Người kia, ác hàng xóm – Chap 9.2

“Đừng khóc, đừng khóc. Anh đã thề sẽ không để cho em rơi nước mắt, cho dù khóc cũng là nước mắt vui sướng, em muốn hại anh phá hủy lời thề, chứng minh anh chỉ là một người đàn ông chỉ biết nói mạnh miệng, chứ cái gì cũng không làm được sao?” Anh vừa ôn nhu không thôi thay cô lau đi nước mắt, vừa nhẹ nhàng hỏi cô.

“Đây là nước mắt vui sướng.” Cô lắc đầu, thanh âm hơi khàn khàn nói. Không ngờ tới trên thế giới này ngoại trừ cô ra, vẫn còn có người nhớ được ba và mẹ cô, cô thật rất cảm động, rất cảm động.

Na Nghiêm không khỏi lộ ra vẻ mặt hoài nghi.

“Con tránh ra.” Na mẫu bỗng nhiên đẩy anh ra, vươn tay đến ôm Du An An vào trong ngực, ôm thật chặt giống như tìm được con gái đã thất lạc nhiều năm. “Ta nên sớm nghĩ đến, con họ Du, tên lại có ý tứ là bình an. Mẹ con đã nói với ta, tâm nguyện duy nhất của nàng chính là hy vọng con có thể bình an lớn lên, ta sớm nên nghĩ đến.” Bà khóc đỏ mắt.

“Mẹ rốt cuộc đang nói cái gì vậy? Mẹ?” Na Nghiêm ngây người như phỗng nhìn bọn họ, không nhịn được hỏi.

“An An là con gái của người bạn thân nhất của mẹ con hồi còn đi học.” Na phụ ở một bên chậm rãi mở miệng giải thích.

Na Nghiêm kinh ngạc quay đầu nhìn về phía ba. “Ba nói gì?”

“An An là con gái của Lưu Vân Phỉ, bạn thân nhất tốt nhất của mẹ con.” Na phụ lặp lại một lần nữa.

Na Nghiêm vẫn là vẻ mặt mờ mịt. Lưu Vân Phỉ, bạn thân nhất tốt nhất của mẹ? Nhưng nếu như là bạn tốt nhất, trong trí nhớ của anh sao lại chưa từng nghe mẹ đề cập tới cái tên này?

“Bác gái, người thật sự là bạn tốt của mẹ con sao?” Du An An hít hít lỗ mũi, ngẩng đầu hỏi thăm. Sự kinh ngạc của cô cũng không thua kém gì Na Nghiêm.

“Đúng vậy.” Na mẫu nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt.

“Thật xin lỗi, con cái gì cũng không biết.” Du An An tỏ vẻ áy náy.

“Con không biết là bình thường, bởi vì trước khi con ra đời, ta và mẹ của con cũng đã mất liên lạc.”

“Xảy ra chuyện gì?” Na Nghiêm tò mò hỏi.

“Chuyện này một lời khó nói hết, chúng ta lên xe trước rồi hãy nói.” Na phụ mở miệng nói.

Na Nghiêm gật đầu, nhận lấy hành lý trên tay ba, dẫn đường đi tới bãi đậu xe.

“Ta và mẹ của con lúc còn ở trong nước là bạn cùng lớp, hai người bọn ta không chỉ học chung một lớp, ngay cả chỗ ngồi cũng ở bên cạnh nhau, cho nên tình cảm của chúng ta cũng tốt hơn, cho đến khi tốt nghiệp ra làm việc ngoài xã hội, thậm chí sau khi kết hôn, tình cảm của chúng ta cũng không hề giảm bớt.” Sau khi lên xe, Na mẫu kéo Du An An ngồi phía sau nói rõ.

“Vậy tại sao các người lại mất đi liên lạc? Hơn nữa con đối với cái tên Lưu Vân Phỉ này một chút ấn tượng cũng không có?” Na Nghiêm hỏi tiếp mẹ.

