Khuynh Quốc – Tiết Tử

Gió nhẹ nắng ấm. Đây đúng là lúc thích hợp để lên đường, một ngày tốt để bước tới con đường mới rộng thênh thang!

Ôm một thùng giấy cuối cùng vào phòng khách nhà trọ lầu bốn, đại công cuộc dọn nhà rốt cục tuyên bố kết thúc.

“A, mệt chết người!” Giang Điềm Điềm quát to một tiếng, đặt thùng giấy xuống, lao về phía cái ghế sa lon. Ghế sa lon mặc dù là hàng second-hand, nhưng đã được vệ sinh rất sạch sẽ, ngồi lên vừa mềm vừa thoải mái, nàng đã mệt muốn chết rồi, ngồi xuống cũng không còn muốn cử động nữa.

Bỗng dưng, một bàn chân trắng nõn đạp một đạp vào cái mông của nàng.

“Đứng lên.” Giang Ti Ỷ nói.

Con sâu lười trên ghế sa lon chuyển chuyển bên trái, nhúc nhích bên phải, vẫn là chiếm lấy ghế sa lon không chịu đứng dậy.

“Không được.”

“Mình lấy bánh ngọt đập lên đầu cậu bây giờ!”

“A!” Điềm Điềm nhảy lên. “Ngàn vạn lần không được, cái bánh đó là bánh kem sinh nhật của chúng ta à nha!” Để mua cái bánh ngọt kia, các nàng còn phải siết chặt thắt lưng, cắt bớt một phần từ tiền cơm đó!

“Vẫn chưa chịu đứng dậy?” Giang Ti Ỷ bĩu môi cười một tiếng, dung nhan mỹ lệ mặc dù có vẻ hơi tái nhợt, nhưng khuôn mặt vẫn rất quyến rũ. “Cậu không đứng dậy, thì mình ngồi ở đâu hả?”

Điềm Điềm biết điều nhường chỗ, nhích vào một góc ghế sa lon.

Giang Ti Ỷ ưu nhã ngồi xuống, đặt cái bánh ngọt ở trên bàn, lấy ra mấy cây nến mà chủ tiệm tặng kèm theo cắm lên trên bánh ngọt, cẩn thận đốt lửa, ánh nến trong suốt, chiếu rọi xuống mặt bánh trông lại càng ngon miệng.

“Có thể ăn được chưa?” Điềm Điềm vội vã hỏi. “Có thể ăn chưa?”

“Cậu gấp cái gì hả?” Ti Ỷ trợn mắt nhìn nàng một cái. “Chẳng lẽ không đợi được Tuyết Quỳ sao?”

Điềm Điềm vội vàng cất giọng, nhìn xuống phòng bếp hô to. “Giang Tuyết Quỳ, nhanh lên!”

“Tới, tới đây!” Thân ảnh tinh tế xinh đẹp, vội vã bước ra khỏi phòng bếp. “Mình đi rửa mấy cái ly.” Nàng xoa xoa tay, mở ra bình nước ngọt có ga lớn, tự tay rót đầy tám phần mỗi ly.

Bọt khí của nước ngọt có ga xuy xuy xuy sủi lên.

“Tại sao không có đá?” Ti Ỷ hỏi.

“Tủ lạnh còn chưa có cắm điện.”

“A? Vậy bữa cơm buổi tối làm sao bây giờ?”

“Chúng ta bữa tối đâu có ăn cơm đâu?” Tuyết Quỳ chỉ chỉ cái bánh ngọt.

“Đây chính là bữa ăn tối của chúng ta.” Ti Ỷ bĩu môi, thập phần khả ái.

“Đáng giận, sinh nhật sau, chúng ta nhất định phải ăn một bữa tiệc lớn!”

“Cậu đây là đang ước nguyện sao?”

“Mình cũng muốn ước nguyện điều này!” Điềm Điềm vội vàng nói. “Thổi nến được chưa?”

Tuyết Quỳ lắc đầu. “Không được, mình còn chưa có ước nguyện.”

“Cậu nhanh lên một chút đi!”

“Cậu đừng cứ thúc giục mình, mọi người đứng lên đi.” Hai người trên ghế sa lon, đồng thời phát ra tiếng rên rỉ, nhưng cũng rất kiên trì.

