Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 3.2

“Là tôi.” Vẫn là khẩu khí đơn giản nói tóm tắt. “Tôi đang ở bên trong Trường Bình, nơi này có hai tên, tạm thời muốn nhờ anh trông coi.” Anh cúp máy, đi vào trong phòng khách, tư thái toát lên vẻ mạnh mẽ.

“Anh gọi điện thoại cho ai? Bạn của anh sao?” Cô giống như sợi chỉ theo đuôi, đeo bám phía sau anh, cho dù không nhận được phản ứng, vẫn rất nhiệt tâm nhắc nhở như cũ. “Anh muốn hắn đến đem hai gã này đi sao? Như vậy không được đâu, hắn không vào Trường Bình được đâu!”

Khu dân cư Trường Bình nhìn giống như những khu dân cư bình thường, thật ra thì dấu diếm huyền cơ*, trong ngoài đều có thiên la địa võng. Người xa lạ nếu không có người bên trong khu dân cư đồng ý hoặc đi cùng, tự tiện tiến vào trước, khẳng định sẽ bị văng ra ngoài.

(*huyền cơ: huyền bí, cơ mật)

Chiến Bất Khuất liếc cô một cái, chỉ hồi báo lòng nhiệt tâm của cô bằng một ánh mắt lạnh lùng. Anh cởi áo, thân thể hơi gầy nhưng cường kiện khỏe mạnh, rơi vào trong tầm mắt Tiểu Tịch một cách rõ ràng…

“A!” Cô hô nhỏ một tiếng, mặt đỏ bừng, vội vàng quay đầu đi, không dám nhìn thẳng, chỉ dám dùng khóe mắt liếc anh, quan sát cử chỉ của anh.

Làm cái gì vậy a? Vừa mới lột quần áo người khác, bây giờ lại là tự cởi quần áo bản thân, kế tiếp sẽ là gì? Chẳng lẽ là muốn cởi luôn quần áo của cô sao?

Trong đầu suy nghĩ lung tung, làm cho khuôn mặt mềm mại càng đỏ bừng.

Chiến Bất Khuất vươn cánh tay trái, da thịt từ khuỷu tay trở lên ngăm đen, da thịt từ khuỷu tay trở xuống lại có vẻ trắng nõn và trơn nhẵn. Ngày thường mặc áo có ống tay, chỉ để lộ ra cặp cánh tay thon dài tỉ mỉ, nhưng mà hôm nay cởi bỏ quần áo, hai loại da trên dưới hoàn toàn khác màu, lộ ra vẻ hết sức cổ quái.

Sự tò mò thúc giục làm cho cô quên mất e lệ, cái đầu nhỏ bất tri bất giác xoay trở lại, mở to mắt nhìn chằm chằm.

Chỉ thấy anh tay phải đang sờ sờ khuỷu tay trái, bỗng dưng kéo lên một lớp da thật mỏng, từ từ kéo xuống giống như cởi bao tay. Lớp da mỏng ngụy trang trên hai tay lần lượt bị lột bỏ, mười ngón tay vốn thon dài trắng nõn, giờ lộ ra bộ dạng thật ngăm đen.

Tiểu Tịch thấy vậy trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy bội phục sát đất đối với kỹ xảo hóa trang chuyên nghiệp của anh.

Oa, thật không hổ danh là cao thủ chuyên nghiệp, từ đầu tóc, mặt nạ, da tay đến giọng nói, tất cả đều có đạo cụ đầy đủ. Anh không sơ sót bất kỳ chi tiết nào.

Nam nữ có sự khác nhau, thân thể cùng vóc người trời sinh cũng có khác biệt, nhưng Chiến Bất Khuất có thể chỉ dùng một động tác rất nhỏ, đã phân biệt ra được hai người khác nhau, một cái cử động tay, một cái nhấc chân, cũng phải trải qua huấn luyện nghiêm khắc và tính toán chính xác, chưa từng lộ ra bất kỳ sơ hở.

Cũng khó trách anh tuy cao lớn như vậy, lại có thể làm cho người ta tin rằng “Lý tiểu thư” là một phụ nữ hàng thật giá thật. Mà cô và “người phụ nữ” giả này, cùng “ở chung” hơn một tháng, lại không phát hiện được là anh ngụy trang.