“Con không có ấn tượng cũng là bình thường, bởi vì khi đó con vẫn chưa tới sáu tuổi, có thể nhớ được cái gì đâu?” Na mẫu thở dài.

“An An là đứa bé sinh ra từ thụ tinh nhân tạo, hai con có biết chuyện này không?” Na phụ đột nhiên mở miệng.

Na Nghiêm cùng Du An An đồng thời ngoài ý muốn mở to cặp mắt. Chuyện này bọn họ dĩ nhiên không biết!

“Ba mẹ con kết hôn đã nhiều năm cũng không có con, vì muốn có được một đứa bé, bọn họ đã cố gắng hết sức, thậm chí táng gia bại sản, thật vất vả mới có được con.” Na mẫu nói. “Sau khi biết đến sự tồn tại của con, mẹ con mang theo vẻ mặt vui mừng và hạnh phúc nói với ta, tâm nguyện duy nhất của nàng chính là hy vọng con có thể bình an lớn lên, sau đó không tới mấy tháng, nàng cùng ba con đã bán đi nhà cửa, không biết dọn đến nơi nào, không còn liên lạc với ta nữa.”

“Tại sao vậy?”

“Nghe nói bọn họ vay mượn nặng lãi rất nhiều tiền, sau đó bởi vì không trả được tiền lãi, không thể làm gì khác hơn là bán nhà để trả tiền.” Na mẫu cảm khái.

“Ba mẹ con, bọn họ thật đối với chúng ta rất khách khí, cư nhiên không chịu đến nói với chúng ta, cứ như vậy mà mai danh ẩn tích.” Na phụ nhắm mắt lại hồi tưởng. “Chúng ta thật nhiều năm sau mới nghe thấy tin tức có liên quan đến hai vợ chồng bọn họ, chẳng qua là không ngờ tới lại nghe thấy tin tức bọn họ đã qua đời.”

Bên trong xe thoáng chốc lâm vào một bầu không khí đau thương.

“Ba mẹ đã cắt đứt tin tức từ lúc mẹ An An mang thai, chưa hề gặp qua con gái của bọn họ, cũng không biết tên là gì, như thế nào lại đoán được An An chính là con gái của bọ họ?” Na Nghiêm muốn đánh tan không khí đau thương bên trong xe, cố ý dùng giọng nói nhẹ nhàng đặt câu hỏi.

“Rất đơn giản, bởi vì An An và Vân Phỉ lúc còn trẻ bộ dạng giống nhau như đúc.” Na mẫu tiếng nói mỏng manh trả lời. “An An, con thật sự rất giống mẹ con.”

“Bác gái, cám ơn người đã nói với con nhiều chuyện có liên quan đến ba mẹ con như vậy, con cho tới bây giờ cũng không biết bọn họ vì con mà phải bỏ ra nhiều như vậy, cám ơn người.” Du An An hai mắt rưng rưng, nghẹn ngào nói lời cám ơn.

“Ngốc nghếch, nói cám ơn cái gì, ta mới phải cám ơn sự xuất hiện của con, nếu không ta cả đời này đều sẽ tiếc nuối, tiếc nuối chưa từng nhìn thấy con, tiếc nuối không biết sau khi mất đi cha mẹ thì con ở đâu, trải qua cuộc sống như thế nào, những năm gần đây, chuyện khiến cho ta vẫn không yên lòng cũng chỉ có con.”

“Thật ra thì chúng ta từng thử nghe ngóng tin tức của con, muốn thu dưỡng con làm con gái của chúng ta, nhưng thủy chung không tìm được con.” Na phụ mở mắt ra quay đầu lại nhìn Du An An.

“Oa ô!” Na Nghiêm đột nhiên hú lên quái dị. “May là không có để các người tìm được nàng, nếu không con chẳng phải là loạn luân yêu em gái của mình rồi sao? Thật là may mắn nha!”

“Ngươi thằng nhỏ này đang nói hưu nói vượn cái gì đó, toàn là phá hư không khí.” Na mẫu trừng mắt liếc con trai đang lái xe phía trước.

