Người kia, ác hàng xóm – Chap 9.1

Có cảm giác mình đã ngủ đến xế chiều, Du An An hoảng sợ giật mình từ trên giường nhảy dựng lên, quả thực khó có thể tin.

“Na đại ca, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, không xong rồi!” Cô dùng sức lay lay Na Nghiêm hai mắt vẫn khép chặt, đang nằm ở trên giường ngủ.

“Sao vậy?” Anh mơ mơ màng màng mở mắt ra, thậm chí còn muốn kéo cô về trong lồng ngực tiếp tục ngủ.

“Đừng làm loạn nữa, nhanh lên một chút, đã một giờ rồi a!” Cô đẩy tay anh ra, bối rối kêu to, sau đó tay chân luống cuống nhảy xuống giường, tùy tiện cầm lên một bộ quần áo, rồi lập tức vọt vào trong phòng tắm đi rửa mặt, đến khi cô từ trong phòng tắm lao ra, không ngờ tới anh lại vẫn còn nằm ở trên giường không nhúc nhích.

“Na đại ca!” Cô khó tin lên tiếng hô to.

“Đừng nóng vội, thời gian vẫn còn dư dả.” Anh thấp giọng trấn an.

“Dư dả chỗ nào? Máy bay hai giờ đã đến, bây giờ đã một giờ chúng ta còn ở nhà, anh còn nằm ở trên giường, em thậm chí ngay cả phải mặc quần áo thế nào cũng chưa biết. Làm sao bây giờ, sao có thể như vậy? Anh động tác nhanh lên một chút, mau dậy đi!”

Cô gấp đến độ giống như một con kiến bò loạn trên chảo nóng, vọt tới tủ treo quần áo đi tìm y phục, rồi lại vọt tới bên giường kéo anh, quả thực bận tối mày tối mặt.

“Máy bay mặc dù hai giờ đến, nhưng mà còn đi qua hải quan, thời gian chờ lấy hành lý ít nhất cũng phải tốn chừng một giờ, hai chúng ta chút nữa đi cũng còn kịp.” Anh tỏ vẻ thản nhiên.

“Đúng rồi, chúng ta còn chưa có ăn cơm trưa.” Cô bỗng nhiên lại nghĩ đến một chuyện còn chưa làm.

Bộ dạng của cô thoạt nhìn rất giống đang giận mình, Na Nghiêm đi tới bên người cô, ôn nhu vòng tay nhốt cô lại, cúi đầu nhẹ nhàng hôn cô. “Em đừng khẩn trương như vậy.”

Nụ hôn của anh khẽ vuốt ve làm dịu cảm xúc nôn nóng của cô. Cô hít sâu một hơi, hờn dỗi trừng mắt liếc anh một cái. “Chỉ cần anh động tác nhanh lên một chút, em sẽ không khẩn trương như vậy.”

“Vâng, phu nhân.” Anh biết điều một chút gật đầu, xoay người đi vào trong phòng tắm.

Cô không nhịn được nhếch lên khóe miệng, sau đó nhanh chóng xoay người làm chuyện mình nên làm.

30 phút sau, sau khi bọn họ mỗi người ăn nhanh một chén cơm chiên trứng liền vội vã ra cửa, khi thang máy đang đi xuống lầu một, Du An An đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

“Chúng ta lấy xe chở hàng của anh đi, vậy sau đó chỉ có thể để cho bọn họ ngồi tắc xi trở về sao?” Xe vận tải của anh chỉ có hai chỗ ngồi, chở hành lý còn có thể, chứ làm sao chở người được a?

“Anh không có nói muốn lấy xe vận tải đi.”

Sau khi cửa thang máy mở ra, anh nắm tay cô đi ra khỏi thang máy, đi ngang qua chỗ bình thường anh vẫn đậu xe tải, đi tới trước một chiếc xe hơi có vẻ như là xe SUV* phía trên có một lớp bao phủ chống bụi.

(*SUV: Sport Utility Vehicle, kiểu xe thể thao đa chức năng, hầu hết được thiết kế chủ động 4 bánh và có thể vượt những địa hình xấu)

“Anh mượn xe của hàng xóm sao, xe của ai vậy?” Cô tò mò quay đầu hỏi.

“Của anh.”

“A?” Cô ngơ ngác trố mắt nhìn anh.

