Khuynh Quốc – Chap 1.3

Để bảo vệ khoản tiền trời cho trong tương lai, Điềm Điềm nói ra đề nghị thân mật, hảo tâm nghiêng người, vẻ mặt tươi cười tiến tới trước mặt nam chính hỏi. “Anh bây giờ cảm thấy như thế nào? Có khỏe không?”

Người nọ rốt cuộc cũng hít thở bình thường lại, nhìn nàng chằm chằm, dường như đang xác nhận chuyện gì đó, hồi lâu sau mới chậm rãi, chậm rãi vươn tay. “Đi!” Hắn mở miệng, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn. “Mang theo nàng ta.”

Người hầu kẻ hạ bốn phía đồng thanh ứng đáp.

“Tuân lệnh!”

Một tiếng này, vang dội đến mức suýt chút nữa hù dọa Điềm Điềm. Nàng thật nhanh bịt lấy lỗ tai, nhưng vừa định mở miệng oán trách, không ngờ nhìn thấy, trên gò núi phía sau bờ sông bỗng dưng sáng ngời, ở nơi ánh nắng chiếu rọi xuống, xuất hiện một đội nhân mã.

Nàng nheo mắt lại cẩn thận nhìn, đầu tiên còn hoài nghi, đạo diễn và máy quay vẫn đang trốn ở một bên ghi hình.

Nhưng mà, một giây sau, Điềm Điềm lập tức phát hiện mình đã đoán sai.

Nhìn qua ít nhất cũng hơn trăm trai tráng thân mặc áo giáp, toàn bộ cưỡi trên tuấn mã tinh tráng nhanh nhẹn dũng mãnh, thẳng tắp xông về phía đoàn người. Áo giáp leng keng, ánh nắng chiếu đến, lóe ra quang mang lóa mắt. Bất luận là đội hình hay là tốc độ, đội ngũ khổng lồ này cũng đều chính xác đến mức không có chút bất đồng. Khí thế nghiêm túc hùng tráng kia, chấn động đến mức dường như đá sỏi và bãi cát trên bờ cũng đều rung động theo.

“Oa, đạo diễn là ai? Người bỏ vốn là ai? Chi phí dàn cảnh chắc hẳn là rất cao nha!” Điềm Điềm than thở, hoài nghi mình nhầm nhọt xông vào bên trong một khu phim trường quốc tế bí mật. Trận chiến trước mắt này, còn thật hơn bất kỳ một bộ phim nào nàng từng xem qua.

Đoàn ngựa chiến uy vũ, trong nháy mắt đã đi tới trước mắt. Người dẫn đầu đi tới cách bọn họ còn khoảng hai mươi thước, chợt kéo dây cương dừng ngựa, tuấn mã được huấn luyện nghiêm chỉnh, trong nháy mắt dừng bước lại, đoàn ngựa chiến lớn như thế từ trạng thái hùng dũng đi tới, chuyển thành trạng thái đứng yên.

Các chiến sĩ động tác nhất tề, tung mình xuống ngựa, cúi đầu quỳ trên một chân, người đàn ông có bộ râu lớn dẫn đầu ồm ồm nói. “Hộ vệ tới chậm, Mạt Tướng có tội, xin Vương thưởng phạt!”

Nam chính vươn tay, nhẹ nhàng vung lên.

“Miễn.”

“Tạ ơn Vương!”

Một chiếc xe ngựa hoa lệ do bốn con ngựa trắng kéo, lúc này mới chạy tới.

Mành cửa thêu hoa văn trên xe ngựa nhấc lên, một thanh niên trẻ tuổi quần áo hoa lệ, tuấn mỹ vô cùng, thần sắc lo lắng, vội vã xuống xe ngựa, cầm ngọn giáo chạy tới.

“Huynh trưởng, huynh không việc gì chứ?” Mỹ mạo của hắn ngay cả con gái cũng không sánh bằng.