“Con chỉ nghĩ sao nói vậy, như vậy cũng không có gọi là phá hư không khí nha?” Na Nghiêm giả ra vẻ mặt vô tội.

“Các con đã đăng ký kết hôn rồi sao?” Na phụ quan tâm hỏi.

“Còn chưa có, muốn chờ hai người trở lại làm chủ.”

“An An, cha mẹ nuôi của con có biết con muốn kết hôn không?” Na mẫu cầm tay cô.

Du An An lắc đầu. “Sau khi ba mẹ qua đời con là được dì và dượng nuôi lớn, nhưng bọn họ cũng không có thu nhận con làm con nuôi.”

“Ngay cả như vậy thì bọn họ cũng vẫn là trưởng bối của con, con nên để cho bọn họ biết, nếu không bác trai bác gái làm sao có thể tới cửa cầu hôn đây?”

“Mẹ, An An bây giờ cũng không có ở tại nhà dì của nàng.” Na Nghiêm vội vàng chen vào nói.

“Vậy con bây giờ ở chỗ nào?”

“Đối diện nhà chúng ta.” Na Nghiêm cướp quyền trả lời.

“A? Đối diện nhà chúng ta?”

“Đúng vậy, An An mua lại căn hộ đối diện nhà chúng ta, nàng rất tuyệt phải không, mới hai mươi lăm tuổi mà thôi đã tự mình mua nhà.” Na Nghiêm tự hào, vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo nhếch lên nụ cười.

“Ừ, thật rất tuyệt.” Na mẫu dùng sức gật đầu đồng ý.

“Không có, tiền mua nhà của con gần như tất cả đều là vay, con chỉ thanh toán một chút tiền mặt mà thôi.” Du An An bối rối cúi đầu.

“Vậy số còn lại là dượng và dì con giúp con trả sao?” Na mẫu cho rằng ý cô nói chỉ trả một ít là có người giúp cô trả tiền.

“Bọn họ có lòng tốt như vậy cũng mừng.” Na Nghiêm chê cười hừ một tiếng. “Chỉ cần bọn họ không bắt An An mỗi tháng phải đem tiền về nhà hiếu kính bọn họ, ta liền sẽ khen ngợi bọn họ là người tốt.”

“Là tự em muốn cầm tiền trở về, Na đại ca, dù sao dì dượng bọn họ nuôi em nhiều năm như vậy, em sau khi lớn lên đương nhiên là muốn hiếu kính.” Du An An vội vàng giải thích.

“Vậy nhất thời cũng đâu cần phải vội như vậy, bọn họ biết rõ em một tháng kiếm được bao nhiêu tiền, có bao nhiêu áp lực chuyện vay nợ, mới vừa dọn nhà cũng cần dùng tiền, nhưng mà vẫn mỗi tháng đều cầm tiền của em, bọn họ căn bản cũng không biết em cực khổ thế nào, vì một vạn đồng ‘tiền hiếu kính’ mỗi tháng, em chiều nào sau khi tan việc cũng phải đến quán cà phê làm thêm đến mười một, mười hai giờ, ngày nghỉ cũng không có thời gian nghỉ ngơi.” Na Nghiêm trong giọng nói tràn đầy bất mãn.

“An An, Na Nghiêm nói có thật không?” Na mẫu kinh ngạc hỏi.

“Con chỉ là muốn lời một ít tiền, sớm một chút trả hết nợ mà thôi, không giống như Na đại ca nói.” Du An An nhanh chóng làm sáng tỏ.

“Vậy con rốt cuộc có phải là sau khi chuyển ra ở ngoài, mỗi tháng đều cầm một vạn đồng về nhà hay không?” Na mẫu nhìn cô không chớp mắt.

Do dự một chút mới gật đầu, cô không rõ làm như vậy có khiến cho mẹ chồng tương lai mất hứng hay không, bởi vì không có một người nào, không có một bà mẹ chồng nào vui vẻ khi con dâu cầm tiền về nhà mẹ đẻ, càng đừng nói chi là nhà dì dượng, cho dù cô còn chưa cưới cũng vậy.

