Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 3.1

Quản gia của cô, hóa ra là một người đàn ông.

Trên đường trở về Trường Bình, trong lòng Tiểu Tịch rối tung, cố gắng thích ứng cái chuyện thật kinh người này.

Cô ôm ba lô, khóe mắt thỉnh thoảng liếc trộm người đàn ông bên cạnh, xác định anh đang chuyên tâm lái xe, không rảnh chú ý đến cô, mới bạo gan nhìn chăm chú nghiên cứu anh.

Sau khi kéo xuống lớp da mặt mỏng kia, anh có một bộ dạng hoàn toàn khác trước.

Vẻ nam tính chân thật khắc sâu trên khuôn mặt, một ánh mắt thâm thúy đến mức không thấy được đáy, ngũ quan ngăm đen tuấn lãng, không mang theo bất kỳ tâm tình gì, làm cho người ta nhìn không rõ anh rốt cuộc là đang cao hứng hay là tức giận.

Những cảm giác thân mật lúc trước, dường như cũng đều bị kéo xuống theo cái mặt nạ. Sau khi xé bỏ lớp mặt nạ, người đàn ông này âm trầm sâu sắc đến mức làm cho người ta khó có thể nhìn thấu.

“Em đang nhìn cái gì?” Anh đột nhiên mở miệng, thanh âm trầm thấp khàn khàn mang theo một vẻ khêu gợi.

Tiểu Tịch cắn cắn đôi môi căng mọng, nếu đã bị anh bắt được, đành quang minh chính đại quay đầu nhìn sang đánh giá anh.

“Em đang cố gắng thích ứng với ngoại hình của anh.” Cô thành thực nói.

Nói thật, gương mặt tuấn tú trước mắt so sánh với “Lý tiểu thư” thì đẹp mắt hơn nhiều, chẳng qua là, nhớ tới nụ cười thân thiết của “Lý tiểu thư”, Tiểu Tịch có mấy phần không đành lòng.

Cặp mắt thâm sâu liếc cô một cái, không mở miệng, tự ý lái xe về hướng Trường Bình.

Xe chạy qua đường núi, hai bên đường những ngọn đèn thuỷ ngân xuyên thấu kính chắn gió, chiếu vào trên gương mặt của anh, ánh đèn hắt xuống làm cho anh nhìn càng thêm vẻ cao thâm khó lường.

“Anh bây giờ có thể nói cho em biết, anh rốt cuộc là ai được chưa?” Cô nháy mắt, hỏi với vẻ mong đợi vạn phần.

Còn chưa kịp trở lại Trường Bình, cô đã đợi không nổi hỏi tới. Cái vấn đề này, từ đầu đến cuối dọc theo đường đi quấy nhiễu đầu óc cô, nếu không nhận được lời giải đáp, cô có thể sẽ phải nhịn đến chết mất!

Lướt qua không tính tới chuyện anh nam giả nữ hành động quái dị, nhưng nghĩ tới việc hơn một tháng qua anh cẩn thận chăm sóc cô, cùng với lúc nãy đánh lui thủ hạ của Đằng Điền, cứu cô một cái mạng nhỏ, cô có thể xác định, người đàn ông này đối với cô mà nói thì không có nguy hiểm.

Anh lặng yên trong chốc lát, sau đó mới mở miệng.

“Tuyệt Thế Quỷ Diện.”

Một lời đơn giản tự giới thiệu mình, lại làm cho Tiểu Tịch trợn tròn hai mắt.

Quỷ Diện?!

Oa, đây chính là nhân vật cực kỳ thần bí a!

Cô đã sớm nghe đồn, trong tập đoàn Tuyệt Thế có một cao thủ dịch dung*, kỹ thuật hóa trang giả làm người khác cao minh không ai sáng bằng, có thể trong thời gian cực ngắn hoàn toàn biến thành một người khác, từ ngũ quan thần thái, đến cử chỉ dáng điệu, đều có thể làm được không có chút sơ hở nào.

(*dịch dung: thay đổi dung mạo, dáng người thành một người khác)

Không ngờ, cô có thể tận mắt nhìn thấy cao thủ thần bí trong truyền thuyết này, càng không ngờ tới, cao thủ thần bí này lại còn ngụy trang thành nữ, ở trong nhà cô làm quản gia hơn một tháng.