Không biết từ khi nào, lão già vốn đang khóc sướt mướt, đã lau nước mũi, nước mắt, lúc này thần sắc thản nhiên, nhìn không ra chút xíu bối rối khóc rống như lúc trước, cung kính buông thõng tay bẩm báo. “Ninh Tuế công tử xin yên tâm, Vương không việc gì, chẳng qua là vô cùng mệt nhọc.”

“Nhưng mà, ta rõ ràng nhìn thấy, huynh trưởng từ trên thuyền rơi xuống nước.”

“Đó là bởi vì, Vương có lòng nhân hậu, thấy trên sông có một cô gái rơi xuống nước, mới quên mình cứu giúp.” Lão già không hề chớp mắt, giọng điệu bình tĩnh, nói dối đến mức cực kỳ lưu loát, một chút chần chờ cũng không thấy.

Điềm Điềm trừng lớn mắt, nỗ lực khắc chế bản thân đang muốn vọng động.

Nàng không nghe lầm chứ? Lão già này hồ đồ sao? Là ai cứu ai chứ? Lời này đem nói ngược lại cũng được sao?

Đổi lại như lúc bình thường, nàng khẳng định đã mở miệng, vạch trần lời nói dối của đối phương. Nàng kiên quyết tin tưởng, thành thật là điều quan trọng nhất, dù cho là lão già đang nói dối kia tuổi tác cũng đủ để làm ông nội của nàng, nàng cũng sẽ dũng cảm chỉ ra chỗ sai.

Chẳng qua là, lúc này tình thế như vậy, những người này cũng rất nghiêm túc, có phải là đang chứng minh tuồng vui này vẫn còn phải diễn tiếp hay không?

Những diễn viên này còn đang diễn xuất hết sức mình như thế, nàng nếu như vào thời khắc này xen miệng vào, nói không chừng sẽ phá hư tuồng vui của bọn họ.

Cho nên mới nói, đạo diễn tính toán thuận theo tự nhiên, khiến cho nàng một kẻ xông vào, cũng trở thành một nhân vật sao? Ai a, nàng thật là quá may mắn! Điềm Điềm cong cong đôi môi hồng nhuận, không giấu được vẻ mừng thầm, nàng nhỏ giọng cười trộm, nhìn chung quanh một lúc lâu, bận rộn tìm kiếm máy quay, ánh mắt khen ngợi đánh giá cao người đạo diễn, nhưng tìm khắp nơi đều không thấy.

Rất rõ ràng, tiếng nàng cười trộm bị nam chính nghe thấy được. Hắn quay đầu lại, không nói gì nhìn nàng, trong đôi mắt đen lóe lên quang mang sắc nhọn.

Điềm Điềm vội vàng ngưng cười, lộ ra vẻ mặt ngây thơ vô tội nhất.

Hơ, cười cũng không được sao? Vậy nếu lỡ nhịn cười đến mức nội thương thì làm sao bây giờ?

Hóa ra thế giới nghề nghiệp diễn viên lại nghiêm khắc như vậy a!

Đôi mắt thâm thúy kia, rốt cuộc cũng rời khỏi cái kẻ xem ra đang vì nín cười mà đỏ hết mặt lên, chuyển hướng sang đám người cung kính chờ ở một bên, hạ lệnh.

“Hồi cung.”

Hắn trầm giọng nói, cự tuyệt người bên cạnh đỡ vịn, tự mình đứng thẳng lên. Mặc dù hai chân của hắn vẫn còn có chút suy yếu, nhưng mà hắn kiên cường cố gắng, bước từng bước ổn định, ngay cả ánh mắt của hắn, cũng trở nên hờ hững nghiêm khắc, nhìn không ra rằng trước đó không lâu, hắn vừa mới từ Quỷ Môn Quan vòng vo một vòng rồi mới trở lại.

