Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 7.1

Sắc trời dần tối, mảnh trăng non treo trên ngọn cây.

Tiểu Tịch bước ra khỏi bồn tắm lớn màu hồng phấn, giật cái khăn lông lớn xuống, lau thân thể ướt đẫm, sau đó mặc lên bộ đồ ngủ hình con mèo nhỏ, chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm, vừa đi vừa lắc đầu thật mạnh, giống như cách con chó nhỏ giũ nước, mái tóc đã ráo nước nhưng còn ẩm ướt.

Tình thế thay đổi, cô bị buộc rời khỏi Trường Bình, thành đứa trẻ không có nhà để về, lại còn phải ở trong khách sạn tình nhân tránh né sự đuổi giết, quần áo ngủ nghỉ mọi thứ đều không tiện nghi thoải mái.

Cũng may là lúc cô trốn ra ngoài, đã định chạy trốn lâu dài, nên đồ ngủ, khăn lông, bàn chải đánh răng, nước súc miệng cùng một chút đồ dùng hằng ngày trong nhà, toàn bộ đều vơ vét đầy đủ, nhét tất cả vào trong ba lô lớn, hôm nay chỉ cần tiện tay lục lọi, là có thể lôi ra đồ đạc của bản thân, không cần đụng đến đồ dùng của khách sạn tình nhân cung cấp.

Một góc trong căn phòng, treo cái bàn đu dây của con vẹt, đó là do nó trước khi ra khỏi cửa kiên trì ép Tiểu Tịch phải mang theo cái bàn đu dây, nếu không nó lập tức cự tuyệt không theo cô chạy trốn.

Hiện tại, nó đậu trên bàn đu dây, đầu nhỏ núp vào trong cánh, đã sớm ngủ đến mức bất tỉnh nhân sự.

“Em tắm xong rồi.” Cô tuyên bố, giẫm lên đôi dép in hình phim hoạt hình bước tới. “Anh đang xem cái gì vậy?” Cô kiễng mũi chân, lướt qua bờ vai của anh, nhìn trên màn hình laptop đầy thông tin tư liệu làm người ta hoa mắt hỗn loạn.

“Trong vòng hai tháng này, mua lại một chút tin tức của bọn sát thủ chuyên nghiệp, cùng với bọn sát thủ lái buôn ở các quốc gia lúc xuất nhập cảnh.” Chiến Bất Khuất nói đơn giản, tầm mắt sắc bén lướt qua một tập tài liệu cuối cùng, sau đó mới tắt màn hình, tắt nguồn điện, quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ phía sau.

“Tại sao muốn mua những tin tình báo này?” Cô tò mò hỏi, đã từ từ sáng tỏ, sự sắp đặt và hành động của người đàn ông này đều là có mục đích.

Những tin tình báo này chẳng những cơ mật, hơn nữa hết sức cao giá, phải xuyên qua đường dây đặc biệt, hơn nữa còn phải ném ra một lượng tiền mặt lớn, mới có thể mua hàng trong tay bọn buôn lậu tin tình báo. Chiến Bất Khuất phí nhiều công sức, tìm ra mua lại những thứ này, tuyệt đối là có kế hoạch trong lòng.

Bàn tay to của anh đặt trên laptop, ngón trỏ gõ nhẹ, cặp mắt đen bóng vòng trên người cô vài vòng, rồi mới từ từ mở miệng.

“Trong tập đoàn Tần, hai vị đứng đầu chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn, cũng đi theo Diên Chính tới Đài Loan. Hai vị này thân thủ rất cao, Đằng Điền tuyệt đối biết rõ, thủ hạ của hắn không phải là đối thủ của hai người này.”

Tiểu Tịch gật đầu lia lịa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ đắc ý.

Hai vị đứng đầu kia, một vị chịu trách nhiệm bảo vệ, một vị chịu trách nhiệm giải quyết chướng ngại, mà trong đó cái vị nổi tiếng khắt khe, tính tình bốc lửa mà người người đều biết, chính là Khuyết Lập Đông anh trai của cô.