Được rồi được rồi, coi như là mắt nhìn của cô không tốt, dạo này lại bận việc nghiên cứu, không rảnh chú ý chuyện khác, nhưng mà những người khác trong khu dân cư cũng không phải là người mù, mọi người hai mắt sáng như sao, sức quan sát hơn người, nhưng cũng đều bị anh qua mặt, lừa cả tháng, đủ để chứng minh là kỹ thuật của anh vô cùng cao siêu, chứ không phải do cô quá khờ dại!

Đang bận rộn tìm lý do viện cớ cho bản thân, cô nhanh mắt nhìn thấy, anh cầm cái bao tay lên muốn ném vào trong thùng rác, cô vội vàng chạy tới phía trước.

“Oa, đợi đã, đừng ném đừng ném!” Tiểu Tịch oa oa kêu to, ôm chặt lấy cánh tay anh, không nhận ra bộ ngực mềm mại của bản thân, cách một lớp áo thật mỏng, đang dán chặt vào cơ bắp cứng cáp của anh.

Anh nhướn đôi lông mày rậm, không nói gì nhìn cô gái nhỏ đang ôm chặt cánh tay mình.

“Làm ơn làm ơn, để lại cho em nghiên cứu đi!” Chỉ thấy vẻ mặt cô thèm thuồng, nhìn chằm chằm cái bộ da tay kia, cực kỳ giống như con mèo nhỏ đang khao khát, tựa hồ nếu anh không giao cái bộ da tay ra, cô sẽ há miệng cắn anh.

Chiến Bất Khuất không lên tiếng, đưa bộ da tay cho cô.

Cô hoan hô một tiếng, nhảy xuống đất, đầu tiên lấy một cái bao tay vô khuẩn từ trong ba lô ra, thận trọng đeo vào, tiếp theo lấy ra một cái nhíp chuyên dụng, cẩn thận gắp lấy vật trước mắt.

Làn da nhân tạo nhỏ bé, theo mẫu của phái nữ, đừng nói là hoa văn trên da thịt, ngay cả chỉ tay cũng rõ ràng có thể nhìn thấy.

“Trời ơi, da nhân tạo tinh tế rất giống thật như vậy, quả thực có thể gọi là tác phẩm nghệ thuật.” Cô tán thưởng, lắc đầu liên tục, cuối cùng đã được mở rộng tầm mắt. “Em biết bên trong FBI ở Mỹ, cũng có nhóm ngụy trang, nhưng kỹ xảo và đạo cụ của bọn họ tất cả đều không bằng một phần trăm của anh.”

Thừa dịp cô bận việc… nghiên cứu, anh lấy ra mấy lọ thuốc nước, chậm chạp bước trở về phòng khách.

Tiểu Tịch hăng hái tập trung, không phát hiện anh đã rời đi, còn đang bận rộn lấy một số lượng lớn kính hiển vi từ trong ba lô ra, đặt bộ da tay lên trên kính hiển vi, cẩn thận phân tích.

“Đây là dùng chất liệu gì để chế luyện? Anh dùng chất dán gì? Loại da nhân tạo này đối với axit sẽ có phản ứng như thế nào?”

Cô bô lô ba la hỏi liên tiếp một loạt vấn đề, bên trong phòng vẫn im ắng, không có chút thanh âm. Quay đầu lại, mới phát hiện ra Chiến Bất Khuất đã sớm không thấy bóng dáng.

“A, người đâu rồi? Chạy đi đâu rồi?” Cô cất kính hiển vi vào, vội vàng đứng dậy đuổi theo.

Chiến Bất Khuất đứng trong phòng khách, đem mấy lọ thuốc pha chế hỗn hợp, động tác rất điêu luyện thành thục.

“Đây là cái gì?” Cô hỏi.

Anh không trả lời.

“Uy, Chiến tiên sinh, anh không nghe thấy sao? Em đang hỏi anh đó!”

Vẫn như cũ không lên tiếng.

Tò mò mãnh liệt không được đáp lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng lên nhìn anh chằm chằm, trong lòng cô dĩ nhiên cũng không dễ chịu.

Hừ, không nói thì không nói! Keo kiệt!