“Như vậy, Quỷ Diện tiên sinh, xin hỏi tại sao anh lại muốn tới chỗ em làm quản gia? Chẳng lẽ là tập đoàn Tuyệt Thế kinh doanh không tốt, khiến cho anh phải ra ngoài kiếm thêm việc?” Cô có chút chế nhạo hỏi, cặp mắt mèo con to tròn lóe ra nụ cười có mấy phần đùa dai.

Anh không cười, cũng không tức giận, giọng vẫn bình thản như lúc trước.

“Thượng Quan tiên sinh nhận được tin tức, biết được Đằng Điền sắp ra tay, em sẽ nguy hiểm đến tánh mạng, cho nên trước buổi đấu giá, anh nhận lệnh bảo vệ em.” Anh lời ít mà ý nhiều, không có nửa câu nói nhảm.

Tiểu Tịch nhìn khuôn mặt nghiêng đẹp mắt, không nỡ dời tầm mắt đi, cái đầu nhỏ nhanh chóng hoạt động suy nghĩ.

Hmm, xem ra, xem ra hai gã hành nghề sát thủ kia đã gặp phải vận xui. Đối mặt với uy hiếp của Đằng Điền, tập đoàn Tuyệt Thế không có hèn yếu buông tay, ngược lại còn chủ động nhúng tay giải quyết.

Cũng không ngạc nhiên tập đoàn đấu giá Tuyệt Thế có thể phát triển được nhanh chóng như thế, mười mấy năm ngắn ngủi, đã thôn tính một số buổi đấu giá trứ danh, trở thành kiệt xuất trong giới kinh doanh.

Từ cái ví dụ nhỏ của cô cũng có thể thấy được, Tuyệt Thế chẳng những làm việc hoàn mỹ khi tổ chức đấu giá, mà ngay cả công việc trước khi đấu giá cũng được làm không có chút tỳ vết. Lúc này sàn đấu giá còn chưa mở, Tuyệt Thế đã phái người tới bảo vệ riêng cho cô, bảo đảm vật đấu giá – công thức điều chế sinh hóa – tuyệt đối an toàn.

A, đối với thái độ chuyên nghiệp của Tuyệt Thế, cô thật sự quá cảm động!

Bất quá, cảm động là chuyện của cảm động, trong lòng cô cũng còn không ít thắc mắc, đang chờ vị Quỷ Diện tiên sinh này giải đáp!

“Hmm, em còn muốn hỏi một vấn đề tương đối riêng tư… Ách, cái này, cái này…” Cô ấp a ấp úng, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên màu đỏ ửng nhàn nhạt, thần thái có chút lúng túng.

“Cái gì?”

“Nam giả trang nữ là hứng thú của anh sao?” Cô cố gắng lấy hết dũng khí đặt câu hỏi.

Loại chuyện này cô cũng không hiểu lắm, bất quá cũng từng nghe nói qua, có nhiều đàn ông thích giả trang thành nữ…

“Không phải.”

Cô hít sâu một hơi. “Vậy tại sao anh lại giả trang thành nữ?”

“Bởi vì người mà em muốn chính là một nữ quản gia.”

Tiểu Tịch chớp chớp mắt.

Đúng rồi a, cô chỉ yêu cầu hiệp hội quản gia một điều duy nhất, chính là quản gia được phái tới phải là phái nữ. Dù sao cô vẫn còn là một thiếu nữ như hoa như ngọc, sống chung một nhà cùng một người đàn ông, cho dù đối phương không có gây rối, sinh hoạt của hai người cũng sẽ có nhiều bất đồng.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính, cô đã nói rõ cô muốn thuê nữ quản gia, anh vẫn có cách tiến vào mà không chút bối rối?

Cho dù ý định của anh là vì bảo vệ cô, nhưng mà cảm giác bị lừa gạt vẫn rất không thoải mái, cô cắn đôi môi đỏ mọng, nghiêng đầu nhìn anh.

“Quỷ Diện chắc hẳn chỉ là danh hiệu của anh phải không?”

Anh gật đầu.

A ha, bingo, cô đã đoán đúng!

“Như vậy, em có thể biết tên của anh không?” Cô hỏi, hai mắt càng lóe sáng.

Lần này, anh cuối cùng cũng xoay đầu lại, cặp mắt đen hiện lên vẻ phức tạp.

