Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 10.1

“Tên đáng chết, tên ngốc, tên thúi, lại dám bỏ rơi mình, đáng ghét, cái tên kia rốt cuộc đã chạy đi đâu rồi?”

Thật vất vả len vào hội trường buổi đấu giá, Tiểu Tịch tìm đông tìm tây, vẫn không nhìn thấy Chiến Bất Khuất, hơn nữa…

Tại sao ai cũng đều cao hơn cô vậy?

Đáng giận!

Cô tức giận nhìn chằm chằm đám người trở ngại tầm mắt quanh mình, sau khi nhìn bốn phía, nhanh chóng tìm được một cái ghế gần đó, lập tức chạy tới nhảy lên, quyết định ít nhất cũng nên leo lên cao một chút, tương đối cũng có lợi với bản thân.

Chẳng qua là cô mới vừa đứng vững trên ghế, còn chưa tìm được Chiến Bất Khuất, vừa ngẩng đầu lên, không ngờ lại nhìn thấy, phía trước sân khấu bên cạnh cầu thang lại có một cô gái nhìn giống y hệt như cô.

Cô đầu tiên là trừng lớn mắt, sau đó lập tức hiểu ra bọn họ là muốn dùng cô làm mồi nhử, cho nên mới tìm một người thế thân giả mạo.

Không chút suy nghĩ, Tiểu Tịch duỗi ngón tay, mở miệng la hét. “Này, này, cái kia… Khuyết Thất Tịch bên kia.”

Trong nháy mắt, cả đại sảnh lâm vào trạng thái yên ắng.

Cô hoàn toàn không phát hiện ra sự khác thường xung quanh mình, chỉ lo nhảy xuống ghế dựa, đeo ba lô, chạy về phía cô gái kia.

“Chiến Bất Khuất ở đâu?” Cô huỳnh huỵch chạy đến trước mặt đối phương, nhíu mày đặt câu hỏi.

“Ách…” Cô gái có cùng gương mặt nhìn thấy cô, có chút bối rối, tựa hồ trong thoáng chốc không biết nên phản ứng như thế nào.

Bất chợt, một tiếng súng vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.

“Nằm xuống!” Dường như là theo phản xạ, cô gái kia đẩy cô ra, giúp Khuyết Thất Tịch cùng bản thân né được phát đạn.

Trên sân khấu, chẳng biết từ lúc nào có rất nhiều người đàn ông cầm súng bước ra, một người trong số đó ra lệnh, huơ súng hét lớn. “Giết chết ả đàn bà họ Khuyết kia cho tao!”

Tiểu Tịch cùng cô gái kia đồng thời quay đầu nhìn lại, hai khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào, hai cặp mắt mở to long lanh như nước giống nhau như đúc, chớp chớp mắt nhìn về phía bọn họ, những tên kia nhất thời sửng sốt.

Lúc này không chạy còn đợi lúc nào nữa?!

Thừa dịp bọn sát thủ ngây người, hai cô gái thông minh chạy đi, hai người chạy về hai hướng khác nhau, hội trường biến thành một đám hỗn loạn, người người bởi vì tiếng súng mà kinh hoảng, người phía sau nối tiếp người phía trước muốn xông ra ngoài.

“Lão Đại, đi theo người nào?” Một sát thủ dùng súng hoảng hốt, không biết nên đuổi theo ai.

“Ả có con vẹt bay theo kia!” Tên dẫn đầu hô lớn.

Bọn sát thủ vừa nghe thấy, lập tức nhảy xuống sân khấu, cầm súng chạy về phía Tiểu Tịch, có một tên trực tiếp nhắm mục tiêu rồi bóp cò súng, trong lúc nhất thời, bên trong hội trường như chìm trong rừng súng mưa đạn.

“Cạc cạc cạc, cứu mạng…” Con vẹt thấy thế, lập tức rống cổ họng kêu to.

“Oa a…” Tiểu Tịch vừa nhìn thấy, lập tức ôm đầu trốn ra phía sau bức tường tránh đạn, nhưng cô còn chưa kịp đứng vững, bên cạnh lập tức có một tên sát thủ cầm súng lao ra.

Cô trợn to hai mắt, nhìn cái họng súng ghé vào cách mặt cô không tới ba thước, kinh hoảng đến mức hô hấp cũng ngưng lại, đừng nói chi là nhớ được chuyện phải chạy trốn. Toàn thân cô rét run, cảm thấy trên cổ lạnh lẽo, giống như là hơi thở lạnh lùng của tử thần…

Mắt thấy cái mạng nhỏ của mình sắp mất đến nơi, tiếng súng vang lên trong nháy mắt, trong lúc nghìn cân treo sợi tóc, cô bị một sức mạnh cường đại đẩy ngã, một người đàn ông nhào đầu về phía trước, đây cô ngã xuống trên mặt thảm.

