Người kia, ác hàng xóm – Chap 7.1

Cô bị gài bẫy!

Du An An cho dù có chậm chạp thì cuối cùng cũng phát hiện ra, làm gì có tiệc sinh nhật nào đâu nha, căn bản là gạt người, bởi vì tham dự tiệc từ đầu tới đuôi cũng chỉ có ba người, cô, Ngụy Thục Mỹ và Hoàng Bách Khải.

Cô bắt đầu phát giác ra từ lúc bọn họ đi ăn cơm, cô bị an bài ngồi ở bên cạnh Hoàng Bách Khải, Thục Mỹ liều chết ở một bên giật dây bọn họ, sau khi cơm nước xong đi KTV ca hát, cô lại lần nữa bị an bài ngồi ở bên cạnh Hoàng Bách Khải, Thục Mỹ cũng liều chết hát mấy bài tình ca rồi bắt bọn họ hát đôi, còn những người khác nói sắp đến thì cuối cùng lại không có ai.

Cô cảm thấy rất tức giận, không phải là tức vì Thục Mỹ lừa gạt cô, mà là tức vì nàng biết rõ ràng là cô đã có bạn trai, nhưng vẫn còn muốn ghép đôi cô và Hoàng Bách Khải.

“Thục Mỹ, mình phải đi về.” Một bài hát vừa mới kết thúc, bài tiếp theo còn chưa kịp phát lên, cô đột nhiên cầm lấy túi xách da đứng dậy.

“Đi về? Chờ một chút đi, chúng ta cũng vừa mới đến thôi mà, hơn nữa những người khác cũng đều chưa tới.” Ngụy Thục Mỹ kéo cánh tay cô rồi đứng lên theo.

“Thật sự có những người khác sao?” Du An An mặt không chút thay đổi nhìn Thục Mỹ.

“Đương nhiên là có.” Nàng không chút do dự nói dối.

“Nếu những người khác sẽ đến, một mình mình đi trước hẳn là không sao phải không? Chúc cậu sinh nhật vui vẻ.” Du An An không muốn lật tẩy lời nói dối của nàng, chỉ là sau khi dùng giọng nói lãnh đạm chúc mừng nàng, liền trực tiếp đẩy tay nàng ra, đi về phía cửa.

“An An!” Ngụy Thục Mỹ vội vàng đuổi theo kéo cô lại. “Cậu đang tức giận sao?”

“Mình tại sao lại phải tức giận?” Du An An mặt lạnh hỏi ngược lại.

“Cậu muốn trở về trước cũng không sao, để cho Hoàng Bách Khải đưa cậu về.” Ngụy Thục Mỹ vẫn kiên trì kế hoạch ghép đôi của mình như cũ.

Du An An trầm mặc nhìn nàng một lát, sau đó gật đầu.

“Được.” Cô sẽ lợi dụng cơ hội này nói rõ ràng cùng Hoàng Bách Khải, giải thích minh bạch, cho hắn biết mình đã có bạn trai, hơn nữa đối với hắn không có nửa điểm ý tứ, khuyên hắn tốt nhất nên sớm chết tâm một chút.

“Hoàng Bách Khải, anh lái xe đưa An An trở về.” Ngụy Thục Mỹ lập tức cao hứng quay đầu báo cho Hoàng Bách Khải.

“Được.” Hắn lập tức đáp ứng, sau đó đứng dậy cầm lấy áo khoác bên cạnh, vội vàng đi về phía bọn họ. “An An, tôi đưa cô về.” Hắn ôn nhu nói.

Du An An mặt không chút thay đổi nhìn hắn một cái, sau đó dẫn đầu đi ra khỏi quán KTV.

“Cố gắng lên.” Ngụy Thục Mỹ nhân cơ hội vỗ vai Hoàng Bách Khải, trừng mắt nhìn hắn, nhỏ giọng nói.

“Tôi sẽ.” Hắn cũng nhỏ giọng trả lời, sau đó lập tức đuổi theo hướng Du An An đang càng đi càng xa.

“Cậu sẽ cảm ơn mình, An An.” Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, Ngụy Thục Mỹ hướng về phía khoảng không phía trước lẩm bẩm tự nói. “Cậu nhất định sẽ cảm ơn mình.”

* * *

Thừa dịp nói muốn vào phòng rửa tay một lát, Du An An gọi điện thoại cho Na Nghiêm, nói cho anh biết cô bây giờ đang ở nơi nào, gọi anh tới đón.

