Khuynh Quốc – Chap 1.2

Thời gian cấp bách, nàng phải cấp cứu cho hắn!

Từ lúc hắn ở trong nước buông tay chìm xuống, nàng lập tức đoán được, hắn đã mất đi ý thức. Nàng trong lúc gấp gáp, dò xét mạch đập và hô hấp của hắn, phát hiện cả hai đều đã ngừng.

Cũng may nước chảy đổi hướng, đẩy bọn họ lên bờ, nếu không một khi đã vượt quá thời gian cấp cứu, ngay cả nàng là một người cứu hộ, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn chết ở trước mắt nàng.

“Được rồi, cố gắng đi!” Điềm Điềm lầm bầm lầu bầu.

Sau đó, động tác thuần thục, nâng đầu của hắn lên một chút, cổ duỗi thẳng, kéo mở hàm dưới của hắn, giữ vững đường khí quản thông suốt, sau đó bóp chặt mũi của hắn, rồi hít một hơi thật sâu, cúi đầu dán lên môi của hắn, hướng trong miệng của hắn thổi vào một hơi. Điềm Điềm cứ theo trình tự cấp cứu, tiếp tục làm như vậy. Nàng thay phiên đổi vị trí, đem hai tay đặt lên khớp xương ngực của hắn, theo phương thức CPR* mà cứu hắn, cứ mười lăm lần ấn, tới hai lần hô hấp nhân tạo.

(*CPR: phương pháp hồi sức tim phổi, là sự kết hợp giữa việc thổi ngạt và ấn tim ngoài lồng ngực cho nạn nhân bị cho là bị ngừng tim. CPR có thể giúp cho một lượng máu nhỏ chảy tới tim và não để “kéo dài thời gian” cho tới khi chức năng tim được phục hồi)

Nàng trong lòng tính toán thời gian, cách mỗi năm giây, lại thổi vào một hơi.

Hai phút đi qua.

Không có phản ứng.

Hắn vẫn là không nhúc nhích, không có hô hấp, không có tim đập.

“Tỉnh lại đi! Nhanh lên một chút!” Nàng đã mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn không ngừng nghỉ, cũng không quản hắn có nghe thấy hay không, không ngừng khích lệ hắn.

“Anh làm được mà, mau tỉnh lại!”

Điềm Điềm quá mức chuyên tâm, tất cả sự chú ý của nàng, đều tập trung ở trên thân người kia, cho nên không phát giác ra, có một nhóm người không tiếng động nhanh chóng đến gần, đã vây quanh thành một vòng ở bên cạnh nàng.

Cho đến tiếng khóc già nua đột nhiên tuôn ra, nàng mới kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Vương!”

Ách! Một lão nhân gia đầu tóc và chòm râu đều đã bạc trắng, mặc y phục tương tự như trong phim cổ trang, một bộ trường bào màu đen thêu hoa văn bạch hạc, quỳ sấp ở bên cạnh người đàn ông nọ, bắt đầu khóc rống ra nước mắt.

“Vương, ngài không thể bỏ lại cựu thần a!” Lão thương tâm không nguôi khóc to, khóc đến mức bộ râu cũng ươn ướt.

Bốn phía còn có bảy, tám người nữa, tất cả đều ăn mặc kỳ lạ, bất luận là thanh niên trai tráng, hay là ông lão già nua, tất cả đều đeo khuôn mặt bi thương, tất cả đều quỳ xuống, bắt đầu lên tiếng khóc rống, thậm chí đau lòng đến mức đấm mạnh vào bộ ngực.

Này, những người này ăn mặc như vậy, là ở trong kịch cổ trang sao?

“Vương!”

“Thần, thần đến chậm, đến chậm rồi!”

“Làm sao lại xảy ra chuyện như vậy?”

“Vương vẫn còn rất trẻ mà!”

“Thần không cầu sống nữa!”

“Vương…”

“Ô ô ô ô, Vương, thần… Thần… Ô ô ô ô…”

“Thần sẽ đi theo Vương!” Một người mặc bộ chiến giáp dầy cộm nặng nề, kích động lấy ra con dao nhỏ, đặt lên cổ.

