Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 6.1

“Ách, cái này… Ách… Chúng tôi không phải là tới không đúng lúc đó chứ?”

Nằm ở trên giường, cả hai người toàn thân cứng ngắc.

Tiểu Tịch theo bản năng co người lại, núp ở trong lồng ngực Chiến Bất Khuất, cố gắng không để cho cảnh xuân bị lộ ra ngoài, rồi lại còn rướn dài cổ, nhìn về mấy người đàn ông to cao trước cửa, cô cắn đôi môi đỏ mọng, bộ dạng khả ái không biết nên làm sao.

“Không ngờ các người tới đây nhanh như vậy.” Chiến Bất Khuất xoay mình ngồi dậy, dùng cái chăn bao lấy cô gái nhỏ trong lồng ngực. Giọng nói của anh bình thản, làn môi mỏng nở một nụ cười thoải mái, giống như là sớm đã đoán được bọn họ sẽ xuất hiện.

“Nghe anh nói những lời này, chẳng lẽ là trách chúng ta tới quá nhanh?” Thần Thâu đi vào bên trong phòng, một tay sờ sờ cằm, quan sát tình huống xung quanh. “Ừ, theo tôi thấy, hai người còn đang bận rộn chưa xong thì phải? Có muốn bọn ta lui ra ngoài, cho anh thêm một chút thời gian tiếp tục không?”

Mấy người đàn ông lục tục đi vào, tất cả bọn họ từng người đều cao lớn, bên trong căn phòng vốn đã không rộng rãi, nhất thời lại càng trở nên chật hẹp.

Thần thái của bọn họ hoặc là âm trầm hoặc là văn nhã, mỗi người một vẻ khác nhau, điều duy nhất giống nhau, chính là ánh mắt sắc bén, hiện tại toàn bộ đều như cái đèn pha, rọi lên trên người Tiểu Tịch.

Cô xấu hổ đỏ mặt, dưới những ánh mắt nhìn chăm chăm vào mình, lại càng muốn trốn vào trong lồng ngực Chiến Bất Khuất.

“Anh, anh không nên nói bậy, tôi… Ách… Anh ấy… Anh ấy nói, vì muốn lừa bọn tay chân của Đằng Điền, cho nên mới muốn…” Thanh âm của cô càng lúc càng nhỏ, chột dạ nghĩ lại, hai người vừa nãy nhiệt tình như lửa, vốn đã hoàn toàn quên mất chuyện bản thân đang trong cảnh ngộ nguy hiểm.

Đôi mắt to trong trẻo, len lén liếc trộm người đàn ông bên cạnh, nhìn thấy bên trong con ngươi thâm sâu vẫn còn có tàn dư của ngọn lửa ham muốn, mặt cô lại càng trở nên đỏ bừng.

Hô, cũng may là những người này xông vào “đúng lúc”, nếu không cô cùng Chiến Bất Khuất, khẳng định đã…

Bộ dạng e lệ của cô gái nhỏ, trong mắt Thần Thâu, thật sự là có tư vị riêng rất mới lạ, hắn ghen tị đến mức suýt bị nội thương.

“Lão Đại, sau này nếu còn có loại nhiệm vụ, có thể hoàn thành bằng cách ôm người đẹp trên giường, nhất định phải để lại cho tôi nha.” Hắn thở dài một hơi, quay đầu nhìn người đàn ông mặc áo đen bên cạnh.

Người đàn ông đó lãnh đạm nhún vai, không hứa cũng không từ chối, tầm mắt vẫn nhìn Tiểu Tịch.

“Khuyết tiểu thư, xin chào.” Hắn trầm giọng nói, rồi đơn giản tự giới thiệu mình. “Tôi là Thượng Quan Lệ, tổng tài của Tuyệt Thế.”

Cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng khẽ mở ra, cằm suýt chút nữa rớt xuống.

Nghe đại danh tiếng của tập đoàn đấu giá Tuyệt Thế đã lâu, cô đương nhiên cũng biết tới đại danh Thượng Quan Lệ, chẳng qua là cô thật sự không ngờ, lại gặp phải nhân vật lợi hại tiếng tăm vang xa này ở trong một khách sạn tình nhân.