Cô định cố gắng vớt vát, bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh lục lọi ba lô lớn, sờ loạn lên, moi ra được một cái máy chụp ảnh tính năng cao cấp. Trong lòng cô tính toán, định trước tiên ghi chép lại tất cả, chờ sau này có cơ hội, sẽ từ từ làm rõ ràng.

Chẳng qua là, máy vừa khởi động không tới mười giây đồng hồ, cô từ màn hình tinh thể lỏng nhìn thấy, Chiến Bất Khuất chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt u ám quét tới, khóa chặt trên người cô.

Ánh mắt như vậy, có vẻ khó dò, làm cho da đầu cô có cảm giác tê dại.

“Dừng tay.” Anh nhẹ nhàng nói, hai mắt chăm chú nhìn cô.

Chẳng biết tại sao, hai tay cô run lên một chút, tựa hồ như không cầm nổi cái máy chụp ảnh.

“Ách, em chỉ là muốn ghi lại nha, xin yên tâm, chỉ để nghiên cứu, em tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.” Cô bảo đảm, nhưng dưới ánh mắt chăm chú của anh, thanh âm của cô càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ…

“Xin lỗi, không được.” Anh nói rất khách khí, động tác lại rất bá đạo, bàn tay to vươn tới, dễ dàng cướp đi cái máy chụp ảnh.

“Tại sao?”

“Bí mật nghề nghiệp.”

Anh nhấn nút, lập tức xóa đi tất cả hình ảnh.

Tiểu Tịch cực kỳ đau lòng, nhưng không còn cách nào cứu vãn, chỉ có thể thất bại nắm chặt quả đấm nhỏ, ai oán mình vô năng vô lực, trừng trừng nhìn người đàn ông trước mắt.

Ô ô, cô thực nhớ chị Lý thân thiết hiền hoà đó! Đáng giận, trả lại chị Lý lương thiện cho cô!

Được rồi, không thể chụp ảnh, cô nhìn là được rồi!

Cô đến gần mấy bước, theo bên cạnh anh không chịu rời đi, chỉ thiếu không dán cả người lên người anh, một đôi mắt tròn trịa mở to chăm chú, sợ bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào.

“Em không có chuyện gì làm sao?” Chiến Bất Khuất thản nhiên nói, xuyên một mảnh ni lông mịn vào một lọ chất lỏng màu nhũ bạch, rồi lại nhỏ vào vài giọt chất lỏng trong suốt.

“Đúng a!” Cô gật đầu, ngó chừng những chai chai lọ lọ kia, trong lòng nghĩ ngợi, bên trong không biết chứa đựng những gì.

“Đói bụng không?” Anh chậm rãi hỏi, động tác trên tay không ngừng lại, xem ra là không có ý định ngăn cản cô “thân mật” quan sát.

Tiểu Tịch nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, đưa tay vuốt bụng, sau khi nghe anh nhắc nhở, mới phát giác bản thân quả thật có chút đói bụng. Bận rộn đã hơn nửa ngày, trong phòng khách lại còn bị hai gã kia đuổi chạy, vận động kịch liệt, năng lượng đã sớm tiêu hao gần như không còn, bây giờ cái bao tử tham lam đang kêu réo, tiếng ục ục vang lên không ngừng.

“Trong nồi điện còn có cơm trắng và cà ri hải sản đấy, trong tủ lạnh có chân giò hun khói và súp.” Anh miễn cưỡng mở miệng, liệt kê ra tất cả đều là món ngon cô không cách nào kháng cự.

Cô nuốt từng ngụm nước bọt, chỉ mới nghe thấy tên món ăn, cái bao tử đã bắt đầu bạo động, chủ động điều khiển ý thức của cô. Cô chịu không được sự hấp dẫn, ba bước cũng thành hai bước xông thẳng về phòng bếp, nhanh chóng lấy đĩa ra, bật bếp điện, lấy ra một đĩa đầy cơm cà ri, còn lấy thêm súp đặt lên bếp gas đun nóng.

Sau khi cô ăn hai chén súp, thêm một đĩa cơm cà ri, vẻ mặt tươi cười bước trở về phòng khách, thì Chiến Bất Khuất đã làm xong hai mảnh mặt nạ, đang cẩn thận đặt xuống trên mặt hai người kia.

Tiểu Tịch rớt nụ cười!