Những người bên cạnh lập tức nhào tới giành lấy con dao nhỏ. “Trần đại nhân, đừng vọng động!”

Người đó tự tử không được, thương tâm khóc thút thít, nước mắt lưng tròng nhìn đối phương. “Hứa đại nhân!”

“Trần đại nhân!” Hai người đàn ông khóc rống thất thanh, như thể hai con gấu lớn, chiến giáp đụng chiến giáp, ôm nhau chung một chỗ, oa oa lên tiếng khóc lớn.

Kỳ quái, gần đây có người ở quay phim sao? Nhiều người ăn mặc kỳ lạ đóng kịch như vậy.

Bốn phía tiếng khóc chấn động vang trời, cũng không thể ảnh hưởng đến Điềm Điềm, tay nàng vẫn không ngừng, chỉ nhìn sang đám người kia mấy lần, đã tập trung sự chú ý quay lại cấp cứu tiếp. Thổi hơi, quan sát, ấn, nàng tái diễn những động tác này, chuyên tâm cứu người.

“Ngươi, ả đàn bà này, mau tránh xa Vương!” Lão nhân quỳ xuống trước tiên, vừa khóc, vừa kêu. “Tránh ra, không cho khinh nhờn Vương!”

Điềm Điềm hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ, xem lời lão già trách cứ chỉ là gió thoảng bên tai.

“Ngươi, ngươi… Dân nữ lớn mật, mau nhanh chóng lùi lại!”

Một người khác cũng lên tiếng nổi giận quát. “Không cho chạm tới Vương!”

“Đúng vậy nha, coi như là Vương đã băng hà, nhưng… Nhưng…” Nói nói được vài câu, người nọ lại tiếp tục khóc lên, tiếp tục ôm lấy bạn mình. “Trần đại nhân!”

“Hứa đại nhân!” Hai người lại ôm nhau mà khóc, khóc đến mức thương tâm.

Thật là ầm ĩ đến chết! Những người này cứ quang quác quang quác, mở miệng là Vương Vương, rốt cuộc là đang nói cái gì hả?! Mạng người đang sắp không xong, những diễn viên này chẳng lẽ còn cho là đây cũng là một phần diễn xuất sao? Bọn họ tất cả đều không hiểu được chuyện cứu người, cứ ầm ĩ kêu loạn.

Điềm Điềm nghe thấy thật phiền lòng, ngẩng đầu hung mắng một câu. “Đủ rồi, toàn bộ câm miệng hết cho tôi!”

Không biết là do giọng nàng tức giận nghiêm khắc, bùng lên sự đe dọa to lớn, hay là do những người đã khóc đến độ nước mũi, nước mắt đầy mặt kia, căn bản không ngờ tới, nàng một cô gái yêu kiều nho nhỏ, lại có lá gan lớn bảo bọn họ câm miệng.

Tóm lại, bọn họ toàn bộ yên tĩnh, há mồm cứng lưỡi nhìn nàng. Chỉ thấy nàng vừa vùi đầu bận rộn lặp lại cái động tác quỷ dị kia, thậm chí lại còn lại còn a a a a a, thật là không biết xấu hổ! Nàng thậm chí lại còn tiếp tục một lần, hai lần hôn Vương!

Mấy người đàn ông kia thấy vậy hai mắt đăm đăm, người già nhất trong đám, một tay đang ôm ngực, một tay run rẩy chỉ về phía nàng, dường như tình hình trước mắt, làm cho lão kinh sợ quá độ, chỉ thiếu điều miệng phun ra khói trắng co quắp ngã xuống tại chỗ.

“Ngươi, ngươi đến tột cùng là đang làm cái gì vậy?”

“Không thấy sao?” Nàng tức giận nói. “Tôi đang cứu anh ta.” Nàng cúi đầu, một lần nữa hướng đến cái miệng của hắn thổi vào một hơi. Bốn phía đồng thời vang lên tiếng không khí bị hít vào.

