Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 7.2

Những âm thanh rên rỉ cùng thở dốc kia, làm cho Tiểu Tịch xấu hổ đến mức mặt nóng lên, cũng làm cho cô khó có thể ngủ tiếp.

Không biết trôi qua bao lâu, đôi tình nhân nhiệt tình cuối cùng cũng “lui quân hạ cờ”, cuộc chiến hoan ái cũng đi đến hồi kết thúc.

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhắm chặt mắt, xoay xoay người trên ghế sa lon nhỏ, điều chỉnh thành tư thế có thể coi như là dễ chịu nhất, chuẩn bị đi vào giấc ngủ.

Đáng tiếc, trời không theo ý người.

“Ách, a…” Lúc này, thanh âm lại đến từ bên phải.

Thật quá quắt, căn phòng bên phải cũng khai chiến! Ầm ỹ như vậy, cô làm sao có thể ngủ được đây?

Cô cắn đôi môi đỏ mọng, nằm trên ghế sa lon không ngừng lật tới lật lui, rốt cục không nhịn được, cẩn thận bò dậy, hướng về phía cái giường lớn kêu to.

“Này, Chiến Bất Khuất!” Cô đề cao thanh âm, ý muốn áp đảo thanh âm rên rỉ càng lúc càng lớn của những người hàng xóm. “Anh ngủ rồi sao?” Bốn phía ầm ỹ như vậy, vì sao anh lại có thể ngủ thư thái như vậy?

Thanh âm lười biếng, từ trên giường truyền đến.

“Ừ.”

“Ngủ rồi tại sao còn có thể trả lời em?”

“Anh đang nói mớ.”

Tiểu Tịch cong đôi môi đỏ mọng, cố gắng ép mình nằm xuống, một lúc lâu sau thật sự không nhịn được nữa, lại bò dậy.

“Chiến Bất Khuất, em làm phiền anh sao?” Cô hỏi.

“Đúng vậy.”

“Hmm, em ngủ không được, em, chúng ta nói chuyện phiếm đi có được không? À, hàn huyên một chút chuyện của anh như thế nào?” Cô hỏi với vẻ tràn đầy hy vọng, ngồi ở trên ghế sa lon, đem túi ngủ đắp ở trên đầu, mở to mắt.

“Không được.”

“Cái này không công bằng, anh biết hết mọi chuyện của em, em đối với anh lại không biết gì cả.” Cô kháng nghị, không chấp nhận sự cự tuyệt, bắt đầu đặt câu hỏi. “Anh làm việc cho Thượng Quan Lệ đã bao nhiêu năm? Người nhà của anh có giống anh không, ai cũng có tuyệt kỹ thay đổi diện mạo sao? Vậy nếu không nhận ra đối phương thì làm sao?” Bắt được cơ hội, cô liên tục bô lô ba la hỏi không ngừng, cực kỳ tò mò về anh.

Bên trong phòng yên ắng trong chốc lát, chỉ có tiếng rên rỉ từ phòng kế bên quanh quẩn trong phòng. Một lúc lâu sau, Chiến Bất Khuất mới mở miệng.

“Anh không có người thân.”

“Làm sao có thể…”

“Anh là cô nhi, người nhà từ nhỏ đã bị kẻ thù giết hết.” Anh từ từ nói, âm điệu không có nửa điểm cảm tình, dường như trong giờ phút này, tất cả đều là chuyện râu ria.

“Ô, em thật xin lỗi.” Cô nhỏ giọng nói, tâm tình thoáng chốc lay động đến tận đáy lòng. Tính cô mềm lòng từ nhỏ, không nghe được những chuyện bi thảm này, hôm nay những lời này xuất phát từ trong miệng Chiến Bất Khuất, lồng ngực của cô giống như bị ai hung hăng đâm một đao, đau đớn hơn tất cả những chuyện trong quá khứ.