Nghe thấy danh tiếng anh trai vang dội như vậy, cô làm em gái cũng cảm thấy rất tự hào, đắc ý cực kỳ!

“Sau đó thì sao?” Cô thúc giục, cho rằng còn có thể moi ra thêm vài câu khen ngợi từ trong miệng Chiến Bất Khuất, thỏa mãn một chút hư vinh của cô.

Nhưng anh lại chuyển đề tài.

“Đằng Điền không phải là người chịu để yên, theo anh đoán, hắn sẽ thuê cao thủ khác.” Cặp mắt đen nhíu lại, lóe ra quang mang ý vị thâm sâu.

Vừa nhắc tới Đằng Điền, tâm tình đang vui vẻ của Tiểu Tịch lập tức biến mất, đôi môi đỏ mọng đang cong lên cũng suy sụp xuống.

Aiz… Nói cũng đúng, Đằng Điền giống như con rắn độc ác tâm, để đạt được mục đích không chừa thủ đoạn nào, một khi khóa chặt mục tiêu, tuyệt đối sẽ không buông tay, người đàn ông độc tài như vậy, khẳng định không cách nào nhịn được nhìn cô tham gia buổi đấu giá, bán AK en-zim ra ngoài.

“Như vậy, anh định làm như thế nào?” Cô hỏi tới.

Chiến Bất Khuất nhìn cô một cái, không trả lời, ngược lại vươn cánh tay dài, cướp lấy khăn lông lớn trong tay cô. Sau đó, anh chậm rãi đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

“A, đó là khăn lông của em…” Khăn lông lớn bảo bối bị cướp, cô vội vàng kháng nghị.

“Anh biết.” Anh không quay đầu lại đáp, đóng kín cửa phòng tắm.

Ô ô, đáng ghét, chẳng những tránh nặng tìm nhẹ, lười trả lời câu hỏi của cô, còn cướp đoạt khăn lông lớn, tặng cho cô một cái đóng sập cửa!

Tiểu Tịch nhìn chằm chằm về phía phòng tắm, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng nước chảy, tức giận vì bị coi thường.

Hừ, đàn ông tất cả đều giống nhau, gặp phải chuyện nguy hiểm, liền biến thành hũ nút, mặc cho phụ nữ dù có hỏi thế nào, cũng không chịu tiết lộ một câu một chữ!

Chẳng qua là, Khuyết Thất Tịch cũng không phải là con cừu nhỏ ngoan ngoãn, ở trong tập đoàn Tần lâu như vậy, có sóng to gió lớn gì mà cô chưa từng thấy? Núi không chuyển thì đường chuyển, cho dù Chiến Bất Khuất không lộ ra nửa điểm, cô vẫn có thể tìm được cơ hội nhúng tay.

Tiểu Tịch một mặt tính toán, một mặt tung mình ngã xuống trên giường lớn mềm mại, nghiên cứu tiếp một loạt nút bấm trên tủ đầu giường. Cô đã biết, cái thứ nhất là công tắc đèn, cái thứ hai là ti vi, cái thứ ba khi ấn xuống thì cái giường sẽ xoay tròn rung lắc, cái thứ tư là để điều khiển âm nhạc cùng với cái đèn chùm bảy màu!

Như vậy, còn cái thứ năm thì sao? Nếu ấn xuống, sẽ phát sinh chuyện thú vị gì đây?

Cô tràn đầy hứng thú ấn xuống thử, sau đó lập tức nhìn thấy, vách tường làm bằng kiếng đục ngăn cách phòng ngủ và phòng tắm, từ từ, từ từ, trở nên trong suốt…

Oa!

