Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 6.2

“Tại sao các anh đều biết?”

“Trên bàn trang điểm của Tuyết Nhạn có bày một bộ đầy đủ.” Cain nhếch khóe miệng.

“Tiểu Hoan cũng có.” Thượng Quan Lệ gật đầu.

“Loại đồ trang điểm này, hai năm qua đã thu được lợi nhuận kinh người ở Đài Loan.” Chiến Bất Khuất nhìn cô gái nhỏ trên giường. Anh thật không ngờ, cái được gọi là đồ trang điểm “Thanh Xuân Chi Tuyền”, lại xuất thân từ trong phòng thí nghiệm của cô.

“Ý của cô là, AK en-zim kia chính là do cô nghiên cứu ra?” Cain chợt hiểu ra vấn đề, vẻ mặt kinh ngạc hỏi Tiểu Tịch.

Ánh mắt của cô quay tròn một vòng, chậm rãi gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Cái chúng ta muốn đấu giá chính là cách điều chế đồ trang điểm này?” Thần Thâu liếc mắt, bộ dạng muốn té xỉu. Hắn cực khổ cả khoảng thời gian dài, hóa ra là vì một món đồ trang điểm mà phải vào sanh ra tử? Nghĩ đến điểm này hắn đã muốn khóc.

“Tướng mạo thanh xuân xinh đẹp là mục tiêu theo đuổi của phái nữ. Phụ nữ vì mỹ lệ có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, có đôi lúc ngay cả mạng cũng có thể không cần. Dù là phụ nữ bình thường, chỉ cần có thể trở về vẻ thanh xuân, cũng sẽ trở nên rất hào phóng, bọn họ ra tay vung tiền có thể hù chết anh!” Tiểu Tịch nhíu đầu mũi, hừ vài tiếng. “Mị Ảnh độc quyền ở trên tay tôi, sản phẩm đời thứ hai càn quét qua Châu Á, cũng sớm đã bán hết sạch hàng, anh cứ việc xem thường đồ trang điểm đi!”

“Cho dù nó thật sự kiếm rất nhiều tiền, nhưng đồ trang điểm cũng chỉ là một ngành trong tập đoàn Tần đông đảo, tại sao Đằng Điền đối với chuyện này lại chấp nhất như vậy?”

Vấn đề liên quan này, cũng là Chiến Bất Khuất trả lời.

“Đằng Điền có thể không cần khoản lợi nhuận này, nhưng không thể để mất bộ mặt!” Anh nhìn Tiểu Tịch một cái. “Huống chi, vì chuyện như vậy, cơ mật tiết lộ ra ngoài, chẳng khác gì là tuyên bố nội bộ tập đoàn Tần có xung đột.”

“Đúng vậy.” Tiểu Tịch hướng về phía anh dùng sức gật đầu. “Cho nên hắn mới muốn ngăn cản tôi lấy AK en-zim đời thứ ba ra đấu giá.”

“Cho nên em nếu không muốn chết, thì phải biết điều ngoan ngoãn đợi ở đây.” Chiến Bất Khuất liếc cô một cái cảnh cáo.

Tiểu Tịch mất hứng cong miệng, trừng mắt với anh, cũng không kháng nghị nữa.

“Vậy kế tiếp thì sao?” Thần Thâu lại nhướn mày hỏi.

“Chúng ta đợi hắn.” Chiến Bất Khuất nói.

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, bốn người đàn ông kia vẫn còn tụ lại một chỗ thảo luận, Tiểu Tịch ngồi một mình ở trên giường, không xen vào vào lời nói của bọn họ, cảm thấy nhàm chán vạn phần.

“Đói bụng, đói bụng, ta đói bụng.” Con vẹt vừa mới tỉnh ngủ bay đến trên giường hướng về phía cô kêu cạc cạc.

“Được rồi, chờ một chút.” Tiểu Tịch quay đầu tìm cái ba lô, muốn lấy thức ăn cho nó, nhưng không tìm thấy ba lô.

Kỳ quái, cô bỏ ba lô ở đâu rồi?

Không thấy ba lô, cô bắt đầu từ đầu giường bên này, bò đến đầu giường bên kia, tìm kiếm cái ba lô lớn của mình khắp nơi.

“Ở đây.” Liếc mắt nhìn thấy hành động của cô, Chiến Bất Khuất biết cô đang tìm cái gì, giơ một tay lên, nhấc cái ba lô nặng muốn chết kia.

“A, cám ơn.” Cô bò qua lấy cái ba lô, quỳ ở trên giường, mở ba lô lớn ra, cúi đầu tìm kiếm một lúc lâu, mới tìm ra được đồ ăn cho con vẹt.

