Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 4.2

“Tay trái nhích về bên trái thêm mười lăm centimét.”

“A, cám ơn.” Cô nói theo bản năng, sờ soạng theo lời anh, quả nhiên mò tới tay cầm cửa kính…

Chờ một chút đã!

Tiểu Tịch trong nháy mắt toàn thân cứng ngắc, giống như là bị một thùng nước lạnh dội lên đầu, làm cho cô cả người từ trên xuống dưới lạnh run. Không đúng, anh làm sao biết cô mò tới chỗ nào, mà còn biết nhắc nhở tay cô nên di chuyển đi đâu?

“Anh nhìn thấy được?” Cô rất chậm chạp, rất chậm chạp đặt câu hỏi, đôi chân trần phía dưới khăn lông lớn bắt đầu run rẩy kịch liệt.

“Đúng vậy.”

Bóng tối đối với anh mà nói không có gì trở ngại, cặp mắt của anh sắc bén vô cùng, có thể nhìn xuyên thấu bóng tối.

“Như vậy, anh đều nhìn thấy hết rồi.” Cô hỏi không có chút hy vọng.

“Đúng vậy.”

Cô rên rỉ một tiếng, cảm thấy thẹn đến mức toàn thân nóng lên, tự động nổi da gà, trong lòng lại càng rối bời, không biết là nên nổi giận quát anh không biết xấu hổ, hay là khen ngợi sự thành thật của anh.

Ô ô, sớm biết vậy thì đã mặc quần áo tử tế rồi mới xuống lầu, nhất thời lười biếng, lại làm cho cô lâm vào cảnh vừa đau vừa thê thảm.

“Anh sao không nhắm mắt lại?” Cô yếu ớt hỏi, đau lòng đến mức muốn khóc lớn thành tiếng.

“Bởi vì anh muốn nhìn.” Chiến Bất Khuất trả lời một cách đương nhiên, giọng nói đột nhiên rơi xuống mấy bậc, trầm thấp đến độ làm cho người ta phát run. “Thân thể của em rất đẹp.”

Bóng tối quấn chặt, câu nói kia rõ ràng ca ngợi quá mức, giống như là dán sát vào bên tai cô mà nói. Cô xấu hổ đỏ mặt, toàn thân run rẩy, cơ hồ có thể tưởng tượng khi anh nói ra những lời này, cặp mắt kia lóe sáng như thế nào.

Bóng tối tựa hồ làm cho anh trở nên không giống như lúc bình thường, sự xa cách lạnh lùng biến mất, thay vào đó là giọng nói ôn nhu làm cho cô không còn chỗ trốn. Cô có thể rõ ràng cảm nhận được tâm tình của anh, cảm nhận được anh trở nên giống người hơn, giống một người đàn ông đang thưởng thức thân thể mỹ nữ.

Đối với cô mà nói, đây là một người đàn ông quá mức nguy hiểm!

“Đây không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy thân thể của em, trước kia khi em tắm phát hiện có con gián, còn thét chói tai muốn nhờ anh giúp em giải quyết.” Anh chậm rãi nói, trong miệng không thấy nửa điểm hối lỗi. “Anh đã cố gắng từ chối nhã nhặn, nhưng mà em rất kiên trì.”

Tiểu Tịch ôm cái đầu nhỏ, ngồi xổm trên mặt đất mà rên rỉ.

Dù cho ở Nhật Bản lâu như vậy, đối với việc trần truồng cũng chẳng phải chuyện xấu hổ gì, nhưng mà để cho đàn ông nhìn thấy, với để cho phụ nữ nhìn thấy là hai chuyện khác nhau a!

Lúc trước cô cho rằng chị Lý là nữ, “trang bị” cũng đều giống nhau, chẳng qua là lớn nhỏ khác nhau, không có gì xấu hổ kinh khủng, cộng thêm con gián đáng sợ đang bò lung tung trước mắt, cô dĩ nhiên phải vội vã tìm người cứu a! Không ngờ tới toàn thân dính xà bông tắm, phát run núp ở trong góc, sớm đã bị anh nhìn sạch sẽ.