Trong hơi nước trắng xoá, một thân người cao lớn kiện mỹ mạnh mẽ đầy nam tính, đang tắm dưới vòi sen xoay lưng về phía cô, thân thể ngăm đen rắn chắc, đường nét tựa như pho tượng thần Đại Vệ* của Hy Lạp, không có đến một vết sẹo, giống như loài động vật hoang dại nhất mà cô từng thấy, mọi cử động đều biểu lộ rõ ràng sức mạnh mang tính xâm lược không ai sánh bằng.

(*tượng David của Michelangelo)

Nước nóng rơi, chảy xuống mái tóc đen nhánh của anh, lướt qua bả vai rộng rãi, chảy theo từng cơ bắp cường tráng, rồi xuống cái lưng rắn chắc, ngạo nghễ ưỡn lên cái mông nam tính…

Tiểu Tịch thấy vậy trợn mắt há hốc mồm, quỳ ở trên giường, ngây ngốc ngắm nhìn thân thể hoàn mỹ như ẩn như hiện trước mắt, nước miếng cơ hồ muốn chảy ra.

Tuy nói rình coi như vậy, thật sự không đạo đức cho lắm, nhưng mà lúc trước Chiến Bất Khuất cũng không nói tiếng nào, nhìn sạch thân thể cô rồi không phải sao? Lúc này nếu cô không thừa cơ nhìn lại, chẳng phải là mất mát to lớn à?

Cặp mắt trong veo, càng lúc càng mở to, hít sâu một hơi nhìn toàn diện cảnh đẹp trước mắt.

Khi anh xoa sữa tắm lên trên người, đôi môi đỏ mọng của cô khẽ nhếch lên, lặng lẽ thở ra một hơi, khi anh mở rộng tứ chi, ngửa đầu lên đón lấy làn nước nóng, thân thể của cô cũng nóng lên theo…

Đột nhiên, Chiến Bất Khuất tắt vòi nước nóng, cầm khăn lông lớn lau khô thân thể.

A, anh tắm rửa xong rồi?!

Tiểu Tịch thở dốc vì kinh ngạc, căng thẳng còn hơn học sinh đang quay bài, bị dọa cho sợ đến mức suýt chút nữa té xuống giường, vội vàng vươn ra hai tay, kinh hoảng bấm loạn mấy cái nút ở đầu giường, mồ hôi lạnh giống như con mưa nhỏ, tích táp rơi xuống.

Cửa phòng tắm mở ra, hơi nóng theo đó xông ra ngoài.

Cô nhanh chóng lăn qua phía bên kia giường lớn, tiện tay cầm lên một quyển tạp chí, che kín khuôn mặt nhỏ nhắn đang nóng lên! Chỉ dám len lén liếc nhìn Chiến Bất Khuất.

Hô, anh không phát hiện sao?

Thân hình cao lớn đứng trước cửa phòng tắm trong chốc lát, sau đó đi tới trước giường, đứng nghiêm bất động.

“Còn chưa ngủ sao?” Anh hỏi, cặp lông mày kiếm chau lại, trong mắt mang một chút ý cười.

Tiểu Tịch cơ hồ muốn dán mặt vào trong quyển tạp chí.

“Oh, em đang đọc báo, đọc xong rồi đi ngủ…”

“Anh không biết là em cũng cảm thấy hứng thú đối với loại báo này.” Anh từ từ nói, bỏ khăn lông lớn ẩm ướt xuống.

“Gì, báo gì?” Cô mờ mịt hỏi, dịch chuyển cuốn tạp chí ra xa một chút, rõ ràng nhìn thấy trên trang báo, mỹ nữ ăn mặc mát mẻ, đang hất mái tóc thành một tư thế khêu gợi. Cô lúc này mới phát hiện, cái mình chụp được hẳn là một quyển tạp chí khiêu d-â-m!

Mặt Tiểu Tịch lại càng nóng, càng đỏ, vội vàng vứt quyển tạp chí sang một bên, ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Chiến Bất Khuất trên người trần truồng, chỉ mặc một cái quần nhỏ, cái mông được che nửa kín nửa hở lại càng làm cô nước miếng chảy ròng…

Ô, ông trời ơi, cô biến thành nữ sắc tình cuồng rồi sao?!

