Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 10.2 – Hoàn

Hoàng hôn lặng lẽ rơi lên trên má phấn.

Tiểu Tịch ngủ được một lúc lâu, sau đó không biết tại sao đột nhiên bừng tỉnh.

Cô kinh hoảng mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên một cái giường lớn, trên giường trống rỗng, mà trên một cái gối đầu khác còn có dấu vết lún xuống, cô vươn tay tới lục lọi, vẫn còn hơi ấm.

“Chiến Bất Khuất!” Cô lo lắng gọi, mặc dù biết anh sẽ không đi xa, nhưng mà không nhìn thấy anh, trong lòng chính là thật sự lo lắng.

Ở hội trường buổi đấu giá, vừa nhìn thấy vết thương đang tuôn ra máu tươi, cô lập tức bị dọa ngất xỉu. Sau khi tỉnh lại, đã bị đem tới một ngôi nhà bí mật ở vùng ngoại thành, Chiến Bất Khuất có một khu dinh thự ở chỗ này, người của Tuyệt Thế đem anh đến đây chữa trị.

Thật ra thì, đó không phải là vết thương nghiêm trọng gì, ít nhất sẽ không đả thương được tính mạng của anh, có thể chẳng qua là cần nghỉ ngơi một chút thôi. Nhưng mà Tiểu Tịch khi đó vốn đang sợ hãi, cái gì cũng không nghe thấy, chỉ có thể ôm lấy anh không ngừng khóc, liên tục hứa hẹn, không bao giờ làm trái với mệnh lệnh của anh nữa, không bao giờ mạo hiểm nữa…

Thượng Quan Lệ phái một người đàn ông tên là Y Sinh, tới thay Chiến Bất Khuất băng bó chữa thương.

Tiểu Tịch đã từng gặp người đàn ông này, hắn là sư huynh của Từ thần dược, mấy năm trước cô bị roi quất mà mình đầy thương tích, chính là hắn dùng y thuật tuyệt diệu như Hoa Đà tái thế, khâu vá cô lại hoàn chỉnh, kéo cô từ trước Quỷ Môn Quan trở về.

Cô biết Y Sinh y thuật cao minh, nhưng mà cô chính là không ngăn được bản thân lo lắng, nhìn thấy vết thương của Chiến Bất Khuất, ngực cô lại đau quá, đau đến mức cô không cách nào thở được, nước mắt giống như sợi dây trân châu bị đứt rơi xuống, vô luận anh dụ dỗ như thế nào, cô vẫn cứ càng khóc càng to.

Thật vất vả, vết thương mới băng bó xong, Y Sinh căn dặn, anh phải tĩnh dưỡng một thời gian.

Sau khi Y Sinh rời đi, cô cũng bò lên giường lớn, lo lắng nhẹ nhàng vỗ về lên băng gạc vết thương màu trắng của anh.

“Có đau hay không?” Cô nhỏ giọng hỏi, rốt cục cũng có thể hiểu, lúc trước khi anh nhìn thấy vết thương cũ trên người cô, tại sao lại kích động đến như vậy.

Chiến Bất Khuất lắc đầu, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm. “Anh rất khỏe, chỉ là có chút mệt mỏi.” Anh dùng cánh tay không bị thương, ôm cô vào trong ngực. “Theo anh một lát thôi.” Anh hôn lên mái tóc ngắn xốc xếch của cô.

Cô nằm lên bộ ngực của anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ, hai tay ôm anh thật chặt, hít thở lấy hơi thở của anh, thật lâu sau mới buông lỏng, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Nhưng mà, sau khi tỉnh lại, anh lại đột nhiên mất tích!

Tại sao? Vết thương của anh chưa được xử lý tốt, lại chảy máu nữa sao?!

Tiểu Tịch trong lòng hốt hoảng, vội vàng bò xuống giường. Cô mở to hai mắt vừa sưng vừa rát, chân trần chạy ra khỏi phòng ngủ, tìm kiếm thân ảnh của anh trong nhà.

Căn nhà này rất lớn, có rất nhiều gian phòng, mỗi cánh cửa phòng đều đóng chặt lại. Cô đi theo hành lang u ám, không ngừng tìm kiếm, trong lòng càng lúc càng bối rối, đôi mắt lại muốn đỏ lên.

