Người kia, ác hàng xóm – Chap 7.2

“Được, chúng ta về nhà.” Anh ôn nhu gật đầu.

Sau khi về đến nhà, Na Nghiêm một lần nữa dò xem nhiệt độ trên trán Du An An, quan tâm nhìn cô.

“Còn nhức đầu sao?”

“Còn một chút.” Sau khi cô gật đầu, bởi vì không thoải mái mà nhíu mày, cô nghĩ nhất định là do ở bên trong KTV quá lạnh.

“Mới vừa rồi hẳn là nên đi bệnh viện.” Na Nghiêm lo lắng nhìn cô.

“Chỉ đau một chút mà thôi, em ngủ một đêm sẽ không có chuyện gì nữa.” Cô không dám lắc đầu nữa, chỉ có thể nhẹ giọng trấn an.

Anh vẫn là vẻ mặt mặt ủ mày chau lo lắng ngưng mắt nhìn cô.

“Em thật không có chuyện gì.” Cô bảo đảm với anh.

“Cho dù em nói như vậy, anh vẫn là không yên lòng. Em đi tắm trước đi, anh chờ em ngủ rồi mới về có được không?”

“Dĩ nhiên có thể.” Du An An không chút do dự đáp ứng.

“Vậy em đi tắm đi.”

“Được.”

Du An An trở về phòng cầm lấy quần áo để thay, sau đó bước vào phòng tắm.

Nước nóng xông lên toàn thân, cô nhắm mắt lại nhẹ nhõm thở dài.

Mặc dù đầu óc vẫn còn mơ hồ cảm thấy đau làm cho cô cảm thấy không thoải mái, nhưng mà tâm tình của cô đang rất tốt. Hôm nay cả ngày lo lắng, quả nhiên là tự mình suy nghĩ lung tung, thái độ của Na Nghiêm đối với cô cũng không có gì thay đổi, vẫn là ôn nhu quan tâm, cô thật là ngu ngốc, chỉ vì vài hành động liền hoài nghi anh.

Tình yêu, thì ra là dễ dàng làm cho người ta lo được lo mất như vậy sao?

Cô khẽ cười, lắc đầu, một giây sau đột nhiên rên lên tiếng.

Trời ạ, đầu của cô sao càng lúc càng đau đớn? Thật hy vọng có thể như mình nói, ngủ một đêm sẽ không còn chuyện gì.

Tắt nước nóng, lau khô thân thể, cô bước ra bồn tắm mặc quần áo lên, rồi đi ra khỏi phòng tắm, nhìn lướt qua phòng khách không có một bóng người.

Na Nghiêm đâu? Anh không phải nói là không yên lòng, phải đợi sau khi cô ngủ mới rời đi sao?

“Na đại ca?” Cô cất giọng tìm anh, trong nhà vẫn một bầu không khí trầm tĩnh.

Anh thật đã bỏ về?

Tâm tình tốt vốn có lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, cô trong lúc bất chợt chỉ cảm thấy muốn khóc, sau đó nước mắt cứ như vậy mà rớt xuống.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm vặn chìa khóa, cùng với cửa nhà cô trong nháy mắt mở ra, thân ảnh Na Nghiêm đột nhiên từ cửa đi vào làm cho cô sợ hết hồn.

“An…” Thanh âm của anh bỗng ngưng bặt, nụ cười nhanh chóng biến mất khi nhìn thấy cô nước mắt đầy trên mặt, một giây sau, anh đã chạy tới bên người cô. “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Ngữ khí của anh tương đối gấp gáp.

“Em nghĩ anh đã bỏ đi.” Lau đi nước mắt trên mặt, Du An An có chút lúng túng nói.

Anh nghe vậy thở phào nhẹ nhõm. “Ngốc nghếch, anh sẽ đi đâu được? Anh sống ở đối diện nhà em, có nhớ không? Anh chỉ về nhà xem trong nhà có thuốc nhức đầu hay không.”

“Có không?” Cô liếc về phía hai tay bên trái bên phải của anh.

“Có.” Anh từ trong túi áo trên lấy thuốc ra đưa cho cô. “Em qua bên kia ngồi xuống, để anh đi lấy nước.”

Du An An biết điều một chút ra ghế sa lon ở phòng khách ngồi xuống, sau đó nhìn anh đi vào phòng bếp thay mình rót ly nước đem ra ngoài.

Anh đưa ly nước đưa cho cô.

Nhận lấy cái ly, uống xong hai ngụm nước, cô đột nhiên ngưng động tác.

“Sao vậy? Mau uống thuốc vào nha.” Na Nghiêm hoài nghi nhìn viên thuốc giảm đau bị cô cầm trong tay.

Cô vẻ mặt do dự, khổ sở nhìn anh.

“Thuốc này sẽ không đắng, anh bảo đảm.”