“Cứu? Không thể nào, Vương đã… Đã… Đã qua…” Lão nhân giọng nói run rẩy, nói đến đây lại lắp bắp, không thể nói ra cái chữ bi ai kia.

Điềm Điềm lười để ý tới những người chỉ biết kêu khóc ồn ào này! Những người này còn đang diễn kịch sao? Chẳng lẽ là cảnh tượng khó thấy, nên đạo diễn không nỡ hô cắt, máy quay phim còn đang quay sao? Hay là đây vốn cũng là một trò diễn?

Nhưng, người đàn ông trước mắt này, tim không đập mạch cũng không đập, là sự thật đó!

Mấy suy đoán ở trong đầu nàng chuyển tới chuyển lui, lúc này, người đàn ông cao lớn dưới tay nàng, chợt hít sâu một hơi, sau đó kịch liệt ho khan.

Thật tốt quá!

Nàng thở phào nhẹ nhõm, kiểm tra một lần nữa, mừng rỡ phát hiện, hắn đã khôi phục hô hấp và mạch đập. Mặc dù đã nói, nàng từng cấp cứu mấy vụ đuối nước đặc biệt, nhưng mà chưa từng có lần nào, trong lúc nạn nhân giãy dụa cầu cứu, lại bị nàng mãnh liệt đạp không lưu tình, đối với người này, trong lòng nàng có chút cảm giác tội lỗi.

Nếu như hắn thật chết như vậy, nàng không biết nên làm sao bây giờ.

Bất quá, cũng may, nàng vẫn cứu sống được hắn!

“Khụ, khụ khụ khụ khụ khụ…” Người nọ ho khan phun ra một ngụm nước lớn, hai bả vai rộng kịch liệt lay động.

Mà những người đàn ông đứng một bên, vẫn rất kiên trì, còn đang cố gắng diễn xuất. “Vương!”

“Trời ạ, này, thật là kỳ tích a!”

“Vương sống lại rồi!”

“Trần đại nhân, là ông trời phù hộ Thương Lãng a!”

“Hứa đại nhân, là ông trời phù hộ Vương của chúng ta a!”

“Cảm tạ trời xanh, cảm tạ trời xanh.”

Bọn họ vừa khóc vừa cười, còn ba chân bốn cẳng chạy lên trước, trợ giúp người đàn ông mới vừa khôi phục hô hấp, thái độ chẳng những cung kính, mà nước mắt tung hoành, mỗi một đôi tay đều đang run rẩy.

“Vương, xin nghỉ ngơi trước.”

“Đúng vậy, xin nằm xuống.”

Điềm Điềm bị đẩy sang một bên, đành phải lấy tay nắm bím tóc, cố gắng vẩy vẩy cho văng bớt nước ra. “Nằm nghiêng sẽ tốt hơn.” Nàng không quên nói ra ý kiến chuyên nghiệp.

Người đàn ông đang ho khan dần dần dừng lại, khi nàng lên tiếng, thân thể to lớn của hắn cứng đờ, đột nhiên ngẩng đầu, tròng mắt đen thui phát sáng, thẳng tắp nhìn về phía nàng. Ngay cả khi hắn toàn thân vẫn vô lực, sắc mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt đen này vẫn giống như một mũi tên nhọn, vững vàng cắm trên người nàng, làm cho động tác xoắn xoắn đuôi tóc của nàng, hơi khựng lại.

Không chỉ là ánh mắt, cho đến lúc này, nàng mới chính thức thấy rõ tướng mạo hắn! A, thật đẹp trai!

Không nghi ngờ chút nào, người này nhất định là nam diễn viên chính của bộ phim. Mặc dù, trước giờ nàng chưa từng nhìn thấy bất kỳ tác phẩm nào có hắn diễn xuất ở trên ti vi, nhưng mà nàng có thể chắc chắn bảo đảm, chỉ cần hắn vừa xuất hiện ở trên màn ảnh là có thể làm điên đảo vô số cô gái.

