Khuynh Quốc – Chap 1.1

Note: Trong bộ truyện này, do anh nam chính có tâm tình khá phức tạp, nên đối thoại giữa nam chính và nữ chính, ta sẽ tùy theo thái độ mà để xưng hô “ta-ngươi” hay là “chàng-nàng” nhá.

Ầm! Nàng ngã vào bên trong một hồ nước lạnh thấu tim, thật sâu, thật sâu, kèm theo một lượng lớn bọt khí ọc ọc, chìm thẳng vào trong làn nước xanh thẳm vô tận, bốn phía đều là nước, càng lúc càng u ám.

“A…”

Bị ném xuống bên trong hồ nước, Giang Điềm Điềm đau đến mức muốn mắng người, theo phản xạ há mồm, nhưng lại bị sặc uống vào một hớp nước, vội vàng vội vàng ngậm miệng lại.

Giở trò quỷ gì đây? Lại trực tiếp ném nàng vào trong nước!

Nàng nín thở, vừa tức vừa giận, ở trong nước mở to mắt, ngẩng đầu lên nhìn lại. Xuyên qua mặt nước gờn gợn, vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời lay động, chẳng qua là ánh sáng chói mắt kia sau khi xuyên qua mặt nước, đã trở nên tương đối nhu hòa. Nhờ vào những năm gần đây đảm nhiệm việc cứu hộ ở hồ bơi đã rèn luyện thành kỹ thuật bơi lội, nàng vươn ra hai tay, nhẹ nhàng đá động hai chân, linh xảo như một con cá nhỏ, đạp chân trồi lên, bơi về hướng mặt nước, một đôi bím tóc thật dài cũng nhẹ nhàng trôi theo.

Một lát sau, nàng mới lên được trên mặt nước, há miệng ra, từng ngụm từng ngụm thở dốc.

Trên mặt nước, từng cơn sóng gợn, nàng một tay vuốt lên mái tóc, vô số viên bọt nước đọng trên mi mắt của nàng rơi xuống, nàng bận rộn nhìn quanh. Bốn phía, tất cả đều là nước.

Hơn nữa, cũng không phải là cái loại nước nông trong hồ bơi, mà là dõi mắt nhìn lại, bốn phía đều không nhìn thấy bờ, mênh mông nước.

Nhưng đầu lưỡi của nàng cũng không nếm thấy vị mặn, chứng tỏ đây không phải là đại dương mênh mông, mà là một con sông lớn.

Điềm Điềm nghiêng đầu nhỏ, khuôn mặt nghi hoặc. “Kỳ quái, đây rốt cuộc là cái chỗ quỷ nào?”

Cái tên thiên sứ vừa làm việc sai sót, vừa mở miệng là đầy quy định, mà lại toàn quy định ngu ngốc, đưa các nàng đến chỗ nào đây? Nàng bận rộn đạp nước, đối kháng mạnh mẽ với dòng nước chảy, duy trì trạng thái nổi, lẩm bẩm oán trách, hoài nghi cái tên kia thật sự chẳng muốn làm cho các nàng sống lại, vẫn là có ý định dìm chết đuối các nàng…

“A!” Nàng đột nhiên quát to một tiếng kinh hoảng. Hỏng bét, Tuyết Quỳ và Ti Ỷ đâu rồi? Điềm Điềm cuống quít tìm kiếm. Nàng biết bơi, nhưng Tuyết Quỳ và Ti Ỷ mặc dù cũng có bơi lội, nhưng giới hạn chỉ có thể ở trong hồ bơi nghịch nước, không cách nào ứng phó với cái loại tình huống chân đạp không tới đáy này.

Các nàng chỉ là học như con sứa trôi, còn chưa có thở xong đâu!

“Tuyết Quỳ, Ti Ỷ, mọi người đâu rồi?” Nàng lên tiếng hô to, lấy tay che trên mắt, không ngừng lo lắng tìm kiếm, đồng thời dùng sức nhớ lại xem mới vừa rồi ở dưới mặt nước có nhìn thấy thân ảnh của bọn họ hay không.