“Em không cần xin lỗi.” Anh dừng lại một lúc lâu, tựa như là muốn làm giảm bớt sự tự trách của cô, anh hiếm khi nguyện ý tiếp tục nói ra những bí mật của mình. “Anh lưu lạc mấy năm, ở Newyork trộm cắp lừa gạt, sau đó được một người đàn ông thu dưỡng.” Một đứa bé muốn cầu sinh ở Newyork, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng, rất nhiều chuyện đáng sợ đã xảy ra, anh cũng bỏ qua không đề cập tới, không muốn làm cho cô sợ.

“Như vậy, người đàn ông thu dưỡng anh chính là người dạy anh cách dịch dung?” Cô lắng nghe với vẻ mặt đầy hứng thú.

“Đúng vậy.”

“Anh có thể dạy em hay không?”

Nghe thấy thanh âm hưng phấn của cô, anh mở mắt ra, chỉ thấy cô đang chạy tới bên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa lên thành giường, cặp mắt to đen nhánh lòe lòe tỏa sáng, không thể che được vẻ hiếu kỳ.

Anh nhịn cười, lãnh đạm mở miệng.

“Không được.”

“Tại sao?” Cô chau cặp chân mày nhỏ, bĩu môi kháng nghị.

“Em không giấu được tâm tình.”

Cô đang định muốn kháng nghị, nhưng trong nháy mắt lại hiểu ra một việc, cô nhìn anh, dáng vẻ bừng tỉnh ngộ. “Cho nên anh vốn là không có hút thuốc, có đúng không?” Cô điên cuồng hỏi tới.

Anh hơi sững sờ, cặp mắt đen hiện lên cảm xúc không rõ.

“Vậy anh cũng không còn lợi hại nữa nha, lúc anh cười với người khác nhìn cũng rất giả.” Cô một tay chống khuôn mặt nhỏ nhắn, gục ở bên giường, vẻ mặt khó khăn hỏi. “Nhưng những người trong Tuyệt Thế đó không phải là bạn đồng nghiệp của anh sao? Anh ngay cả ở trước mặt bọn họ cũng muốn giả bộ à?”

Anh không trả lời, chỉ chăm chú nhìn cô, ánh mắt thâm thúy khó hiểu.

Cô ngưỡng mộ nhìn anh, thần trí rối bời lập tức bị một luồng sóng biển bao phủ, bị vẻ thâm sâu trong cặp mắt của anh và tâm tình chân thật của anh hấp dẫn.

Chiến Bất Khuất kinh sợ nhìn cô, không cách nào tin được lớp ngụy trang của anh lại bị cô dễ dàng khám phá ra, chưa từng có ai có thể làm được điều này…

Anh từ nhỏ đã được dạy, trong khi thi hành nhiệm vụ, tuyệt đối không thể gỡ lớp ngụy trang xuống.

Anh biết kỹ thuật của mình rất tốt, tâm tình biểu đạt cơ hồ đến mức xuất thần nhập hóa, cảm xúc chân chính ngược lại bị chôn dấu khó có thể nhìn thấy, ngay cả những người bạn trong Tuyệt Thế, đều không thể nhìn thấu tính tình chân thật dưới lớp mặt nạ của anh, nhưng cô gái nhỏ này, lại dễ dàng nhìn xuyên thấu?

“Ách…” Thấy anh thật lâu không nói, cảm xúc trong mắt tựa hồ có chút kinh hoảng, Tiểu Tịch có chút bất an, sợ là anh bởi vì học nghệ không tinh mà chột dạ, không nhịn được đành nhỏ giọng an ủi. “Ách, a, thật ra thì, thật ra thì, anh cũng không có kém như vậy, những người khác cũng không có chú ý tới điểm này của anh, lại càng không có ai phát hiện ra anh không có hút thuốc. Anh yên tâm, em sẽ không nói ra.”

Anh vẫn là lặng yên không nói, chỉ là nhìn cô.

Tiểu Tịch cho là anh vẫn còn chưa tin tưởng, vội vàng giơ tay.

“Em thề, em thật sự sẽ không nói ra.”

Chiến Bất Khuất nãy giờ lặng yên, cuối cùng cũng lạnh giọng mở miệng.