Sau đó, một mình đợi trong phòng rửa tay thương tâm khóc òa lên.

Cô cảm thấy thật khổ sở cũng thật tức giận, nghĩ không ra tại sao Thục Mỹ lại làm như vậy với cô, cô cho rằng nàng là người bạn tốt nhất của mình, cho rằng nàng hiểu rõ cô, cho rằng nàng sẽ vì chuyện cô đã bạn trai, cuộc sống không còn chỉ có công việc nữa mà vui vẻ cho cô, kết quả là nàng tại sao lại phải làm như vậy?

Rõ ràng đã nói với nàng rất nhiều lần mình đối với Hoàng Bách Khải không có cảm giác, tại sao nàng vẫn là nghe không hiểu, luôn cố gắng ghép đôi, hại cô bây giờ lâm vào cảnh khó xử?

Cô bây giờ rốt cuộc phải dùng thái độ gì để nói chuyện với Hoàng Bách Khải mới có thể làm cho hắn chết tâm, sau này trong công ty chạm mặt nhau cũng sẽ không cảm thấy lúng túng hay áy náy đây? Cô thật tức giận, tức giận Thục Mỹ!

Lau đi nước mắt trên mặt, cô dùng nước lạnh hất lên mặt, sau đó nhìn đồng hồ trên tay.

Na Nghiêm đại khái khoảng mười phút nữa là có thể đến, trong khoảng thời gian này hẳn là đủ để cô đi ra ngoài cùng Hoàng Bách Khải nói chuyện rõ ràng.

Một lần nữa nhìn lại mình trong gương, xác định cặp mắt không có sưng lên vì khóc, chẳng qua là có một chút hồng mà thôi, cô lúc này mới yên tâm tiêu sái bước ra khỏi phòng rửa tay, sau đó liếc thấy Hoàng Bách Khải vẫn kiên nhẫn đứng ở trên hành lang đợi cô.

Trong nháy mắt, cô chỉ cảm thấy thật bất đắc dĩ mà cũng thật vô lực, hắn rốt cuộc là thích mình điểm nào, lại có thể kiên nhẫn theo đuổi như vậy.

“Chúng ta trước khi rời khỏi đây, tôi có lời muốn nói với anh?” Cô lạnh lùng nhìn hắn.

Hoàng Bách Khải gật đầu, hai người cùng nhau vào thang máy đi xuống lầu, ra khỏi cửa KTV chuẩn bị bước ra đường.

“Xe của tôi đậu ở bên kia, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện được không?”

“Bạn trai tôi sẽ đến đón tôi.” Du An An dừng bước lại, trực tiếp nói rõ.

Vẻ mặt hắn trong nháy mắt cứng lại một chút. “Cô mới vừa rồi ở trong phòng rửa tay gọi điện thoại cho hắn sao?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng mà tôi đã nói với Thục Mỹ sẽ đưa cô về nhà.”

“Cám ơn, nhưng mà tôi không muốn quá phiền toái anh…”

“Một chút cũng không phiền toái.” Hắn nhanh chóng chen vào.

“Còn nữa, tôi sợ bạn trai tôi nhìn thấy sẽ hiểu lầm.” Du An An liếc hắn một cái, mặt không chút thay đổi nói cho hết lời.

Hoàng Bách Khải không nhịn được lại cứng người một chút. “Cô rất thích hắn?” Trầm mặc một hồi, hắn chậm rãi hỏi.

“Đúng, rất thích.” Du An An không tự chủ được mỉm cười.

“Tôi nghe nói hắn là thợ trang hoàng.” Hắn không dám tin nhìn cô.

“Đúng vậy.”

“Hắn là công nhân trang hoàng, chứ không phải là ông chủ của công ty trang hoàng.”

“Đúng vậy.” Cô có chút khó hiểu, không hiểu hắn hỏi cẩn thận như vậy là muốn làm gì.

“Vậy thì tôi có điểm nào so ra thua kém hắn, một công nhân?” Nói đến hai chữ “công nhân”, ngữ khí của hắn tràn đầy sự khinh thường.

