Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 4.1

Một cái áo bị ném lên lớp gạch men tuyết trắng.

Không tới vài giây sau, một quần dài cũng bị ném ra, sau đó là cái áo lót màu hồng phấn, cuối cùng là một cái quần lót nho nhỏ cùng màu.

Sau khi cởi sạch quần áo, thân thể xinh xắn trắng như tuyết nhu nhuận đi vào phòng tắm, ấn công tắc mở đèn, rồi thuận tay kéo cái cửa kính mờ đục.

Bên trong phòng tắm có một bồn tắm lớn khảm đá, cô bước tới, vươn bàn chân nhỏ trắng nõn, mở vòi nước, nước nóng trong suốt đổ xuống, rót vào bồn tắm.

Cô đi về bồn rửa tay, trong gương xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái, mái tóc ngắn có chút xốc xếch, đôi môi hồng mềm mại, chỉ có cặp mày liễu cong cong đang nhăn lại. Cô nhìn chằm chằm vào gương, một lúc lâu sau, nặng nề thở dài một hơi.

Tiểu Tịch đáng thương, một lần nữa đang nếm hương vị thiên đường lại rơi vào địa ngục đáng sợ.

Sau khi biết trong nhà có nhiều người đàn ông, cuộc sống muốn làm gì thì làm của cô chính thức kết thúc, sự tồn tại của Chiến Bất Khuất, quả thực làm cho cô cực kỳ nhức đầu.

Mặc dù cử chỉ của anh, so với lúc trước cũng không có khác gì, nhưng mà sau khi anh khôi phục thân phận đàn ông, những hành động chiếu cố tỉ mỉ, ngược lại làm cho Tiểu Tịch cảm thấy không được tự nhiên.

Cô có thể làm nũng với chị Lý, nhưng mà đối mặt với gương mặt tuấn tú của Chiến Bất Khuất, cô ngay cả trốn cũng còn không kịp, làm gì còn có thể nghĩ đến chuyện muốn làm nũng?

Lúc trước tất cả mọi việc đều nhờ anh giúp đỡ, cô bây giờ ngại ngùng không dám mở miệng, ngay cả việc tìm đồ cũng không dám phiền toái đến anh. Hết lần này tới lần khác phòng được dọn dẹp sạch sẽ, đồ đặt ở chỗ nào, chỉ có anh biết rõ, kết quả của chuyện cô không dám mở miệng, chính là chỉ có thể giống như con ruồi không đầu, mù mờ mọi thứ trong phòng.

Ví dụ như, cô hiện tại không tìm được chai sữa tắm.

“Kỳ quái, để ở đâu rồi?” Tiểu Tịch ở trong phòng tắm lớn đi tìm một vòng, nhưng tìm khắp nơi đều không thấy, cô ngồi bệt xuống sàn gạch sạch sẽ nghĩ ngợi, một lát sau mới nhớ tới, tối hôm qua chai sữa tắm đã dùng hết, sau đó cái chai không đã bị cô ném vào thùng rác.

Mùa hè nóng bức, dù cho trong nhà có máy điều hòa, nhưng cô làm thí nghiệm chạy tới chạy lui, khó tránh khỏi đổ mồ hôi như mưa, nếu như không dùng sữa tắm, chính là cảm thấy có cái gì không thoải mái.

Không còn lựa chọn nào khác, cô cầm khăn lông lớn, vây quanh thân thể mềm mại, cẩn thận kéo cửa kính ra, ló ra cái đầu nhỏ, cặp mắt đen nhánh quay tròn một vòng, quan sát tứ phía xem có người hay không.

Ừm, rất tốt, không có ai!

Tiểu Tịch hít sâu một hơi, dùng tốc độ trăm mét lao ra phòng tắm, chạy về phía cái giỏ đựng quần áo sắp đem giặt, vội vàng kéo nắp lên nhìn…

Ơ, trống không?!

Bộ quần áo vừa nãy cởi xuống chạy đi đâu rồi?

Hai mắt cô nhìn đăm đăm, khom lưng dòm vào cái giỏ quần áo, hai tay lục lọi, bên trong bên ngoài đều cẩn thận tìm kỹ, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích bộ quần áo. Cái áo cái quần dài cùng bộ đồ lót vừa cởi xuống, giống như là làm phép ảo thuật, toàn bộ biến mất không thấy dấu vết.

Tiểu Tịch lục lọi một lúc đầu đầy mồ hôi, một bóng đen lặng lẽ xuất hiện, không chút tiếng động đi tới phía sau cô.

“Em đang tìm cái gì sao?” Tiếng nói trầm thấp, vang lên thật gần sau lưng cô.

Cô bị dọa cho sợ đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên, vội vàng quay đầu lại, rõ ràng nhận ra Chiến Bất Khuất giống như ma quỷ, không biết từ đâu hiện ra, ung dung đứng ở một bên, cúi đầu nhìn cô.