“Thận trọng một chút đi, hôm nay đối với chúng ta mà nói, là một ngày quan trọng đó nha!”

Các nàng ba người cùng họ Giang, là chị em, trên thực tế, các nàng ngay cả cha mẹ ruột thịt là ai cũng không biết.

Các nàng, vào hai mươi năm trước, cùng một ngày bị đưa vào cô nhi viện, Giang viện trưởng thu nhận các nàng.

Hai mươi năm qua, các nàng như chị em ruột tình thâm, luôn giúp đỡ lẫn nhau. Cho dù Giang viện trưởng bệnh nặng, cũng khăng khăng không chịu rời đi, ở lại chiếu cố viện trưởng. Cho đến khi viện trưởng qua đời, các nàng mới quyết định rời khỏi cô nhi viện, dọn đến căn nhà trọ cũ rách này, bắt đầu cuộc sống mới.

Các nàng ba người đều là mỹ nhân khiến người ta không thể dời mắt, nhưng mà phong cách thì khác nhau. Ti Ỷ xinh đẹp nhất, gương mặt tinh xảo trang nhã, trăm phần trăm như là một mỹ nhân cổ điển. Tuyết Quỳ người cũng như tên,  làn da tự nhiên trắng như tuyết, còn có vóc dáng mạn diệu mê người, mày rậm mắt to, cái miệng anh đào hồng nộn nhỏ nhắn, cả người rực rỡ diễm lệ. Điềm Điềm tính tình cẩu thả nhất, dáng người thanh tú mà khả ái, có nụ cười ngọt ngào siêu cấp vô địch, chỉ cần thản nhiên cười, bất luận kẻ nào cũng sẽ bị nụ cười rực rỡ kia làm cho khuynh đảo.

Hôm nay, là ngày các nàng dọn nhà sống cuộc sống mới!

Hôm nay, cũng là ngày Tuyết Quỳ chính thức tìm được công việc thật tốt! Buổi sáng, nàng mới vừa nhận được một cuộc gọi từ một bệnh viện lớn trong nước, muốn nàng sau ngày chủ nhật phải tới bệnh viện đi làm.

Hôm nay, cũng là ngày sinh nhật của các nàng!

“Tới, nâng ly lên!” Tuyết Quỳ hăng hái bừng bừng nói.

Hai người khác, cũng bị lây nhiễm sự hưng phấn của nàng, giơ cao ly theo, nặng nề va chạm.

“Cạn ly!”

“Ăn mừng sinh nhật của chúng ta!”

“Ăn mừng cuộc sống mới của chúng ta!”

“Cũng chúc mừng Tuyết Quỳ tìm được công việc tốt, hoàn thành mơ ước lớn nhất từ nhỏ đến lớn là trở thành một thiên sứ áo trắng!”

“Cám ơn.” Ha ha, Tuyết Quỳ cười đến ngọt lịm. Từ sau khi tốt nghiệp ở trường y tá chính quy, nàng trong thời gian ngắn đã tìm được công việc tốt ổn định, thật là vô cùng may mắn.

“Ca hát ca hát đi!” Điềm Điềm la hét.

Ba người liếc mắt nhìn nhau, vô cùng ăn ý, há mồm hát lên ca khúc chủ đề trong phim hoạt hình “Tiểu Điềm Điềm”. Đây là một ca khúc các nàng thường hát nhất, lời ca giống như là có một loại ma lực, chỉ cần hát ra khỏi miệng là có thể tăng thêm dũng khí của các nàng.

Hôm nay, các nàng bước ra cuộc sống mới bước đầu tiên, chính là tương lai rực rỡ tốt đẹp đang chờ các nàng.

Tiếng ca hát to rõ, vang vọng bên trong căn hộ. Hát đến câu cuối cùng, các nàng cười vui nâng chén, hưng phấn lớn tiếng. “Tự lập tự mình cố gắng có lòng tin, tiền đồ quang minh vừa rực rỡ…”

Ầm!

* * *

Bên trong ánh sáng dịu dàng, truyền đến giọng nói.