“Ách, xin chào, Thượng Quan tiên sinh, rất vinh hạnh có thể gặp được ngài.” Cô nặn ra nụ cười khách sáo, bàn tay nhỏ bé trắng nõn vươn ra phía trước, rướn người theo trực giác muốn bắt tay Thượng Quan Lệ…

Vừa mới nhích động, bên hông đột nhiên bị lực kéo lại, cô mất thăng bằng, một tiếng huỵch vang lên, cái mông ngã về trong lồng ngực Chiến Bất Khuất. Bàn tay to ngăm đen của anh, ôm cô thật chặt, làm cho cô không cách nào nhúc nhích.

“A, anh buông tay ra, để cho em xuống!” Tiểu Tịch đỏ mặt giãy dụa, thân thể xinh xắn vặn vẹo loạn lên, vội vã muốn tránh thoát cái ôm chặt của anh.

Anh cúi đầu, tựa vào bên tai cô, thở ra một hơi nhẹ. “Tiểu Tịch, em như vậy mà vội vã xuống giường, là muốn biểu diễn một màn khiêu vũ khỏa thân sao?”

“Ách!”

Toàn thân cô cứng đờ, lúc này mới nhớ tới bản thân hoàn toàn trần trụi, nếu Chiến Bất Khuất ngăn cản chậm một bước, cô khẳng định sẽ không biết chui vào cái lỗ nào để trốn.

“Em muốn chào hỏi cùng ông chủ của anh, anh không phản đối. Chẳng qua là, trước hết, em suy nghĩ xem, có phải nên vào phòng tắm mặc quần áo vào trước hay không?” Anh chậm rãi hỏi, trong lời nói mang theo chút giễu cợt, hai bàn tay thô ráp dùng cái chăn gói cô lại như một cái bánh chưng nhỏ, cẩn thận che dấu, không để cho những người bên cạnh nhìn thấy nửa điểm cảnh xuân.

“Em biết rồi! Đừng có la lối hoài, xem em như là con nít vậy.” Cô cắn đôi môi đỏ mọng, vừa thẹn vừa giận trừng mắt liếc anh một cái, duy trì sự tôn nghiêm, hất cằm lên nhìn những người chung quanh trong phòng. “Xin lỗi, có thể phiền các vị xoay đầu đi chỗ khác không?” Cô nói.

Cũng may, mấy người đàn ông này cho dù không phải là quân tử, cũng tuyệt đối không phải kẻ tiểu nhân, nghe thấy yêu cầu của cô, tất cả đều nghe lời chuyển hướng tầm mắt.

Xác định không có ai nhìn lén, Tiểu Tịch hít sâu một hơi, dùng tốc độ nhanh nhất nhảy xuống giường, nhặt quần áo rơi đầy trên sàn nhà, sau đó huỳnh huỵch chạy vào trong phòng tắm, rầm một tiếng vội vàng đóng kín cửa.

Bên trong phòng trầm mặc trong nháy mắt.

Thượng Quan Lệ nhướn chân mày, tầm mắt quay trở lại, trong cặp mắt đen nghiêm khắc hiện ra nụ cười hiếm thấy.

“Dù cho là Đằng Điền phái gấp đôi số lượng cao thủ vây quanh nơi này, anh cũng có thể tìm ra hơn mười phương pháp, đem Khuyết Thất Tịch an toàn trở về.” Những người này bán mạng cho hắn đã nhiều năm, tất cả đều là cao thủ vạn người chỉ có một, tuyệt đối không phải là loại đối thủ dễ xơi.

Quỷ Diện rõ ràng có cơ hội trốn thoát, nhưng lại chọn phương pháp nguy hiểm mà có lợi, cùng cô gái nhỏ xinh đẹp thông minh kia lăn lộn trên giường, đây mới là nguyên nhân làm bọn họ kinh ngạc.

Chiến Bất Khuất nhún vai, gương mặt tuấn tú nở một nụ cười gian tà, anh vẫn nằm trên giường, cho dù chỉ phủ lên người một lớp vải mỏng, nhưng thái độ vẫn thản nhiên như cũ.