Đang lúc Điềm Điềm suy nghĩ muốn lặn xuống dưới đáy, cẩn thận tìm kiếm lại, thì một dòng nước mạnh mẽ không báo trước ập về phía nàng, tốc độ nhanh đến mức nàng thậm chí không còn kịp phát ra tiếng kêu kinh hoàng.

Ọc ọc ọc… Ọc ọc ọc… Nước sông cuồn cuộn, nàng không kịp ngậm miệng, bị cơn sóng ập vào miệng vài ngụm nước lớn, thân thể xinh xắn bị nước chảy đẩy tới đẩy lui, đè ép, nước xông lên mũi khiến đầu óc choáng váng. May mà nàng còn vững vàng nhớ được, điều tối kỵ nhất khi rơi xuống nước chính là sợ hãi, phải cố gắng giữ vững bình tĩnh, một khi đã mất đi tĩnh táo, chỉ số nguy hiểm sẽ vô tình vọt lên cao.

Sức nước mạnh mẽ vô hình, đẩy nàng sang một hướng khác, một địa điểm khác, phía trước cách đó không xa, đã có thể nhìn thấy được đất liền.

Một cánh tay bỗng dưng trồi lên trên mặt nước.

“Oa!” Nàng sợ hết hồn, càng kinh hoảng lại càng nóng lòng, khiến cho nàng nhất thời phán đoán sai lầm, nhất thời còn tưởng rằng đây là một trong hai chị em, thậm chí còn vươn tay chụp lấy cánh tay kia.

Chẳng qua là vừa mới đụng tới cánh tay kia, Điềm Điềm lập tức nhận ra không giống như bình thường.

Bất luận là Tuyết Quỳ hay là Ti Ỷ, da thịt cũng không có rắn chắc như vậy.

Trên thực tế, cánh tay mà nàng đang nắm lấy, cứng cáp giống như là tảng đá.

Cánh tay này là của một người đàn ông.

Bết bát hơn chính là, chủ nhân cánh tay kia vừa chạm vào tay nàng, lập tức vòng chặt cánh tay, vững vàng trèo lên thân thể của nàng, sức mạnh to lớn, cơ hồ muốn đập vụn nàng. Mà cánh tay kia lại càng ghìm chặt cổ của nàng, chặt đến mức làm cho nàng không cách nào hô hấp.

Hắn thậm chí còn kéo tóc của nàng!

“A, buông, buông tay… A… Tôi…”

Nàng giãy dụa, đuôi sam* hất loạn, da đầu không khỏi đau nhói rát buốt, cả người càng bị thể trọng của người kia kéo xuống. Tiếng ho khan mãnh liệt, từ một nơi rất gần phía sau đầu nàng vang lên. Người nọ ho đến quá sức, thậm chí mấy lần đụng vào cái ót của nàng, hại nàng đau đến muốn thét chói tai.

(*đuôi sam: tóc dài thắt bím như nam thời cổ đại)

Đáng chết, nàng quá sơ sót! Ho khan, cùng với chuyện liều mạng ôm chặt người cứu hộ, là phản ứng điển hình của việc chìm trong nước. Phần lớn người bị chìm, đều là bị sặc chết, mà bởi vì bị chìm, nên adrenaline* tiết ra mạnh mẽ, lại càng làm trở ngại chuyện cứu viện, thậm chí khiến cho cả người cứu hộ cũng bỏ mạng.

(*adrenaline: một loại hormone được sản xuất ra bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, làm cho nhịp tim đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại sự nguy hiểm)

Đây là chuyện nàng sớm nên nhớ kỹ mới đúng, nhưng mà bởi vì lo lắng cho chị em, nàng cư nhiên phạm phải sai lầm lớn, đã quên mất chỉ có thể đến gần người bị chìm từ phía sau lưng.

“Khụ khụ! Buông, buông tay…” Nàng dùng hết khí lực, kéo cánh tay hắn ra, miễn cưỡng mới có thể thở được. Cứ như vậy nữa, hắn sẽ hại nàng chết đuối theo.

Người kia dường như không nghe thấy lời nàng, hắn nhất định là đã chìm chìm nổi nổi ở trong nước quá lâu, đến mức sợ hãi, khiến cho hắn toàn thân cứng ngắc, chỉ có thể xem nàng như một cây gỗ cứu mạng di động, leo lên ôm thật chặt.