“Chết tiệt! Em ở chỗ này làm cái gì?” Tiếng rống giận dữ quen thuộc bộc phát ở đỉnh đầu, cô ngẩng đầu lên, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, vừa lúc nhìn thấy cặp mắt của Chiến Bất Khuất giận đến mức lòe lòe tỏa sáng.

Anh một tay cầm súng, một tay che chở cô, đè thấp cái đầu nhỏ của cô xuống, nhanh chóng ra tay, giải quyết xong đám sát thủ đang nhích tới gần uy hiếp xung quanh mình rất nhanh. Lúc này, cô mới phát hiện ra xung quanh cũng có rất nhiều cao thủ đang giằng co với đám sát thủ kia.

Lupus an bài thuộc hạ ẩn thân ở hội trường đấu giá, đợi đến khi bọn sát thủ ra tay, lập tức một lưới bắt gọn bọn chúng. Nào ngờ Tiểu Tịch lại ở đâu ra xông vào, phá hư bố cục của bọn họ.

Cũng may thuộc hạ của Tuyệt Thế phản ứng nhanh chóng, xử lý thoả đáng, không tới ba phút đồng hồ lập tức vây quanh bên trong hội trường, giải quyết từng tên sát thủ, dùng hỏa lực cường đại áp chế hội trường, chỉ một lát sau, bọn sát thủ nếu không phải là ngã xuống ngay tại chỗ, thì cũng là biết điều vứt bỏ vũ khí đầu hàng.

Không tới vài giây, tất cả tiếng súng cũng ngưng bặt.

Tiểu Tịch phát run núp trong ngực Chiến Bất Khuất, một, hai giây sau, thanh âm gì cô cũng nghe không thấy, cho đến khi tiếng tim đập của anh truyền đến, cô mới hoàn hồn trở lại.

Ngay sau đó, Chiến Bất Khuất lớn tiếng gầm thét muốn hù chết người.

“Em, thật ngu ngốc mà!” Anh nộ khí xung thiên nắm hai cánh tay của cô, dùng sức lay động, hướng về phía khuôn mặt nhỏ nhắn rống giận. “Em chạy tới nơi này làm gì? Muốn chết sao? Hả?”

“Em…” Tiểu Tịch bị anh hù đến mức giật mình sợ hãi.

“Em không thể biết điều đợi yên một chỗ, để cho anh an tâm một chút sao?! Em không thể nghe anh một lần sao?” Mới vừa nãy trong nháy mắt, anh trơ mắt nhìn cô ngây người ở trước họng súng, anh đã cơ hồ nghĩ là, mình không còn kịp cứu cô ra khỏi họng súng đó nữa…

Nghĩ đến đây, anh lửa giận càng lớn, càng ra sức quát to.

“Em cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?”

“Nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì? Bên trong đầu em toàn là đậu hũ sao?!”

“Em phải bảo vệ anh mà!” Cô vẻ mặt ủy khuất nói. “Là anh không tốt, là anh bỏ rơi em trước mà!” Cô không muốn bị anh bỏ lại, cô muốn cùng anh ở chung một chỗ, bất luận là thiên đường hay là địa ngục, cũng muốn ở chung một chỗ với anh.

Chiến Bất Khuất nhìn cô chằm chằm một cách khó hiểu, thở hổn hển, một cô gái nhỏ như vậy mà đủ để khiến người phát điên.

“Bảo vệ anh?!” Nghe một câu như vậy, anh cũng không nguôi giận, ngược lại lửa càng thêm lớn. “Nếu như em muốn bảo vệ anh, thì nên ngoan ngoãn đợi yên một chỗ! Chứ không phải liều lĩnh chạy đến đây như vậy, lại còn ồn ào lớn tiếng thông báo với mọi người xung quanh là mình ở đâu…”

Tiểu Tịch nghe anh gầm thét một chuỗi dài, dường như đã nhìn thấy được trên đầu anh toát ra làn khói, anh lải nhải mắng, mắng đến mức cô cơ hồ muốn chui luôn vào trong đất.

Ô! Thật ra, cô đã hiểu rõ, anh quan tâm cô đến cỡ nào, yêu cô đến cỡ nào, lo lắng cho sự an nguy của cô đến cỡ nào rồi. Anh không cần dùng tiếng gầm thét để chứng minh tình ý thắm thiết của anh đối với cô nữa đâu mà!