“Em không phải sợ đắng, chẳng qua là chưa từng uống thuốc viên mà thôi.” Cô vẻ mặt đau khổ giải thích.

Anh nhướn chân mày cười như không cười.

“Em nói là sự thật, em không biết nuốt thuốc viên.”

“Vậy anh giúp em nghiền nhỏ?”

Du An An ngẩn ngơ, trong nháy mắt giống như một kẻ thất trận đầu gục xuống bả vai.

“Đừng tức giận như trẻ con, mau nuốt đi, nuốt rồi sẽ không nhức đầu nữa.” Anh vỗ vỗ mặt cô.

“Đầu của em đã không còn đau.” Đối mặt với viên thuốc, cô vẫn còn ráng giãy dụa lần cuối.

Na Nghiêm không nói một câu, trầm mặc nhìn thẳng cô.

“Được rồi, em nuốt là được.” Cô bất đắc dĩ thỏa hiệp, sau đó cầm lấy ly nước uống một hớp, đem viên thuốc đặt lên khóe miệng, nhưng làm sao cũng không có biện pháp bỏ vào trong miệng. Cô thật thật thật ghét uống thuốc.

“An An?” Anh lên tiếng thúc giục.

“Em biết rồi, anh không cần thúc giục em.” Cô lẩm bẩm tự nói, nhìn chằm chằm viên thuốc, sau đó nhắm mắt lại một mạch ném thẳng vào trong miệng.

Thuốc ở trong miệng cảm giác thật giống như đột nhiên trở nên to gấp đôi, cô cố gắng mở rổng cổ họng, nuốt xuống một ngụm lớn nước cùng thuốc, nhưng mà chỉ có toàn bộ nước chảy xuống, còn thuốc vẫn nằm lơ lửng ở cổ họng, khiến cho cô trong nháy mắt phát ra một thanh âm buồn nôn.

“Sao vậy? Sao vậy?” Anh khẩn trương hỏi.

“Nước, em muốn nước…” Nghẹn cổ họng, sắc mặt đỏ lên, Du An An thống khổ rên rỉ.

Anh lập tức đem ly nước trên bàn bưng lên cho cô, nhìn cô nghiêm chỉnh uống hết ly nước.

“Em còn muốn.”

Anh cầm lấy cái ly nhanh chóng chạy vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau đã đem ly nước đầy trở lại cho cô, sau đó lại nhìn cô uống sạch ly nước.

“Cảm thấy như thế nào, còn muốn nước sao?” Nhẹ vỗ về lưng của cô, anh có chút đau lòng.

“Em đã nói em sẽ không uống thuốc, anh cứng rắn ép buộc em làm chi a?” Cô ủy khuất cong miệng, đáy mắt đã muốn rơi lệ.

“Thật xin lỗi. Nhưng mà không thoải mái sẽ phải uống thuốc, nếu không em sẽ càng khó chịu.” Anh ôm cô vào trong ngực, ôn nhu vỗ về cô.

“Em ghét uống thuốc.” Cô vùi mặt vào cổ anh, không tự chủ hôn vào cổ anh một cái.

Na Nghiêm nhất thời cả người cứng ngắc, cảm giác máu toàn thân tựa hồ trong nháy mắt toàn bộ dồn về nửa người dưới của anh, khiến cho một bộ phận nào đó trên thân thể anh nhanh chóng cứng lên.

“Em nên đi ngủ.” Anh nhanh chóng đẩy cô ra.

Du An An bị động tác khước từ đột ngột của anh làm cho giật mình, vẻ mặt mê hoặc bối rối và ngây thơ nhìn anh. “Em còn chưa muốn ngủ.” Vừa nói cô lại lần nữa co quắp thân mình vào trong lồng ngực của anh.

Cảm giác dựa vào anh thật thoải mái, không mềm không cứng lại vừa ấm áp, hơn nữa mùi vị của anh cũng thật dễ chịu, là một loại mùi vị đàn ông sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, làm cho người ta có cảm giác đê mê. Dùng lỗ mũi chà chà lên da thịt ở cổ và vai của anh, cô thỏa mãn thở dài.

Na Nghiêm có một loại cảm giác như sắp chết đến nơi, trán của anh đã đầy mồ hôi, cả người cứng ngắc, nếu không phải cắn chặt hàm răng, thì anh đã sớm liên tiếp mắng ra lời thô tục.

Cô thật sự muốn hại chết anh.

“An An, không nên như vậy.” Anh tự tay nhẹ nhàng đẩy cô ra, liều chết duy trì lý trí của mình.

“Tại sao? Em thích cảm giác dựa vào anh, cũng thật thích mùi trên người anh.” Cô vừa nói vừa tiếp tục nghiêng người vào anh, hít sâu mùi vị của anh.