Vừa nghĩ tới cặp mắt sâu thẳm u ám kia, từng cẩn thận nhìn kỹ thân thể của cô, cô lập tức mắc cỡ muốn đào một cái hố ngay tại chỗ để nhảy vào, rồi dùng đất lấp lại, cả đời cũng không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.

Ô ô, ông trời tại sao đối xử với cô không công bằng như vậy? Vì sao anh trai mướn quản gia thì là một thiếu nữ xinh đẹp*, cô thì lại xui xẻo gặp một người đàn ông thế này?

(*đây là nhắc tới bộ “Sói” trong cùng hệ liệt “Tần tập đoàn” của Điển Tâm, nhân vật chính là Khuyết Lập Đông và nữ quản gia Đinh Đề Oa)

“Ô, không được, tiếp tục như vậy tuyệt đối không được, mình nhất định sẽ bị ép đến phát điên.” Cô gục trên mặt đất lẩm bẩm tự nói, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên quyết trừng mắt nhìn người ngồi trong bóng tối. “Anh phải đi.” Cô lớn tiếng tuyên bố.

“Thật xin lỗi, khó mà nghe lệnh.”

“Em sẽ trả cho anh phí nghỉ việc.” Cô lồm cồm bò dậy, vội vàng bảo đảm, một lòng muốn đá anh ra khỏi cửa.

“Nhiệm vụ của anh là phải bảo vệ em cho đến khi đấu giá kết thúc. Cho nên, trước khi buổi đấu giá kết thúc, anh phải trông chừng em một tấc cũng sẽ không rời.”

Một tấc cũng không rời?

Cô sắp điên mất!

“Không! Cho em đi gặp ông chủ của anh, em sẽ trực tiếp nói rõ ràng với anh ta!” Cô thở hổn hển, bộ ngực phập phồng kịch liệt. “Chiến Bất Khuất, anh nghe rõ chưa, em không đồng ý sống chung một phòng với anh nữa, cứ như vậy em sẽ…”

Anh mở miệng, cắt đứt lời nói dõng dạc của cô.

“Tiểu Tịch.”

“Cái gì?”

Sâu thẳm bên trong cặp mắt đen, lần đầu lóe lên nụ cười, đôi môi mỏng mở ra, dùng giọng nói ôn nhu nhất, trầm thấp nhất nhắc nhở.

“Khăn lông của em rớt rồi.”

Toàn thân cô run rẩy, miễn cưỡng đưa tay sờ soạng, mới phát hiện ra lúc mới vừa đứng dậy, khăn lông lớn đã bị nới lỏng, hiện tại toàn thân cô trống trơn, không còn một mảnh vải…

“Aaa, đáng chết!” Tiểu Tịch thét một tiếng chói tai, ngay cả khăn lông cũng không dám nhặt lên, lấy tốc độ như bị lửa đốt cháy mông chạy thẳng về phòng tắm, phịch một tiếng đóng cửa kính lại, sau đó liền nhảy vào trong bồn tắm, chìm nghỉm trong bồn nước nóng, phì phì phun ra tất cả không khí bên trong phổi.

Ô ô, cô rất muốn rất muốn tự dìm mình chết đuối…

Phát hiện năng lực bản thân yếu kém, tuyệt đối không có cách nào đuổi người đàn ông da mặt dày này ra khỏi cửa, Tiểu Tịch quyết định đi cầu cứu.

Cô lăn lộn khó ngủ trên giường, trằn trọc suốt cả đêm. Đợi đến khi từ phía đông hé lên tia nắng mặt trời đầu tiên, cô lập tức kéo ba lô xông ra ngoài, một đường chạy thẳng về phía phòng ăn sáng duy nhất bên trong khu dân cư Trường Bình.

Đây là một quán cà phê sáng sủa sạch sẽ, cửa sổ lớn kiểu Pháp hấp thu ánh nắng, bên trong trang hoàng theo lối kiến trúc Trung Quốc và phương Tây kết hợp vừa đơn giản mà lại không mất vẻ hiện đại, rõ ràng chính là do một nhà thiết kế danh giá làm nên. Mới sáng sớm hơn bảy giờ một chút, chỗ ngồi trong quán đã đầy khách, nam nam nữ nữ, già trẻ lớn bé ước chừng hơn mười người.