Ninh Tuế tiến lên nghênh đón, vẻ mặt tràn đầy sự quan tâm. “Huynh trưởng, huynh mệt nhọc rồi, hẳn là không nên giục ngựa bôn ba, không bằng lên xe ngựa của đệ hồi cung?” Giọng nói êm ái, so với tiếng sáo trúc còn dễ nghe hơn.

“Không cần.” Gương mặt tuấn tú biểu tình lãnh khốc, không có bất kỳ thay đổi nào, vung tay lên hất ra tất cả tâm tình quan tâm của đệ đệ. Hắn ngẩng đầu huýt dài, một con tuấn mã màu đen từ rất xa nghe tiếng huýt lập tức như cuồng phong chạy tới, chạy thẳng đến trước mắt hắn, mới cúi đầu dậm chân mãnh liệt thở phì ra.

Hắn vỗ vỗ lên bên hông con ngựa, rồi mới tung mình nhảy lên lưng nó.

Con ngựa ầm ĩ hí lên, giơ cao vó trước, chạy về hướng trên gò núi.

Mấy trăm binh mã, tất cả đều gắt gao đuổi theo sau con ngựa đen, động tác chỉnh tề mà lưu loát.

Lộp bộp lộp bộp!

Đến khi người cuối cùng trên lưng ngựa biến mất phía sau gò núi, tiếng vỗ tay kịch liệt chợt vang lên, mấy người còn lại, tất cả đều kinh ngạc quay đầu lại.

“Quá đặc sắc, đây là tuồng kịch đặc sắc nhất mà tôi từng xem qua.” Điềm Điềm tự đáy lòng ca ngợi, không cách nào che giấu được chuyện nàng bị cảnh tượng mới vừa nãy làm cho rung động thật sâu. “Bộ phim điện ảnh này nhất định sẽ nổi tiếng! Chờ một chút, xin tất cả các vị đều ký tên giúp tôi.”

Không giống như sự kích động của nàng, những người đó đều mở to mắt, nhưng dường như là do kinh sợ quá độ, chằm chằm nhìn nàng.

“Ách…” Nàng vỗ tay từ từ chậm lại. “Nam chính cũng đã đi, tuồng vui này còn chưa có kết thúc sao?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

“Nam chính?” Lão già nghiêm nghị sửa lại. “Đó là Vương của chúng ta.”

“Cái gì Vương?”

“Lệ Vương.”

Điềm Điềm càng lúc càng nghi hoặc, đầu tiên là gật đầu, sau đó lại mãnh liệt lắc đầu. “Không đúng không đúng, tôi không phải hỏi tên nhân vật, tôi là đang nói…” Ai da, nói như thế nào đây. “Máy quay phim đâu? Đạo diễn đâu? Nên kết thúc công việc đi chứ?” Nàng lại hỏi.

“Cô nương, cô đang nói cái gì vậy?” Lão già cau mày.

“Xin ông, ông lão à, xin ông không cần nhập vai diễn như vậy, cháu nói thật, đối với lời nói đùa của ông cháu cảm thấy áp lực quá đó!” Nàng bất đắc dĩ nói, ở trong lòng vọng tưởng, tương đối vẫn thích diễn chung với mãnh nam đẹp trai tuấn tú vừa rồi.

Lão già trừng mắt tức giận thổi phù phù vào bộ râu.

“Tại hạ là Mặc Phàm, là Thái phó của Thương Lãng Quốc, không phải là con hát như cô nương nói.”

Nghĩ đến mình phụ tá ba đời vua của Thương Lãng Quốc, đầu tóc râu ria đều đã hoa râm, đây là lần đầu tiên gặp phải cô nhóc dám can đảm vô lễ với mình như vậy.

Nhìn lão già tức giận, nàng vội vàng gật đầu nói theo. “Được được rồi, tôi biết rồi, Thái phó thì Thái phó.”