Sau đó, cô lại lâm vào trạng thái nhàm chán, đến lúc cô nằm ngửa ở trên giường, mới chú ý tới trên đầu tủ giường có vài cái nút.

Đây là cái gì?

Tò mò ngồi dậy, cô ngồi chồm hỗm ở đầu giường, bắt đầu nghiên cứu những cái nút kia.

Công tắc mở đèn ư, hay là máy điều hòa?

Tiểu Tịch nhìn mấy cái nút có biểu tượng khó hiểu, quyết định bấm thử xem thế nào, cô không chút suy nghĩ, vươn ra ngón trỏ đè xuống.

Đèn tắt.

“Khuyết Thất Tịch.” Thanh âm của Chiến Bất Khuất vang lên trong bóng tối.

“Xin lỗi.” Cô le lưỡi, lẩm bẩm nói xin lỗi, vội vàng bấm lại cái nút đó thêm một lần nữa.

Bên trong phòng lập tức khôi phục lại vẻ sáng sủa.

Mấy người đàn ông tiếp tục cuộc thảo luận vừa rồi, Tiểu Tịch le lưỡi nhìn bọn họ làm mặt quỷ, sau đó quay lại len lén nhấn cái nút thứ hai.

Tivi treo tường đột nhiên được mở, từng đợt âm thanh dâm đãng làm cho người nghe đỏ mặt tràn ngập bên trong phòng.

Mấy người đàn ông ngẩn ngơ, cùng lúc xoay đầu lại, nhìn thấy trên màn hình tivi đang chiếu một bộ phim s-e-x.

“Oa…” Tiểu Tịch mở lớn cặp mắt, tò mò bò đến cuối giường, nhìn chằm chằm vào cái tivi. “Chiêu này lợi hại nha, bọn họ không phải từng là diễn viên xiếc đó chứ?”

“Khuyết Thất Tịch!” Chiến Bất Khuất nhíu mày. “Tắt tivi.”

“Chờ một chút, em xem một chút nữa rồi tắt là được mà…” Tiểu Tịch nhìn không chớp mắt, hoài nghi nhìn người phụ nữ trên màn hình kia tại sao thắt lưng không bị đứt rời.

Chiến Bất Khuất cầm lấy remote điều khiển tivi trên bàn, bấm nút nguồn điện, màn hình TV trong nháy mắt phụt tắt.

“Này!” Tiểu Tịch quay đầu lại muốn kháng nghị, lại thấy anh nheo mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm cô. “Được rồi, được rồi… Không xem thì không xem…” Thấy vẻ mặt hung dữ, cô không có can đảm phản kháng, bĩu môi lẩm bẩm, yên lặng bò về đầu giường.

Thấy cô có vẻ an phận, Chiến Bất Khuất mới quay đầu lại tiếp tục thảo luận công việc.

Tiểu Tịch len lén liếc anh một cái, xác định anh không có nhìn mình trừng trừng, không nhịn được sự tò mò lại nhấn xuống cái nút thứ ba. Kết quả là, vừa nhấn nút một cái, cái giường tròn lớn mà cô đang ngồi đột nhiên bắt đầu rung lắc.

“Oa a!” Cô sợ hết hồn, vội dùng hai tay bám chặt đầu giường.

Cái giường lớn đầu tiên là rung lắc, sau đó bắt đầu nhấp nhô phập phồng trên dưới, rồi lại đột nhiên quay tròn.

“Ha ha ha ha ha Hmm…” Cô nở nụ cười, cảm thấy cái giường này chơi thật vui, cái giường quay một vòng, xoay cô đến bên cạnh Chiến Bất Khuất, cô không nhịn được vỗ mạnh vào vai anh. “Này, Chiến Bất Khuất, anh nhìn xem, anh nhìn xem!”

Nghe thấy âm thanh phía sau lưng, lại nhìn thấy vẻ mặt của những người trước mặt, Chiến Bất Khuất không cần nghĩ cũng biết cô gái nhỏ phía sau nhất định là đang chơi với cái giường chạy bằng điện. Anh đau đầu quay lại, thấy cô ngồi chồm hỗm trên cái giường đang xoay tròn, hai tay huơ huơ về phía anh.

“Rất vui vẻ sao?”

“Anh thấy thế nào?” Cái giường lớn xoay một vòng, cô ngồi ở trên giường, nghiêng đầu nhìn anh, cười ha hả hỏi ngược lại.

“Dừng cái giường lại.”