Không đợi được cái cửa tự động chậm chạp hoàn toàn mở ra, Tiểu Tịch đã vội vàng chen vào, bất đắc dĩ cửa mở ra còn quá nhỏ, người cô thì tiến vào được, nhưng ba lô lớn vẫn bị kẹt bên ngoài.

Một thiếu niên tuấn tú phát hiện ra cô trước, nhìn nhìn cô một chút, rồi lại nhìn sang ba lô lớn phía sau lưng cô, rồi mới chậm rãi mở miệng.

“Xem ra, em không phải là tới dùng cơm?”

Tiểu Tịch vẻ mặt đưa đám, vội vàng tố cáo.

“A Chính, anh nhất định phải giúp đỡ một chút, quản gia của em, anh ta…” Cô nhìn thấy bữa ăn sáng thịnh soạn trên bàn mọi người, bỗng dưng ngừng nói. Chỉ thấy trong phòng trước mặt mỗi người, đều bày biện món ăn ngon miệng, người người đều đang vẻ mặt hạnh phúc, khoái trá hưởng thụ bữa ăn sáng.

Không đúng, tài nấu nướng của A Chính tệ hại tới cực điểm, lúc trước những bữa ăn này, đều do chị dâu cô chịu trách nhiệm, nhưng mà lúc này chị dâu còn chưa có trở về nước, mọi người lấy bữa ăn sáng ngon miệng ở đâu ra?

Trong lúc cô đang hoài nghi, một thân ảnh cao lớn trong phòng bếp đi ra, rõ ràng chính là quản gia quá mức trách nhiệm của cô. Cô trợn mắt há hốc mồm, bị dọa cho sợ đến mức muốn rớt cằm, vươn ngón trỏ chỉ chỉ, bộ dạng bị đả kích lớn.

“Anh anh anh… Anh ở trong đây làm cái gì?”

“Làm bữa ăn sáng.” Anh nói thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, thuần thục lấy bánh mì, đưa cho trong mọi người quán, xoay sang hướng cô, quan tâm hỏi một câu: “Em muốn ăn bữa ăn sáng kiểu phương Tây, hay là kiểu Trung Quốc?”

Cô muốn khóc quá!

Chuyện gì đã xảy ra thế? Chiến Bất Khuất vì sao lại ở chỗ này làm bữa ăn sáng? Nhìn cái bộ dạng như cưỡi xe nhẹ đi đường quen*, giống như là đã ở đây một thời gian rất lâu rồi, thái độ của mọi người đối với anh, cũng giống như là đối đãi với bạn bè quen lâu năm, nói chuyện với nhau hết sức hòa hợp.

(*nghĩa là rất thành thạo, quen thuộc)

“Tiểu Tịch, còn chần chừ ở đó làm cái gì? Nhanh ngồi xuống đây, không thì thức ăn cũng nguội mất.” Một bà lão tuổi đã hơn sáu mươi giơ cây gậy đầu rồng, gõ gõ cái đầu nhỏ của cô.

Một gõ này, làm cho cô hoàn hồn. Cô một lần nữa hít vào thật sâu, chạy lên ôm lấy bắp đùi bà lão. “Ô ô, bà ơi, cháu nói cho bà biết, người đàn ông này là nam giả trang nữ, trà trộn vào phòng của cháu, anh ta…”

Bà lão vỗ vỗ cái đầu nhỏ, sau đó ngẩng đầu lên, tầm mắt quét về phía Chiến Bất Khuất.

“Tiểu tử Quỷ Diện, cháu bị lộ rồi à?”

Tiểu Tịch mở to mắt, ngây dại nhìn Chiến Bất Khuất, lại chậm chạp quay đầu, lần lượt nhìn từng gương mặt bên trong phòng, sự thật đáng sợ chậm chạp hiện ra trong đầu cô.

“Các người đã sớm biết?”

A Chính nhún vai, nuốt xuống một miếng trứng chiên. “Tuyệt Thế trước kia cũng từng xảy ra chuyện như vậy, cho nên khi anh ta vừa vào khu dân cư, tất cả đều biết.”

“Nếu biết, tại sao không nói cho em?” Tiểu Tịch thét chói tai, giận đến mức trước mắt tất cả đều biến thành màu đen.