Người đàn ông lúc nãy diễn vai trung thần liều chết theo chủ, lúc này tiến lên cướp lời, khẩu khí và sắc mặt cũng tràn đầy vẻ bất mãn. “Thái phó, nói nhiều làm gì? Vương đã nói muốn dẫn cô gái này hồi cung, chúng ta làm theo là được.” Nói xong, hắn vươn tay kéo lấy đuôi tóc của Điềm Điềm.

“Oa, anh làm cái gì vậy?” Nàng quá sợ hãi, đời này thứ nàng sợ nhất, chính là có người kéo tóc của nàng.

Người nọ vẫn kéo nàng, đi thẳng về phía con ngựa.

“Vương muốn ngươi hồi cung.”

“Hồi cái gì? Tôi không muốn!” Nàng cự tuyệt diễn xuất.

“Đây là vinh hạnh của ngươi.”

Đủ rồi!

“Được rồi được rồi, tôi đầu hàng! Đạo diễn, tôi không diễn nữa!” Nàng buồn bã bực bội kêu thảm thiết. Vội vàng cầu cứu, buông tha cho mơ ước muốn diễn kịch mới vừa nảy sinh trong đầu. Nhưng mặc cho nàng cầu cứu như thế nào, đạo diễn và máy quay vẫn như cũ không thấy bóng dáng. Cho đến lúc này, Điềm Điềm mới cảnh giác, chuyện này có chút không đúng. Chẳng lẽ, đây không phải là đang diễn trò? Nhưng, nếu không phải đang diễn trò, tất cả những chuyện trước mắt này, nên giải thích như thế nào?

Nàng càng nghĩ càng nghi hoặc, người nọ đã thô lỗ ném nàng lên lưng ngựa, làm hại nàng mắt nổ đom đóm. Đến lúc con ngựa nhấc vó bắt đầu phi nước đại, nàng lại suýt chút nữa muốn nôn ra ngoài.

Cảnh vật bốn phía, thật nhanh lui về phía sau, tiếng ngựa phi ở bên tai nàng ầm ầm rung động.

Trời ạ, bây giờ là tình hình gì vậy?

Những người này mới vừa mới nói cái gì vậy? Cái gì Lệ vương? Cái gì Thương Lãng Quốc?

Điềm Điềm nhắm chặt hai mắt, bối rối bất lực thét chói tai.

“Nơi này rốt cuộc là cái chỗ quỷ quái nào đây?”

Hết chương 1.

——————————–

Spoil:

Hắn muốn hạ thần đem nàng hồi cung, không phải là vì nhớ ơn cứu mạng của nàng.

Mà là ghi hận nàng ở dưới nước dám đạp hắn vài đạp, muốn thẳng tay trừng trị nàng một phen.

38 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 1.3

  1. Vote cho Tiu Ú đi mọi người, ta yêu Tiu Ú lắm cơ *cười gian*. Để vote click vào tên ta *chớp chớp*

    • nàng có thôi ngay ko hả… càng rêu rao là nàng càng bị chém nặng đấy nha =]]

      • Dạo nì phải ôn thi nên bị mama cúp mtính. Hum nay là do năn nỉ gãy lưỡi mới đc a~
        Sau tuần sau là sẽ free trở lại! Thật mong chờ ngày đó quá! >>____<<

    • nhìn dáng điệu của lão cận thần, thì cũng bít là lão nói dối giúp Vương rồi, còn lý do là vì sao thì…ko spoil đâu nhé ;] ;]

  2. Đọc cái xì pon => nam nhân gì nhỏ mọn, thù dai =.=”
    Nguyên đám quan quân này đóng phim được rồi, muốn cười là cười, muốn khóc là khóc, y như diễn viên chuyên nghiệp hèn chi bạn Điềm Điềm lầm tưởng là phải…

    • đúng đúng nha… các bạn quan quân này thay đổi thái độ xoành xoạch, chap sau cũng thế a~~ =]]

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s