“Tại sao? Rất thú vị mà!”

“Em sẽ chịu không nổi.” Anh nhướn mày.

“Khốn kiếp.” Mặt cô đỏ lên, sức tưởng tượng đã theo gió bay xa mười vạn tám nghìn dặm.

Biết cô hiểu sai ý, khóe miệng anh cong lên. “Ý anh là, lát nữa em sẽ thấy choáng váng đầu.”

“Sẽ không.” Tiểu Tịch dùng lỗ mũi trừng anh, cũng trong lúc vô tình phát hiện anh rút ra một điếu thuốc lá, cô mở lớn mắt, nhìn thẳng theo anh.

Cô cho tới lúc này chưa từng nhìn thấy anh hút thuốc, hơn nữa cô nhớ rất rõ, sống chung với nhau trong hơn một tháng, chị Lý từng nói “cô ấy” không hút thuốc. Nhưng mà, người đàn ông này hiện tại lại rút ra một điếu thuốc, hơn nữa xem ra rất quen tay.

Anh rốt cuộc là có hút thuốc hay không? Con người nào của anh mới là thật, con người nào là giả?

Cô há miệng muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.

“Đừng nói là anh không có cảnh cáo em.” Thấy cô không nghe lời khuyên bảo, Chiến Bất Khuất cũng không nói thêm gì nữa, chuyện để cho cô chơi với cái giường chạy bằng điện, vẫn còn tốt hơn nhiều so với chuyện để cho cô nghiên cứu phim s-e-x.

Cô nhìn theo bóng lưng anh làm mặt quỷ, bị Thượng Quan Lệ đang đứng đối diện nhìn thấy.

Thượng Quan Lệ khóe miệng nhếch nhẹ lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tịch ửng đỏ, ngồi ở trên cái giường lớn đang xoay tròn nhưng vẫn không nhịn được bối rối liếc trộm Chiến Bất Khuất, cùng với điếu thuốc lá anh vừa rút ra.

Không bao lâu sau, Tiểu Tịch xác định anh căn bản không có hút thuốc, bởi vì anh sau khi anh châm lửa, chỉ kẹp ở ngón tay, làm bộ làm tịch, thỉnh thoảng đưa lên miệng thổi ra một ngụm khói, cho đến khi thuốc đã cháy hết, anh một ngụm khói cũng không hề hít vào.

Người này đang giở trò quỷ gì đây?!

Lúc nãy khi anh quăng cô lên giường, rõ ràng là bộ dạng muốn lập tức ăn sạch cô, nhưng sau khi những người này bước vào, hai mắt anh lần nữa trở nên không có chút tâm tình.

Vẻ mặt chuyển biến cực nhanh, quả thực giống như là con tắc kè, chỉ cần anh muốn, là có thể tùy lúc mà thay đổi màu sắc trên người.

Khuôn mặt của anh là giả, tâm tình là giả, chợt nhìn thấy anh giống như là có thể dung nhập vào bất kỳ hoàn cảnh nào, nhưng cô tại sao vẫn cảm thấy kỳ quái, nhìn như thế nào, cũng cảm nhận được anh chỉ là đang sắm vai một nhân vật.

Cái giường tròn xoay vài vòng, cô nghe thấy tiếng cười của anh.

Nhìn xem, giả bộ thật giống!

Nhìn cái bóng của anh hắt lên trên cửa sổ kiếng, Tiểu Tịch nhíu đầu mũi, thật không hiểu anh tại sao lại muốn cố ý giả tạo ra một bộ dạng cà lơ phất phơ như vậy, rõ ràng lúc bình thường anh vốn không có nhiều lời như vậy.

Những người này không phải là bạn đồng nghiệp của anh sao? Tại sao anh lại còn muốn dối trá với họ như vậy?

Cái giường tròn xoay a xoay, xoay a xoay…

Người đàn ông này những chuyện nào mới là thật?

Anh nói anh thích cô, là thật hay là giả ?

Trời ạ, càng nghĩ càng đau đầu. Đầu của cô vừa đau vừa choáng váng, hỏng bét, cô muốn ói quá…

“Ọe…” Một cơn khó chịu dâng lên, sắc mặt Tiểu Tịch trắng bệch, cuối cùng cũng chịu bấm nút, ngưng giường lại, sau đó nghiêng nghiêng ngả ngả bò vào phòng tắm, gục ở bên cạnh bồn cầu mà nôn mửa.

Một cái khăn lông ướt rũ xuống trước mắt, Tiểu Tịch nhận lấy đưa lên lau khóe miệng, vẻ mặt đáng thương nhìn Chiến Bất Khuất yên lặng đi tới.