“Chúng ta đang đánh cược khi nào em mới phát hiện.” A Chính vẻ mặt vô tội. “Mà cũng nói thêm, em quả thật cần phải bảo vệ. Khuyết Lập Đông không ở trong nước, em lại tinh nghịch, thích đi khắp nơi làm loạn, Quỷ Diện dịch dung ở bên cạnh em, là biện pháp tốt nhất.”

Tốt? Tốt ở chỗ nào? Hơn một tháng nay sống chung, làm cho cô mất hết tôn nghiêm của phái nữ, vừa nhìn thấy Chiến Bất Khuất là lập tức lúng túng muốn chạy trốn, cảm giác như vậy quả thực là rất rất tồi tệ!

“Em không cần biết có cái gì tốt hay không, bất luận như thế nào, em không muốn sống chung một nhà cùng người này nữa.” Cô nắm chặt quả đấm, hét lên tối hậu thư.

Chuyện tối hôm qua thật sự làm cho cô bị đả kích quá lớn, cô ở trong bồn nước nóng một lúc lâu, rồi đần mặt leo ra ngoài, đổ chất lỏng trong chai sữa tắm ra, đột nhiên cảnh giác thấy có mùi quái dị, không giống như là mùi sữa tắm. Cúi đầu nhìn xuống, cô sợ đến mức suýt chút nữa té xỉu, thì ra là lúc trước mò mẫm ở trong bóng tối, cầm phải một chai vệ sinh bồn cầu, nếu không phải kịp thời dừng tay, da thịt non mịn của cô, chỉ sợ sẽ bị dung dịch vệ sinh này tẩy sạch sẽ.

Sống chung với Chiến Bất Khuất nữa, cô nhất định sẽ phát điên!

Đáng tiếc, không ai để mắt đến chuyện cô rống giận, chỉ xem cái giọng kháng nghị khàn khàn của cô, xem như là một con mèo nhỏ đang oán trách.

“Aiz nha, Tiểu Tịch, đừng ngạc nhiên như vậy, tài nấu nướng của Quỷ Diện rất tốt, so với chị dâu cháu chắc là không phân cao thấp đâu! Có anh ta ở đây, tất cả chúng ta đều không sợ bị đói bụng.” Bà lão lại vỗ vỗ đầu cô, cố gắng khuyên nhủ.

“Ô ô, bà, không thể bởi vì anh ta nấu cơm cho chúng ta ăn, mà xem anh ta như người nhà được!” Cô khóc không ra nước mắt, sâu sắc cảm nhận được, ở trong mắt những người này, ý nguyện của cô so ra còn thua kém những thứ thức ăn kia.

“Cháu đang lo lắng cái gì? Nó cũng đã ở đây nhiều ngày như vậy, cũng đâu có chuyện gì xảy ra?”

“Cháu không muốn…”

“Cứ như vậy đi, xem như là đồng ý rồi, Tiểu Tịch liền giao cho anh.” A Chính vỗ vỗ vai Chiến Bất Khuất, lại quay đầu nhìn về phía Tiểu Tịch đang lắc đầu mãnh liệt. “Về phần em, tiếp tục hoàn thành cách điều chế, nhớ kỹ phải vượt qua buổi đấu giá.” Trong mắt hắn, xẹt qua một ánh loại ánh sáng bén nhọn.

Hắn chính là có chủ tâm muốn đối địch với Đằng Điền, muốn làm cho Đằng Điền mất hết mặt mũi, đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch kín đáo của hắn…

“Đáng chết, các người quyết định, nhưng em không có đồng ý!” Tiểu Tịch rốt cục không thể nhịn được nữa, đột nhiên nhảy dựng lên, chỉ vào gương mặt tuấn tú của A Chính la hét kêu to. Cô đã tức muốn ngất xỉu, hoàn toàn quên mất thứ bậc của mình. “Bất luận như thế nào, anh ta cũng phải chuyển ra khỏi phòng em! Nếu anh quyết định anh ta có thể ở lại, như vậy cho anh ta ở lại trong quán này đi.”

“Trong quán không có chỗ cho anh ta ở.”

Tiểu Tịch cắn môi, không chịu lui bước.

