễ phép chính là ngươi.” Điềm Điềm nổi trận lôi đình cãi lại. “Ngươi còn chưa có nói cám ơn với ta.”

“Ta là Vương.”

“Chuyện này với chuyện nói cám ơn có liên quan gì?”

“Vương không nói cám ơn với bất luận kẻ nào.”

“Bởi vì không có người dạy ngươi cái gì là lễ phép sao?” Nàng dùng lời mà hắn đã nói, cố ý châm chọc.

Lệ Nhận đầu tiên là sắc mặt trầm xuống, sau đó bỗng dưng lại cười một tràng dữ tợn.

“Rất tốt.”

Không biết tại sao, nụ cười của hắn, lời nói của hắn, khiến cho nàng có chút nhất thời kinh hoảng lông trên người dựng đứng. “Tốt cái gì mà tốt?” Nàng kiên trì, thẳng nhìn hắn chằm chằm.

(Còn tiếp)

—————————–

Spoil:

“Mời Vương cùng Vương hậu nghỉ ngơi thật tốt. Chúng nô tỳ xin cáo lui.” 

38 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 2.1

  1. Oa, tks ss bt dễ thương của em a, iêu ss lắm cơ xD~
    Ss làm ng iêu em đê, đảm bảo ko bị ngược đãi a xD~
    Ss cho em nik yh với, chúng mềnh cùng ngồi tán nhau a :mrgreen:

  2. hịhị thuj vậy.e sợ bị xử đẹp vs ss Tiu lm.ss cứ lấy tem cất vào két của em.ấy e nhầm két của ss ạ

  3. Nàng gia nhập băng đảng nào thía, cái tên nghe đầy mùi máu me, bạo lực…. 8]
    Từ cái tên => toàn những nhân vật tầm cỡ… máu… mặt… (Thấy tía, bệnh nghề nghiệp lại trỗi dậy, bắt đầu phân tích….8]] )

    • ta chịu thua nàng luôn rồi *mồ hôi chảy ròng ròng mà ko dám lau*

  4. Thank Nang!
    Anh Vuong thuong nay chi co may Nang day ca tinh , hien dai moi tri noi! A cao so ghe… ma DD con cao hon…

    • đúng đúng… DD nhà chúng ta rất là cao số =]] ngay cả lầu dưới nổ bình gas mà còn die theo =]] rất cao số a~~~

      • Dzay tuong lai DD ko chia se A.nay voi ai ha Nang, khoe… nhung ma ko co man ghen tuong… cung chan ah!

      • sẽ có ghen tuông… nhưng ko phải là DD ghen =]]]]]]

  5. ta hựn ta hựn cái wp, rõ ràng hôm qua ta com nó bảo đã post vậy mà sáng nay lên ko có, ta ghét wp, mà sao nàng đổi tên thành đội chặt chém vậy

  6. Pingback: Một năm blogging <3 « Siu Nhưn Ú

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s