“Em nghe có hiểu ra chưa?”

“Dạ hiểu.” Nghe một câu hỏi như vậy, cô nhận ra Chiến Bất Khuất cuối cùng cũng có ý muốn dừng lại, Tiểu Tịch vội vàng làm một vẻ mặt ngoan ngoãn, liên tục gật đầu.

Cô gái nhỏ này!

Chiến Bất Khuất nhìn cô chằm chằm, một mặt muốn hôn cô, một mặt lại muốn xách cô lên, hung hăng đánh bẹp cái mông trắng tròn trịa của cô.

Nếu như không phải là anh từng học qua khóa huấn luyện võ thuật Trung Quốc nghiêm khắc, có được năng lực trấn định tâm lý bậc nhất, trong giây phút vừa rồi, chỉ sợ anh đã sớm bị cô hù dọa đến mức đau tim, chứ đừng nói chi còn có thể tỉnh táo, phi thân đến đây cứu cô!

Hội trường bật máy lạnh tương đối lớn, nhưng mà lúc này anh đã mồ hôi đầy đầu, mồ hôi lạnh còn tàn sát bừa bãi trên lưng, khiến cho anh cảm thấy trên lưng giống như là có vô số con sâu nhiều chân lạnh như băng bò tới bò lui.

Không biết trôi qua bao lâu, sự tự chủ của cuối cùng cũng từng chút từng chút quay trở lại.

“Quỷ Diện, anh có sao không?” Thần Thâu khoan thai từ cửa đi vào.

Chiến Bất Khuất vừa thấy hắn, sự tỉnh táo một lần nữa bay mất, lại buột miệng mắng một chập.

“Mẹ kiếp! Anh chú ý cái kiểu gì? Chú ý thế nào mà để cho cô ấy chạy tới nơi này tự chui đầu vào lưới! Anh lúc đó đang ở đâu?”

“Tôi tôi tôi tôi tôi…” Thần Thâu bị chửi xối xả, có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa, vô cùng ủy khuất rút lui hai bước. “Anh không biết cô gái của anh đáng sợ thế nào đâu, cô ấy còn để lại bom chất lỏng trên mặt đất, là bom nha! Nếu không phải tôi lợi hại, tìm được biện pháp thoát thân, lúc này cái mông sớm đã bị nổ đến nở hoa!”

Chiến Bất Khuất vừa nghe thấy, ánh mắt sắc bén hơn dao trên khuôn mặt xanh mét, lập tức chuyển hướng nhìn Tiểu Tịch.

“Em không có!” Cô liên tục lắc đầu, lập tức giơ tay kháng nghị. “Anh không nên nghe anh ta nói lung tung, đó chẳng qua là dầu gội đầu mà thôi!”

Thần Thâu nghe vậy ngẩn ngơ, thất thanh kêu lên. “Dầu gội đầu?!”

“Đúng vậy, dầu gội đầu.” Tiểu Tịch chớp mắt mấy cái, vẻ mặt vô tội, khóe mắt lại nhìn thấy trên cánh tay phải của Chiến Bất Khuất xuất hiện vệt máu đỏ, sắc mặt không khỏi trắng nhợt, thất kinh nhào tới, ôm tay của anh nhìn mãnh liệt. “Anh bị thương à? Anh bị thương tại sao không nói? Có đau hay không? Có nghiêm trọng không? Mau cởi quần áo ra cho em xem!”

“Anh không sao.” Chiến Bất Khuất liếc nhìn cánh tay phải rướm máu, vẻ mặt không thèm quan tâm.

Nhưng Tiểu Tịch vẫn lo lắng như cũ, vành mắt đỏ lên.

“Bác sĩ đâu? Bác sĩ đâu? Bác sĩ ở chỗ nào?”

“Anh không sao.” Anh kéo cô, nhưng không cách nào làm cho cô trấn định lại.

“Xe cứu thương, xe cứu thương, ai nhanh đi gọi xe cứu thương!”

“Tiểu Tịch, anh không sao, thật mà.”

“Thật sao?” Bộ dạng cô đã sắp khóc đến nơi.

“Đúng vậy.” Anh xoa xoa đầu cô, vẻ giận dữ đã giảm bớt, đôi mắt đen đang nhìn cô, đã trở nên ôn nhu.