“Em rốt cuộc có biết em đang làm cái gì không vậy? Anh là đàn ông!” Anh nắm lấy bả vai của cô, một lần nữa đẩy cô ra, cắn răng gằn giọng từng chữ.

“Em biết anh là đàn ông nha, bằng không em làm sao có thể thích anh? Em không phải là đồng tính luyến ái.” Cô khó hiểu nhìn anh.

“Em rốt cuộc có hiểu ý anh hay không?” Anh đã muốn buông thả dục vọng bị đè nén ở đáy mắt, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm.

Nhìn anh, Du An An hô hấp đột nhiên có chút mắc kẹt, đôi mắt càng trợn càng lớn, ánh mắt cô còn không tự chủ được từ trên mặt anh dời xuống đến một bộ phận đang nhô lên giữa hai chân anh, sau đó nhìn nó chằm chằm. (a… a… máu… khăn giấy… *bịch*… té xỉu…)

“Anh là đàn ông.” Anh hơi thở đã trở nên trầm đặc thanh minh với cô một lần nữa.

Cô lúc này không dám mở miệng nói thêm một lời ngốc nghếch nào nữa.

Trong nhà đột nhiên trở nên rất yên tĩnh, yên tĩnh đến độ ngay cả tiếng một cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy. Anh không nói gì, nhưng hơi thở ồ ồ, còn cô không biết tại sao, hô hấp trở nên có chút rối loạn, hơn nữa tựa hồ còn có cảm giác càng lúc càng dồn dập.

Cô làm sao vậy? Cảm giác như vậy thật giống như cái loại cảm giác mỗi lần anh hôn cô, nhưng mà hiện tại anh không có hôn cô nha, tại sao cô vẫn khó thở, cả người phản ứng như lửa nóng?

Cô theo bản năng đưa lưỡi liếm lên đôi môi đang khô khốc của mình, không ngờ chưa tới một giây sau, cô đã bị anh kích cuồng hôn lấy, đầu lưỡi của Na Nghiêm trong nháy mắt lập tức tiến quân thần tốc vào trong miệng cô, hung mãnh vội vàng cướp đoạt tất cả những gì ngọt ngào trong miệng cô.

Cô không nhịn được nhắm mắt lại, cảm thụ nụ hôn tràn đầy kích tình cùng phấn khởi của anh.

Dục vọng trong cơ thể từ từ thức tỉnh, anh dùng tay đặt lên bộ ngực mềm mại không ngừng vuốt ve, cùng lúc đem cô áp sát phía dưới thân thể, dùng bộ phận giữa hai chân không ngừng ma sát trêu chọc cô.

Du An An không tự chủ được rên nhẹ lên tiếng, đưa tay vòng lên cổ anh ôm thật chặt.

Môi của anh từ từ dời xuống, khát khao hôn lấy từng tấc da thịt bóng loáng lõa lồ lộ ra của cô, từ cổ, hõm vai, bả vai đến trước ngực, cho đến khi đồ ngủ trên người cô toàn bộ đều bị anh cởi bỏ, bộ ngực mềm mại nhô ra trước mặt anh, anh mới tập trung hỏa lực, chuyên tâm dừng lại trên hai nơi mỹ lệ này mà hôn liếm không ngừng.

Cô bị anh hôn đến đầu óc choáng váng, ngay cả Na Nghiêm cởi bỏ quần của cô lúc nào cô cũng không biết, cho đến lúc tay anh thân mật dò xét vào giữa hai chân, cô mới giật mình kẹp chặt hai chân, nhưng cũng đồng thời kẹp lấy tay anh.

“Na…”

“Xuỵt, giao cho anh, được không?” Anh vừa hôn cô, vừa lẩm bẩm trấn an cô, nhưng động tác như lửa nóng trên tay vẫn không hề dừng lại.

Trái tim ở trong ngực kịch liệt nhảy lên, cảm giác giống như là máu muốn nghịch lưu, Du An An cơ hồ không cách nào không căng thẳng và áp lực, cô vừa muốn đẩy anh ra để thoát khỏi cảm giác này, rồi lại không giải thích được muốn ngón tay của anh nhanh hơn một chút.

Cô không biết mình cuối cùng là bị làm sao, chỉ biết là suy nghĩ càng lúc càng trống rỗng, thân thể càng ngày càng khó chịu, cô không nhịn được bật ra một tiếng rên, sự kềm chế càng lúc càng khó khăn, sau đó chìm trong đỉnh điểm cao trào mà chưa bao giờ cô từng trải qua.

Toàn thân cô vô lực, cả người ngây ngất giống như đang bay trên mây.

Trong lúc bất chợt, anh ôm lấy cô đi vào phòng ngủ, đặt cô lên trên giường. Du An An hai mắt sương mù nhìn anh, phát hiện anh cũng nhìn mình, sau đó anh bắt đầu chậm chạp cởi bỏ tất cả quần áo trên người.