“Đừng phát ngây người, tới giúp anh một việc.” Anh lại chớp thời cơ hôn lên môi cô, mỉm cười hướng dẫn cô thu xếp lại lớp bao phủ chống bụi.

Nhìn anh vẻ mặt bình tĩnh, Du An An nghĩ thầm mình vừa nãy chắc là nghe lầm sao, chiếc xe này làm sao có thể là của anh? Hơn nữa khi cô nhấc lên lớp bao phủ chống bụi, còn nhìn thấy nhãn hiệu xe lộ ra.

BMW?

BMW SUV?

Mặc dù cô đối với xe cộ không am hiểu nhiều, nhưng mà nhãn hiệu xe này không phải là rất quý sao? Tại sao có thể có người yên tâm đem nó đi cho mượn? Hơn nữa quan trọng nhất là, Na Nghiêm làm sao dám lái đây a? Nếu như lái xe không cẩn thận xảy ra va chạm, bọn họ làm sao có tiền sửa chữa nha?

Cô trong phút chốc lui về sau một bước.

“An An?” Na Nghiêm khó hiểu nhìn cử động kỳ quái của cô. “Lên xe đi.”

Cô dùng sức lắc đầu, lại lui về sau hai bước.

“An An?”

“Na đại ca, xe này quá đắt tiền, anh đem chìa khóa xe trả lại cho người ta, đừng mượn có được hay không? Nếu như chúng ta lái xe không cẩn thận làm trầy xước, hoặc là xảy ra va chạm, chúng ta cũng không bồi thường nổi.” Cô vẻ mặt đầy lo lắng.

“Anh không phải mới vừa nói xe này là của anh sao?” Anh cười đi lên phía trước, nhẹ nhàng đẩy cô vào trong xe.

Du An An ngây người như phỗng nhìn anh, cho đến khi anh ngồi lên xe, thay cô thắt dây an toàn, khởi động máy xe, lái ra khỏi bãi đậu xe, cô mới đột nhiên hồi phục tinh thần lại.

“Na đại ca, anh rốt cuộc đang nói cái gì vậy, chiếc xe này tại sao có thể là của anh? Anh đừng nói giỡn.” Cô không thể tin được chiếc xe xa hoa này là của anh.

“Em có muốn xem giấy tờ xe không? Phía trên đúng là viết tên của anh, anh không có nói giỡn.” Liếc nhìn cô một cái, anh nhíu mày nói.

“Nhưng mà…” Cô vẫn là vẻ mặt không tin, cảm thấy đây chỉ là lấy cớ để làm cho cô yên tâm. Nhưng mà cô còn chưa kịp yên lòng, thì xe cũng đã bị anh lái đi. “Anh phải lái cẩn thận, biết không? Ngàn vạn lần không nên chạy quá nhanh, cũng không nên đi quá sát xe người khác, biết không?” Cô cẩn trọng dặn dò.

“An An, anh thật sự là người có tiền.” Anh không biết nên nói gì, chỉ có thể lặp lại câu nói không biết đã nói với cô bao nhiêu lần.

“Em biết, anh đã nói một trăm lần rồi.”

Nghe ngữ khí của cô căn bản là không tin anh.

“An An, anh nói là sự thật, anh…”

“Anh chuyên tâm lái xe đi, đừng nói chuyện.” Cô cắt đứt lời anh, hai mắt bận rộn chú ý trước sau trái phải của chiếc xe, thật giống như cô đây mới đang là người lái.

Na Nghiêm không tiếng động thở dài, quả thực không biết nên làm thế nào với cô nương ngốc nghếch này mới là tốt.

Có lẽ cứ để như thế này đến khi gặp lại ba mẹ, nhờ bọn họ tới nói cho cô biết chuyện này, cô mới có thể tiếp nhận chuyện anh thật sự là một người có tiền a!

Anh mặc dù sinh ra ở một gia đình thường thường bậc trung, trình độ học vấn cũng chỉ có tốt nghiệp chuyên khoa, hơn nữa cũng chỉ là một công nhân giúp người ta trang hoàng, nhưng bởi vì nhiệt tâm giúp người cùng quan hệ nhân duyên, trong suốt khoảng thời gian khủng hoảng SARS*, gặp phải rất nhiều trường hợp không còn khả năng trả phí trang hoàng, hoặc là không muốn trả phí, cho nên trực tiếp đem bất động sản bán hoặc tặng cho anh, sau khoảng thời gian SARS đó anh đã phát tài.