“Đúng là có biện pháp khác.” Anh hào phóng thừa nhận, nụ cười càng thêm phần giảo hoạt. “Chẳng qua là, phương thức ứng biến như thế này, là hợp tâm ý của tôi nhất.”

Anh không phải là cái loại đàn ông lịch lãm, mà là loại quen cướp đoạt, để có thể thuận tình hợp lý nếm mùi vị cô gái nhỏ ngọt ngào này, anh mới bày ra thủ đoạn, nói lời “nói dối thiện ý”.

Có trời mới biết, hơn một tháng qua, cuộc sống mà anh trải qua là cái cuộc sống quỷ gì!

Mỗi ngày nhìn Tiểu Tịch không chút phòng bị, ăn mặc mát mẻ chạy loạn trước mặt, dục vọng của Chiến Bất Khuất đã sớm làm anh đau đớn đến mức khó có thể nhẫn nại…

“Nếu như chúng tôi không tới, tay chân của Đằng Điền xông tới thì làm sao?” Thần Thâu ngồi xuống trên ghế sa lon, liếc nhìn phòng tắm một cái, không ngờ tiểu nha đầu kia nhìn rất ngây ngô, nhưng bên trong lớp chăn mỏng kia, lại là một bộ dạng xinh đẹp đẫy đà mê người ngọt như mật đào.

“Tôi tự sẽ có biện pháp ứng phó.” Chiến Bất Khuất dám mạo hiểm ở lại, nghĩa là có năng lực ứng phó bất kỳ tình huống đột biến nào. Những loại sự tình biến chuyển bất ngờ, đều không thể làm khó được anh.

Điều duy nhất anh không ngờ tới chính là, bản thân mình lại chìm đắm trong sự ngọt ngào của Tiểu Tịch, trong giây phút thất thần ngắn ngủi trên cái giường lớn, dường như anh đã thực sự rất muốn cô. Anh đã tính toán đến từng chi tiết, nhưng vẫn không thể “nổ súng”.

Kẻ lừa đảo Cain nhặt cái áo ở cuối giường đưa cho Chiến Bất Khuất, mỉm cười cảnh cáo. “Anh trai của Khuyết Thất Tịch không dễ chọc, anh tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần.”

Chiến Bất Khuất mặc áo vào.

“Chuyện đó không thành vấn đề.”

“Cái gì không thành vấn đề?” Tiểu Tịch một mình đứng trong phòng tắm gặm no sự xấu hổ rồi, mới chịu thay quần áo, kéo cửa phòng tắm đi ra ngoài.

Mặc dù quần áo chỉnh tề, nhưng đầu tóc cô rối bời, đôi môi đỏ bị hôn đến sưng mọng lên, trên da thịt như tuyết trắng, vẫn còn những vết nhàn nhạt đỏ ửng, hoàn toàn giống như là vừa được ‘yêu’ hết mình.

Trên miệng Chiến Bất Khuất vẫn treo nụ cười dễ dãi như cũ, nhưng cặp mắt thâm sâu nhè nhẹ co lại.

“Không có gì.”

Tiểu Tịch chau mày, không tin anh nói không có gì, muốn hỏi nữa, nhưng anh đã đoạt cơ hội mở miệng trước, quay đầu hỏi người đang ông đứng bên cạnh.

“Tay chân của Đằng Điền thế nào rồi?”

“Đều bị cảnh vệ địa phương bắt đi.” Cain nói, bởi vì vợ yêu của hắn là nữ anh hùng trong giới cảnh sát đặc nhiệm, dựa vào mối quan hệ ‘bám váy’ này, hắn cũng khá nổi tiếng trong giới cảnh sát, chỉ cần nói ra cái tên nổi tiếng của vợ, thường là có thể nhận được sự trợ giúp ngay lập tức.

“Thả bọn họ ra.” Chiến Bất Khuất đứng dậy, cài lại cúc áo sơ mi, nói với vẻ đơn giản.

“Anh có tính toán gì sao?” Thượng Quan Lệ nhướn mày hỏi.