Điềm Điềm giãy dụa, cũng sặc thêm mấy ngụm nước, tình thế ngày càng cấp bách.

Nàng chỉ có thể hít sâu một hơi, trước tiên cúi đầu xuống, sau đó nặng nề đập một phát!

Cốp!

Âm thanh của đầu đụng đầu, kèm theo sự đau nhức truyền đến. Điềm Điềm đau đến độ mắt nổ đom đóm, trước mắt biến thành một màu đen, nhưng vẫn không quên vội vàng bơi ra.

Va chạm mãnh liệt này, quả thật khiến cho người kia buông lỏng ra, thân thể khổng lồ chỉ có thể lại chìm vào trong nước. Chẳng qua là… Ô ô, nàng đau quá a!

Nàng trong đầu ong ong, thở phào nhẹ nhõm, không ngờ lại phát hiện ra, sức mạnh đáng sợ lại từ trong nước kéo lấy đuôi tóc dài của nàng.

“A!” Nàng đau quá hét lên, trong phút chốc, lại bị kéo vào trong nước.

Nàng ra sức đập đập hai tay, cố gắng giữ đầu ở trên mặt nước, nhưng sức mạnh kia không hề giảm xuống, hơn nữa, hắn quá mức sợ hãi, cư nhiên đưa tay ôm lấy chân phải của nàng.

Đáng chết! Tiếp tục như vậy, thật sẽ chết người!

Trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, theo bản năng bảo vệ tánh mạng, nàng giơ lên chân trái, lập tức hướng về phía khuôn mặt của người đang nắm lấy tóc và chân phải của nàng mà đạp. “Buông tay!”

Nàng đạp lên mặt của hắn, một cước lại một cước, vừa lớn tiếng la hét. “Buông tay a! Ngu ngốc! Anh bình tĩnh một chút! Bình tĩnh một chút! Có nghe hay không, bình tĩnh một chút! Còn nữa, không được kéo tóc của tôi!” Nàng một đạp, lại một đạp nữa. Nhưng người kia không quan tâm đến chuyện bị sặc nước, không để ý đến bàn chân trắng nõn của nàng đang đạp lên đôi mắt, lỗ tai, lỗ mũi, hay là miệng, vẫn không buông tay, liều mạng ôm chặt.

“Anh mau buông tay ra!”

Giọng nói của cô gái này, vừa gấp gáp vừa trách móc, kèm theo tiếng nước chảy ù ù, cùng nhau rót vào trong lỗ tai của hắn. Hơn nữa, cô gái đó thật là ác độc cực kỳ, vẫn dùng sức đá đạp hắn.

Nàng liều mạng đạp, liều chết đạp, dùng sức đạp, hoàn toàn không chịu dừng lại!

Cô ả đáng chết! Hắn chính là Vương tôn cao quý đó!

Hắn có quyền thế hơn người, sức mạnh cường đại, tất cả mọi người đều tôn kính hắn, sợ hãi hắn, lúc nhìn thấy hắn luôn yên lặng sợ sệt, quỳ xuống đất run rẩy, thậm chí không dám liếc hắn một cái.

Mà cô ả này, lại đang mãnh liệt đạp lên mặt của hắn!

Cô ả chết tiệt… Vốn đã sớm uống quá nhiều nước sông, ho khan đến mức gần như vô lực, lại bị nàng đạp đến mức mắt nổ đom đóm, lại uống vào càng nhiều nước. Rốt cuộc, hắn cạn sạch sức lực, bàn tay to trong nước buông ra, cũng không nắm lấy cái bím tóc kia nữa, không ôm chặt bắp chân của cô gái kia nữa. Thật đáng hận… Hắn chìm xuống, trước khi ngất đi, chỉ thấy được cánh tay của mình vươn lên bất lực, cùng với bàn chân non mềm kia đang mãnh liệt đạp hắn điên cuồng không chút lưu tình, thần trí từ từ mơ hồ đi, trước khi chết vẫn khó có thể tin, ông trời lại đối đãi với hắn như thế.

Vương vĩ đại, lại chết nhục nhã như vậy.