“Bọn họ cũng nhận?” Na mẫu khá kinh ngạc.

Cô lại do dự một chút mới gật đầu.

“Không có một chút khước từ hay do dự?”

Du An An ngẩn người, lập tức nhanh chóng gật đầu. “Có có có, dì con bà ấy… Dì và dượng vốn là không muốn nhận, là con cứng rắn muốn bọn họ nhận lấy, bọn họ mới bằng lòng nhận, con… Con không có nói dối.”

“Ha ha…” Na Nghiêm đột nhiên lên tiếng phá ra cười, mà Na phụ ngồi ở một bên ở ghế sau cạnh Na mẫu cũng nhếch lên khóe miệng.

“Con, con nói sai cái gì rồi sao?” Du An An vẻ mặt không rõ ràng lắm đã phát sinh chuyện gì, kinh hoảng hỏi.

“An An, em có từng nghe qua một câu nói này chưa?” Na Nghiêm nhịn cười hỏi.

“Nói cái gì?”

“Giấu đầu lòi đuôi.”

Na phụ và Na mẫu nghe vậy, cũng không nhịn được nữa cười ra tiếng.

“Em…” Cô trong nháy mắt mặt đỏ lên, vừa thẹn vừa quẫn nhìn sang Na mẫu ngồi bên cạnh, không biết nên xin lỗi như thế nào về hành động nói dối của mình, thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng chỉ có thể hóa thành ba chữ. “Thật xin lỗi.”

“Ta vừa rồi không có trách con, nói xin lỗi làm chi?” Na mẫu vỗ nhẹ tay cô.

“Con không nên nói dối.” Du An An cúi đầu tội lỗi.

“Con cái này không gọi là nói dối, gọi là thiện lương. Ta thật cảm thấy kiêu ngạo thay Vân Phỉ, có thể sinh ra con một đứa con gái vừa thiện lương vừa có hiểu biết như vậy, ba mẹ con ở trên trời nếu có linh, nhất định sẽ cảm thấy vừa kiêu ngạo vừa vui mừng. Bọn họ nha, thật là không có phúc phận, ra đi quá sớm mà.” Na mẫu nắm chặt tay cô, trong lòng thở dài.

Nói đến đây, bên trong xe không khỏi lâm vào một không khí trầm tĩnh nhàn nhạt sầu bi.

Bởi vì xe chạy trên xa lộ cao tốc nên tốc độ trung bình cũng gần một trăm cây số một giờ, cho nên không bao lâu đã đến Đài Bắc.

“Ba, mẹ, hai người đã đói bụng chưa, có muốn ăn cái gì trước rồi mới về nhà hay không?” Lúc xe chạy vào đường hầm, Na Nghiêm lên tiếng hỏi.

“Trước khi xuống máy bay cũng vừa ăn bữa trưa xong không lâu, ta không đói bụng.”

“Ta cũng vậy.” Na phụ gật đầu.

“An An, còn em?”

“Em không đói bụng.”

“Nói như vậy, chúng ta liền trực tiếp về nhà sao?”

“Được.”

Hết chương 9.

———————————-

Spoil:

“Chuyện này còn muốn ta nói thẳng sao? Đương nhiên là tiền sính lễ.”

25 thoughts on “Người kia, ác hàng xóm – Chap 9.2

      • đâu có
        chỉ là ss ngồi type truyện
        nhận được thư điện tử gửi hồi báo nhà em đăng tr mới nên vào ủng hộ thôi

        Có điều,
        không được lâu nữa đâu
        công việc đang réo gọi ss
        hết ngày mai sẽ bắt đầu
        sẽ ko còn thời gian bpóc tem nhà em nữa

        ^^

  1. úc, thụ tinh nhân tạo a….An An tỷ tỷ thật hoành tá tràng à nha TT______________TT
    Pi xờ ét: thôi lỡ tay đập hết bàn ghế luôn thể, đã làm là làm cho trót mà ss ;)

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s