Thân thể trần truồng của Na Nghiêm gầy gò bền chắc, hoàn mỹ cường tráng, mà hăng hái bừng bừng, cơ hồ đoạt đi hô hấp của cô, cô từng nhìn thấy nửa thân trần của anh, khi đó cô chỉ cảm thấy lúng túng, còn bây giờ cô lại cảm thấy hô hấp dồn dập, một loại dục vọng xa lạ nhanh chóng chiếm lấy cô.

Từ từ nghiêng người đặt trên người cô, ánh mắt nóng bỏng của anh thủy chung khóa chặt cô, khiến cho cô đến hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

Na Nghiêm lần nữa hôn cô, thi triển ma chú, làm cho cô mê mẩn mất đi khống chế, mất đi tự chủ bản thân. Một cơn đau đớn đột nhiên phủ xuống, cô cả người căng thẳng, khiếp sợ mở mắt.

“Thật xin lỗi.” Ánh mắt của anh nóng bỏng, thanh âm khàn khàn bất động trên người cô, đáy mắt không giấu được sự tự trách. Anh vẫn là làm đau cô.

Du An An biết anh không phải cố ý, cũng biết chuyện này là chuyện trở thành một phụ nữ chân chính phải vượt qua.

“Không sao.” Cô lẩm bẩm trấn an, sau đó cảm nhận cảm giác anh ở trong cơ thể mình. Đây chính là ân ái. “Em yêu anh.” Cô tình sinh ý động bật thốt lên lời thổ lộ với anh.

Ba chữ kia dễ dàng phá hủy sự tự chủ của Na Nghiêm, khiến cho tất cả dục vọng cùng nhiệt tình của anh đối với cô trong nháy mắt bộc phát.

Anh vững vàng ôm chặt cô, bắt đầu dùng sức ở trong cơ thể cô chạy nước rút, một lần lại một lần đem mình đẩy mạnh vào chỗ sâu nhất của cô, cho đến cô thất thanh thét lên trong đỉnh điểm của sự hoan ái, anh mới run rẩy buông thả mình, cùng cô ngã xuống giường.

Hết chương 7.

————————————-

pi ét: vào lúc *nguyệt hắc phong cao*, bạn Tiu Ú sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đã gục trước bàn máy tính…

————————————-

Spoil:

“Đương nhiên là đi đăng ký kết hôn.”

50 thoughts on “Người kia, ác hàng xóm – Chap 7.2

  1. trc khi chết e xin cảm ơn ss tiu đã cho e cái part rấc ư là ứ ừ này == oa,máu mũi xịt tứ fía,nc’ mắt đầm đìa và hy sjnh trog vih qag mồm há ko thể khép

  2. Thank Be Tiu!
    Tinh chua Cung.
    AA ngay tho lam NA ngan ngo ca buoi sang… gio con co quet… Anh ma ko xong tran thi A co van de!

  3. Hjx hjx, tối wa bịnh nặng nằm liệt giường.
    Sáng dậy còn phải đi học thêm Toán.
    Về nhà liền chạy lên đây đọc……………
    …..*bí bo bí bo*…….
    Em hết sạch máu ùi TT^TT

    • sao lại bị bịnh zậy em >.<
      hèn chi ss thấy lạ, ko thấy em thức đêm canh truyện =]

      • Làm Toán quá độ nên bị sốt cao thui (j mà sáng nay còn phải đi học Toán nữa chứ)
        Nên tối wa ngủ ở nhà mama, ko dám thức khuya canh truyện. TT3TT
        Chứ ko thì mấy cái máy tính của em sẽ đều bị cắt hít >>____<<

  4. Haha em cũng nghĩ là pass này mà ko ngờ nó đơn giản vậy. Ss nhân từ quá =]]
    Em đủ tuổi đọc rồi. Lúc ss edit đoạn này có cảm tưởng gì hehehe =]]

    • hờ hơ, ss đã bảo pass rất đơn giản mà :]]
      chẹp… cảm tưởng… cảm tưởng rất là khó nói a… :”>

  5. *chớp chớp mắt* A.T mới có 16 thì có được đọc không hở ss? :”>
    hầy, nhưng mà A.T lỡ đọc mất rồi, biết làm sao đây nhợ? Bắt đền ss á, còn gì là chong xáng của A.T nữa =))

  6. Pass go toj lan thu 3 moj dung…luc dau con tuong nghiemkhac. hahaha. (^~^). K coa chong cu gje lun. Day k phaj la loj cua anh, co trach trach chy naj qua hap dan.coa chong cu gje lun. Day k phaj la loj cua anh, co trach trach chy naj qua hap dan.

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s