“Tỉnh lại đi.” Ánh sáng bao trùm bốn phía, ba cô gái mỹ lệ trẻ tuổi trôi nổi. Khóe mắt các nàng rung động, nhẹ nhàng mở ra, giống như là tỉnh lại từ trong cảnh mộng sâu nhất. Mới đầu, các nàng còn có chút mờ mịt, chăm chăm nhìn nhau. Đây là một không gian rộng rãi khôn cùng, mặc dù u ám, nhưng không cảm thấy kinh khủng, ngược lại ấm áp khiến người ta an tâm.

Những điểm sáng thật nhỏ, bay múa bốn phía xung quanh các nàng, đụng tới các nàng, vỡ ra như pháo bông, tan thành những điểm sáng nhỏ hơn.

Đột nhiên, Điềm Điềm phát ra một tiếng kêu sợ hãi.

“A! Mình, mình mình mình… Mình đang bay!” Oa a, hai chân của nàng đạp không tới đất!

Ti Ỷ vẫn rất tỉnh táo. “Đừng la hét, chúng ta đều đang bay.”

“Đây là chuyện gì xảy ra?” Tuyết Quỳ nghi hoặc.

Nàng nhớ đến bánh sinh nhật, thùng giấy chất đầy phòng khách, tiếng ca rõ to, còn có…

Ầm!

Nguồn sáng dịu nhẹ, trở nên có chút ảm đạm.

“Lầu dưới nhà của mấy cô bị nổ bình gas, cho nên…”

Ba người trợn mắt hốc mồm, nhìn cái nguồn sáng kia.

Hồi lâu sau, Tuyết Quỳ mới run run mở miệng. “Chúng ta đã chết sao?”

Cho nên, không gian u ám này, chính là thế giới sau khi chết?

“Đúng vậy.” Giọng nói bên trong nguồn sáng, mang theo vẻ tiếc hận.

“Cho nên…” Tuyết Quỳ ngữ khí đầy hoài nghi. “Anh là thiên sứ à?”

“Khụ, có rất nhiều người gọi tôi như vậy.”

Ti Ỷ nhìn quanh mọi nơi, đưa tay bắt lấy những điểm sáng bay tán loạn, điểm sáng như sao, ở trong tay nàng lại càng sáng lên. “Như vậy, nơi này là thiên đường hay địa ngục?”

“Đều không phải.” Giọng nói của thiên sứ, từ bên trong nguồn sáng truyền ra. “Ách… Trên thực tế, các cô không phải là bị nổ chết, nhưng bởi vì tôi làm việc gặp phải sai sót, các cô mới có thể tới đây.”

“Làm việc sai sót?!” Điềm Điềm mãnh liệt ngẩng đầu, đánh về phía cái kia nguồn sáng. “Chúng ta đều bị hại chết, anh làm thế nào bồi thường đây?”

Nguồn sáng bay đi, tránh né cú chộp bắt của nàng. “Cho nên, các cô mới tới chỗ này mà.” Giọng của thiên sứ lộ ra vẻ tràn đầy hối lỗi. “Các cô sẽ sống lại.”

Ba người đồng thời trừng lớn mắt. “Thật sao?”

“Dĩ nhiên.” Giọng kia lại nói. “Nhưng mà, sống lại phải có điều kiện, các cô phải hoàn thành một chuyện.”

Điềm Điềm không nhịn được kêu ra tiếng. “Công việc của anh sai sót, tại sao lại phải có điều kiện?”

“Đây là quy định mà!”

“Tôi không quan tâm!”

“Đợi một chút.” Tuyết Quỳ giữ lấy Điềm Điềm đang tức giận, nhìn nguồn sáng kia. “Điều kiện gì?”

“Tôi muốn đem các cô đến một chỗ, các cô đến làm cho ba vị Vương bắt tay giảng hòa.”

“Vương? Vương nào?” Đổ Vương? Thuyền Vương? Hay là Đại Vị Vương?*

(*vua cờ bạc, vua ăn uống)

Thiên sứ chậm rãi tuyên bố. “Kiêu Vương, Thú Vương, Lệ Vương.”

“Tên nghe thật kỳ quái.” Điềm Điềm cau mày.

Ti Ỷ lại cười khẽ mấy tiếng. “Không khó! Chẳng qua là làm cho ba người hòa hảo, rất đơn giản.”

So với chuyện được sống lại, điều kiện đơn giản này thật khiến người ta nghi ngờ.