“Đúng rồi, đúng rồi, loại vết thương nhỏ này, không chết người được.” Thần Thâu tiến lại, hảo tâm phụ họa một bên, sau đó rút ra con dao nhỏ, gọn gàng cắt bỏ ống tay áo của Chiến Bất Khuất. “Không tin cô nhìn đi, loại tổn thương này chẳng qua là thoạt nhìn thì thấy rất nghiêm trọng, mặc dù chảy ra rất nhiều máu, nhưng thật ra thì vết thương không lớn.”

Tiểu Tịch nhìn chằm chằm vết thương da tróc thịt bong kia, hô hấp trong nháy mắt ngưng lại.

Rất nhiều máu, rất nhiều máu, rất nhiều máu, rất nhiều máu…

Trước mắt cô bỗng dưng tất cả biến thành màu đen, một giây sau, chân cô mềm nhũn, cả người lập tức ngất đi.

“Tiểu Tịch!” Chiến Bất Khuất kinh hoảng, vội vàng đón lấy thân thể mềm nhũn của cô, tức giận xoay người lại về phía Thần Thâu gầm thét. “Nhìn xem việc tốt của anh đi!” Anh ôm lấy cô gái nhỏ hôn mê bất tỉnh trong ngực, xoay người lập tức xông ra ngoài.

Thần Thâu ở bên cạnh, sợ bị đạp, không dám bước ra chặn đường.

Trời ạ! Quỷ Diện nổi điên, chưa từng có ai thấy Quỷ Diện nổi điên, vậy mà hôm nay Quỷ Diện lại nổi điên với hắn?!

Mắt nhìn thấy người đã từng cùng hắn đốt thiếp vàng, uống cao lương, bái lạy kết nghĩa anh em, cứ như vậy vì một cô gái mà trở mặt với mình, xoay người bỏ đi một mạch, Thần Thâu vẻ mặt mờ mịt, lẩm bẩm tự nói. “Mình không biết người này tính tình nóng nảy như vậy.”

Hắn vốn cho là, hắn và Quỷ Diện trong Tuyệt Thế là hai tên lưu manh duy nhất còn tồn tại, nào đâu biết rằng người này trong ngoài không giống nhau, lại lừa gạt tình cảm thuần khiết của hắn.

“Chuyện anh không biết thì còn nhiều lắm.” Giọng nói nữ tính mềm mại ngọt ngào, vang lên bên tai hắn.

Hắn sửng sốt, bị dọa sợ đến độ xoay người rút lui ba bước, lưng dán trên tường, kinh hãi nhìn vị mỹ nữ Bắc Âu kia chẳng biết đã theo tới từ lúc nào, lúc này mới kịp thời nhớ tới, người cùng hắn kết bái không phải là Chiến Bất Khuất, mà là mỹ nữ chân dài dáng người nóng bỏng yêu kiều mỹ lệ trước mắt này.

“Cô cô cô cô…” Hắn há hốc mồm cứng lưỡi, một lúc lâu không nhả ra được chữ thứ hai.

“Tôi rất đáng sợ sao?” Tịch Na bước tới, cười nhẹ nhàng.

“Cô… Rất đẹp…” Hắn khó khăn mở miệng, muốn lui, nhưng đã sớm không có chỗ để thối lui.

“Vậy anh tại sao lại sợ đến như vậy?” Ngón tay ngọc nhỏ nhắn thon dài bò lên trên lồng ngực của hắn, thưởng thức cà vạt của hắn.

“Tôi… Tôi…” Thần Thâu đỏ bừng mặt, cố gắng muốn kéo cà vạt của mình trở về. “Ách, xin đừng như vậy, nam nữ thụ thụ bất thân nha…”

Tịch Na kiều mỵ cười ra tiếng, kéo cà vạt lôi hắn đi ra ngoài.

“Không được, cô muốn mang tôi đi nơi nào? Nói chuyện với cô sao…” Thần Thâu phát ra một tiếng kêu rên yếu ớt, nhưng bởi vì trên tay cô gái này có bí mật của hắn, hắn không dám phản kháng một chút nào, chỉ có thể khóc không ra nước mắt để cho cô kéo mình rời khỏi hội trường buổi đấu giá.

Ô ô, cứu mạng, ai tới cứu hắn đi…

(Còn tiếp)

40 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 10.1

    • ta đâu có đâu a *tròn mắt vô tội*
      ta chỉ cóp lại một câu của tác giả thôi mờ… *cười gian*

  1. bạn ơi,có thể cho mình xin pass chương cuối không,mình không load được pic,cảm ơn rất rất nhiều,truyện hay quá♥

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s