“Có sao không?” Anh cười mà như không cười nhìn cô.

Tiểu Tịch mất hứng mếu máo, hiện tại trên mặt người đàn ông này xuất hiện một nụ cười thư giãn vui vẻ, thật khác biệt so với bộ mặt lúc trước.

Tại sao mỗi lúc anh giễu cợt cô, ngay cả ánh mắt anh cũng có thể nhuộm ý cười? Đáng ghét!

Chiến Bất Khuất khóe miệng cười cười, khom lưng bế cô lên, đi ra khỏi phòng tắm rồi thả lên trên giường. “Ngoan một chút.” Anh nói.

“Hừ!” Cô hừ mũi đáp lại.

“Lão Đại, Tuyết Nhạn gửi tin nhắn trả lời, mồi câu đã được thả ra.”

Vừa nghe thấy, Tiểu Tịch hai mắt sáng ngời, lập tức ngồi dậy. “Vậy tôi có thể đi ra ngoài được rồi sao?” Thay đổi tư thế quá nhanh, cô lại cảm thấy muốn ói, sắc mặt nhất thời trắng bệch.

Chiến Bất Khuất đưa tay giữ lấy khuôn mặt cô, mặt không chút thay đổi. “Không được, trước khi buổi đấu giá kết thúc, em đều phải ở đây.”

“Ở đây?” Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Tịch đánh mạnh vào tay anh, muốn anh buông ra, trên khuôn mặt hiện ra vẻ thất vọng không thể che giấu.

Tuyệt Thế chiêu đãi khách như vậy sao? Cô còn tưởng rằng có thể đường đường chính chính đi vào trụ sở Tuyệt Thế, hưởng thụ sự đối đãi như khách quý, không ngờ lại được an bài ở lại bên trong khách sạn tình nhân!

“Chỗ nguy hiểm nhất thường ngược lại là chỗ an toàn nhất.” Thượng Quan Lệ khẽ mỉm cười, mở miệng giải thích. “Người của Đằng Điền tuyệt đối sẽ không ngờ tới, cô còn có thể ở lại đây, cộng thêm nơi này nhiều người ra vào, những người khách khác ở đây cũng sẽ không quan tâm, cửa ra vào lại có tới hai ba cái, rất dễ dàng.”

“Nếu chỗ nguy hiểm nhất là an toàn nhất, tôi dứt khoát trở về Trường Bình.” Cô lẩm bẩm.

“Không được.” Cain mở miệng, đập vỡ hy vọng của cô. “Bất luận là Trường Bình, Tuyệt Thế, hay là khách sạn năm sao, khẳng định đều có tai mắt của Đằng Điền, loại khách sạn tình nhân này ngược lại là sự lựa chọn tốt nhất.”

“Đúng, không sai, cho nên cô cùng Quỷ Diện chỉ có thể đợi ở chỗ này.” Vẻ mặt Thần Thâu nhìn có chút hả hê.

“Tôi không muốn.” Cô chu môi kháng nghị, không ngừng lắc đầu, cố tình la hét. “Tôi không muốn, tôi không muốn, tôi không muốn…”

Chiến Bất Khuất nheo mắt lại, lập tức cúi đầu ngăn cái miệng của cô, hôn lấy tất cả kháng nghị của cô.

Ba người đàn ông kia cười cười, thức thời lục tục đi ra cửa.

“Quỷ Diện, chúng ta đi trước.” Thượng Quan Lệ cười trước khi ra khỏi cửa.

“Không quấy rầy.” Cain hai tay đút vào túi quần, đi theo phía sau hắn.

“Chậm rãi mà thưởng thức.” Thần Thâu giọng điệu kỳ quái nói, sau khi đi ra ngoài, cũng không quên giúp hai người khóa cửa lại.

Sau đó, từ ngoài cửa truyền tới tiếng cười của ba người đàn ông, lập tức khiến cho Khuyết Thất Tịch một đường đỏ ửng từ trên mặt xuống đến tận bộ ngực.

Hết chương 6.

15 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 6.2

    • lâu lém r mới póc đc tem nhà nàng nhỉ *xúc động ing~*
      thanks nàng nhìu nhé, có khi nào cuối tuần này nàng hoàn bộ nè k nhỉ, t hóng hớt đợi để đọc ^^~

      • còn 8 chap nữa lận nàng, cũng phải hơn 1 tuần nữa mới xong dc :]

        ta cũng đang thi giữa kỳ nữa a >o<

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s