“Bên trong khu dân cư cũng đã đầy, căn bản không có phòng trống.” A Chính quay đầu, giả bộ suy nghĩ. “A, đúng rồi, phòng ốc của anh trai em còn đang trống không! Bây giờ anh lập tức gọi điện thoại nói cho Khuyết Lập Đông, nói là em muốn cho một người đàn ông ở phòng của anh ấy, mà người đàn ông này lúc trước còn ‘sống chung’ với em hơn một tháng.” Hắn vừa nói, vừa cầm điện thoại lên, làm bộ chuẩn bị bấm số điện thoại.

Đột nhiên, một thân ảnh xinh xắn nhào đầu về phía trước, ra sức đoạt lấy cái điện thoại.

Tiểu Tịch nhìn hắn chằm chằm, hàm răng trắng như tuyết bị cô cắn chặt đến mức rung lên.

“Anh thật hèn hạ!” A Chính đáng ghét, còn dám dùng tới anh trai để uy hiếp cô!

“Anh luôn luôn như thế.” A Chính nhún vai.

Khuyết Lập Đông tính khí táo bạo, là chuyện mọi người đều biết. Chuyện này nếu truyền vào tai anh ấy, dù cho có thể thành công đuổi Chiến Bất Khuất đi chỗ khác ở, thì cô cũng khó trốn khỏi tội, cái mông nhỏ sẽ lại bị đánh đến đau phát khóc lên.

Nghĩ tới bộ dạng lúc anh trai phát hỏa, Tiểu Tịch toàn thân rét run, trong khoảng thời gian ngắn thật sự khó có thể lựa chọn, bị anh trái đánh bẹp, hay là bị Chiến Bất Khuất ép đến phát điên, tình huống này tương đối rất bi thảm.

“Như thế nào? Em suy nghĩ thế nào? Muốn anh báo cho Khuyết Lập Đông sao?” A Chính vẻ mặt cợt nhả.

Hình ảnh anh trai giận dữ trong đầu óc cô từ từ, từ từ lớn hơn, cô hít sâu một hơi, ai oán bất đắc dĩ nhìn Chiến Bất Khuất một cái, bả vai mảnh khảnh rốt cục sụp xuống…

Đáng ghét, cô căn bản là leo lên lưng cọp không xuống được.

Tiểu Tịch không có lựa chọn nào khác!

Hết chương 4.

—————————-

Chap sau:

“Cởi quần áo của em ra.” Chiến Bất Khuất lại dùng giọng nói bình thản nhất, đưa tay cởi cái nút áo, lồng ngực rộng rãi cứng cáp, theo động tác của anh, từ từ lộ ra.

17 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 4.2

  1. Đọc cái đoạn người nhà chị bán rẻ chị chỉ vì bữa ăn mà ta…
    Nàng spoil chap sau kiểu gì thế hả??? Thế này khác gì dụ dỗ trẻ vị thành niên * nói thầm, mình thì khác gì đâu nhỉ*

    • Hắc hắc… Spoil như zậy mới là spoil chứ nàng… Ai biểu nàng đầu óc đen tối wá mà :]]

      • Đúng đúng đen tối ta trong sáng nhất, nàng hối lộ ta đi ta spoil đúng nghĩa cho nàng xem, ta spoil khi nào nàng Tiu … kiệt sức vì mất máu quá nhiều, khi nào nàng Tiu *đầu óc trong sáng nhất* Tiu ơi nàng sắp *tiu* rồi, yêu nàng quá.

  2. troi oivao nha nang lam cho dau oc cua ta ngay cang den thi phai sao nang lai spoil nhu the chu hukhuk ghet wa di

    • Hắc hắc… Ta spoil có 1 câu màh các nàng bộc lộ hết bản chất đen tối BT lun :]]

  3. Thế nàng có BT không nhỉ * mắt long lanh* mà Spoil cái đoạn cũng *hơi* Bt thế?
    *Ta tự nhận ta không làm được Đảng viên vì thầy ta nói những người có lí lịch trong sáng mới đc vào Đảng* Mà ta đi học cảm tình rồi T_T

    • ô ô… ta là ta rất trong sáng nha =]]]]]]

      vì mọi ng mà ta mới spoil *hơi BT* như vậy nha =]]]]]

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s