Rốt cục, cô đi tới cuối hành lang, có một căn phòng tương đối rộng rãi, ở bên cạnh cửa sổ, có một cái ghế da lớn. Cái ghế xoay lưng về phía cô, cô nhìn không tới người trên ghế là ai, vội vàng xông lên phía trước.

“Chiến Bất Khuất, anh có sao không? Vết thương có còn đau hay không? Tại sao lại không đánh thức…”

Ghế da xoay lại, Tiểu Tịch đứng đối diện người trên ghế, trong nháy mắt ngậm miệng, đôi mắt to tràn đầy thất vọng.

Người trên ghế không phải là Chiến Bất Khuất, mà là Tịch Na mỹ lệ tóc đỏ mắt xanh, cô ấy mỉm cười, hai tay đặt trên cặp đùi thon dài, chiếc váy ngắn cổ sâu gợi cảm, làm cho người đàn ông nào nhìn trúng đều sẽ lập tức phun máu mũi.

“Khuyết tiểu thư, thật xin lỗi đã làm cô thất vọng, tôi không phải là Chiến Bất Khuất.”

“Anh ấy ở đâu?” Cô vội vã muốn nhìn thấy anh.

Tịch Na nụ cười chân thành, ý bảo cô xoay người lại. Sau lưng cô, chỉ có năm cánh cửa gỗ, căn bản không có thân ảnh của Chiến Bất Khuất.

“Anh ta đang ở trong căn nhà này, có lẽ ở trong số những gian phòng đó, cô sao không không thử gọi to tên anh ta, anh ta vừa nghe thấy, khẳng định sẽ lao ra.” Ở buổi đấu giá, cô đã thấy tận mắt nhìn thấy, Chiến Bất Khuất coi trọng cô gái nhỏ này đến cỡ nào!

Tiểu Tịch nhíu mày, cảm thấy nụ cười của Tịch Na có chút là lạ. Chẳng qua là, cô một lòng chỉ nghĩ tới phải nhanh chóng nhìn thấy Chiến Bất Khuất, không có thời gian suy nghĩ nhiều, hít sâu một hơi, đôi môi đỏ hé ra, phát ra một tiếng hô thập phần bực tức.

“Chiến, Bất, Khuất…”

Tiếng vọng ông ông dội lại trong căn phòng, năm cánh cửa trước mắt cô đồng thời mở ra, năm Chiến Bất Khuất cùng lúc bước ra từ phía sau cửa. Gương mặt tuấn tú giống nhau như đúc, kiểu tóc giống nhau như đúc, quần áo giống nhau như đúc, vóc người giống nhau như đúc, khí chất giống nhau như đúc, trên cánh tay phải của bọn họ thậm chí còn băng vải giống nhau như đúc.

Cô hoa mắt choáng váng, ngây dại ra trong một lúc ngắn.

Năm Chiến Bất Khuất nhíu mày, trình độ cau mày cũng đều giống nhau như đúc. Bọn họ bước ra một bước, muốn đi tới phía cô, nhưng mà đồng thời phát hiện ra sự tồn tại của bốn người còn lại, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo vẻ mặt chuyển thành tức giận, làn môi mỏng mở ra, tiếng hô kinh thiên động địa vang lên, năm người đồng thời chửi ầm lên.

“Chết tiệt, các người đang giở trò quỷ gì?!”

Tiểu Tịch thấy vậy trợn mắt há hốc mồm, cảm giác mình giống như là cùng lúc quan sát năm cái màn hình đang đồng bộ phát ra cùng một đoạn phim.

Tịch Na ở trên ghế da mở miệng, mặc dù là người ngoại quốc, nhưng mà nói tiếng Trung rất rõ ràng, dễ nghe cực kỳ.

“Khuyết tiểu thư, đây là truyền thống của gia tộc chúng tôi, cũng là quy củ do cha nuôi của tôi đặt ra. Cô trước hết phải thông qua khảo nghiệm bậc nhất, các thành viên trong gia tộc của chúng tôi mới có thể thừa nhận, cô là người của Chiến Bất Khuất.”

Năm người đàn ông lại đồng thời rống lên.