“Ưm, em, em chỉ muốn nghiên cứu một chút.” Cô nói lung tung, không cách nào đối mặt với anh, sợ hãi rụt rè kéo cái chăn, thân thể xinh xắn rúc vào trong, hèn nhát biến thành con đà điểu*. “Đã muộn, em mệt rồi, à… Cái này… Ách, ngủ ngon!” Cô tuyên bố, lập tức nhắm chặt hai mắt.

(*con đà điểu khi sợ thường chúc đầu xuống cát)

Chẳng qua là, trên giường lớn mềm mại đột nhiên có một trận chấn động, cô nhanh chóng mở to mắt, cảnh giác xoay mình, vừa vặn nhìn thấy gương mặt tuấn tú của anh đang ở sát trước mặt cô, hai người chen chúc trên cùng một cái giường lớn, thật sự rất gần nhau.

“Anh, anh muốn làm gì?” Cô cầm vạt áo, vẻ mặt hoảng sợ, vẫn không quên vểnh tai nghe ngóng.

Sẽ không phải là thuộc hạ của Đằng Điền lại tới nữa chứ, bọn họ lại phải một lần nữa “làm bộ” sao? Vừa nhớ tới tình hình lúc trước, mặt cô lại đỏ lên, trái tim nhảy loạn, gần như không còn thở nổi.

“Tiểu Tịch, đừng lo lắng, anh chỉ buồn ngủ.” Anh thản nhiên nói, tầm mắt quét qua khuôn mặt đỏ bừng như trái táo, dễ dàng đoán ra bên trong cái đầu nhỏ của cô đang suy nghĩ cái gì. Cô gái nhỏ này, đơn thuần đến mức không giấu được bất kỳ suy nghĩ nào.

“Ngủ ở đây?”

“Nơi này chỉ có một cái giường.” Thân thể cao lớn nằm xuống, lập tức chiếm đi phần lớn không gian.

“Ách, chúng ta nhất định phải ngủ chung một chỗ sao? Nơi này nhiều phòng như vậy, anh cũng không thể…” Tiểu Tịch vẻ mặt khổ sở, trực giác cho thấy, cùng anh ngủ chung một chỗ khẳng định là “không an toàn”.

Cặp mắt u ám nhắm lại, có vẻ bí ẩn cao thâm khó lường, đường viền rõ nét khuôn mặt nghiêng nghiêng của Chiến Bất Khuất, đẹp mắt đến mức làm cho cô không thể dời tầm mắt.

“Tách ra có thể làm người khác chú ý, chúng ta phải ngụy trang thành đôi tình nhân. Mà tình nhân, hẳn là không thể chia phòng mà ngủ.” Anh nói đơn giản, kéo cái chăn, kiên quyết muốn cùng cô chia sẻ cái chăn này.

Hơi ấm nam tính, từ một chỗ trên giường lớn lan tới, tim Tiểu Tịch đập càng lúc càng nhanh hơn. Cô kéo lấy cái chăn không chịu buông tay, bàn tay nhỏ bé nắm chặt đến mức mười đầu ngón tay trắng bệch ra.

“Cho dù cần phải ngủ cùng một phòng, chúng ta cũng không cần ngủ cùng một giường a! Ở góc phòng không phải còn có cái ghế sa lon sao? Chỗ đó cũng có thể ngủ được mà!” Cô cuống quít đề nghị.

Cặp mắt thâm sâu mở ra, liếc cô một cái.

“Anh không ngủ ghế sa lon.”

“Vậy, em đi ra đó ngủ!” Cô tuyên bố, cẩn thận quan sát phản ứng của anh, cái mông nhỏ từ từ di động về phía thành giường. “Em ra đó ngủ đây, em thật muốn đi ngủ ở ghế sa lon đó nha!”

“Tùy em.”