Bên trong xe lặng yên một lúc, ngay cả con vẹt nằm trong lòng Tiểu Tịch, cũng phát giác được không khí khác thường, thu cánh lại không dám lên tiếng.

Cô không chớp mắt, tràn đầy mong đợi.

Trầm mặc.

Không nói sao? Xem ra cô phải thêm chút cố gắng nữa mới được.

Tiểu Tịch không chịu từ bỏ hy vọng, bắt đầu thuyết phục, cố ý muốn có được câu trả lời. “Anh đừng hiểu lầm, em không có ý tứ gì. Đương nhiên em biết, những người như anh bình thường không tiết lộ tên thật, luôn luôn sử dụng danh hiệu.”

Mấy chục năm trước, Diên gia từng có ơn với Khuyết gia, về phần là cái ơn gì, cô là con cháu đời sau nên hoàn toàn không rõ ràng. Chỉ biết là ba mẹ thường xuyên ân cần dặn dò, mối nhân tình này rất lớn, anh trai và cô dù có phải bán mạng cũng phải đền đáp Diên gia.

Bất quá, bỏ qua ân oán gia tộc sang một bên không nói, cô từ nhỏ đã thông minh lanh lợi một cách tinh quái, bên trong cái đầu nhỏ không biết chứa cái gì, thỉnh thoảng toát ra chút hoang đường dọa người, cuộc sống vô cùng an nhàn cũng không thích hợp với cô, ngược lại cái loại cuộc sống mạo hiểm không ngừng này, lại làm cho cô cảm thấy như cá gặp nước.

Cô đã sớm quen với loại người như vậy, biết bọn họ là nhân vật lợi hại trong vạn người chỉ có một, nhưng miệng tất cả đều sánh ngang vỏ trai, chết cũng phải ngậm chặt, muốn đào ra đáp án từ trong miệng bọn họ, quả thực là khó càng thêm khó.

Vẫn là yên lặng.

“Anh trai em cũng thường nói, biết càng nhiều, càng nguy hiểm. Nhưng mà, anh xem chúng ta ‘ở chung’ với nhau lâu như vậy, anh không cho là em cũng có quyền biết tên của anh sao?”

Vẫn là trầm mặc.

Cô âm thầm khẽ cắn răng, trên mặt giữ vững nụ cười ngọt ngào như cũ.

“Anh không chịu tiết lộ tên họ, chẳng lẽ là muốn em tiếp tục gọi anh là ‘chị Lý’ sao?” Cô nói với vẻ mặt vô tội.

Lúc giả trang nữ là một chuyện khác, một khi đã khôi phục thân nam nhi, anh thân là người đàn ông tôn nghiêm, có thể dễ dàng bỏ qua chuyện cô cả ngày gọi ‘chị ơi chị’ không ngừng sao? Nếu không cẩn thận truyền ra ngoài, chỉ sợ mọi người sẽ bắt đầu suy đoán anh có phải là nhân yêu hay không, hoặc là có vấn đề thành kiến gì về giới tính…

Tròng mắt đen bình tĩnh không gợn sóng đột nhiên nheo lại, tia sáng trong mắt chuyển thành lạnh lùng, có chút dọa người.

Cô len lén suy đoán, anh có phải là tức giận hay không?

Hmm, anh tức giận? Anh có thể tức giận không? Hắc hắc, như vậy là hiện tượng tốt, ít nhất có nghĩa là anh không phải thật sự không có tâm tình.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, giằng co với nhau. Qua một lúc lâu, ngay lúc Tiểu Tịch cho là, người đàn ông này căn bản là một hũ nút, không chịu tiết lộ nửa điểm nội tình cho cô, thì đôi môi gợi cảm nhưng bạc tình, dường như chưa bao giờ cười, không chút báo trước bỗng dưng hé mở.

“Chiến Bất Khuất.”

“A?” Cô phản ứng không kịp.

“Chiến Bất Khuất.” Anh lặp lại. “Tên của anh.” Anh thu hồi tầm mắt, vẫn là bộ dạng không giận không nóng, không lạnh không băng.

Tiểu Tịch lại cao hứng cực kỳ, cảm thấy bản thân như vừa chiến thắng được một trận đánh. Hô, muốn đào ra cái tên thật từ trong miệng anh, không phải là chuyện dễ dàng đâu nha! Anh đồng ý tiết lộ tên thật, có nghĩa thứ nhất là năng lực dụ dỗ của cô rất cao, thứ hai là bọn họ hơn một tháng qua xem như là ở chung rất thân mật vui vẻ.