“Khảo nghiệm cái quỷ gì?!”

“Tịch Na, em đừng nhúng tay, cút ra ngoài cho anh!”

“Tiểu Tịch, tới đây!”

Tịch Na phất tay một cái, muốn bọn họ an tĩnh, bộ dạng của cô giống như là một cô giáo đang trấn an cái nhà trẻ.

“Chiến Bất Khuất, anh đừng nóng lòng. Anh sớm cũng biết, đây là quy củ cha nuôi để lại, chúng ta đều phải tuân thủ.” Cô quay đầu, nhìn Tiểu Tịch. “Cha nuôi của chúng tôi đã nói, đối với loại người quá giỏi về ngụy trang như chúng tôi, đến cuối cùng gần như đã đánh mất con người thật của bản thân, chỉ có người có thể nhận ra bộ mặt thật của chúng tôi, mới có tư cách trở thành là bạn đồng hành của chúng tôi.”

“Ý cô là nói, tôi phải từ trong số bọn họ nhận ra Chiến Bất Khuất?”

Tịch Na gật đầu, nhìn Tiểu Tịch, đưa tay chỉ hướng năm người đàn ông giống nhau như đúc kia.

“Tôi tin tưởng, cô nếu quả thật yêu thương anh ấy, thì có thể dễ dàng nhận ra từ trong năm người bọn họ, đâu là người đàn ông mà cô yêu.”

Tiểu Tịch chau cặp mày liễu, nhìn chằm chằm năm người đàn ông.

“Trừ Chiến Bất Khuất ra, bốn người còn lại là ai?” Cô hỏi.

“Chúng tôi là người thân không có huyết thống.” Ngoại trừ Tiểu Tịch, tất cả những người ở đây đều được cùng một người thu dưỡng, trải qua quá trình huấn luyện cách ngụy trang nghiêm khắc, mỗi người đều có thể giả dạng thành người bên cạnh từ dáng người cho đến phản ứng mà không có chút tỳ vết nào.

“Như vậy, các người cũng quen dốc toàn bộ lực lượng?” Cô hoài nghi nói, xem bọn họ giống như là con gián.

“Không.”

“Vậy tại sao các người toàn bộ đều đến đây?”

“Bọn họ muốn nhìn cô một chút.” Tất cả mọi người đều muốn nhìn xem, cô gái nhỏ mà Chiến Bất Khuất chung tình cuối cùng là bộ dạng như thế nào. Bọn họ lại càng muốn nhìn xem, cô có thể thông qua cái khảo nghiệm này, từ trong bọn họ nhận ra Chiến Bất Khuất hay không.

“Uhm, được rồi, khảo nghiệm thì khảo nghiệm.” Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn những người đàn ông trước mặt. “Bất quá tôi muốn xác nhận một chuyện trước.” Tầm mắt của cô chuyển qua chuyển lại giữa năm người bọn họ, mang theo sự lo lắng sâu đậm. “Thương thế của anh không sao chứ? Không còn đau chứ?”

Năm người đàn ông đồng thời lắc đầu, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm xúc căng thẳng từ từ biến mất.

Được lắm được lắm, bất luận ai là thật, ai là giả, miễn là vết thương không có gì đáng ngại là được.

Cô nhắm mắt lại, tỉnh táo một hồi lâu, sau đó bước lên phía trước, đến trước mặt năm người đàn ông, cẩn thận nhìn kỹ vẻ ngoài của bọn họ, sau đó lại than thở kỹ thuật hoàn mỹ của bọn họ không có chút tỳ vết.

“Tôi có thể dùng phương pháp nào để xác nhận?” Cô quay đầu đặt câu hỏi, suy nghĩ xem có thể đi kéo tóc mỗi người hay không. Cô nhớ cái loại mặt nạ này không chịu nổi bị kéo ra, chỉ cần kéo một cái, ai giả mạo lập tức sẽ bị lộ ra chân tướng.

Tịch Na mỉm cười.

“Chỉ cần đừng xé mặt nạ là được.”