Chiến Bất Khuất hai tay khoanh lại trước ngực, dựa lưng vào tường, nhìn bọn họ. “Buông dây câu dài câu cá lớn, thả bọn lâu la này trở về, tìm ra lão đại của bọn hắn, tránh đêm dài lắm mộng.”

“Không sợ ‘đánh rắn động cỏ’?” Thần Thâu một tay chống gương mặt tuấn tú, mở miệng hỏi.

Chiến Bất Khuất khóe miệng nhếch lên, mở miệng cười lạnh.

“Tôi chỉ sợ con rắn kia không động.”

Bị đổi đề tài, trong lòng Tiểu Tịch không hề thoải mái, nhưng không cách nào phát tác ra ngoài. Nhìn thấy trong phòng chỗ nào có thể ngồi được đều đã bị những người đàn ông kia ngồi hết, cô không thể làm gì khác hơn là bò lên giường, ở trên giường nửa quỳ nửa ngồi, cái đầu nhỏ nghe ngóng cuộc đối thoại xoay quanh những người trước mặt.

“Trong lòng anh chắc chắn là được.” Thượng Quan Lệ gật đầu đồng ý, quay đầu nhìn về phía Cain ý bảo. “Chuyện thả người, tùy anh xử lý.”

“Không thành vấn đề, tôi lập tức sẽ phái Nhạn Nhạn đi an bài.” Khóe miệng Cain cong lên, đi sang một bên lấy điện thoại di động ra liên lạc với vợ.

“Chờ một chút!” Thấy những người đàn ông này không thèm hỏi ý kiến của cô, tự phối hợp với nhau quyết định mọi chuyện, Tiểu Tịch rốt cục không nhịn được giơ tay kháng nghị. “Khoan đã, tôi có vấn đề!”

“Vấn đề gì?” Thần Thâu tò mò nhìn cô.

Tiểu Tịch nhìn quanh đám người trước mắt, sau đó tầm mắt dừng ở trên người Thượng Quan Lệ, chân mày nhỏ nhăn lại, mở miệng hỏi thăm. “Tôi không rõ, tại sao anh muốn đối địch với tập đoàn Tần?”

Đây là hành động không khôn ngoan nhất, cô tin tưởng Thượng Quan Lệ tuyệt đối biết rõ, một cuộc đấu giá, tiền kiếm được không được bao nhiêu, còn nếu giao cô về Nhật Bản, Thượng Quan Lệ ngược lại có thể nhận được số tiền lớn hơn nhiều. Nhưng người đàn ông này hết lần này tới lần khác lựa chọn một con đường riêng mà đi, phái người bảo vệ cô rất tốt, còn liên tục ra tay giúp đỡ.

“Tôi trước giờ luôn không thích tiếp nhận mệnh lệnh.” Thượng Quan Lệ thản nhiên nói, hai tay khoanh lại trước ngực, ánh mắt nghiêm nghị sắc bén nhìn thẳng cô. “Tôi muốn gặp Thiếu chủ của cô.”

“Oh, anh ta ở bên trong Trường Bình…”

Thanh âm trầm thấp dễ nghe lại vang lên.

“Anh ta không còn ở đó.”

“Không còn ở đó?” Tiểu Tịch kinh ngạc quay đầu lại, nhìn chằm chằm Chiến Bất Khuất. “Anh ta đi đâu?” Trong lòng cô hiện ra loại linh cảm không rõ.

“Địa điểm Trường Bình đã bị bại lộ, nguy hiểm gia tăng, A Chính quyết định xé chẵn ra lẻ, lệnh cho mọi người ai nấy tự mình rời đi, cả khu dân cư giống như tòa thành trống không, một người cũng không ở lại.”

“Tại sao anh lại biết rõ hơn em?” Tiểu Tịch ngẩn ngơ.

“Bởi vì ngày hôm qua ở trong quán cà phê, người đi theo nói chuyện với bọn họ là anh.”

“Tại sao là anh?” Cô phát ra thét chói tai.

Anh nhún vai.

Tiểu Tịch giận đến mức nắm chặt hai nắm đấm, tức giận nhảy xuống giường.

“Đáng ghét, bọn họ sao lại có thể bỏ lại em?” Cô nắm chặt quả đấm, đi tới đi lui trong phòng, bởi vì bị bỏ rơi mà trong lòng phiền não không dứt.