Xe dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn chung quanh, mới phát hiện đã trở lại Trường Bình.

“Xuống xe.” Chiến Bất Khuất nói đơn giản, rồi tự mình xuống xe trước, đi tới phía sau xe mở cốp xe chứa hành lý, rồi mỗi tay một người, xách hai tên hôn mê bất tỉnh ra ngoài.

“Tuân lệnh!” Cô lộ ra nụ cười ngọt ngào, gọn gàng nhảy xuống xe, trước hết dùng hết sức lực kéo ba lô lớn bảo bối ra, sau đó như một cái đầu tàu gương mẫu chạy vào trong nhà, vội vã mở tủ lạnh đi tìm đồ uống.

Thân ảnh xinh xắn xông vào trong nhà, linh động như một con mèo nhỏ.

Dưới ánh trăng mông lung, một thân ảnh cao lớn đứng bất động, yên lặng mà uy nghiêm, lộ ra tâm tình không thể nói, mà ánh mắt sâu thẳm u ám, từ đầu đến cuối vẫn khóa chặt vào thân ảnh khéo léo đang chạy thẳng tới tủ lạnh, nhìn thật lâu không dời mắt.

Phịch!

Hai gã đàn ông bị trói thành cái bánh chưng, bị đẩy ngã trên mặt đất, thân thể đụng vào nhau rồi đập xuống mặt đất lát gạch, phát ra tiếng động lớn.

Động tác thô bạo như vậy, là để cho hai tên vốn đang hôn mê bất tỉnh kia phải miễn cưỡng tỉnh lại, phát ra tiếng rên rỉ, lục tục mở bốn con mắt bị đánh vừa sưng vừa thâm tím.

Nhìn thấy gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, bọn họ mới lập tức nhớ ra, hiện tại bản thân gặp phải tình cảnh đáng sợ, thân thể bị trói chung một chỗ, không hẹn mà cùng nhau phát run.

“Mày là ai? Dám…”

Lời uy hiếp còn chưa nói hết, Chiến Bất Khuất vươn hai tay ra, cầm hai cái đầu, đơn giản dùng lực đập hai cái đầu vào nhau. Chỉ nghe thấy một thanh âm “cốp” vang lên, hai gã trong chớp mắt, lại ngất đi lần nữa.

Tận mắt nhìn thấy thủ pháp gọn gàng mà tàn nhẫn, Tiểu Tịch cùng con vẹt đồng thời rụt cổ, trong lòng thậm chí bắt đầu cảm thấy đáng thương cho hai gã gặp phải xui xẻo kia.

A, nghe thanh âm cũng đủ biết, một đòn vừa rồi khẳng định là rất đau!

Chiến Bất Khuất mím môi, cúi đầu xem xét kỹ hai người, đánh giá hình thể hai người, so đó động thủ lấy ra tất cả giấy tờ tùy thân và linh kiện trên người, dọn từng cái đâu vào đấy.

“Anh đang làm cái gì vậy?” Tiểu Tịch bước lên trước, hai mắt trợn to.

“Kiểm tra.” Anh thản nhiên nói, đưa tay cởi dây thừng, bắt đầu thay hai gã cởi quần áo, chỉ trong chốc lát, đã lột sạch hai gã chỉ còn một cái quần lót.

“Ách, dù cho là kiểm tra, cũng không cần cởi y phục của bọn họ chứ?”

Anh không để ý đến, thậm chí không liếc nhìn cô lấy một cái, một lần nữa động tác gọn gàng trói hai người lại, thu giữ hết giấy tờ tùy thân và quần áo, sau đó lấy điện thoại ra liên lạc.

“Là tôi.” Vẫn là khẩu khí đơn giản nói tóm tắt. “Tôi đang ở bên trong Trường Bình, nơi này có hai tên, tạm thời muốn nhờ anh trông coi.” Anh cúp máy, đi vào trong phòng khách, tư thái toát lên vẻ mạnh mẽ.

(Còn tiếp)

12 thoughts on “Thất Tịch [Quản gia cao thủ] – Chap 3.1

Tám chuyện một chút đi :]]

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s