“Tôi cũng biết không có dễ dàng như vậy.” Cô nhún nhún vai, rung đùi đắc ý nhìn năm người đàn ông trước mặt, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ gõ lên đôi môi đỏ mọng. “Làm sao bây giờ? Người này xem ra hình như là thật, người kia xem ra cũng rất giống thật, này, có thể hôn một chút được hay không?” Cô cong cái miệng nhỏ nhắn.

“Không được!” Ngoại trừ người đàn ông trước mặt cô, bốn người còn lại đồng thanh rống to, kích động tiến tới gần một bước.

“Chiến Bất Khuất, đừng quên, chúng ta đều từng thề trước mặt cha nuôi trước khi chết.” Tịch Na nhàn nhạt nhắc nhở, biết anh là người coi trọng lời hứa, những lời này cũng đủ để ngăn cản anh vọng động.

Người đàn ông ở trước mặt Tiểu Tịch, đầu tiên là khóe miệng run rẩy, sau đó cười ra tiếng.

“Loại bỏ.” Cô tuyên bố, chậm rãi hướng tới những người đàn ông khác, đứng lại trước mặt một người, sau đó dùng nụ cười ngọt ngào nhất, khẩu khí lễ phép nhất hỏi thăm. “Xin hỏi, có thể để cho tôi nhìn cái mông của anh một chút không?” Tính tới hôm nay đã rất nhiều ngày, cô ở khách sạn tình nhân nhìn lén anh tắm, đối với cái mông rắn chắc vung cao của anh đã khắc sâu ấn tượng!

Lần này, có hai người đàn ông bật cười, còn lại hai người đàn ông cùng kêu to.

“Em dám?! Anh sẽ làm thịt em!”

Chỉ còn hai người.

Những người kia đều đã bị trò đùa của cô làm lộ ra sơ hở, chỉ còn lại một người có thể giữ vững kiên định, hoàn toàn giống với động tác và phản ứng của Chiến Bất Khuất, có thể thấy được công lực đúng là rất cao. Bọn họ cùng lúc đứng trước mắt cô, không nói một lời, chỉ dùng đôi mắt kia nhìn cô chăm chú.

Cô nhìn hai người đàn ông, trong lòng sớm đã có đáp án. Cô đi tới trước mặt một người, chậm chạp ngẩng đầu lên, đôi mắt to sóng sánh nước nhìn anh.

“Làm sao anh có thể cho rằng, em không thể nhận ra anh?” Cô nhẹ giọng hỏi, rõ ràng nhận thấy, một người đàn ông khác toàn thân đang căng thẳng, không nói gì chỉ phóng ra ánh mắt tức giận kinh người. Cô vươn tay, ôn nhu vô hạn vỗ vỗ mặt anh, sau đó quay đầu nói với Tịch Na. “Tôi xác định.”

Vẻ mặt Tịch Na trong nháy mắt trở nên có chút cổ quái, rồi lại lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh.

“Cô xác định?”

“Ừ, tôi xác định.” Nụ cười của cô lại càng sâu sắc, lớn tiếng tuyên bố. “Người này cũng là giả.” Sau đó, cô dùng sức xé một cái, đưa tay kéo lớp mặt nạ rất mỏng xuống, một khuôn mặt xa lạ kinh ngạc nhìn cô chằm chằm

Hô, thật tốt quá, cô vẫn luôn muốn thử một chút, xem cái loại cảm giác xé mặt nạ xuống là như thế nào!

Cô hất cái mặt nạ rách ra, xoay đầu lại, nhìn về phía người đàn ông đứng bên đã bị dọa sợ đến mức gần như đã biến thành tượng đá. Cô đi tới, nhào vào trong ngực của anh, ôm anh thật chặt, hít lấy hơi thở nam tính rất quen thuộc rất quen thuộc của anh.

Từ khi cái khảo nghiệm này bắt đầu, cô đã cảm nhận được sự phẫn nộ và nôn nóng của anh, hiểu là anh cũng đang căng thẳng, liệu có khi nào cô không cách nào nhận ra anh hay không. Những cảm giác căng thẳng kia, cũng có nghĩa là không đủ tin tưởng vào cô, điều này ngược lại làm cho cô bất mãn vô cùng.

Aiz… Tại sao anh có thể hoài nghi cô vậy?