(*SARS: một dịch bệnh bùng nổ ở Trung Quốc năm 2003)

Thật ra thì lúc mới bắt đầu anh chỉ là muốn thu mua để giúp đỡ, thay mặt giải quyết hậu quả cho những người không muốn, hoặc là muốn nhưng không bán được nhà đất, ai ngờ lại có ngày biến thành ông trùm bất động sản.

Lúc đó vì muốn giúp người ta thu mua nhà đất, anh ngay cả nhà cửa của ba mẹ, xe cộ cũng đem cầm đi thế chân vay tiền, bản thân còn thiếu ngân hàng cùng với rất nhiều bằng hữu một đống tiền, rất nhiều người không chịu cho anh mượn tiền thậm chí còn cười anh là người điên, nói rằng cả Đài Loan sắp xong đời rồi, anh còn mua nhiều bất động sản như vậy làm cái gì?

Nhưng sự thật đã chứng minh là anh đúng, bởi vì sau khi khủng hoảng SARS đi qua, giá nhà đất không bao lâu sau lại bắt đầu tăng vọt, cho nên anh lúc trước vốn là chỉ tốn ba trăm vạn đã mua được nhà, bây giờ có thể bán lại được tới sáu trăm vạn, trong nháy mắt buôn bán lời gấp đôi.

Hơn nữa nói ra có thể sẽ làm cho người ta khó có thể tin, lúc trong tay anh có nhiều bất động sản nhất tính ra thậm chí còn hơn ba trăm căn.

Tóm lại, anh bây giờ thật rất có tiền là được rồi, tiếp tục làm việc trang hoàng chỉ là bởi vì hứng thú mà thôi, không ở trong các khu nhà cao cấp mà chỉ ở trong căn hộ cũ, chỉ là bởi vì đây là căn nhà trọ đầu tiên mà ba mẹ anh tiết kiệm cả đời mới mua được, cũng chính là căn nhà giúp anh bây giờ kiếm được nhiều tiền, cho nên anh đối với nó có tình cảm đặc biệt.

Nhưng mà có câu ‘thiên hạ không có buổi tiệc nào mà không tàn’, sau này không lâu anh sẽ phải chuyển vào ngồi nhà trong mơ của bà xã anh. Nơi đó có tất cả mọi hy vọng mong ước của cô, có vườn cây, có tường rào, có sân cỏ, có cây gậy trúc, còn có cái xích đu trong mơ của cô.

Anh gần đây đang gia tăng đẩy nhanh tốc độ trang hoàng trong nhà, đoán chừng không quá nửa tháng nữa là có thể xong việc, anh đã có chút khẩn trương muốn xem vẻ mặt cô lúc cô nhìn thấy lễ vật kết hôn anh vì cô mà chuẩn bị.

Liếc một cái sang bà xã tương lai đang ngồi bên cạnh vẫn đang căng thẳng, mắt liếc bốn phương, tai nghe tám hướng, Na Nghiêm khóe miệng khẽ nhếch lên, thật hy vọng ngày đó có thể đến nhanh một chút a!

* * *

“Vân Phỉ?”

Mang theo chút tâm tình căng thẳng và nụ cười hoan nghênh, Du An An đi theo Na Nghiêm đi về phía cha mẹ của anh, chẳng qua là cô không nghĩ tới cô còn không chưa kịp lên tiếng gọi bọn họ, đã nghe thấy cái tên của người mẹ đã qua đời mười lăm năm mà rất lâu rồi không có ai nhắc đến – Vân Phỉ.

Cô chăm chăm không chớp mắt nhìn Na mẫu.

“Mẹ, mẹ đang nói cái gì đó nha? Đây là An An, mẹ không phải là đã sớm biết tên của cô ấy rồi sao?” Na Nghiêm hướng về phía mẹ mình cau mày nói.

Na phụ tim đập mạnh và loạn nhịp một chút, nhìn sang bà xã của mình, rồi lại quay đầu nhìn Du An An, cũng nhịn không được lên tiếng hỏi theo. “Vân Phỉ?” Chỉ là ngữ khí của ông so với bà xã có nhiều hoài nghi hơn.

Tại sao lại là Vân Phỉ? Na Nghiêm không giải thích được lời nói dị thường của ba mẹ.