“A, anh gạt em!” Cô phát ra tiếng thét chói tai, phát hiện mình đã bị trúng kế!!

“Anh không có.” Anh nhìn không nhìn cô một cái, tiếp tục lấy ra một cái hộp, cất mớ dụng cụ chế luyện trước mặt vào.

“Còn nói không có, anh rõ ràng cố ý đánh lạc hướng em!” Cô quơ cái muỗng, lên án, hối hận mình lại vì quá tham ăn mà bỏ qua công đoạn tinh tế nhất, quan trọng nhất.

Ô ô, chuyện này không công bằng a, Chiến Bất Khuất hoàn toàn nắm được nhược điểm của cô! Anh ẩn nấp ở bên cạnh cô lâu như vậy, rõ ràng biết người nhà họ Khuyết được gia huấn theo kiểu “Ăn cơm là đại hoàng đế”, mọi người trong nhà một khi đã đói bụng, đầu óc thông minh lập tức đình công, tất cả đều không dùng được.

Cô hận đến nghiến răng, chỉ có thể dùng sức gặm cắn cành hoa cho hả giận, một tiếng nói nam tính dễ nghe đột nhiên vang lên ở sau lưng. (đoạn này ta cũng ko biết cành hoa kia ở đâu ra, chắc chị ý bứt trong phòng =.=)

“Thơm quá nha, đang ăn bữa đêm sao?” Người đang nói là một người đàn ông ngoại quốc da trắng tóc vàng mắt xanh, hắn mở cửa, chậm rãi bước vào trong nhà, bộ dạng thư giãn thích ý, giống như là đang đi vào phòng mình.

Tiểu Tịch bị dọa cho sợ đến mức phải nuốt vào một ngụm không khí, cành hoa kia không bị nuốt vào bụng, nhưng cũng vướng ở cổ họng, không cao, không thấp, ngăn chặn hô hấp của cô.

“Ưm, ưm ưm ặc…”

Con vẹt nhìn thấy chủ nhân gặp nạn, vội vàng vươn cánh, bay đến trên lưng cô mãnh liệt nhảy nhảy. “Cạc cạc, nuốt vào, nuốt vào…”

Con vẹt cố gắng cứu giúp, không thể giải trừ khó khăn của cô, chỉ là giúp cô thở được một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô càng lúc càng đỏ, bị cành hoa nhỏ nhỏ làm cho hít thở không thông…

Chiến Bất Khuất thong dong bước tới, vươn ra bàn tay to, hướng về cổ cô nhẹ nhàng ấn một cái. Lực đạo vừa đủ, không làm thương tổn đến cô chút nào, lại có thể làm cho cô phun ra cành hoa kia.

“Có sao không?” Anh hỏi, cúi đầu nhìn xuống Tiểu Tịch vừa thoát khỏi cảnh khổ, cô một tay vỗ vỗ ngực, tham lam hít thở luồng không khí mới mẻ.

“Em, em không sao.” Cô gật đầu, cặp mắt tròn phát sáng nhìn người lạ vừa xông vào nhà, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc. “Anh vào bằng cách nào?” Thậm chí có người có thể đột nhập hệ thống an toàn của Trường Bình?

“Là đi vào chứ sao!” Thần Thâu* dùng tiếng quốc ngữ** trả lời rõ ràng, nụ cười mê người.

(*Thần Thâu: tên trộm thần thánh, đây cũng là biệt danh giống như Quỷ Diện)

(**ở trên có nói anh này là người da trắng nước ngoài, quốc ngữ chính là tiếng Trung Quốc phổ thông đó)

“Nhưng mà, bên trong khu dân cư có hệ thống an toàn…”

Hắn mỉm cười hắc hắc ra tiếng, ngón tay vươn ra nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trĩnh lắc qua trái lắc qua phải. “Mắt thật to, trên đời này không có chỗ nào tôi không xông vào được. Bất quá nói đi cũng nói lại, nơi này thực là gác cổng rất nghiêm, tôi phải tránh rất nhiều hệ thống giám thị, thiết kế tinh xảo nghiêm mật như vậy, quả thực có thể được xưng tụng kinh điển.”

Cho dù là kinh điển đi nữa, không phải là đã để cho hắn xông vào được sao!