“Đi ngủ.”

Tiểu Tịch há mồm muốn kháng nghị, nhưng anh đã xoay người sang chỗ khác, cô chau mày, nhìn bóng lưng của anh, ngậm miệng lại buông tha cho anh, từ từ đi trở về ghế sa lon.

Thanh âm rên rỉ từ căn phòng kế bên chẳng biết từ lúc nào đã kết thúc, nhưng mà từ trên lầu như đang diễn ra một cuộc thi chạy tiếp sức, loáng thoáng truyền đến thanh âm của cái giường nệm bị chấn động.

Chiến Bất Khuất đối với những thanh âm kia tai như điếc không nghe thấy, ngược lại bị cái nhìn xuyên thấu của cô làm cho trong lòng rung động nóng lên.

Kể từ khi anh bắt đầu học được tất cả kỹ xảo ngụy trang, trong tâm hồn có một góc nào đó không ai có thể chạm đến.

Nhưng hết lần này tới lần khác, đôi mắt của cô gái nhỏ này, lại có thể trông thấy cái góc âm u nhất, ẩn mật nhất, không muốn người khác biết tới nhất của anh.

Anh có thói quen tỉnh táo, ngay cả tâm tình cũng trải qua sự cân nhắc suy nghĩ kỹ càng, mới biểu lộ ra ngoài, đến mức trong lòng cũng có một lớp mặt nạ. Cuộc sống lâu ngày, ngay cả anh cũng mơ hồ nghĩ là mình không còn có tâm tình.

Nhưng mà đôi mắt trong trẻo linh hoạt của cô, lại có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của anh, dễ dàng như thế…

Nằm ở trên giường, anh thật lâu không cách nào ngủ được, rõ ràng căn phòng trên lầu ồn ào gần chết, nhưng anh vẫn có thể nghe thấy tiếng sột soạt khi cô lăn qua lăn lại trên ghế salon.

Sau đó, anh nghe thấy thanh âm cô vừa ngồi dậy.

“Chiến Bất Khuất?” Cô nho nhỏ mở miệng.

Anh làm bộ không nghe thấy.

“Anh như vậy không phải là rất cô đơn sao?” Anh ngay cả trong lòng cũng có lớp mặt nạ, với những người đáng tin cậy trước mặt, cũng không thể cởi bỏ lớp ngụy trang, không thể có những cảm xúc phản ứng chân thật. Bởi vậy, anh nhất định là không có bạn bè phải không?

Trên mặt giường lớn to lớn, thân thể anh phút chốc cứng ngắc.

Một hồi lâu sau, anh mới cực kỳ chậm chạp ngồi dậy, con ngươi đen sâu thẳm thầm lóe sáng như sao, chăm chú nhìn cô một lúc lâu.

Tiểu Tịch ngồi trên ghế sa lon cũng yên lặng nhìn anh, khổ sở nghiêng đầu, vẻ mặt không hiểu được, không hiểu mình rốt cuộc là đã nói sai cái gì rồi, sao lại làm cho anh có phản ứng cổ quái như vậy.

Thấy vẻ mặt anh quái dị, cô ngập ngừng lắc đầu.

“Bỏ đi, em cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì.” Cô vừa nói vừa nằm xuống trên ghế sa lon, không tới hai giây sau lại ngồi dậy. “Ách, đúng rồi, những chuyện này anh từng đã nói với người khác chưa?” Không biết tại sao, cô bất chợt cảm thấy cái vấn đề này thật quan trọng.

Ánh mắt u ám chợt lóe lên.

“Không có.”

Câu trả lời này, làm cho khóe miệng cô không nhịn được nhếch lên, đôi môi vui sướng cong lại, phải nắm chặt quả đấm nhỏ, mới không cười ra tiếng. Trong lòng giống như có một bình mật ong vừa đổ ra, chỉ cảm thấy vừa ngọt vừa ấm, câu trả lời của anh, chứng mình rằng cô đối với anh mà nói là rất đặc biệt…

“Ừ, được rồi, em hiểu, yên tâm, em sẽ thay anh giữ bí mật, tuyệt đối sẽ không nói ra!” Cô hài lòng nói, miệng treo nụ cười, nằm lại trên ghế sa lon. “Được rồi, em không làm phiền anh, chúng ta ngủ đi!” Cô tự tiện quyết định muốn nói chuyện phiếm, rồi lại tự tiện quyết định đi ngủ, tùy hứng tựa như một đứa trẻ ngang ngạnh.