Khi Ngụy Thục Mỹ nói với hắn chuyện này, hắn ngoại trừ lo sợ, còn có một loại cảm giác bán tín bán nghi, cảm thấy Ngụy Thục Mỹ nhất định là nghe lầm, bằng không Du An An làm sao có thể sẽ chọn một “công nhân” bình thường mà gặp gỡ, chứ không chọn lựa mình? Kết quả là không ngờ tới cô cư nhiên thật sự dùng phương thức này khiến hắn nhục nhã, chẳng lẽ hắn tất cả đều không bằng một tên công nhân?!

“Thích một người vốn là một chuyện rất chủ quan. Hoàng Bách Khải, anh so ra không có kém bạn trai tôi, chỉ là người tôi yêu mến, có thể làm cho tôi khóc, khiến cho tôi cười chỉ là anh ấy mà thôi, tôi đối với anh cảm thấy thật có lỗi, nhưng chuyện tình cảm vốn là miễn cưỡng không hạnh phúc, hy vọng anh có thể hiểu rõ.” Cô bình tĩnh giải thích.

“Tôi không cần biết!” Hoàng Bách Khải nổi giận đùng đùng rống to. “Nếu tôi so ra không có kém tên kia, tại sao cô không thích tôi, lại đi thích hắn? Tôi đối với cô không đủ ôn nhu sao? Theo đuổi cô không đủ sao, hay là phương thức theo đuổi quá mức quân tử, quá mức lễ phép rồi? Cô thích đàn ông thô lỗ hay sao? Nếu như cô thích, tôi cũng làm được như vậy!” Hắn càng nói càng kích động, thậm chí cứ sau mỗi một câu nói liền tiến tới gần cô một bước.

“Anh… Anh muốn làm gì?” Du An An có chút sợ hãi, không tự chủ được bắt đầu lui về phía sau.

“Cô thích bị đối xử thô lỗ có phải không? Tôi cũng có thể rất thô lỗ.”

“Hoàng Bách Khải, anh, anh tốt nhất không nên làm loạn.” Trên mặt cô không còn chút máu, bước lùi về sau, đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm người đàn ông vẻ mặt cuồng dại đang từng bước từng bước tới gần mình.

“Làm loạn?” Hắn cười lạnh một tiếng.

“Anh… Anh đừng quên chúng ta đi làm cùng một công ty, nếu như, nếu như anh dám làm loạn với tôi, anh không sợ sẽ bị mất việc sao? Không có công việc, tiền đồ của anh cũng sẽ xong đời… A!” Cô cố gắng lay tỉnh lý trí của hắn, không ngờ tới hắn lại đột nhiên một bước dài xông lên bắt lấy cô, cô sợ đến mức nhất thời hét lên một tiếng.

“Câm miệng!” Hắn một tay bịt miệng cô, đồng thời ôm cô kéo về phía con hẻm tối bên cạnh.

Du An An hai mắt to tròn, nước mắt hoảng sợ đã nhanh chóng đầy tràn trong hốc mắt, cô liều chết giãy dụa, dùng sức đánh lên tay Hoàng Bách Khải, nhưng không cách nào làm cho hắn buông lỏng tay thả cô ra.

Cô thật sợ hãi, ai tới cứu cô, Na đại ca… Na Nghiêm… Na Nghiêm…

Tựa như nghe thấy tiếng cô kêu cứu trong lòng, Na Nghiêm lập tức vọt vào trong con hẻm, giống như một loài dã thú gầm thét rống giận, đưa tay dùng sức kéo Hoàng Bách Khải ra khỏi Du An An, sau đó một đấm đánh gãy sống mũi hắn, một đấm nữa đánh lên cằm của hắn, khiến cho hắn cả người lảo đảo ngã nhào trên mặt đất.

“Na… Đại ca?”

Anh vốn là còn muốn tiếp tục truy kích, nhưng khi nghe thấy tiếng khóc cùng tiếng gọi hoảng sợ của Du An An truyền đến từ phía sau, anh nhanh chóng buông lỏng tay chạy tới bên người cô.

“Anh ở đây, An An.” Anh ôm cô vào trong ngực.

“Thật sự là anh? Anh đã đến rồi.” Cô đưa tay ôm chặt anh, tất cả nước mắt hoảng sợ rơi vào trong lòng ngực của anh.

“Đúng vậy, anh tới rồi. Em có bị thương không? Tên khốn kia có làm hại đến em không?” Anh nhẹ buông cô ra, cẩn thận xem xét cô từ đầu tới chân, từ chân lên đầu.