Trong nước sông u ám, hắn chìm xuống càng sâu, bóng tối cướp đi tia sáng cuối cùng.

Hắn đã chết.

Sóng nước từng cơn vỗ vào bờ, sau đó thối lui, nhưng mà, sau khi một cơn sóng thối lui, lại có một thân thể xinh xắn lung la lung lay ngã quỳ trên bờ thở dốc, không có bị sóng cuốn ngược trở ra nữa, lưu lại trên bờ, mà hai tay của nàng còn kéo một người đàn ông cao lớn nhưng không hề nhúc nhích.

Điềm Điềm mệt mỏi muốn té xỉu.

Nước sông cuồn cuộn, vì bị cát trắng bao phủ, bờ sông một màu trắng xóa.

Sau khi làm người đàn ông kia buông tay, nàng mượn sức nước, trồi lên trên mặt nước. Một khi người này không còn giãy dụa lộn xộn, mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Thật vất vả mới đạp hắn bất tỉnh được, nàng hít sâu một cái, lặn vào trong nước, kéo thân thể đã hôn mê của hắn lên trên.

Nàng từ phía sau chống đỡ cổ hắn, bơi về phía đất liền, mà dòng nước chảy lúc tới gần đất liền cũng đổi hướng, đẩy bọn họ lên bờ.

Chẳng qua là, nàng vẫn phải hao hết khí lực, mới có thể kéo được người này lên bờ.

Điềm Điềm chỉ cho phép mình thở dốc trong chốc lát, đợi đến khi hô hấp khôi phục bình thường, nàng lập tức xoay người lại, đem đuôi tóc bím chiều dài quá thắt lưng, hất về phía sau vai, vội vàng quỳ bên cạnh người đàn ông kia.

Thời gian cấp bách, nàng phải cấp cứu cho hắn!

(Còn tiếp)

———————————-

Chú thích:

– Tóc đuôi sam:

———————————-

Spoil:

Nhưng, nam nhân trước mắt này, tim không đập mạch cũng không đập, là sự thật a!

41 thoughts on “Khuynh Quốc – Chap 1.1

    • mà ss ơi

      down mí truyện ss hoàn rồi ấy

      ở đâu ạh

      e tìm từ nãy h

      ko có ra

      ss có thể cho e đc ko ạh

      tks ss nhìu

      • hiện tại ss ko public tr đã hoàn… em đọc trực tiếp trên blog nha ^.^

      • ss có định public ko ạh

        tại e thường đọc bằng đt

        mà có nhìu pic wa

        máy chạy lag lun

        đọc chẳng đc j hết

        e chỉ đọc đc mí bản bằng text àh

  1. ối dộ ôi,ss tiu đổi h hoàn đạo lia lịa a ^^! thic cái chữ “mãnh liệt” trong câu Mà nữ nhân này, lại đang mãnh liệt đạp lên mặt của hắn! :)) hài fêt :)) thankss tiu

    • hơ hơ :]] hôm nay ss mơ màng thế nào ấy, lúc ngủ dậy mới có 4h, mà nhìn như thế nào lại thành 7h, thế là vội vội vàng vàng ngồi post =]]
      post xong rồi lò mò xuống nhà định đi ăn cơm tối, mới phát hiện ra =]]

  2. hehe tks ss nha’ e vao doc truyen nha ss nhiu oy ma bi h moi comt xi’ ho wa’ *che mat lai* co lan nha ss

  3. Ha ha, mấy cặp khác lần đầu gặp mặt đa số đều làm nam hành hung nữ… còn cặp này 8] nữ hành hung nam, đã vậy còn dùng đến đôi chân ngà ngọc dẫm đạp lên khuôn mặt nữa chứ… ui… sao mà ta thấy tội cho… khuôn mặt huynh ấy quá… huynh ấy là soái ca nha (đúng hông ta, chỉ suy đoán thui, đa phần nam 9 thì tất nhiên soái)

  4. “Vương vĩ đại, lại chết nhục nhã như vậy”
    Sặc cười vì anh này, sắp chết đến nơi mà còn quan tâm đến việc mất thể diện :))))))))))))))))))))

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s