“Ba, mẹ, hai người rốt cuộc là làm sao? Các người rõ ràng đều biết tên An An, sao lại còn bày ra cái trò đùa nhàm chán này nha?”

“Lưu Vân Phỉ, Du Quốc Dương.” Không có để ý đến con mình, Na mẫu vẫn chăm chú nhìn thẳng Du An An.

Du An An hoàn toàn không khống chế được nước mắt của mình, trong khoảnh khắc nước mắt rưng rưng trên khóe mắt, sau đó liền rớt xuống.

“An An?” Vừa nhìn thấy nước mắt của cô, Na Nghiêm nhất thời ngạc nhiên sợ hãi kêu lên. “Sao vậy, xảy ra chuyện gì? Anh không quen biết người phụ nữ nào gọi là Lưu Vân Phỉ, em đừng nghe mẹ anh nói nhảm mà đoán mò, anh tuyệt đối không có bắt cá hai tay vừa quen em gặp gỡ những người phụ nữ khác, em phải tin tưởng anh. Mẹ! Mẹ là trở về phá hủy hạnh phúc của con trai mẹ sao? Con…”

“Na đại ca, không nên.” Du An An vội vàng ngăn cản anh. “Không phải là lỗi của bác gái, tự em… quá kích động.” Cô vừa nói vừa rơi lệ.

“Quá kích động?” Anh hoàn toàn nghe không hiểu ý của cô, chỉ biết mình từng thề sẽ không làm cho cô khóc nữa.

“Đừng khóc, đừng khóc. Anh đã thề sẽ không để cho em rơi nước mắt, cho dù khóc cũng là nước mắt vui sướng, em muốn hại anh phá hủy lời thề, chứng minh anh chỉ là một người đàn ông chỉ biết nói mạnh miệng, chứ cái gì cũng không làm được sao?” Anh vừa ôn nhu không thôi thay cô lau đi nước mắt, vừa nhẹ nhàng hỏi cô.

(Còn tiếp)

————————————————–

Chú thích

– BMW SUV: giá khoảng $88,900.

– Khủng hoảng SARS: Hội Chứng Hô Hấp Cấp Tính Nặng, được biết đến với tên gọi Bệnh SARS (viết tắt của từ tiếng Anh “Severe acute respiratory syndrome”) là một căn bệnh hô hấp, rất giống với bệnh viêm phổi không điển hình được ghi nhận lần đầu tháng 11, 2002 tại tỉnh Quảng Đông thuộc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Tháng 3, 2003, Dịch SARS tiếp tục lan rộng ở Trung Quốc, số người nhiễm lên đến 4000 người và gần 200 người tử vong. Bắc Kinh và Hồng Kông là hai nơi dịch bệnh hoành hành nặng nhất. Nhiều trường học, khu vui chơi giải trí phải đóng cửa. Nhiều người nước ngoài tìm cách về nước trong đó có du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc. Từ đó SARS bắt đầu lây truyền qua các nước khác trên thế giới, đặc biệt tại khu vực Đông Nam Á (ví dụ như Singapore).

Nguyên nhân lây bệnh là do virus SARS (SARS coronavirus, viết tắt SARS-CoV), một loại virus mới. Tỷ lệ tử vong do căn bệnh SARS là 10%. Từ mùa Thu năm 2002 đến mùa Xuân năm 2003, số lượng người mắc bệnh là 8000 người, số lượng tử vong là 774.

38 thoughts on “Người kia, ác hàng xóm – Chap 9.1

    • tỷ chỉ sợ mớ dao kéo mà mọi ng chuẩn bị dành tặng Na Mẫu, tỷ sẽ phải lãnh hết :[[

  1. ôô,đã hỉu đã hĩu,nằm trog 1 gốc tối tâm nên e đã lãng wên và ko đọc =) xl bá mẫu,con k cố ý gọi bà là phỉ thật có lỗi w an an tỷ mà =D

    • nàng nhá nàng nhá… nhìn mặt rất là ham hố… chạy wa chờ xem chiến tranh phải hông, khai thiệt đi =.=

      • Há há, giúp người là phụ còn coi náo nhiệt là chính mừ, ít ra ta cũng đâu có tham chiến, chỉ đứng ở ngoài xem thui 8]

  2. aaaaaaaaaaaa nang that la toan spoil vao nhungd doan khien nguoi dok hiu lam thui hukhuk ghet wa di mat

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s