“Em làm anh sợ muốn chết!” Anh gầm nhẹ, cho đến khi cô vùi đầu vào trong ngực mình, mới thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên kéo cô vào trong ngực ôm thật chặt, tham lam hôn lên môi cô.

Trong giây phút vừa nãy, anh thật sự đã cho là, cô nhận lầm người, khi đó lồng ngực của anh rất đau, giống như là bị người ta cắm sâu một con dao sắc nhọn.

Cho đến lúc cô xoay người lại đi về phía anh, anh mới giống như một lần nữa được sống lại. Trong phút giây ngắn ngủi, được và mất, làm cho anh giống như cùng lúc ở trong địa ngục và thiên đường, anh một lần nữa xác định, bản thân không cách nào rời khỏi cô gái nhỏ này.

Thần vận mệnh đã an bài cho mỗi người một người bầu bạn. Anh vốn cho là, kiếp này không thể nào gặp được người thuộc về anh, không ngờ cô gái nhỏ mắt to này lại có thể nhìn thấu anh, đồng thời cũng khóa chặt anh lại.

Cô là sự liên kết duy nhất với thế giới này của anh, có cô ở bên cạnh, trong thế giới đầy bóng tối liền có một tia sáng, anh nhờ vào ánh sáng đó, mà cảm nhận được sự tồn tại của bản thân mình.

Cô dạy anh tức giận, dạy anh nôn nóng, dạy anh những cảm xúc chân thật. Cô dạy anh như thế nào là yêu, cũng dạy anh như thế nào là được yêu…

Qua một lúc lâu, đôi môi của Tiểu Tịch mới được tự do. Cô nhẹ nhàng thở dốc, tựa vào trong lồng ngực của anh, có chút oán trách nói nhỏ. “Hừ, dọa anh cũng tốt nha, ai bảo anh cứ luôn luôn la mắng em.”

Tịch Na đi tới trước mặt bọn họ, vẻ mặt thật là tò mò.

“Tại sao cô phân biệt được?” Tịch Na hỏi.

Tiểu Tịch nghiêng đầu nghĩ một lát.

“Tôi cảm nhận được ánh mắt của anh ấy.”

Dịch dung không có chút sơ hở, có lẽ có thể giấu giếm lừa gạt bất cứ kẻ nào, nhưng duy chỉ có cô là không cách nào lừa gạt được.

Chiến Bất Khuất là người đàn ông của cô, bất luận ở đâu, cô đều có thể nhận ra ánh mắt kia. Dù cho là Tịch Na tìm đến mười, hai mươi, hay là một trăm người giả mạo, cô cũng có thể từ đám đông có khuôn mặt giống nhau đó, chính xác phân biệt ánh mắt làm cho cô yêu say đắm kia.

Tịch Na như có điều suy nghĩ gật đầu, mỉm cười nhìn hai người, sau đó làm động tác vẫy tay chào, xoay người đi ra ngoài. Mấy người đàn ông giả trang Chiến Bất Khuất, cũng rối rít lộ ra nụ cười, không quấy rầy nữa, xoay người rời đi, để lại không gian cho một đôi tình nhân yêu nhau.

Chiến Bất Khuất ôm Tiểu Tịch, trở về phòng ngủ, hai tay vờn quanh người cô, không chịu buông ra, thật lòng vui vẻ sau khi trải nghiệm qua cảm giác mất mát.

“Chiến Bất Khuất, chúng ta sẽ kết hôn phải không?” Cô tựa vào lồng ngực anh, nhỏ giọng hỏi.

“Không sai.” Dù cho là cô không lấy chồng, anh cũng sẽ không cưới vợ, cô gái nhỏ này cả đời này chỉ có thể ở bên cạnh anh!

“Như vậy, cái kia… Cái kia…” Cô ấp a ấp úng, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

“Cái gì?”

“Chúng ta có thể lắp gương trên trần nhà phòng ngủ không?” Cô hỏi với giọng rất nhỏ, đối với căn phòng “tình thú đặc biệt” trong khách sạn tình nhân nhớ mãi không quên. Khi cô khiêm tốn xin gã thanh niên ở quầy tiếp tân chỉ giáo, người nọ vẻ mặt ám muội bảo đảm với cô, những dụng cụ kia tuyệt đối có thể trợ giúp làm tăng tình thú vợ chồng.