“Là không khó, cho nên, các cô chỉ có thời gian sáu tháng.”

“Còn có kỳ hạn?” Điềm Điềm lại hét lên.

“Đây là quy định.”

“Vậy có cái quy định nào làm việc sai sót sẽ bị phạt không?”

Nguồn sáng khẽ run lên, lại rất nhanh khôi phục nguyên trạng. “Việc này không nên chậm trễ, nếu như các cô đồng ý, nguyện ý sống lại, nhất định phải xuất phát mau một chút.”

Tuyết Quỳ dẫn đầu. “Tôi đồng ý.”

“Tôi cũng vậy.” Ti Ỷ gật đầu.

Điềm Điềm đành phải đồng ý theo. “Được rồi!”

Giọng nói bên trong nguồn sáng, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.

“Như vậy, chúng ta xem như đã đạt thành hiệp nghị.” Nguồn sáng từ từ khuếch tán, những điểm sáng nhỏ cũng từ từ hòa vào bên trong nguồn sáng lớn.

“Chỉ cần các cô đồng tâm cầu nguyện, là có thể gặp nhau.”

“Nếu mà kỳ hạn đến, nhưng chúng ta không thành công thì sao?” Tuyết Quỳ hỏi tới vấn đề mấu chốt nhất.

Nguồn sáng chậm rãi khuếch tán, u ám bao phủ, bao vây thân thể của các nàng. Giọng nói ở giữa tia sáng vọng lại, từng chữ từng chữ rõ ràng lọt vào tai.

“Như vậy, các cô phải quay về đây.”

“Cái gì?”

“Không, tôi không muốn chết một lần nữa!”

“Tôi muốn đổi ý!”

Ba người tranh nhau thét, nhưng mà nguồn sáng bao phủ quanh người trở nên dày đặc, các nàng dần dần mất đi ý thức, cảm thấy như bị một sức mạnh nào đó kéo xuống đất, rơi xuống rồi lại rơi xuống, ngã vào không gian u ám không thấy đáy.

Điều cuối cùng ba người nghe thấy, chính là giọng kia lẩm bẩm nói nhỏ!

“… Đây là quy định.”

Hết Tiết Tử.

————————————

Chú thích:

Nhạc nền phim hoạt hình Tiểu Điềm Điềm:

————————————

Spoil:

Mà nữ nhân này, lại đang mãnh liệt đạp lên mặt của hắn!

60 thoughts on “Khuynh Quốc – Tiết Tử

  1. ủa ss tiu ới,tr này kể về 3 ng lun hay là về xuyên khog của 1 nàg thôy,đọc qa thấy cả 3 đều fải thực hiện dkiện nhưg mà k bik tr nói về tcảm của cả 3 hay 1 thôi ạ

    • bộ này là về cặp đôi Điềm Điềm vs Lệ Vương :]
      2 cặp đôi kia thì trong 2 truyện khác cùng hệ liệt, mà hình như chưa có bản convert ;]

  2. Ố v Ồ, thảo lào em thí trên toàn có tên Điềm Điềm
    Chúc ss nhanh chóng hoàn bộ này ạ xD~ (ngoan thể nhể)

    • em post comment liên tục nên wordpress nó cho em vào danh sách spam =]]
      ss vừa gỡ 2 comment ở trên ra khỏi spam đấy nhé, hì hì, lần sau em comment cách nhau 5p 10p ra là đc :]]

  3. ôi đọc được đoạn gần cuối tưởng 3 bạn sẽ tranh nhau
    phù may mà có đủ 3 vị soái ca :”>
    thanks bạn nhiều nhé

  4. thanks nàng!
    ế nhưng mà xuyên wa 1 lần 3 người mà chỉ koi được có truyện của bé Candy hà! bùn quá xá

  5. truyen Djen Tam ma ko nguoc…. hoj la! tac gja nay thix nhat la vjk may canh nguoc nu 9 dau long dza man lun nhu truyen Hoa Mi, U lan, trai cam nj…nhung nguoc dzo cung hop lj chu ko paj tu nhjen dzo djen ma nguoc nen mjnh vo cung khoaj doc truyen Djen Tam de doj xem canh may anh nam 9 sau khj nguoc may chj paj hoj han….

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s