Tròng mắt đen thâm sâu kia, quét một vòng trên người cô.

Ánh mắt của anh, mặc dù không để lộ ra tâm tình gì, nhưng lại làm cho mặt cô đỏ lên. Khăn lông lớn mặc dù đã che kín những chỗ quan trọng, không lộ ra cái gì không nên lộ, nhưng mà bờ vai trắng nõn, hai cánh tay tròn trịa, vẫn bị anh nhìn thấy rõ ràng.

Vừa nghĩ tới Chiến Bất Khuất đang nhìn cô, trong lòng cô như có một con nai nhỏ chạy loạn, một cảm giác kỳ quái khó nói lên lời, lặng lẽ tràn ngập trong tim…

“Ách… Em, bộ quần áo em mới vừa thay ra không thấy đâu…” Cô ấp a ấp úng, cái đầu nhỏ cúi xuống nhìn chân, ánh mắt hết nhìn trái đến nhìn phải, lúc sau lại nhìn phải rồi nhìn trái, chỉ là không dám nhìn anh.

“Anh đem đi giặt rồi.”

“Oh…” Thanh âm đáp lại kéo dài thật dài, đầu tiên là hiểu, sau đó là kinh ngạc.

Cái gì?!

Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, bị đả kích lớn, nhìn anh chằm chằm.

“Anh đem tất cả đi giặt?” Cũng đúng, trong khoảng thời gian này, quần áo của cô đều do anh tùy ý giặt.

Chiến Bất Khuất gật đầu.

“Ách, như vậy, ngay cả đồ lót của em anh cũng…”

Anh gật đầu lần nữa.

Tiểu Tịch phát ra một tiếng rên rỉ, trong đầu hiện lên hình ảnh rõ ràng nhất, dường như tận mắt nhìn thấy, đôi bàn tay to ngăm đen của Chiến Bất Khuất, giơ lên áo lót, quần lót thật mỏng của cô, cẩn thận giặt giũ, sau đó phơi khô, gấp lại bỏ vào trong tủ treo quần áo của cô, sau đó cô mặc vào mà không biết gì cả…

Vừa nghĩ tới đồ lót, đều tận tay anh giặt qua, cả người cô liền cảm thấy có cái gì không đúng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngay cả da thịt tròn trịa cũng hiện lên màu đỏ ửng nhàn nhạt.

A, chẳng qua là cô hiện tại lại càng cảm thấy ngại, càng ảo não? Người đàn ông này thay cô giặt đồ lót hơn một tháng, khẳng định đã sớm “quen” cô mặc áo lót size gì, nói không chừng ngay cả cô dùng băng vệ sinh hiệu gì, anh cũng rõ như lòng bàn tay.

Cô cúi đầu, đang chậm rãi thưởng thức cảm giác thẹn thùng, trên đầu truyền đến câu hỏi.

“Em muốn lấy quần áo để thay sao?”

“Không có.” Ngay cả quần áo để thay của cô, cũng là tùy anh chuẩn bị.

“Muốn anh giúp em lấy sao?”

Tiểu Tịch cắn chặt đôi môi đỏ mọng, hai tay vung loạn lên.

“Không cần không cần, tự mình đi lấy là được rồi.”

Anh nhướn đôi lông mày rậm, hai tay khoanh lại ở trước ngực, từ trên cao nhìn xuống cô gái nhỏ trước mắt. Từ góc độ này nhìn xuống, “phong cảnh mỹ lệ” đến mức làm cho người say mê, da thịt tròn trịa trước ngực, cùng với đường rãnh nông giữa bộ ngực làm cho người ta mơ tưởng, đều bị anh nhìn không sót một cái gì.

“Em biết quần áo để ở đâu sao?” Anh hỏi.

“Ách?” Cô ngây dại ra.

Quần áo cũng là tùy anh thu dọn, cô làm sao biết bọn chúng bị giấu ở chỗ nào a? Cô cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể chịu thua, ngẩng cái đầu nhỏ, dùng ánh mắt bất lực nhìn anh, vẻ cầu xin lòng từ bi của anh, cho cô chút manh mối.

Bộ dạng đáng thương kia, bất luận là ai cũng không thể cự tuyệt, Chiến Bất Khuất cũng không phải ngoại lệ. Anh nhếch khóe miệng, vẻ mặt cười mà như không cười.

“Áo lót có dây đặt trong ngăn kéo tầng một của tủ treo quần áo, áo lót không dây đặt ở tầng thứ hai, còn quần lót vải tơ, tất cả đều đặt ở trong ngăn kéo tầng cao nhất.” Anh nói từng cái một, đem tung tích áo lót, quần lót khai báo rõ ràng. “Hôm nay là thứ ba, em mặc quần lót vải tơ màu vàng, anh đã xếp lại, đặt trên giường của em.”