Chẳng qua là, mặc dù trên lầu cũng đã ngưng chiến, nhưng một chỗ khác xa hơn lại truyền đến tiếng rên rỉ, ban đêm ở khách sạn tình nhân luôn luôn khó có thể yên tĩnh, thanh âm kịch chiến lần này, làm cho cô lăn lộn khó ngủ.

Lăn lộn nửa giờ sau, Tiểu Tịch đáng thương lại mở túi ngủ, ngồi dậy một lần nữa, phát hiện ra anh nãy giờ vẫn không ngủ, vẫn duy trì cái kia tư thế ngồi đối mặt với cô.

Cô không thấy rõ khuôn mặt anh trong bóng tối, nhưng vẫn tìm dũng khí, nhỏ giọng kêu to. “Ách, Chiến Bất Khuất, ghế sa lon cứng quá đó, em không ngủ được.”

Không chỉ là ghế sa lon cứng như đá, lại còn máy điều hòa quá lạnh, mà cái bộ dạng anh ngủ trên giường, hết lần này tới lần khác nhìn cũng thấy rất mềm mại rất ấm áp…

Trong bóng tối, đôi mắt đen u ám hiện lên một tia cảm xúc không rõ, một lúc sau Chiến Bất Khuất chậm chạp vén cái chăn lên, không nói lời nào nhưng ý muốn mời cô tới. Bên trong cặp mắt kia không có kích tình, không có sự xâm lược, ngược lại tràn đầy sự ôn nhu làm cho người ta an tâm…

Tiểu Tịch bị ánh mắt như vậy thôi miên, trong lòng tràn đầy tin tưởng nhảy xuống ghế sa lon chạy tới, tiến vào cái chăn được thân nhiệt của anh làm ấm. Rúc vào hang ổ trong lồng ngực của anh, cô lập tức thoải mái đến mức muốn thở dài, theo bản năng dán sát lên lớp da thịt nam tính trần trụi trơn nhẵn kia.

Cái ôm này, không có nửa điểm tình dục, còn thân thiết hơn nhiều so với tình yêu nam nữ.

Chiến Bất Khuất ôm lấy cô nằm xuống, nhốt thân thể mảnh khảnh của cô lại, cằm tựa lên cái đầu nhỏ của cô. Anh dùng hai lòng bàn tay lớn ấm áp, nhẹ nhàng bao trùm lên hai tai cô, thay cô che đi những tạp âm phiền lòng.

Tiểu Tịch ngáp một cái, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, trong lòng mơ hồ cảm thấy, ỷ ôi ở bên cạnh anh mà ngủ như vậy, tựa hồ là một chuyện không tốt cho lắm. Chẳng qua là, cảm giác này thật sự quá thoải mái, cô quyến luyến e rằng không cách nào buông tay…

So với lý trí của cô, thân thể cô đã sớm đón nhận người đàn ông này.

“Chiến Bất Khuất.” Cô nhỏ giọng kêu.

Anh đáp lại, bằng một hơi thở nhẹ nhàng bên tai cô.

“Anh nói anh thích em, có thật không?” Cô mơ mơ màng màng hỏi, còn ngáp một cái thật to, hai mắt đã sụp xuống đến mức không mở lên nổi nữa rồi.

Thật lâu thật lâu sau, khi cô đã lâm vào giấc ngủ say, thanh âm khàn khàn kia mới ghé vào bên tai cô vang lên bằng âm lượng trầm thấp.

“Tiểu Tịch, thật sự, anh thật sự thích em.”

Hết chương bảy.

21 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 7.2

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s