“Không có.” Cô bởi vì anh đã xuất hiện, nên từ từ bình tĩnh lại. “Hoàng Bách Khải đâu?” Cô hít hít lỗ mũi, lau đi nước mắt trên mặt hỏi.

“Em quen biết tên khốn kia?” Na Nghiêm ngạc nhiên kêu to, quay đầu lại nhìn về phía cái tên khốn kiếp kia vẫn ngồi bệt trên mặt đất, tuyệt không muốn chạy trốn, ngược lại dùng một ánh mắt mang theo hận ý và lửa giận trừng trừng nhìn anh.

“Hắn là đồng nghiệp trong công ty.”

“Đồng nghiệp trong công ty?!” Anh vẻ mặt không dám tin.

“Dạ.” Du An An nhìn về phía Hoàng Bách Khải đang ngồi dưới đất. “Anh hỏi tôi tại sao thích anh ấy, không thích anh? Tôi bây giờ có thể nói cho anh biết, bởi vì anh ấy chưa bao giờ có ý đồ ép buộc tôi hoặc thương tổn tôi, anh ấy chỉ biết bảo vệ tôi mà thôi.” Cô lạnh lùng nói với hắn. “Chuyện ngày hôm nay tôi sẽ không nói cho bất cứ kẻ nào, nhưng mà sau này xin cách xa tôi một chút.”

Nói xong, cô nắm tay Na Nghiêm, kéo anh rời đi. “Na đại ca, chúng ta đi.”

“Cứ như vậy mà bỏ qua cho hắn?” Anh tức giận, trong giọng nói tràn đầy ý không cam tâm.

“Em cảm thấy rất mệt, đầu có chút đau, muốn sớm về nhà nghỉ ngơi một chút.”

“Sao vậy? Em có phải là bị cảm hay không, hay là vừa rồi có uống rượu, sao lại nhức đầu? Có muốn đi gặp bác sĩ hay không?” Anh lập tức đã quên mất tên khốn kiếp vẫn ngồi dưới đất, lo lắng hỏi.

“Em muốn về nhà.” Cô mềm mại tỏ vẻ suy yếu.

“Được, chúng ta về nhà.” Anh ôn nhu gật đầu.

(Còn tiếp)

———————————-

Ta chỉ spoil 1 chữ thôi:

18+

*hắc hắc hắc*

———————————-

Pass C7.2: Chữ Nghiêm trong tên của Na Nghiêm có nghĩa là gì? (9 ký tự, ko viết hoa, ko gõ dấu, viết liền ko cách >> Vd: nanghiem)

45 thoughts on “Người kia, ác hàng xóm – Chap 7.1

  1. ách… chênh nhau có 1 2 phút… ta sợ mọi người rồi =[[
    pi ét: ta ngủ đây, bibi ss Nhok iu, bibi bé Cielle, bibi Vivi :”]

  2. trời,cái sì poi *đập đập đầu* chết mất w ss tju =[[ vỡ oà =[[ ss làm thì e còn tâm trạg đâu mà thi w cử đây hở ss =[[ ơ cơ mà rốt cuộc anh ý làm nghề j vậy ss tju,e nhớ hỳh như a ý chưa lói mờ =___= *đầu óc mụ mị ứ bic có lói saj chy ko*

  3. Mà ss là ss “ba trấm” lớm đấy nhớB-) nhớ j cụa e k nhớ lại nhớ câu dìm hàng e á TT^TT dưng mà e vẫn yêu ss mới khổ chứ:X

      • hôm qua có ss Nhok còn hỏi ta ~> “lúc em edit 18+ có cảm giác j hem”
        *câm nín nghẹn ngào* =]]

      • Mình nhớ có bạn Fei bạn ấy bảo làm đoạn H mà lăn ra cười *tại cái đoạn ấy nó cũng buồn cười thật*
        Thời mình còn ngây thơ trong trắng đọc H thì mặt đỏ tim đập, giờ thì… thường thôi, chai mặt rồi, hắc hắc

  4. ss êu dấu cụa e,thế thế nà nà tối nay có *ban trấm* hở ss,ối dồi ôi,e mog qá đỗi hị hị =]] mặc cho maj thi,fải thức me cái part mới cho dc a nên ss thg e thì post sớm sớm tý =*,ss mà k post,maj e thy ko dc,tg lai tiền đồ của e nằm trog tay ss nhá,trák nhỵm cao cả a~

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s