Cô rụt vai, lần đầu tiên hối hận sự lười nhác của mình. Ông trời chẳng lẽ là nhìn không chịu được sự bừa bộn của cô, mới phái người đàn ông này tới trừng phạt cô, làm cho cô xấu hổ và giận dữ tới chết sao?

“Em, em biết rồi…” Cô nhỏ giọng nói, từ từ lui về phía sau, muốn xoay người chạy lên lầu, nhưng lại nhớ tới một khi đi lên lầu, Chiến Bất Khuất đứng ở dưới lầu chỉ cần ngẩng đầu, là có thể nhìn thấy cảnh xuân phía dưới khăn lông lớn lộ ra ngoài…

Không được không được, cô phải nghĩ cách!

“Ách, có thể phiền anh đến phòng khách ngồi được không?” Cô nói ra yêu cầu, trước tiên muốn đem anh đi chỗ khác.

Chiến Bất Khuất nhướn cao lông mày rậm, cặp mắt đen hiện lên vẻ nghi ngờ, nhưng không đặt câu hỏi, thân hình cao lớn lui lại mấy bước, nghe theo yêu cầu của cô, đi tới phòng khách ngồi xuống. Anh đi không có tiếng động, tư thái bước đi tựa như dã thú, ưu nhã mà chứa đầy khí lực.

Xác định anh cũng đã biết điều ngồi xuống, Tiểu Tịch nắm chặt khăn lông, cẩn thận quan sát bốn phía, nhưng vẫn cảm thấy không an tâm.

Cô nghĩ một lát, tầm mắt rơi vào cái đèn huỳnh quang sáng ngời, thoáng chốc hai mắt lóe sáng, huỳnh huỵch bước đến chỗ công tắc bên cạnh, hai tay vươn lên ấn, nhanh chóng tắt hết toàn bộ đèn trong nhà, bên trong phòng lập tức lâm vào cảnh bóng tối đến mức đưa tay lên không thấy được năm ngón.

Hắc hắc, như vậy có thể chắc chắn an toàn rồi!

“Anh biết điều một chút ngồi yên ở đó, ngàn vạn lần không được cử động!” Cô dặn dò, lần mò trong bóng tối, chậm chạp sờ soạng đi lên lầu hai.

Trước kia cô đều chỉ quấn một lớp khăn lông, ở trong phòng đi lại, thậm chí còn nghênh ngang đi ra phòng ngoài, chạy xuống lầu mở tủ lạnh, lấy bia lạnh ngửa đầu uống. Bây giờ cô không có cái lá gan đó, bắt buộc phải tắt hết đèn, xác định anh cũng không nhìn thấy gì, mới dám tự do hành động.

Chẳng qua là bốn phía một màu đen nhánh, mặc dù ngăn cản thành công cặp mắt đen kia, nhưng cũng làm cho cô gặp không ít đau khổ, lảo đảo dọc theo đường đi, nhiều lần đụng phải đồ đạc đau cả chân, thật vất vả mới bò lên tới lầu hai.

Thoát khỏi phạm vi tầm mắt của Chiến Bất Khuất, cô mới thở phào nhẹ nhõm, với tay mở đèn lên, bước vào phòng mình.

Trên giường, áo lót màu vàng nhạt, cùng với quần lót nho nhỏ, y như lời anh nói, được gấp lại được thật chỉnh tề, đặt ở trên giường chờ đợi cô.

Tiểu Tịch đỏ mặt lên, một tay cầm đồ lót, nhét lung tung vào trong tủ treo quần áo, tìm một bộ khác ra mặc.

Sau khi đã chọn được quần áo, cô cầm bộ đồ ngủ suy nghĩ, vốn định trực tiếp mặc vào luôn, nhưng lại nghĩ đến lát nữa vào phòng tắm, lại phải cởi xuống, mấy lần mặc mặc cởi cởi, chẳng những phiền toái mà còn lãng phí thời gian. Dù sao lầu dưới cũng tối như mực, đến con quạ bay vào cũng sợ sẽ đâm đầu vào vách tường, Chiến Bất Khuất cũng không nhìn thấy gì, cô cần gì làm chuyện thừa thãi?

Nghĩ tới đây! Cô dùng sức kéo chặt khăn lông lớn, cầm lấy quần áo đi xuống lầu dưới.

Chẳng qua là, không nghĩ tới lúc nãy trong phòng tắm dính nước, lòng bàn chân trơn trợt, dưới lầu lại tối đen không nhìn thấy đường, trong lúc bước xuống cầu thang, lòng bàn chân trợt té, lại một lần nữa diễn xuất kỹ năng ngã đặc biệt, từ trên lầu hai trượt thẳng một đường xuống.