“A Chính muốn em đừng lo lắng, sau khi đặt chân an bài tốt, anh ta sẽ thông báo cho anh.”

“Tại sao lại là báo cho anh!” Cô hai tay chống hông, cảm xúc khó chịu dâng tới cực điểm. Cô mới là người ở bên trong Trường Bình, người đàn ông này nhiều lắm cũng chỉ là quản gia của cô, vì sao cô ngược lại giống như là người ngoài? Chuyện gì cũng cần phải qua thông báo của anh mới có thể biết được!

“Bảo vệ em, là công việc của anh.” Chiến Bất Khuất vẻ mặt bình tĩnh nói.

Đám người trong phòng trao đổi với nhau một ánh mắt. Bọn họ toàn bộ đều biết rõ, hành động của Quỷ Diện, đã sớm vượt khỏi phạm vi công việc.

Tiểu Tịch nghe vậy giận đến mức kêu lên một tiếng, dậm dậm chân. “Em không cần anh bảo vệ! Chuyện này không liên quan đến chuyện của các anh, các anh không cần nhúng tay vào đến mức này!”

“Khuyết tiểu thư, thật xin lỗi, sợ rằng chuyện này đúng là có liên quan với chúng tôi.” Thượng Quan Lệ khóe môi cong lên, mở miệng chen vào.

“Đây là vấn đề cá nhân của tôi!” Tiểu Tịch hai tay nắm chặt, trừng mắt nhìn những người đàn ông đang toan tính mà thần thái nhàn nhã trước mặt, lớn tiếng tuyên bố.

“Không phải.” Chiến Bất Khuất nhìn cô. “Buổi đấu giá là ủy thác cho Tuyệt Thế thực hiện, vật phẩm đấu giá – cách điều chế sinh hóa – đều ở trong đầu em, bọn anh nhất định phải bảo đảm vật phẩm đấu giá an toàn.”

Đáng ghét, cô đã quên mất chuyện này!

Trong lúc nhất thời tìm không được lời phản bác, Tiểu Tịch giận đến độ hai gò má phồng ra.

“Em không thích bị theo đuôi.”

“Vậy cô có thể viết công thức ra.” Thần Thâu lành lạnh nói.

Tiểu Tịch trừng mắt nhìn hắn một cái.

“Đó là cái phù bảo vệ tính mạng của tôi, nếu tôi viết ra, người được phái tới chính là sát thủ, chứ không phải là bọn bắt cóc nữa. Viết ra tôi liền mất mạng, tôi cũng không phải là kẻ ngu ngốc!”

Cain gọi điện thoại xong trở vào phòng, tò mò mở miệng. “Công thức điều chế kia rốt cuộc là thứ gì, tại sao Đằng Điền chú ý đến nó như vậy?”

“Bởi vì có thể kiếm tiền!” Đặt mông ngồi xuống giường tròn lớn, Tiểu Tịch hừ một tiếng. “Đã từng nghe qua AK en-zim chưa?”

“Cái gì AK en-zim?” Thần Thâu vẻ mặt mờ mịt.

“AK en-zim là một loại thành phần của đồ trang điểm.” Tiểu Tịch ở trên giường co chân lại, nhìn đám người trước mắt không có kiến thức về những thứ này, cẩn thận giải thích. “Nó là một loại en-zim có hoạt tính đặc biệt, có thể làm cho da thịt loài người duy trì ở trạng thái tốt nhất.”

Đồ trang điểm?

Mấy người đàn ông trên mặt ngây dại ra, mờ mịt nhìn cô.

Tiểu Tịch liếc mắt. “Các anh chưa từng nghe qua AK en-zim, vậy đã nghe qua đồ trang điểm ‘Mị Ảnh’ chưa?”

Ngoại trừ Thần Thâu, những người khác nhất thời bừng tỉnh ngộ, toàn bộ cùng nhau gật đầu. Thần Thân ngẩn người ra, thần sắc càng thêm mờ mịt không giải thích được.

“Tại sao các anh đều biết?”

(Còn tiếp)

14 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 6.1

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s