Tiểu Tịch cười khan mấy tiếng, không biết là có nên cám ơn đối phương đã “khen ngợi” hay không. Aiz, Hàn Ngạo chịu trách nhiệm hệ thống an toàn, nếu nghe thấy lời khen ngợi này, nhất định sẽ tức đến hộc máu.

Thần Thâu tiến lên phía trước, đầy vẻ hứng thú nhìn cô, ánh mắt xanh ngọc không ngừng nhìn trên nhìn dưới đánh giá. Một lúc lâu sau hắn mới quay đầu đi, nhìn về phía người bạn.

“Quỷ Diện, vị này chính là người Lão Đại yêu cầu anh phải đích thân bảo vệ, Khuyết Thất Tịch sao?”

Chiến Bất Khuất còn chưa mở miệng, Tiểu Tịch đã cướp lời.

“Không sai!” Cô ngẩng cái đầu nhỏ, liếc nhìn Thần Thâu, biết người trước mắt cũng là người bên trong Tuyệt Thế.

“Hắc hắc, thật không ngờ.” Hắn lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối.

“Không ngờ cái gì?”

“Tôi vốn cho là, người mà Quỷ Diện phải bảo vệ chính là đại mỹ nhân trưởng thành xinh đẹp, trong lòng tôi còn đang rất hâm mộ. Không ngờ hôm nay nhìn thấy, lại chỉ là một tiểu nha đầu.” Thần Thâu nhìn về phía Chiến Bất Khuất, tiếc nuối chuyển thành thông cảm. “Cực khổ cho anh rồi, không được lợi ích gì, lại ở chỗ này làm bảo mẫu một tháng.” Nhìn bộ dạng kiều ngọt non nớt kia, không biết trưởng thành lên sẽ như thế nào, nhưng mà so với nữ nhân xinh đẹp trong tưởng tượng của hắn thì cách xa vạn dặm.

Chiến Bất Khuất nhún vai một cái, chỉ nhếch khóe miệng mỉm cười, một tay xách hai tên đang hôn mê bất tỉnh lên, ném cho Thần Thâu.

“Giao cho anh xử trí.”

“Có muốn lưu lại người sống không?”

“Có thể.”

“Được, tôi mang về trước, đợi đến sau khi tổ chức đấu giá xong, xem lại xem nên xử lý như thế nào.” Thần Thâu nhận lấy hai cái “hành lý” nặng, còn quay đầu lại, vứt cho Tiểu Tịch một cái hôn gió. “Đêm đã khuya, tiểu nha đầu không nên thức đêm, nhanh lên giường ngủ đi.” Rồi hắn quay đầu nhìn về phía Quỷ Diện, vẻ mặt tò mò. “Công việc của anh, có bao gồm kể chuyện trước khi ngủ cho cô ấy nghe không?”

Tiểu Tịch giận đến mức mặt đỏ bừng, cầm lấy cái muỗng, dùng sức ném tới khuôn mặt tươi cười chướng mắt. Hắn nhanh chóng mở cửa bỏ đi, tránh né đòn công kích.

Một tiếng “keng” vang lên, cái muỗng không trúng mục tiêu, đập vào cửa chính, sau đó rơi xuống mặt đất, tiếng linh linh vang lên không ngừng, mà tiếng cười lớn của Thần Thâu đang rời đi cũng vọng lại từ trong màn đêm…

Hết chương 3.

17 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 3.2

      • Nàng ấy có nguyên cái list truyện phải theo dõi lâu lâu vô 1 nhà đọc nguyên truyện cho sướng
        Ta ước gì ta có quản gia như vậy *ước mơ chỉ là mơ ước*

  1. Nàng ơi nàng cho ta hỏi truyện này có nằm trong hệ liệt nào không? Ta bấn ĐT rồi đấy, tại ta nghe nói ĐT hay viết theo hệ liệt mà nhỉ?

    Quên, thanhk nàng nhiều. Ta đọc mà cứ cười hichic

    • “Hệ Liệt Tần tập đoàn” nàng ạ
      gồm có 2 bộ:
      – “Sói” nói về anh trai Khuyết Lập Đông – nữ quản gia Đinh Đề Oa
      – “Thất Tịch” thì ta đang làm đây :]]

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s