“A…”

Thanh âm thảm thiết, từ lầu hai vang tới lầu một, kết thúc bằng một tiếng “huỵch” nặng nề.

Tiểu Tịch nằm sấp ở trên sàn nhà rên rỉ, cả người trong trạng thái đau đớn, còn phát hiện ra cái mông trắng đang lạnh lẽo. Cô cố chịu đựng đau nhức, nhanh chóng đưa tay, lật cái khăn lông kéo về che lại, cảnh giác liếc về góc phòng khách.

“Em có sao không?” Thanh âm của Chiến Bất Khuất phía xa truyền tới, mơ hồ mang theo chút ý cười.

“Không có, không có chuyện gì…” Cô đau đến muốn khóc, nhưng còn muốn ra vẻ kiêu ngạo, giả bộ như không có chuyện gì. “Anh ngồi yên không được cử động, không được tới đây!”

Hô, tắt đèn quả nhiên là quyết định chính xác, nếu không bị anh nhìn thấy cái bộ dạng chật vật này, cô nhất định sẽ mắc cỡ đến chết.

Tiểu Tịch cắn răng, nhịn đau, tự mình cố gắng chống đỡ đứng dậy, quỳ xuống trên mặt đất sờ soạng lung tung, tìm áo lót, quần lót rớt tán loạn trên mặt đất xong, mới chậm chạp bò dậy, cà thọt cà thọt đi tới phòng tắm, ấn công tắc mở đèn, dùng bàn tay run rẩy đóng kín cửa kính.

Chẳng qua là, không đầy một phút, ánh đèn một lần nữa bị tắt, cửa kính một lần nữa bị kéo ra.

“Ách, xin hỏi, chai sữa tắm mới để ở đâu?” Cô hướng về phía phòng khách vẫn đang tối như mực đặt câu hỏi.

Trong bóng tối, truyền đến thanh âm trầm thấp mà khàn khàn.

“Cái giỏ phía dưới trong tủ quần áo.”

“Được rồi.”

Một loạt thanh âm xột xoạt vang lên, Tiểu Tịch sờ soạng trong tủ quần áo, dựa vào cảm giác ở hai bàn tay, mò mẫm được một chai “dường như” là chai sữa tắm.

“Còn nữa, máy sấy để ở đâu?” Cô lại hỏi, định đem toàn bộ đồ vật vào luôn một lần.

“Ở bên trong tủ kính bên cạnh tivi.”

Hmm, là ở trong phòng khách sao?

Tiểu Tịch ở trong bóng tối cắn môi, trong đầu hỗn loạn.

“Anh có thể lấy cho em.” Chiến Bất Khuất dường như nhìn thấu sự chần chờ của cô, chủ động mở miệng, muốn giúp đỡ.

“Không cần, em tự đi lấy là được, anh ngồi yên ở chỗ đó không được cử động, tuyệt đối tuyệt đối không được cử động!” Cô vội vàng cự tuyệt, sợ anh thật sự muốn đứng dậy giúp cô, vội vàng kiên trì đi ra lấy, dựa vào trí nhớ trong đầu, tìm đến vị trí cái tivi.

Tốn sức lực một hồi, cuối cùng cũng mò tới chỗ tivi, cô thở ra một hơi, bắt đầu tìm kiếm tay cầm để mở cửa tủ kính.

Chẳng qua là bây giờ lại không dễ dàng như vậy, cô tìm một hồi lâu, hai tay vẫn là sờ soạng trên mặt kính trơn nhẵn, căn bản không tìm được cái tay cầm.

Thanh âm nam tính trầm thấp khàn khàn, từ phía sau cô lại truyền đến, tốt bụng đưa ra gợi ý, giúp cô thoát khỏi cảnh khó khăn.

“Tay trái nhích về bên trái thêm mười lăm centimét.”

(Còn tiếp)

23 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 4.1

  1. heeeeeeeeee thank nang bun cuoi wa di vay tieu tich tat den de so CBK nhint ahy ma minh thay nhu anh y van nhin dk hay sao y chu hakhak vay luc co y nga xuong thi…………. oi ko nghi nua dau ocd den toi wa haaaaaaaa

      • BT thấy chưa ta nói đâu có sai ai cũng nghĩ như ta mà.Nàng Tiu ơi ai cũng bik nàng vô số tội nên ko cần giải thích đâu.

      • ô ô các nàng… *chỉ chỉ tất cả những người phía trên* các nàng hợp lại ăn hiếp mình ta… *lăn ra khóc nức nở*

  2. kaka, bit tay cua tieu tich de o dau roi chi 1 cach chinh xac nhu vay thi bong toi dau co anh hg j den ca nay dau ta. uoc j m cung co ng fuc nhu z, kaka

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s