Trong vẻ mặt lạnh lùng vô cảm của hắn, vẫn khó giấu được nét tuấn mỹ, nhất là đôi mắt đen thâm thúy kia, đủ để cho phái nữ từ ba tuổi đến tám mươi tuổi, tất cả đều thần hồn điên đảo. (*phụt*… 3 tuổi??? 80 tuổi???)

Mặc dù, tuy là trên gương mặt tuấn tú kia, có lưu lại mấy vệt sưng đỏ do bị nàng đá, nhưng vẫn không thể giảm bớt lực hấp dẫn trí mạng.

Nhìn thấy hắn cao lớn đẹp trai như vậy, Điềm Điềm quyết định, hơi tha thứ cho hành động đáng giận của hắn lúc ở dưới nước mãnh liệt kéo đầu tóc nàng, lại liều chết ôm bắp chân nàng. Bất quá nha, hắc hắc, hắn cần phải đưa cho nàng một bản ký tên, nàng chắc chắn trăm phần trăm, chỉ cần trân quý mấy năm, chữ ký của hắn tuyệt đối có thể đem đi bán đấu giá, bán được giá cao, giúp nàng kiếm tiền một khoản tiền kha khá.

“Các người mau tìm người đến, đưa anh ta vào trong bệnh viện, hơn nữa phải cẩn thận kiểm tra.” Để bảo vệ khoản tiền trời cho trong tương lai, Điềm Điềm nói ra đề nghị thân mật, hảo tâm nghiêng người, vẻ mặt tươi cười tiến tới trước mặt nam chính hỏi. “Anh bây giờ cảm thấy như thế nào? Có khỏe không?”

(Còn tiếp)

———————————-

Chú thích:

– Trường bào:

———————————-

Spoil:

Những nam nhân này mới vừa mới nói cái gì vậy? Cái gì Lệ vương? Cái gì Thương Lãng quốc?

42 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 1.2

      • Ta định thế nhưng nhà không có két sắt, nàng nói thế ta gửi ngân hàng cho chắc
        Qua nhà mongxuan thấy nàng bị VIP bộ TPCHTV nạp tiền ra sao? ta không biết cách nạp, chỉ ta đi ta nạp dùm nàng.

      • ta mà bik cách nạp thì ta đâu có nhờ nàng Xuân đăng… nó là trang web của TQ nên ta ko nạp đc…

      • Điểm Tâm còn nhiều bộ chưa ai làm mà. Nàng nói sao vậy, ta thấy ít ra còn 5 bộ chưa làm. Nàng chuyển sang truyện của Minh Tinh đi.

      • ta cũng thích Minh Tinh, mà tại vì Lue ko có cv MT, tuy là bên ttv có nhưng trc h ta quen cách cv của Lue ròi, hihi :]]

  1. *khoái trá* cực phẩm của ta bị chà đạp một cách phải nói là oanh oanh liệt liệt =]] tỷ tỷ sẽ khổ r :)) thanks ss tiu

  2. Đọc chương này mà đau cả ruột =))
    Nhất là mí bạn quan, quan quân gì mà khóc lóc ỉ ôi… ta bó tay… mà mấy bạn quan ấy cũng hay thiệt, chưa kiểm tra đã xác định bạn nam 9 die… Hay đây là một vụ mưu sát có sắp đặt sẵn *sờ căm*

    • nàng đọc Bạo Quân nên bị nhiễm rồi hả :]] nhìn đâu cũng thấy “vụ án hình sự” thế kia =]]
      quan quân nhà này dễ thương lắm, đừng nghi ngờ a~~ ;]

      • Chắc vậy, bệnh nghề nghiệp, nàng thông cảm =]]
        Giờ đọc truyện nào mà thấy chết chóc là liền nghĩ đến làm một âm mưu, thấy nhân vật nào hành động mờ ám là liệt vô dạng tình nghi… =))

  3. Vote cho Tiu Ú đi mọi người, Click vào tên ta *cười gian*

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s