Câu trả lời lãnh đạm, làm cho đôi môi đỏ mọng của Tiểu Tịch bẹt ra, ai oán bước xuống giường, đáng thương lết đến góc phòng, từ trong ba lô lớn lấy ra một cái túi ngủ, vạn phần không tình nguyện mở ra, sau đó mới kéo khóa kéo của túi ngủ lại, cuộn tròn người trên ghế sa lon.

Ô ô, người đàn ông này thật đúng là để cho cô ngủ ghế sa lon à? Cô là phụ nữ mà, anh vốn dĩ nên tự nguyện đi ngủ ghế sa lon, để giường lớn lại cho cô mới đúng, cô nào biết rằng đã đánh giá quá cao tinh thần hiệp sĩ của anh, anh hiển nhiên không có ý nghĩ thương hương tiếc ngọc trong đầu, để mặc cô ai oán xuống giường, chỉ thiếu không có đạp một cước, đá cô nằm thẳng cẳng ở trên ghế sa lon!

Đêm khuya yên lặng, toàn thân cô co lại, ở trong lòng khó chịu len lén mắng anh.

Đột nhiên, một tiếng rên rỉ rất nhỏ, xuyên thấu vách tường cách âm tệ hại, trong màn đêm yên tĩnh lại càng nghe rõ ràng.

“Ưm… A…”

Tiểu Tịch cảnh giác ngẩng đầu nhỏ, vểnh tai lắng nghe.

Thanh âm đến từ bên trái, hẳn là từ trong phòng truyền đến, nghe giống như là tiếng rên nhẹ của phụ nữ.

“Chiến Bất Khuất, anh có nghe thấy không? Có tiếng gì đó!” Cô căng thẳng nói, bò người lên, nằm úp tai vào vách tường bên trái nghe ngóng.

Dần dần, tiếng rên rỉ càng lúc càng lớn, thanh âm càng lúc càng cao, càng lúc càng nóng như lửa tình…

“Ô… A, em không chịu được nữa! A, em xin anh… A a…” Trong tiếng phụ nữ yêu kiều mê hồn, còn có thêm tiếng một người đàn ông gầm nhẹ.

Oanh!

Trong đầu Tiểu Tịch giống như là đột nhiên có một trái bom nguyên tử nổ tung, cả khuôn mặt, cả người trong nháy mắt vì xấu hổ mà biến thành màu hồng phấn. Cô giống như bị lửa đốt, vội vã rời khỏi vách tường, leo về trên ghế sa lon, dùng túi ngủ trùm lên cái đầu nhỏ.

Nơi này là khách sạn tình nhân, không phải ai vào đây cũng giống như cô, đến nơi này làm hang ổ tránh né truy sát, tình nhân vào đây, đương nhiên là làm “chuyện tình yêu” ở trên giường. Cặp tình nhân phòng kế bên đang rất nhiệt tình, tình hình chiến đấu kịch liệt, rên rỉ la hét đến mức vô pháp vô thiên.

Những âm thanh rên rỉ cùng thở dốc kia, làm cho Tiểu Tịch xấu hổ đến mức mặt nóng lên, cũng làm cho cô khó có thể ngủ tiếp.

(Còn tiếp)

—————————-

Chú thích:

Tượng David (Michelangelo): Tượng David là một bức tượng do Michelangelo điêu khắc từ năm 1501 đến 1504, là một kiệt tác của điêu khắc thời Phục Hưng và là một trong hai tác phẩm điêu khắc vĩ đại nhất của Michelangelo (cùng với Pietà). Bức tượng này đã được xem như là một biểu tượng của vẻ đẹp con người trẻ trung và sức mạnh. Tượng cẩm thạch cao 4.34 m miêu tả Vua David theo Kinh Thánh tại thời điểm ông quyết định đánh nhau Goliath.

————————–

Spoil:

“Tiểu Tịch, thật sự, anh thật sự thích em.”

14 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 7.1

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s