“Chỉ có lắp gương sao?” Anh mỉm cười hỏi.

“Uhm, có thể, còn có giường rung bằng điện, còn có bồn tắm mát xa hình trái tim, còn có…”

“Có cần thiết kế phòng tắm thành trong suốt, để em có thể quang minh chính đại nhìn anh tắm hay không?” Anh tựa vào cái trán của cô, trong nụ cười có mấy phần tà khí, vạch trần bí mật nhỏ của cô.

Mặt Tiểu Tịch đỏ bừng.

“A, anh biết?” Đáng ghét, anh lại phát hiện ra cô vẫn luôn nhìn lén anh tắm, a, thật là mất thể diện…

Chiến Bất Khuất ngửa đầu cười to. “Từ ngày đầu tiên đã biết, Tiểu Tịch, công phu nhìn lén của em luyện vẫn chưa tới đâu đâu!”

Đây là tiếng cười chân chân chính chính, vui vẻ mà sảng khoái, không có nửa điểm dối trá, anh từ từ, từ từ bắt đầu học cách biểu đạt cảm xúc chân chính.

Chiến Bất Khuất cúi đầu, dùng sự nhiệt tình bá đạo mà ôn nhu, lần nữa hôn lên môi Tiểu Tịch.

Có cô ở bên cạnh, tràn đầy trong tim anh là sự vui vẻ, tất cả dối trá đã sớm biến mất. Anh có dự cảm, từ nay về sau, bọn họ cả một đời một kiếp này cũng sẽ hạnh phúc như vậy.

Ngày càng ngả về tây, mặt trăng nhỏ ló mặt, như là lời thì thầm với đôi tình nhân, cùng bọn họ yêu nhau say đắm ôn nhu cả một đời, từ buổi tối này trở đi chỉ mới là sự bắt đầu…

~~~Hoàn~~~

———————————————–

Đây là bộ thứ 2 ta hoàn a!

Cám ơn mọi ngừ đã ủng hộ *đỏ mặt*

*chạy lăng xăng*

*tung bông*

*tung hoa*

*bắn pháo bông ì chéo*

101 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 10.2 – Hoàn

  1. Huhu, hoan rui, chia tay chiến ca vs tiểu tịch rồi, buồn quá.
    Thanks s nhiều lắm!

  2. hiiiiiii thank nang tungbong an mung nao de ta rot sam panh moi nang nha ‘1,2,3 dzzzzzzzzzooooooooooooo’hoooooooo

  3. cho tớ xin cái pass chap 10.2 nhé.
    hihi
    to tìm mãi chương trước mà không thấy gợi ý
    ts nhé

  4. bạn ơi, có thể gửi cho mình pass 10.2 được ko, mình đọc bằng di động, nên hơi khó, với lại di động mình cũng tàn, nên ko com được, mong bạn thông cảm nha, cám ơn bạn nhìu lắm, mail mình là: hotrangmai@yahoo.com

  5. Lúc đầu thấy cái tựa là Thất Tịch mình cứ tưởng là truyện buồn lắm, nhưng ko ngờ đọc một lèo từ đầu đến cuối buồn cười đến chết mất, kết cuộc của việc đọc xong truyện là toàn thân đầy thương tích do té từ trên ghế xuống nhiều wa. nhưng mà truyện rất hay thank nàng

  6. Chúc mừng muội hoàn hai bộ, tỷ đọc liền một mạch, rất hay
    Cám ơn muội nhiều

  7. Ủng hộ bạn làm hệ liệt này,. Hay lắm.
    Bạn có thể cho mình pass của text dượ không. Cảm ơn bạn .
    Cho mình hỏi hệ liệt này có bao nhiêu truyện vậy

  8. Chị đọc truyện bằng điện thoại nên không đọc pic được, em cho chị pass text chương cuối này nghen, cảm ơn em nhiều. Mail của chị là lang.nhien.970112@gmail.com.
    Cuốii tuần thật vui nhé, mong sẽ được đọc nhiều truyện mới của em trong thời gian tới!

  9. Sao hệ liệt này chỉ có 2 bộ nhể. Mình rất thik có truyện về A Chính. 😫😫😫

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s